Cái lạnh mùa đông dần tan, mùa xuân nhẹ nhàng đến một cách vô tình, chỉ có những lớp áo mỏng dần theo ngày tháng mới nhắc nhở những con người đang bận rộn với công việc và học tập rằng thời gian đang trôi.
Những năm này, kinh tế đất nước bắt đầu phát triển thần tốc. Người dân bình thường có lẽ không hiểu rõ ý nghĩa của những từ ngữ to tát đó, nhưng thứ họ cảm nhận được chính là hàng hóa trên thị trường ngày càng nhiều, màu sắc kiểu dáng quần áo phong phú hơn, đồ ăn đồ dùng đều dồi dào, thậm chí dòng người đổ về thành phố cũng đông đúc hơn hẳn.
Và trong một thành phố, một trong những nơi chen chúc nhất luôn luôn là trên xe buýt…
Lúc này là khoảng hơn mười giờ sáng. Lẽ ra vào giờ này ngày thường xe buýt sẽ khá vắng, nhưng hôm nay là cuối tuần, lượng người thậm chí còn đông hơn ngày thường.
Đặc biệt là tuyến xe này, nó đi ngang qua phố đại học và phố ẩm thực nổi tiếng nên hằng ngày đều bị nhồi nhét như hộp cá mòi, hận không thể ép người ta đến mức nổ đom đóm mắt.
“Đừng lên nữa, đừng lên nữa! Đợi chuyến sau đi, hết chỗ rồi!” Bác tài xế già ngồi ung dung trên ghế lái, hô to với những người cuối cùng đang định chen lên cửa xe. Dù sao thì xe có chật đến mấy cũng chẳng chật đến chỗ ngồi của bác.
Cũng bởi vì những người đang đợi ở cửa là mấy cô gái trẻ nên bác tài mới giữ được giọng điệu ôn tồn đó, chứ gặp hạng khác là bác đã quát một câu đuổi xuống lâu rồi.
Một cô gái đã lên xe vội vàng nói đỡ: “Bác tài ơi cho bạn ấy lên đi ạ, chuyến sau lâu lắm. Tụi cháu chỉ còn sót lại mỗi bạn này thôi, đi chơi chung mà để bạn ấy ngồi xe khác một mình thì tội lắm.”
Bác tài tặc lưỡi, cau mày trông có vẻ hơi hung dữ, nhưng cô gái kia lại bồi thêm một nụ cười năn nỉ. Bác tài liền quay đầu quát ra phía sau xe: “Lùi lại phía sau đi! Cứ chen hết lên trên đầu làm gì, đằng sau còn trống cả đống chỗ kìa, lùi lại hết cho tôi!”
Hành khách nào dám cãi lời tài xế, nhất là ở thời đại này người làm dịch vụ hiếm khi niềm nở. Mọi người lập tức dạt ra phía sau, nhường ra một khoảng trống nhỏ ở đầu xe.
Hai cô gái chặn cửa lập tức bước vào trong để người bạn dưới đường leo lên. Cô gái vừa xin xỏ liền cảm ơn bác tài, những cô bạn khác cũng cười nói cảm ơn theo, khiến gương mặt có phần dữ dằn của bác tài trở nên hiền hậu hơn hẳn.
“Cảm ơn Vân Vân nhé.” Một cô gái mặc váy vàng chanh nắm tay cô bạn vừa nói chuyện với tài xế, rồi quay sang lườm một người bạn khác: “Xảo Dung, lần nào cậu cũng chậm nhất. Đã bảo hôm nay đi chơi chung mà xem bây giờ là mấy giờ rồi.”
Cô gái tên Xảo Dung biết mình đuối lý nên cười trừ vài tiếng rồi lại kéo tay cô bạn váy vàng: “Lệ Lệ, mình biết lỗi rồi mà. Lát nữa mình mời các cậu ăn chè bù nhé. Nghe nói quán chè đó mới ra món mới, tụi mình cùng đi nếm thử.”
Lệ Lệ nghe vậy liền dao động nhưng vẫn hơi do dự. Một bát chè tuy không quá đắt nhưng họ có tận sáu người, mời cả nhóm thì cũng tốn một khoản không nhỏ.
“Cứ để cậu ấy mời đi.” Vân Vân là một cô gái có EQ cao, nhìn thấu tâm tư của Lệ Lệ nên xen vào: “Xảo Dung của chúng ta vừa mới phất lên đấy, hôm nay phải ăn cho “sập tiệm” đại gia này mới được.”
Lệ Lệ ngạc nhiên nhìn bạn mình. Mấy cô gái này đều ở cùng một ký túc xá, chung sống hơn nửa năm nên cũng nắm được đại khái hoàn cảnh của nhau.
Như chính Lệ Lệ, tuy đến từ huyện nhỏ nhưng cha mẹ đều làm ở cơ quan nhà nước, lương khá, anh chị cũng đều có công ăn việc làm nên kinh tế gia đình thuộc diện khá giả. Cô đỗ đại học ở thủ đô, gia đình hãnh diện lắm nên rất rộng rãi trong việc cho tiền sinh hoạt, cộng thêm tiền trợ cấp của trường thì cô sống khá dư dả.
Chỉ là cô vốn có tâm hồn ăn uống mà đồ ngon thì lại quá nhiều. Nhất là khu phố ẩm thực mới xây hai năm gần đây, cả một con phố toàn món ngon, đó là địa điểm yêu thích nhất của Lệ Lệ từ khi đến thủ đô.
Tuy nhiên, trong phòng ký túc xá, người có điều kiện tốt nhất không phải là cô mà là Vân Vân.
Trong tám cô gái trong phòng, có ba người là dân bản địa: một là Vân Vân, hai là Xảo Dung, ba là Trần Tiểu Thảo. Dù Tiểu Thảo nói nhà cô ở tỉnh lẻ, chỉ đang ở nhờ nhà người quen, nhưng cô học cấp ba ở thủ đô nên cũng coi như là nửa người thủ đô rồi.
Những cô gái khác gia cảnh tốt xấu thế nào chưa bàn tới, nhưng sinh viên hai khóa này không giống những khóa đầu có nhiều người lớn tuổi hay thanh niên trí thức về thành phố. Càng về sau độ tuổi sinh viên càng trẻ hóa, đúng lứa vừa tốt nghiệp cấp ba xong. Thời đại này, những gia đình nuôi được con gái ăn học đến bậc đại học thường có điều kiện không đến nỗi nào.
Vì vậy, ngay cả khi đến từ những vùng quê nhỏ, gia đình có thể không quá giàu sang, nhưng cộng thêm khoản trợ cấp dành cho sinh viên đại học thì túi tiền của mọi người đều khá dư dả.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, gia cảnh của Vân Vân vẫn là tốt nhất. Đây là điều Xảo Dung đã kể cho cả phòng nghe vì cô và Vân Vân vốn là bạn học cũ, cùng đỗ vào một trường đại học, lại ở chung phòng nên quan hệ rất thân thiết.
Cha Vân Vân là bác sĩ tại một bệnh viện lớn ở thủ đô, thu nhập rất cao. Mẹ cô còn lợi hại hơn, nghe nói là một cán bộ có chức có quyền. Lệ Lệ đã từng gặp mẹ Vân Vân một lần. Dù cha mẹ Lệ Lệ cũng là cán bộ nhỏ ở quê nhưng hoàn toàn không thể so sánh được với khí thế của mẹ Vân Vân, nhìn qua đã biết không phải người bình thường.
Mặc dù Vân Vân có nhận xét rằng gia cảnh của Trần Tiểu Thảo chắc chắn cũng rất tốt. Bởi vì tuy Tiểu Thảo chi tiêu rất tiết kiệm, nhưng Vân Vân nói những đồ dùng và quần áo hằng ngày của cậu ấy đều là hàng rất đắt tiền.
Tiểu Thảo chỉ nói đó là đồ thân thích tặng. Dù không rõ thực hư ra sao nhưng trong lòng Lệ Lệ vẫn mặc định nhà Vân Vân là giàu nhất, vì ấn tượng mà mẹ Vân Vân để lại quá sâu sắc.
Về phần Xảo Dung, gia cảnh của cô tốt hơn Lệ Lệ một chút nhưng cũng không đến mức vượt trội. Bố cô làm cùng đơn vị với mẹ Vân Vân, nhưng mẹ Vân Vân là lãnh đạo lớn, còn bố Xảo Dung chỉ là một nhân viên bình thường.
Mẹ cô thì làm việc tại Bách hóa Tổng hợp, phụ trách quầy quần áo. Chỉ có điều mấy năm nay việc kinh doanh của Bách hóa không còn được như trước, trong phòng ký túc xá mọi người thường nghe Xảo Dung phàn nàn rằng phúc lợi ở đơn vị mẹ cô bị cắt giảm.
Nhà Xảo Dung không bằng nhà Lệ Lệ ở chỗ hai anh trai cô đều không có công việc chính thức, chỉ làm nhân viên thời vụ lương thấp, lại không được đơn vị cấp nhà cho nên dù có người yêu cũng chẳng thể kết hôn.
Xảo Dung là con gái duy nhất trong nhà nên khá được chiều chuộng, nhưng tiền sinh hoạt hằng ngày thậm chí còn không bằng Lệ Lệ. Mà cô lại rất thích mua sắm quần áo, dẫn đến việc chi tiêu luôn trong tình trạng eo hẹp.
Vì vậy, khi nghe Vân Vân nói thế, mọi người đều tò mò vây quanh hỏi Xảo Dung có chuyện gì.
“Cũng không có gì to tát đâu.” Xảo Dung miệng thì nói không có gì, nhưng vẻ mặt lại đầy vẻ đắc ý, nhìn là biết có chuyện vui.
“Kể đi, kể đi mà!” Đám bạn thúc giục.
Xảo Dung nhân cơ hội “khoe” luôn: “Thì trước đây mình chẳng bảo với các cậu là mình có chị họ làm nhà thiết kế ở Nhà máy May Ánh Dương đó sao. Hôm qua về nhà mình mới biết, mẹ mình đã thuê một cửa hàng nhờ chị họ đặt đơn hàng từ nhà máy rồi tự mình bán quần áo, công việc kinh doanh tốt lắm.”
Cả nhóm đồng thanh trầm trồ, có người tò mò hỏi dồn dập: “Thế công việc ở cơ quan của mẹ cậu tính sao?”
“Có phải là thương hiệu Thời trang Ánh Dương không? Nghe nói đó là chuỗi cửa hàng, quần áo đẹp lắm nhưng đắt quá trời.”
“Đắt là phải rồi, nghe nói đồ của họ còn có cả người nước ngoài mua nữa đấy.”
“Oa! Lợi hại quá, mình cũng phải tiết kiệm tiền để mua cái váy lần trước mình nhắm mới được.”
“Ghen tị với Xảo Dung quá, sau này cậu chẳng thiếu váy đẹp để mặc rồi.”
“Thực ra cũng bình thường thôi mà.” Xảo Dung mỉm cười kín đáo, chỉ vào chiếc váy liền thân mình đang mặc cho các bạn xem: “Cái váy này là hôm qua mình xin mẹ đấy. Nhưng mẹ mình cũng không cho mình tùy tiện lấy đồ ở cửa hàng đâu, vì đồ đó còn để bán lấy tiền mà.”
Sáng nay đi vội, mọi người tuy nhận ra Xảo Dung mặc đồ mới nhưng chưa kịp nhìn kỹ, giờ thì ai nấy đều không nhịn được mà ghé mắt vào xem.
Xảo Dung mặc kệ cho các bạn ngắm nghía rồi tiếp tục giải đáp: “Mẹ mình nhường suất làm việc ở cơ quan cho anh trai mình rồi. Mẹ bảo tự mở tiệm kiếm được nhiều hơn đi làm nhà nước nhiều. Còn quần áo nhà mình bán đương nhiên là hàng chính hãng nhập từ Nhà máy Ánh Dương, chứ không phải mấy loại hàng nhái đâu.”
“Thực ra nhà máy đó từ lâu đã không nhận đơn hàng nhỏ lẻ kiểu này rồi, họ toàn xuất lô lớn đi các tỉnh thôi. Nhưng chị họ mình vào làm từ sớm, nghe nói còn được chính ông chủ lớn phát hiện tài năng, lại thiết kế được nhiều mẫu đẹp nên rất được ưu ái. Nhờ thế mẹ mình mới được ưu tiên lấy đơn hàng nhỏ, chứ người khác làm gì có cửa.”
Đám bạn lại được một phen ngưỡng mộ, Xảo Dung vênh mặt tự hào. Vân Vân cười nói: “Đừng có đắc ý, hôm nay tụi mình sẽ ăn cho cậu ‘cháy túi’ luôn.”
“Cứ ăn thoải mái đi!” Xảo Dung hào phóng vỗ ngực: “Hôm qua về mẹ lại cho mình thêm bao nhiêu tiền tiêu vặt, hôm nay mình bao hết.”
“Thôi thôi, ăn bát chè là được rồi, sao để cậu bao hết được.” Các cô gái đều rất biết điều. Bạn cùng phòng có tiền là việc riêng của họ, mời bát chè là quý rồi, không thể để bạn trả hết tiền mọi thứ được.
Thực ra nói xong Xảo Dung cũng hơi hối hận. Dù mẹ cho thêm tiền nhưng cô còn muốn mua món đồ khác, bao cả nhóm ăn cơm thì cũng xót ruột thật. May mà bạn bè không có ý định “chặt chém”, Xảo Dung liền thuận nước đẩy thuyền: “Được rồi, vậy mình mời các cậu ăn chè nhé.”
Chè cũng chẳng rẻ gì nên mọi người đều rất vui vẻ. Lúc này, Trần Tiểu Thảo nãy giờ vẫn không nói gì nhiều khẽ lên tiếng: “Mình có thẻ hội viên của Ánh Dương, lát nữa có thể được giảm giá đấy.”
“Oa, tuyệt quá!” Cả nhóm reo hò, duy chỉ có Vân Vân là thoáng qua một tia kinh ngạc.
Nhờ quan hệ gia đình, cô biết nhiều thông tin hơn những người khác. Mẹ cô từng kể rằng ở khu phố ẩm thực đó, hầu hết các cửa hàng đều thuộc về cùng một ông chủ.
Dù sau này các cửa hàng đặt tên khác nhau, nhưng cô là dân địa phương nên biết những quán đời đầu làm nên tên tuổi của con phố này đều có tên “Ánh Dương”. Đúng vậy, cùng chủ với thương hiệu Thời trang Ánh Dương nổi tiếng toàn quốc. Mẹ cô bảo ông chủ là hai anh em, tuổi đời còn rất trẻ.
Những điều này Vân Vân chỉ nghe mẹ kể chứ chưa thực sự gặp hai vị ông chủ tài giỏi đó bao giờ, nhưng chuyện thẻ hội viên thì cô biết rõ. Thẻ này do Quán ăn nhanh Ánh Dương tung ra đầu tiên, có thể dùng tại các cửa hàng cũ trong hệ thống. Không chỉ được giảm giá mà còn được tích điểm đổi quà tặng giới hạn.
Khi thẻ mới ra mắt, rất nhiều người tìm cách để sở hữu nhưng số lượng đợt đầu rất ít, đa số là người có quan hệ hoặc khách quen lâu năm mới được tặng. Mẹ Vân Vân cũng có một chiếc nhưng cô không mang theo, giờ nghe Tiểu Thảo nói mình có một cái, Vân Vân làm sao không ngạc nhiên cho được.
Cô vốn đã cảm thấy Tiểu Thảo có hơi kỳ lạ. Mẹ cô từng dạy cách đoán gia thế một người qua thói quen sinh hoạt, cô đã thử nhiều lần và đều rất chuẩn.
Nhưng rõ ràng xét về thói quen sinh hoạt, Trần Tiểu Thảo phải là người xuất thân nghèo khó, chính cô cũng tự nhận như vậy, thế nhưng cô lại thường xuyên sở hữu những món đồ rất tốt.
Quần áo, đồ dùng của cô có cái cực kỳ bình thường, ví dụ như Vân Vân thấy cô tự cắt vải may áo cũ mặc suốt bao lâu nay. Có cái thì chỉ ở mức khá, như phích nước nóng mà nhóm Lệ Lệ vẫn thường mua. Nhưng có những thứ đến ngay cả Vân Vân cũng chưa chắc đã có.
Chẳng hạn như chiếc đồng hồ đeo tay trên tay cô tuy không phải thương hiệu quá đắt đỏ nhưng lại là mẫu mã đang “hot” nhất tại cửa hàng gần khu đại học, cực kỳ được các nữ sinh yêu thích nên giá thành có phần nhỉnh hơn. Vậy mà có một ngày, cô cứ thế lẳng lặng đeo nó về. Khi được hỏi, cô bảo là anh họ tặng khiến đám bạn cùng phòng không khỏi ghen tị.
Vân Vân thầm suy tính trong lòng, càng lúc càng cảm thấy cô bạn cùng phòng này có chút gì đó khó nhìn thấu.
Đang mải suy nghĩ thì xe buýt đã đến trạm.