“Tại sao anh lại làm như vậy?” Tuy là Đặng Hồng Binh đòi gặp Hướng Thần, nhưng thấy hắn cứ im lặng mãi, Hướng Thần đành mở lời hỏi trước.
“Hừ, tại sao à?” Đặng Hồng Binh cười lạnh: “Mày còn hỏi tại sao à? Đó là cha tao, cha ruột của tao! Bọn mày lấy tư cách gì mà ở trước mặt ông ấy đóng vai con hiền cháu thảo!”
Đặng Hồng Binh lộ vẻ điên cuồng. Không đợi Hướng Thần kịp nói, hắn gào thét như muốn xé rách cổ họng: “Thần Thần, Thần Thần… Thằng chó nào cho mày dùng cái tên đó? Ông ấy vốn không phải đang gọi mày, ông ấy đang gọi tao! Gọi tao đây này! Mày chỉ là một kẻ thế thân chiếm đoạt thân phận của tao, chiếm lợi lộc của nhà tao. Nếu không nhờ ba tao, mày có thể tốt nghiệp sớm thế không? Còn làm giáo sư nữa, mày dựa vào cái gì? Dựa vào cái mặt đó của mày à?!”
Hướng Thần: “…”
Trong lòng Hướng Thần không chút gợn sóng, chẳng những không giận mà còn hơi buồn cười.
“Đúng rồi, cái mặt đó của mày…” Đặng Hồng Binh nói đến đây, nhìn vào miếng băng gạc trên mặt Hướng Thần với ánh mắt đầy ác ý.
Vết thương trên mặt Hướng Thần đang khép miệng. Bác sĩ Ngụy nói phục hồi rất tốt, cứ đà này chắc chắn sẽ không để lại sẹo. Ở nhà cậu đã không còn băng bó nữa, chỉ là khi ra ngoài Hứa Hằng Châu sợ va chạm hoặc nhiễm trùng nên mới dán lại cho cậu.
Trong mắt Đặng Hồng Binh, hắn lại tưởng mặt Hướng Thần đã bị hủy hoại, bèn đắc chí cười lớn: “Tao đéo cho mày cười đấy! Dựa vào đâu mà ông ấy trưng bộ mặt lạnh lùng với tao, rồi quay đầu lại cười với mày? Tao mới là con ruột, đều tại mày hết, ai mượn mày nịnh bợ ba tao, mày đáng đời lắm ha ha ha ha…”
Hướng Thần: “…”
Hướng Thần quay sang nhìn Hứa Hằng Châu: “Anh, em tháo băng gạc ra được không?”
Hứa Hằng Châu cũng bị Đặng Hồng Binh làm cho ghê tởm tận cổ, thấy có thể chọc tức hắn thì cũng tốt, nên rất phối hợp giúp Hướng Thần tháo miếng gạc ra.
“Này, nhìn đi, sắp khỏi hẳn rồi đó. Bác sĩ bảo sẽ không để lại sẹo đâu, tức không? Lêu lêu!” Hướng Thần ghét cay ghét đắng Đặng Hồng Binh. Cậu rất muốn đấm hắn một cú nhưng không thể ra tay, thấy hắn tức đến nhảy dựng lên cũng đủ khiến cậu vui rồi.
Tiếng cười của Đặng Hồng Binh ngưng bặt. Hắn trừng mắt nhìn không chớp, mãi mới tìm thấy vết sẹo mờ nhạt trên mặt Hướng Thần. Vì lưỡi dao sắc, vết cắt mỏng nên vảy đóng cũng rất mảnh. Đợi vảy bong ra sẹo sẽ mờ dần, dù không biến mất hẳn thì cũng rất khó nhận ra.
“A a a a a!” Đặng Hồng Binh phát điên gào thét. Sau khi bị bắt, niềm an ủi duy nhất của hắn là ít nhất cũng hủy được khuôn mặt của Hướng Thần, kết quả là chút hy vọng cuối cùng này cũng tan thành mây khói.
“Khả năng chịu đựng tâm lý kém quá.” Hướng Thần thấy hắn giận thì lại vui, cố ý bồi thêm: “Mới thế đã không chịu nổi rồi à? Quên chưa nói cho anh biết, mấy tên anh thuê đúng là vô dụng. Hai tên sợ quá chạy mất dép, còn hai tên thì bị anh trai tôi đánh cho thê thảm lắm. Tiếc là anh không có ở đó, không thì có khi anh tôi đánh luôn cả anh một thể rồi.”
Hướng Thần không ngờ lời mình lại đâm trúng tim đen của Đặng Hồng Binh. Hắn vốn dĩ cũng định đến hiện trường đứng xem thật, nếu lúc đó hắn mà có mặt ở chỗ Hứa Hằng Châu thì có lẽ đã không có nhiều chuyện rắc rối về sau như thế này.
Đặng Hồng Binh bị Hướng Thần chọc tức đến mức muốn đứng bật dậy đánh cậu, nhưng tất nhiên là hắn không làm được. Hắn bị còng chặt vào ghế, đứng dậy chỉ có thể khiến còng tay va vào ghế kêu lên loảng xoảng.
Hướng Thần không hề bị lay động, lặng lẽ nhìn hắn phát điên, đợi hắn bình tĩnh hơn mới chậm rãi hỏi: “Cứ coi như là anh ngứa mắt tôi đi, vậy còn anh tôi đã đắc tội gì với anh?”
Theo ý của Đặng Hồng Binh, hắn có lẽ là cảm thấy Hướng Thần đã cướp mất vị trí của mình, ai bảo cậu tên là Thần Thần chứ? Hơn nữa tuổi tác hai người còn tương đương, lại thân thiết với Đặng Lịch, thường xuyên ăn cơm cùng nhau và còn hay cười với chú ta nữa.
Chú thích: Thần Thần và Thừa Thừa đồng âm trong tiếng Trung
Nhưng Hứa Hằng Châu thì đúng là quá oan ức. Anh bận rộn nên ngoài những dịp lễ tết và những thứ liên quan đến công việc ra thì không giao lưu với Đặng Lịch quá nhiều.
Mà dù có gặp mặt, anh cũng không cười nói liên tục. Do tính cách vốn có, Hứa Hằng Châu cười cũng rất chừng mực, kín đáo, còn Hướng Thần thì lúc nào cũng cười rạng rỡ, hễ cười là cả khuôn mặt trở nên vô cùng sinh động.
“Đắc tội gì à?” Đặng Hồng Binh khinh bỉ hừ một tiếng với Hướng Thần: “Lấy đồ của tao, tao lấy lại chút thù lao không phải là lẽ đương nhiên sao?”
Lần này đến lượt Hứa Hằng Châu cũng thấy tò mò: “Tôi lấy gì của cậu?”
“Sản nghiệp của nhà tao, tiền của nhà tao!” Đặng Hồng Binh lớn tiếng: “Cái xưởng đó của mày chẳng lẽ không phải do cha tao lo lót cho mày sao? Còn mấy cái cửa hàng quần áo đó nữa, nhiều tiền như vậy đều là của nhà tao, đều là của tao!”
Hứa Hằng Châu: “…”
Hứa Hằng Châu cạn lời. Đặng Lịch đúng là có giúp anh nhưng chỉ là lúc đầu giúp tìm một xưởng gia công, chứ chưa bao giờ anh để Đặng Lịch phải bỏ tiền ra cho mình. Nếu vì thế mà xưởng của anh bị coi là của Đặng Lịch thì anh thật sự chẳng còn gì để nói.
Hướng Thần cũng rất cạn lời. Quá trình khởi nghiệp của Hứa Hằng Châu cậu là người hiểu rõ nhất. Tên này chẳng qua là đỏ mắt vì số tiền đó mà thôi, vậy mà cũng mặt dày nói ra được những lời như vậy.
Có lẽ trong mắt một kẻ vô dụng như hắn, ở độ tuổi của Hứa Hằng Châu làm sao có thể tự mình kiếm được nhiều tiền như thế? Chắc chắn là dựa vào cha hắn, bòn rút tiền của nhà hắn, dùng quan hệ của nhà hắn để làm giàu cho bản thân.
“Đừng nói với anh ta nữa, người này đầu óc có vấn đề rồi.” Hướng Thần không muốn ở lại đây thêm nữa. Cậu cảm thấy vô nghĩa tột cùng. Kẻ này chính là một tên thần kinh, gặp phải thì chỉ có thể trách mình xui xẻo, ai mà biết được bọn thần kinh nghĩ gì.
Tuy nhiên Hướng Thần cũng không phải hạng người lấy đức báo oán. Người tốt với cậu là Đặng Lịch chứ không phải Đặng Hồng Binh này. Cậu chẳng nợ nần gì hắn cả nên cậu không cần phải nể mặt hắn, trả thù cũng phải trả thù một cách quang minh chính đại.
Mặc kệ Đặng Hồng Binh lảm nhảm về tiền bạc, Hướng Thần kéo Hứa Hằng Châu đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, cậu nói với Đặng Hồng Binh: “Quên chưa nói với anh, chú Đặng đã nhận chúng tôi làm con nuôi rồi, cũng phải cảm ơn anh đã tác thành. Chú ấy nói so với anh, chú ấy thà nhận những người như chúng tôi làm con còn hơn. Sau này có lẽ tôi cũng có thể gọi chú ấy một tiếng cha đấy?”
Chuyện này là thật. Đặng Lịch ngay từ đầu đã không có ý định nhận lại Đặng Hồng Binh. Chú đã nói sơ qua về chuyện quá khứ với Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, cuối cùng bảo rằng, kể từ khoảnh khắc Đặng Hồng Binh đổi tên, đứa con trai của chú đã chết rồi, chú sẽ không nhận nữa.
Lần này Đặng Hồng Binh gây ra chuyện như vậy, Đặng Lịch thấy áy náy nhiều hơn, cảm thấy có lỗi với Hướng Thần và Hứa Hằng Châu nên không còn mặt mũi nào nhìn họ. May mà hai anh em đều là người thấu tình đạt lý, hiểu rằng Đặng Lịch cũng là người bị hại nên không hề oán hận, ngược lại còn an ủi chú khiến chú thấy rất ấm lòng.
Lão Lý vì muốn xoa dịu không khí, cũng vì vẫn còn chút bực bội nên nói lẫy: “Thằng con ruột kia còn chẳng bằng một cái móng chân của hai đứa này, đẻ ra đúng là uổng công! Hay là để hai đứa nó làm con anh đi.”
Vốn là lời nói đùa, nhưng Đặng Lịch lại hùa theo: “Tôi thì sẵn lòng thôi, chỉ là không có phúc phận đó.”
Những người khác cũng nhận ra ý đồ của Đặng Lịch liền tiện thể hỏi Hướng Thần và Hứa Hằng Châu có muốn nhận người thân không. Thực ra trước mặt những người này, hai anh em vốn đã giữ tư cách con cháu, ngoài việc thiếu một danh phận chính thức thì họ vẫn luôn tôn trọng những người này như người thân ruột thịt.
Hơn nữa lần này Đặng Lịch kiên định đứng về phía họ cũng khiến Hướng Thần và Hứa Hằng Châu thấy thoải mái hơn, nên việc nhận người thân họ thấy cũng được thôi.
Nhưng Hướng Thần cố tình nói vậy để chọc tức Đặng Hồng Binh. Đặng Lịch không ép họ đổi cách xưng hô, sau này muốn gọi cha nuôi cũng được, muốn tiếp tục gọi chú Đặng cũng không sao.
Những điều này Đặng Hồng Binh đều không biết. Hắn sững sờ một lúc rồi mới phản ứng lại được Hướng Thần đang nói gì, lập tức phát điên, liều mạng vùng vẫy. Chiếc ghế sắt cố định trên mặt đất không nhúc nhích được, xiềng xích trên người siết chặt lấy hắn.
Tiếng động quá lớn, hai người công an xông vào ấn hắn xuống. Đặng Hồng Binh vẫn gào thét về phía Hướng Thần: “Mày lừa tao! Mày lừa tao! Mày quay lại đây, nói đi, mày lừa tao đúng không…”
Hướng Thần không hề quay đầu mà bước đi. Khoảnh khắc này cậu cảm thấy mình thật sự giống như đại phản diện trong phim, kiểu cực kỳ xấu xa ấy, nhưng nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng của Đặng Hồng Binh, cậu lại thấy rất sướng.
Loại người như Đặng Hồng Binh, nếu không bị báo ứng thì thật khiến lòng người bất bình. Hơn nữa với kiểu tư duy thần kinh như hắn, để ở ngoài không biết còn hại bao nhiêu người, Hướng Thần cảm thấy nhà tù phù hợp với hắn hơn.
Cánh cửa khép lại, che khuất tầm mắt của Đặng Hồng Binh nhưng không ngăn được những tiếng gào thét điên dại của hắn. Qua cánh cửa vẫn có thể nghe thấy tiếng chửi bới của hắn.
“Chú Đặng, chú có muốn vào xem một chút không?” Hướng Thần nhìn thấy Đặng Lịch đang đứng ở cửa, chút kh*** c*m trong lòng lập tức tan biến. Dù sao đó cũng là con trai ruột của Đặng Lịch, ông đã yêu thương hắn bao nhiêu năm trời.
“Không xem nữa.” Đặng Lịch nở một nụ cười cay đắng. Cánh cửa gỗ cách âm không tốt lắm, cuộc đối thoại lúc nãy ông đều nghe thấy hết. Những lời đó khiến ông thấy xấu hổ vô cùng, lòng càng thêm áy náy với Hướng Thần và Hứa Hằng Châu.
Còn đối với Đặng Hồng Binh, nói thật lòng là ông đã không còn cảm xúc gì nữa. Không có thất vọng, vì ông đã không còn cách nào coi hắn là con mình được nữa. Nếu một người cha đến cả thất vọng cũng lười thất vọng về con mình, thì duyên phận cha con của họ cũng coi như đã tận.
Trong lòng Đặng Lịch chỉ còn lại một cảm giác bất lực to lớn. Dù sao ông cũng từng yêu thương đứa trẻ này, dốc hết tâm sức vào nó, bảo ông hận nó thì ông cũng không hận nổi nữa, vì hận cũng tiêu tốn rất nhiều tâm lực.
“Đi thôi, về nhà.” Đặng Lịch không quan tâm đến những tiếng gào khóc chửi rủa của đứa con ông từng hết mực yêu thương ở bên kia cánh cửa, ông là người bước đi trước.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu nhìn nhau một cái rồi cũng bước theo sau.
Trong khoảng thời gian sau đó, Hướng Thần chuyên tâm dưỡng thương trên mặt. Về phần công việc, phía nhà trường cũng không ép buộc cậu vào lúc này. Lãnh đạo trường còn đặc biệt nhờ thầy Đàm chuyển lời, bảo cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi, khi nào lành hẳn hãy quay lại lớp.
Chuyện ở mấy cửa hàng đều do Hứa Hằng Châu tiếp quản. Lúc này anh chẳng còn nhắc đến chuyện rèn luyện cho Hướng Thần nữa, việc gì tự làm được anh đều ôm hết vào người. Thực ra mấy cửa hàng vốn đã đi vào quỹ đạo, mỗi nơi đều có quản lý thạo việc, Hướng Thần chỉ cần nắm bắt phương hướng lớn và giải quyết vài rắc rối phát sinh, nên Hứa Hằng Châu tiếp nhận rất thuận lợi.
Thời tiết ngày một lạnh hơn, mỗi sáng thức dậy gian nan như đánh trận, mọi người đều phải gồng mình trong gió rét đi làm, chỉ có Hướng Thần là được ăn ngon ngủ kỹ ở nhà dưỡng bệnh. Dù phải kiêng khem nhiều thứ, nhưng danh sách món ăn được phép vẫn rất phong phú, mấy vị đầu bếp thay phiên nhau đổi món để bồi bổ cho cậu.
Đến khi vết thương trên mặt Hướng Thần lành hẳn, cậu đã béo lên một vòng. May mà cậu vốn người thanh mảnh, thịt lại chỉ mọc vào những chỗ cần thiết, trông tổng thể vẫn rất cân đối, chỉ có khuôn mặt là tròn trịa hơn một chút. Vậy mà khi bước lên cân, cậu tăng tới hơn mười cân, khiến Hướng Thần hoảng hốt kêu lên phải bắt đầu tập thể dục ngay lập tức.
Trước thềm năm mới, bản án của Đặng Hồng Binh đã được tuyên. Tội danh là chủ mưu tội giết người, thủ đoạn tàn độc, mục tiêu nhắm vào giáo sư đại học — lại còn là nhân vật đặc biệt từng được lãnh đạo khen ngợi, hiện trường vụ án gần khu vực trường học nên tính chất cực kỳ nghiêm trọng.
Lại đúng vào đợt cao điểm trấn áp tội phạm của quốc gia, ngay cả tội lưu manh cũng có thể bị tử hình chứ nói gì đến đây là cố ý giết người. Dù Đặng Hồng Binh không thừa nhận, một mực nói rằng hắn không muốn lấy mạng họ, nhưng đòi chặt tay chân, rạch mặt người ta thì còn tàn nhẫn hơn cả giết người.
Vì vậy, dù tội ác chưa thành nên không bị tuyên tử hình, nhưng hắn cũng phải nhận án chung thân. Với tính cách của Đặng Hồng Binh, việc giảm án cơ bản là không thể, nửa đời sau của hắn sẽ phải trải qua sau song sắt.