Đặng Hồng Binh bị bắt rồi.
Vốn dĩ chỉ dựa vào lời khai của hai tên phạm nhân kia thì chưa thể trực tiếp định tội hắn, công an tìm hắn cũng chỉ là để điều tra tình hình trước.
Thế nhưng không ngờ, Đặng Hồng Binh lại dám ra tay đánh cả công an, thế thì không bắt không được.
Nhưng điều này cũng chẳng bất ngờ. Đặng Hồng Binh vốn dĩ vừa độc ác vừa ngu xuẩn. Hắn bỏ tiền thuê người hại Hướng Thần và Hứa Hằng Châu thực ra nếu không phải vì hắn ác độc muốn tìm kẻ chuyên nghiệp làm dứt điểm mà là do nhát gan, cộng thêm biết rõ mình không có bản lĩnh đó, nếu không hắn đã muốn tự mình ra tay rồi.
Cho nên dù đã thuê người, hắn vẫn luôn theo sát tình hình của hai bên. Lúc nào ra tay không phải do hắn quy định, hắn chỉ yêu cầu càng sớm càng tốt. Mã Vấn Cách nhận tiền, để chắc chắn nên gã đã tìm thêm người. Sau khi điều tra tình hình của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, phát hiện họ đều không phải hạng vô danh tiểu tốt, thậm chí còn có địa vị xã hội nhất định thì chúng càng không dám làm lộ liễu vì sợ làm lớn chuyện.
Ngay từ đầu, chúng đã chuẩn bị sẵn tâm lý lấy tiền rồi bỏ trốn, nên chúng chọn cách ra tay gần như cùng lúc để dễ bề tẩu thoát.
Những việc này đương nhiên không để Đặng Hồng Binh tham gia vào. Hắn vốn muốn đến hiện trường đứng xem nhưng đám hung thủ kia cũng chẳng dám dắt hắn theo. Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thì chúng có cần cứu hắn không? Nếu không cứu mà hắn bị bắt rồi khai sạch bọn chúng ra thì sao?
Thế nên, dù Đặng Hồng Binh vô cùng muốn tận mắt nhìn thấy hai kẻ đáng ghét kia phải gào khóc thảm thiết trước mặt mình, đặc biệt là thằng ranh tên Hướng Thần, hắn cũng chỉ có thể sốt ruột như lửa đốt ngồi ở nhà đợi tin tức.
Tên đàn ông mặt có nốt ruồi bị Hướng Thần đập bị thương sau đó có nói đùa một câu rằng, nếu Đặng Hồng Binh không yên tâm, gã ta có thể chặt hai ngón tay mang về cho xem. Còn ngón tay của ai thì tự hiểu, Đặng Hồng Binh lập tức đồng ý ngay, hắn chẳng hề thấy tàn nhẫn hay buồn nôn, thậm chí trong lòng còn dâng lên một kh*** c*m âm ỉ.
Tuy nhiên, một đêm trôi qua, Đặng Hồng Binh không đợi được một ai. Hắn bắt đầu bất an, ra sức trấn an bản thân rằng có lẽ vì quá muộn nên chúng không qua tìm, đợi thêm chút nữa là sẽ thấy thôi.
Đợi cả ngày, người vẫn không tới, Đặng Hồng Binh không nhịn được nữa. Ngày thứ hai, hắn ra ngoài nghe ngóng tin tức.
Tin tức của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu rất dễ dò hỏi. Hắn biết trường của hai người, chỉ cần giả vờ làm bạn bè đến trường hỏi sinh viên của Hướng Thần hoặc bạn học của Hứa Hằng Châu là biết được tình hình đại khái.
Tin nghe được đối với Đặng Hồng Binh mà nói cực kỳ không ổn. Đầu tiên, việc Hướng Thần bị tấn công gần trường khiến hắn vui mừng một chốc, vả lại hung thủ chưa bị bắt — chưa bắt được là tốt, người chạy rồi hắn mới an toàn.
Nhưng khi hắn giả bộ quan tâm hỏi số phòng bệnh của Hướng Thần để đi thăm, người ở trường lại bảo Hướng Thần không nằm viện.
Điều này khiến Đặng Hồng Binh rất không vui, thầm chửi mấy tên kia vô dụng. Lấy của hắn bao nhiêu tiền mà rốt cuộc chỉ làm Hướng Thần hoảng sợ một chút, hình như vết thương chẳng nặng gì.
Lúc này Đặng Hồng Binh bắt đầu nghi ngờ, đám người kia không đến gặp hắn, lẽ nào là làm hỏng việc rồi ôm tiền bỏ trốn rồi chăng?
Đến khi tới trường của Hứa Hằng Châu, dùng cách tương tự để moi tin, Đặng Hồng Binh càng thêm khẳng định suy đoán của mình: Hứa Hằng Châu vậy mà chẳng hề hấn gì!
Bạn học của Hứa Hằng Châu nói em trai anh bị thương nên anh về nhà chăm sóc em trai rồi. Chuyện Hướng Thần bị tán công truyền đi râm ran khắp khu đại học, bạn học của anh đa số đều biết Hướng Thần nên nhắc đến chuyện này ai nấy đều đầy phẫn uất.
Đặng Hồng Binh thì tức nổ phổi. Có thể về nhà chăm sóc người bệnh thì chứng tỏ bản thân chẳng sao cả. Hắn thấy mình bị lừa rồi, hai tên đi đánh Hướng Thần ít ra còn làm cho ra vẻ, còn hai tên này thì hay rồi, ngay cả diễn cũng không thèm diễn.
Thực ra hắn đã trách oan người ta. Vết thương của Mã Vấn Cách và Phan Tứ Nhi lúc này còn chưa lành đâu, nào phải chúng không ra tay mà là “bị” ra tay — bị Hứa Hằng Châu ấn xuống đất bón hành cho, thê thảm không bút mực nào tả xiết.
Thế là Đặng Hồng Binh hùng hổ đi tìm Mã Vấn Cách. Hắn và Mã Vấn Cách có mối giao tình thiết lập từ những năm hỗn loạn đó, đều là hạng cá mè một lứa đạp lên người khác để ngoi lên. Chỉ là Đặng Hồng Binh độc ác hơn, ra tay với chính cha ruột mình trước, và có lẽ vì hành động “đại nghĩa diệt thân” đó đã làm vui lòng kẻ thù của Đặng Lịch, nên kẻ đó đã nâng đỡ hắn một tay.
Địa vị của Đặng Lịch trước kia thế nào thì người làm kẻ thù của ông chắc chắn cũng không phải nhân vật nhỏ bé gì, chỉ cần khẽ nhấc tay ra là Đặng Hồng Binh đã có thể ló đầu lên được.
Dưới trướng Đặng Hồng Binh có vài tên lâu la, vốn cũng là hạng du côn lang thang vô dụng, nhưng lăn lộn ngoài đường thì việc nịnh bợ một kẻ ngu xuẩn như hắn là chuyện nhỏ, đứa nào cũng tâng bốc khiến hắn cảm thấy sung sướng. Ngày trước khi Đặng Lịch còn ở nhà tuy có tiền có quyền nhưng Đặng Lịch không muốn con cái bị người ta tâng bốc quá mức, dù chiều chuộng nhưng cũng chỉ cho hắn sống như một cậu ấm giàu có bình thường.
Vì thế Đặng Hồng Binh càng thêm oán hận Đặng Lịch. Tuy dẫn người đến lục soát nhà nhưng Đặng Hồng Binh cũng chẳng vô tư tới vậy. Đặng Lịch rộng rãi lại cưng chiều hắn nên không nói đến tiền mừng tuổi, chỉ riêng tiền tiêu vặt chú cũng đã cho không ít. Số tiền này hắn đương nhiên không đời nào nộp ra, đều lén cất đi làm của riêng.
Số tiền này trước đây mẹ hắn cũng không dám đụng vào vì sợ hắn mách Đặng Lịch. Cho nên Đặng Hồng Binh thực sự có tiền, hắn thiếu gì Đặng Lịch cũng mua cho, thời đó chỗ tiêu tiền không nhiều, tiền hắn tích góp được có khi còn nhiều hơn cả tiền tiết kiệm của một gia đình bình thường.
Có tiền, có tự do, lại có chút quyền mọn, Đặng Hồng Binh sống phong quang vô cùng, Mã Vấn Cách chính là bắt sóng được với hắn từ lúc đó.
Mã Vấn Cách ban đầu là hạng chạy vặt sau mông hắn, thậm chí Đặng Hồng Binh còn coi thường gã. Chuyện sau đó thế nào không nói, nhưng giờ đây họ đều đã quay về đúng vị trí mà họ vốn thuộc về.
Nhưng trong mười mấy năm ở giữa đó, cơ hội Đặng Hồng Binh và Mã Vấn Cách giao thiệp không hề ít, nên hắn biết rõ tình cảnh nhà Mã Vấn Cách, biết đứa con bệnh tật kia suýt nữa đã kéo chết gã.
Theo Đặng Hồng Binh thấy, đứa trẻ như vậy nuôi làm gì tốn cơm, sau này ngày tháng tiêu tiền còn dài, chi bằng xử lý sớm cho rảnh nợ, cùng lắm thì sinh đứa khác. Hắn cảm thấy Mã Vấn Cách bình thường làm việc khá quyết đoán, không biết sao lúc này lại nhu nhược thế. Dù không nỡ tự tay làm thì cứ tìm chỗ hẻo lánh nào đó vứt đi là xong.
Sau này khi vợ Mã Vấn Cách bỏ trốn, hắn còn thầm cười nhạo, thấy Mã Vấn Cách ngu, thấy gã đáng đời.
Nhưng lúc này, hắn không còn tâm trí cười nhạo Mã Vấn Cách nữa. Hắn mong Mã Vấn Cách không nỡ bỏ đứa con bệnh tật kia thì hắn mới có thể chặn đường gã ở bệnh viện, nếu không tiền của hắn biết tính sao? Số tiền đó là tất cả vốn liếng của hắn, thậm chí hắn còn trộm cả tiền của mẹ mình.
Tuy nhiên sự việc lại diễn biến theo hướng Đặng Hồng Binh không mong muốn nhất. Mã Vấn Cách không ôm tiền bỏ trốn — đó là tin tốt, nhưng gã đã bị bắt.
Đặng Hồng Binh sợ đến mất mật, chỉ sợ chúng khai ra mình. Hắn thậm chí còn nhìn thấy cha mình cùng Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cùng ra vào cổng đồn công an.
Điều này khiến Đặng Hồng Binh vừa hận vừa tức, trong lòng lại thấp thỏm sợ hãi. Một mặt hắn trấn an bản thân rằng đám người kia sẽ không khai ra mình, nhưng giây sau lại đổi ý, cảm thấy tình cảnh bản thân rất nguy hiểm.
Về sau hắn lại nghĩ, dù có khai ra hắn thì đã sao? Chỉ cần hắn không nhận, ai làm gì được hắn? Huống hồ hắn đâu có trực tiếp ra tay, vả lại còn có cha hắn kia mà. Cha hắn dù không nhận hắn thì chắc chẳng đến mức đứng nhìn hắn đi vào chỗ chết đâu nhỉ.
Qua đó có thể thấy Đặng Hồng Binh là một kẻ tồi tệ đến mức nào. Nếu hắn đơn thuần hận Đặng Lịch vì thấy chú đối xử không tốt với mình mà hãm hại cha ruột thì chỉ có thể nói hắn ngu xuẩn, tâm địa sắt đá. Nhưng hắn rõ ràng biết Đặng Lịch tốt với mình, miệng thì chê bai, tay thì làm chuyện tổn thương người ta, vậy mà vẫn muốn người ta phải che chở cho mình.
Hạng người như vậy, tâm địa thực sự thâm độc khôn cùng.
Và Đặng Hồng Binh không nỡ từ bỏ sự phồn hoa của thủ đô, không nỡ từ bỏ thân phận con trai bộ trưởng Đặng. Dù Đặng Lịch không nhận hắn, nhưng quan hệ máu mủ làm sao nói cắt đứt là cắt đứt được? Thế nên dù biết rất nguy hiểm, Đặng Hồng Binh vẫn cắn răng không bỏ trốn.
Thực ra, nếu Đặng Hồng Binh bỏ trốn ngay từ lúc phát hiện nhóm Mã Vấn Cách bị bắt, có lẽ bây giờ công an đã không thể tìm thấy hắn.
Thế nên khi công an ập đến cửa, Đặng Hồng Binh vốn biết rõ tất cả mọi chuyện cứ đinh ninh họ đến để bắt mình vì vụ thuê người. Hắn lập tức gào thét đòi tìm cha, không chịu hợp tác, thậm chí còn phản kháng quyết liệt, dùng hung khí tấn công các chiến sĩ công an đang tìm cách khống chế mình.
Nếu là ở thời đại này, tội danh này gọi là chống đối người thi hành công vụ, có thể bị còng tay ngay lập tức. Thời bấy giờ tuy chưa có thuật ngữ đó, nhưng Đặng Hồng Binh vẫn bị áp giải đi.
Vụ án đã rõ mười mươi. Hai kẻ tấn công Hướng Thần cũng đã sa lưới nhờ sự phối hợp khai nhận của Mã Vấn Cách. Với tâm lý “đã vào đây rồi thì kéo theo được đứa nào hay đứa nấy”, hai tên đó cũng rất nhiệt tình khai ra Đặng Hồng Binh.
Là kẻ đứng sau thuê mướn, Đặng Hồng Binh nghiễm nhiên trở thành chủ mưu. Đám hung thủ chỉ là nhận tiền làm thuê lại chưa thực hiện thành công, biết đâu còn được giảm nhẹ án phạt?
Dù sao thì lời khai của cả bốn tên đều khớp nhau, tất cả đều chỉ đích danh Đặng Hồng Binh. Hơn nữa, trên người chúng thực sự phát hiện một lượng lớn tiền mặt – số tiền chưa kịp tiêu xài và chúng cũng chẳng dám gửi ngân hàng.
Đến đây, vụ án xem như đã kết thúc, chỉ chờ lấy xong lời khai của Đặng Hồng Binh, hoàn tất thủ tục và tuyên án là cuộc đời hắn coi như xong hẳn.
Tuy nhiên, Đặng Hồng Binh cực kỳ không hợp tác. Trong lúc lấy lời khai, bất kể ai hỏi gì, hắn cũng chỉ gào khóc đòi gặp Đặng Lịch.
Các chiến sĩ công an không còn cách nào khác đành thông báo cho Đặng Lịch. Thái độ của Đặng Lịch vô cùng quyết đoán: hơn mười năm trước chú đã cắt đứt quan hệ với Đặng Hồng Binh, hiện tại hai người chẳng là gì của nhau cả. Không gặp!
Khi nghe công an truyền đạt lại lời của Đặng Lịch, Đặng Hồng Binh như phát điên, gào rít rằng họ lừa hắn, đó là cha hắn, ông ấy không đời nào bỏ mặc hắn.
Nhưng Đặng Lịch thực sự không quản. Điều này khiến Đặng Hồng Binh không thể tin nổi. Hắn luôn cho rằng cha chỉ đang giận mình, hết giận rồi sẽ lại nhận con giống như lúc hắn còn nhỏ, dù làm sai khiến Đặng Lịch nổi trận lôi đình thì chỉ vài ngày sau chú lại đối xử với hắn rất tốt.
Thế nhưng lần này là thật. Đặng Lịch không nhận hắn là thật, bỏ mặc hắn cũng là thật.
Sau cơn điên loạn là sự ngỡ ngàng, cuối cùng Đặng Hồng Binh đổi yêu cầu: hắn muốn gặp Hướng Thần.
Hướng Thần đã đến. Cậu thấy tò mò. Dù Hứa Hằng Châu đã nói cho cậu lý do Đặng Hồng Binh muốn hại cậu và hủy hoại gương mặt cậu, cậu vẫn thấy khó tin và không hiểu nổi. Cũng không trách cậu được, người bình thường làm sao thấu hiểu được tâm lý của kẻ b**n th**.
Nhưng Hướng Thần vẫn đi. Con trai của chú Đặng thuê người hại cậu, trong khi cậu còn chẳng nhớ nổi mặt mũi hắn ra sao.
Hứa Hằng Châu đi cùng cậu. Anh không đời nào để Đặng Hồng Binh và Hướng Thần ở riêng với nhau. Dù Đặng Hồng Binh đã bị còng chặt vào ghế, anh cũng không dám để Hướng Thần một mình.
Đặng Lịch nhận được tin cũng đi theo, nhưng chú không vào phòng thẩm vấn mà chỉ đứng bên ngoài nghe cùng các chiến sĩ công an khác.
Hướng Thần từng gặp Đặng Hồng Binh một lần. Nhưng lần đó không khí quá gượng gạo, cậu không tiện nhìn chằm chằm vào mặt người ta, chỉ lướt qua nên sớm đã quên diện mạo.
Lần này đối mặt, cậu mới nhìn rõ: đây là một thanh niên chỉ lớn hơn cậu vài tuổi, ngoại hình khá được nhưng không hề giống Đặng Lịch.
Ánh mắt hắn nhìn Hướng Thần vừa âm u vừa oán độc. Hướng Thần khẽ nhích lại gần Hứa Hằng Châu, chẳng còn sợ hắn chút nào.