Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 210

“Nhanh lên, nhanh lên, mình ngửi thấy mùi thơm rồi, hình như sắp tới nơi rồi đấy!” Các cô gái bước xuống xe buýt, cười cười nói nói đi về phía trước. Lệ Lệ dẫn đầu, vừa chạy vừa quay đầu thúc giục các bạn.

“Tới đây, tới đây, đã đến nơi rồi mà, đừng vội… ây, cẩn thận!” Bạn đi cùng chưa kịp dứt lời, cô nàng đã đâm sầm vào một người qua đường đối diện.

Lệ Lệ lảo đảo ngửa người ra sau. Các bạn vội vàng vươn tay ra kéo nhưng vì khoảng cách quá xa chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ngã xuống đất. May thay, người qua đường kia nhanh tay lẹ mắt chộp lấy cánh tay cô gái, vững vàng đỡ lấy, không để cô bị ngã.

“Lệ Lệ cậu có sao không? Chạy nhanh thế làm gì, ngã ra đấy thì biết làm sao. Cái quán có chạy đi đâu được đâu mà cậu vội thế?” Đám bạn chạy lại gần, một cô gái vốn thân với Lệ Lệ lên tiếng cằn nhằn, nhưng ai cũng nghe ra sự lo lắng ẩn trong đó.

“Không sao, không sao, mình biết lỗi rồi, đừng mắng nữa mà. Mình còn chưa kịp cảm ơn người ta đây này.” Lệ Lệ vừa nói vừa xoay người định cảm ơn người qua đường kia.

Trong lòng cô tràn đầy thiện cảm với người lạ này. Lúc va chạm cô đã biết đó là một người đàn ông nên dù suýt ngã cô cũng không dám chủ động cầu cứu, vì nếu người đó kéo cô mà cô không đứng vững rồi ngã vào lòng họ thì ngượng chết mất.

Nhưng lực tay của người này rất vững, sau khi kéo cô lại chỉ đỡ nhẹ vào cánh tay, xác định cô đã đứng vững thì lập tức buông tay ra ngay. Thái độ lịch sự này khiến Lệ Lệ vô cùng ấn tượng. Khi ngẩng đầu định nói lời cảm ơn, nhìn thấy gương mặt người đó, lời nói của Lệ Lệ bỗng kẹt lại nơi đầu lưỡi.

Người qua đường này trông… chẳng giống “người qua đường” chút nào cả!

Lệ Lệ thầm nghĩ, trước đây cô đọc thơ cổ, có câu rằng: “Công tử chỉ ứng kiến họa, thử trung ngã độc tri tân” (Công tử đẹp như trong tranh, chỉ có ta biết rõ người xuất chúng thế nào). Lúc đó cô hoàn toàn không hình dung nổi vị thiếu gia công tử trong thơ có dáng vẻ ra sao. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy người trước mặt, cô bỗng nhớ ngay đến bài thơ ấy.

Tiết trời tháng ba nắng ấm chan hòa, gió xuân hây hẩy, cực kỳ thích hợp để dạo chơi. Mà chàng trai trước mặt mày thanh mắt sáng, vóc dáng cao ráo tuấn tú, phong thái hiên ngang, dù đứng giữa phố phường đông đúc vẫn nổi bần bật khiến người ta phải ngoái nhìn.

Đám bạn lúc này cũng nhận ra người lạ kia có một gương mặt đẹp xuất thần, lập tức cả đám im bặt, tụ lại một chỗ lén lút nhìn chàng trai.

Duy chỉ có Trần Tiểu Thảo đứng phía sau vốn luôn yên lặng, lúc này lại kinh ngạc thốt lên: “Anh Hướng Thần?”

“Tiểu Thảo à?” Người qua đường bị đâm trúng, chính là Hướng Thần, cũng bất ngờ khi gặp Trần Tiểu Thảo, bèn mỉm cười chào cô: “Đi chơi với bạn học à?”

“Vâng, đây là các bạn cùng phòng ký túc xá của em ạ.”

Trần Tiểu Thảo vì chuyện hồi nhỏ nên tính cách vốn nhút nhát ít nói. Nhưng cô lại vô cùng thân thiết với Hướng Thần. Anh trai này từ lúc cô còn rất nhỏ đã giúp đỡ chị em cô rất nhiều. Nếu không có Hướng Thần, đôi tai của cô cũng chẳng có cơ hội được bác sĩ Ngụy chữa khỏi.

Gặp Hướng Thần ở đây, Tiểu Thảo không kìm được nở nụ cười, chủ động bước lên nói chuyện, biểu hiện cũng cởi mở hơn thường ngày.

“Chào các bạn, tôi là anh của Tiểu Thảo. Em ấy hơi ít nói, ngày thường nhờ các bạn quan tâm giúp đỡ em ấy nhé.” Hướng Thần vốn khéo ăn nói, thái độ tốt với bạn của Tiểu Thảo cũng là để cô dễ dàng hòa nhập hơn.

Mấy cô gái vội vàng đáp lại vài câu khách sáo, chẳng ai dám nhìn thẳng vào mắt Hướng Thần. Có từ gì để diễn tả nhỉ, đúng rồi, là “dung quang nhiếp nhân” (vẻ đẹp làm người ta choáng ngợp).

Trước đây Hướng Thần đẹp thì có đẹp nhưng hơi yếu về mặt khí chất, do tính cách và môi trường trưởng thành trước đây của cậu khá mềm mỏng. Thế nên khi đứng cạnh Hứa Hằng Châu, dù nhan sắc không kém cạnh nhưng người ta thường chú ý đến mặt của Hướng Thần và chú ý đến khí thế của Hứa Hằng Châu hơn.

Nhưng có câu như này “Giữ thân an hòa, hoàn cảnh tạo nên khí chất con người”, địa vị và môi trường có thể thay đổi khí chất con người. Hướng Thần đang giảng dạy tại đại học, sinh viên đều là những nhân tài ưu tú, cậu dạy tốt nên được sinh viên kính trọng và yêu mến, từ đó tôi luyện nên một khí chất học giả nho nhã, lịch thiệp.

Bên cạnh đó, cậu còn là một ông chủ lớn, cả một con phố sau lưng đều là của cậu, không biết bao nhiêu nhân viên trông cậy vào cậu. Việc kinh doanh vốn nhiều rắc rối, Hứa Hằng Châu cố ý rèn luyện nên để cậu tự tay xử lý, chuyện gì không giải quyết được anh mới giúp.

Vì vậy, Hướng Thần hiện tại đã cứng cáp hơn nhiều, lại mang theo khí thế của người bề trên, hòa quyện với sự ôn hòa vốn có thì giờ đích thực là một nam thần thế hệ mới.

Vốn dĩ gương mặt đó đã đủ khiến Hứa Hằng Châu lo lắng rồi, giờ đây anh cứ thỉnh thoảng lại lấy cớ “lo cho an toàn của cậu” để lượn lờ quanh trường, sợ có “con heo” nào đó nhảy ra muốn ủi “cây cải trắng” đã có chủ nhà mình. 

Hướng Thần dở khóc dở cười, tên Đặng Hồng Binh gây rối vẫn còn đang ngồi tù kia kìa, cậu lấy đâu ra mà nhiều kẻ thù thế? Hơn nữa sau vụ đó, khu đại học không chỉ thêm các chốt bảo vệ mà các trục đường chính cũng có bốt công an, an toàn vô cùng.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, sự lo lắng của Hứa Hằng Châu không phải là không có lý. Hiện tại, số nữ sinh trong trường thầm thương trộm nhớ Hướng Thần nhiều không đếm xuể. Có lần cậu mang bài tập về nhà chấm, Hứa Hằng Châu làm việc xong sang trêu chọc cậu vô tình làm đổ chồng bài tập, từ bên trong rơi ra một phong thư tình.

Lúc đó, sắc mặt Hứa Hằng Châu “chua” đến mức cả phòng như có thể ủ thành giấm. Hướng Thần thấy buồn cười nên lỡ miệng cười vài tiếng. Kết quả là cái tên hẹp hòi Hứa Hằng Châu kia miệng thì nói “không để bụng, không sao đâu”, nhưng ngay tối hôm đó đã giày vò Hướng Thần đến mức cậu phải khóc lóc cầu xin mới thôi.

Từ đó về sau, Hướng Thần cơ bản không dám mang công việc về nhà nữa. Nếu bắt buộc phải mang, cậu sẽ kiểm tra kỹ lưỡng xem có vật gì “lạ” bị kẹp bên trong không.

Thế nên, khi thấy mấy cô bé không dám nhìn thẳng vào mình, Hướng Thần chẳng hề cảm thấy mất tự nhiên hay có cảm giác gì đặc biệt, vì cậu đã quá “dày dạn kinh nghiệm” rồi.

Đều là những người trẻ đang tuổi xuân phơi phới, đột nhiên gặp được một người có ngoại hình xuất chúng như vậy, các cô gái khó tránh khỏi thẹn thùng. Hướng Thần rất thấu hiểu nên luôn giữ thái độ khách sáo, lịch sự và phong độ, khiến cả nhóm nữ sinh mặt càng đỏ thêm.

May mắn là lúc này Lệ Lệ cũng đã bình tĩnh lại. Cô gái vốn sảng khoái hoạt bát ngày thường nay lại đỏ mặt, cúi đầu xin lỗi Hướng Thần: “Xin lỗi anh, lúc nãy em không cẩn thận va phải anh, cũng cảm ơn anh đã đỡ em.”

Hướng Thần mỉm cười phóng khoáng: “Không có gì đâu, đừng để bụng, chuyện nhỏ thôi mà.”

Nói xong, cậu quay sang Trần Tiểu Thảo: “Đi chơi có mang đủ tiền không em?”

Vừa nói, cậu vừa đưa tay vào túi áo định lấy ví tiền để đưa cho Tiểu Thảo. Trong mắt cậu, Trần Tiểu Thảo như em gái trong nhà, tình cờ gặp trên đường thì cho chút tiền tiêu vặt là chuyện đương nhiên. Hơn nữa cậu biết Tiểu Thảo bình thường rất tiết kiệm, cậu sợ cô chi tiêu quá tằn tiện sẽ bị bạn bè coi thường.

“Không cần đâu ạ, em mang đủ tiền rồi.” Tiểu Thảo vội xua tay: “Chị em lại vừa gửi tiền cho em, quần áo đồ dùng các anh chị đều chuẩn bị sẵn hết cho em rồi, em dùng chẳng hết nữa là.”

Thấy cô kiên quyết như vậy không giống như đang từ chối khéo, Hướng Thần không thể ép nên đành cất ví vào lại: “Vậy được, các em đi chơi đi. Anh còn có việc nên đi trước nhé.”

Dặn dò xong xuôi, Hướng Thần tạm biệt Tiểu Thảo. Lúc đi được vài bước, cậu chợt nhớ ra bèn ngoái đầu dặn thêm một câu: “Đừng chơi muộn quá nhé, về trường sớm một chút.”

Dù đi đông người nhưng toàn là con gái, cậu vẫn không hoàn toàn yên tâm, nhất là việc đi đêm. Tiểu Thảo ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi. Anh Hướng Thần đi làm việc đi ạ, tụi em không về muộn đâu.”

Sau khi chia tay, nhìn bóng dáng Hướng Thần lên xe buýt và biến mất sau cánh cửa xe, mấy cô gái mới dám thở hắt ra một hơi như trút được gánh nặng.

“Tiểu Thảo, Tiểu Thảo! Đó là anh trai cậu à? Trông anh ấy tuấn tú quá đi mất!” Một cô gái nắm tay Tiểu Thảo, giọng đầy phấn khích. Thời đó chưa có từ “đẹp trai”, khi khen một chàng trai, người ta thường dùng từ “tuấn tú”, và đó đã là một lời khen rất cao rồi.

“Ừ, là anh họ của tớ.” Gương mặt Tiểu Thảo tràn đầy niềm tự hào. Với cô, Hướng Thần không chỉ là ân nhân, là anh trai, mà còn là người cô vô cùng ngưỡng mộ.

“Anh ấy giỏi lắm đấy. Anh ấy từng là sinh viên Đại học Sư phạm Thủ đô, tốt nghiệp sớm hai năm rồi được giữ lại trường làm giảng viên, giờ đã là phó giáo sư rồi.”

Tiểu Thảo thừa kế hoàn hảo “truyền thống” của nhóm Tống Văn Bân, trở thành một “fan cuồng” chính hiệu của Hướng Thần. Khen anh mình thì không bao giờ tiếc lời: “Anh ấy dạy hay lắm, sinh viên ai cũng thích. Còn có giáo viên trường khác đến học tập anh ấy, sinh viên lớp khác cũng sang nghe ké cơ. Phòng học không còn chỗ ngồi là họ đứng đầy ở cửa luôn.”

Nếu Hướng Thần nghe được những lời này, chắc cậu phải đỏ mặt vì ngượng. Thực ra cũng không lố đến thế, chẳng qua năm ngoái có buổi giao lưu giáo dục, Hướng Thần phụ trách một tiết dạy có dự giờ. Hôm đó giảng đường lớn bị hỏng bảng, phải chuyển sang phòng nhỏ hơn. Vì danh tiếng của cậu và sự chú ý của các giáo viên trường bạn, phòng học vốn nhỏ nay lại càng chật ních. Người đến sau thấy tụ tập đông tưởng có chuyện gì quan trọng nên cũng đứng lại nghe, thành ra cảnh tượng mới rầm rộ như vậy.

Sau khi nghe Tiểu Thảo kể, tiếng trầm trồ vang lên không ngớt. Có nhan sắc lại có cả tài năng, ông trời đúng là không công bằng mà.

“Đỉnh quá đi mất!” 

“Đúng vậy, nhìn anh ấy có vẻ không lớn hơn tụi mình bao nhiêu tuổi nhỉ.”

Đám bạn xôn xao bàn tán, ngay cả Lệ Lệ cũng quên mất việc đi ăn, gia nhập hội thảo luận. 

Chỉ có Vân Vân là vờ như vô tình hỏi một câu: “Anh ấy chính là người anh họ mà cậu nói đã tặng đồng hồ cho cậu đúng không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn