Trong căn phòng là một sự im lặng bao trùm, bầu không khí nặng nề đến mức khiến người ta không dám mở lời.
Mất một lúc lâu sau, mới nghe thấy giọng nói có chút khàn đặc của Đặng Lịch vang lên: “Hằng Châu, Thần Thần, là chú có lỗi với hai đứa.”
Chú ta đi tới trước mặt Hướng Thần và Hứa Hằng Châu. Khi đối diện với hai người, đầu chú ta hơi cúi xuống, cả người toát ra vẻ mệt mỏi rệu rã, dường như chỉ sau một đêm mà đã già đi rất nhiều.
“Không… không cần đâu ạ, không phải lỗi của chú.” Hướng Thần bối rối đứng bật dậy, xua tay liên tục.
Cậu có thể nói cứng với Hứa Hằng Châu rằng nếu chú Đặng đứng về phía con trai thì cậu thà cắt đứt quan hệ chứ không tha thứ, nhưng khi Đặng Lịch bày ra bộ dạng này, Hướng Thần ngược lại cảm thấy không đành lòng.
Chuyện này Đặng Lịch thực sự bị oan. Tuy đó là con trai chú ta và ác ý của Đặng Hồng Binh nhắm vào Hướng Thần và Hứa Hằng Châu hình như cũng bắt nguồn từ mối quan hệ của họ với Đặng Lịch, nhưng bản thân Đặng Lịch không hề làm điều gì có lỗi với hai anh em.
Sự tốt bụng của chú dành cho Hướng Thần và Hứa Hằng Châu là xuất phát từ tận đáy lòng. Chú cảm kích những gì hai đứa đã làm khi chú gặp hoạn nạn, coi họ như con cháu trong nhà, tận tâm tận lực giúp nâng đỡ mà chưa bao giờ mong cầu báo đáp.
Chuyện lần này chú cũng không ngờ tới, vì bản thân mà khiến hai đứa bị tấn công, thậm chí Hướng Thần còn suýt mất mạng, lòng chú vô cùng áy náy.
“Lão Đặng này, chuyện lần này anh tính sao?” Lão Lý lần này cũng đến. Chuyện quá nghiêm trọng, nếu sơ suất sẽ ảnh hưởng đến sự hòa hợp nội bộ nên dù vừa mới xuất viện ông cũng đã có mặt.
“Hai đứa nhỏ không làm gì sai cả, anh đừng để chúng nó phải lạnh lòng.” Giọng Lão Lý có phần nghiêm nghị, nhưng cũng là vì muốn tốt cho Đặng Lịch.
Ở chức vị đó, chuyện nhà họ Đặng năm đó dù không rõ như người trong cuộc nhưng ông cụ cũng nắm được đại khái. Hơn nữa, Lão Lý có chút duyên nợ với anh trai của Đặng Lịch nên đương nhiên không muốn thấy người bạn này bị hố thêm lần nữa.
Vợ con của Đặng Lịch, nếu để ông cụ nhận xét thì đúng là hạng vô ơn, lòng lang dạ thú.
Chuyện nhà họ Đặng kể ra thì rất dài. Đặng Lịch vốn là con nhà danh gia vọng tộc, tổ tiên nhà họ Đặng cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt. Có điều Đặng Lịch là con út, bên trên có các anh chị tài giỏi nên yêu cầu đối với chú ta có phần lỏng lẻo hơn.
Hơn nữa bản tính chú ta có phần nổi loạn, không chịu nghe theo khuôn phép, ngoài hai mươi tuổi vẫn còn cầm tiền của gia đình đi chơi bời lêu lổng. Dù sao anh chị đều có bản lĩnh, mẹ lại thiên vị chú ta nên chắc chắn sẽ không để chú ta lâm vào đường cùng.
Thế nhưng sự đời khó đoán, hai người anh trai lần lượt qua đời, anh hai tử trận, anh cả bị ám sát. Mẹ Đặng vì cú sốc mất đi hai người con trai quá lớn mà đi theo, chị gái đã đi lấy chồng, gánh nặng nhà họ Đặng đột ngột đè lên vai Đặng Lịch – đứa con út vốn bị coi là không có tiền đồ.
Bao nhiêu gian khổ trong thời gian đó không cần nói cũng hiểu, Đặng Lịch vốn không được đào tạo theo tiêu chuẩn người thừa kế nên dù sau này có uốn nắn thì tính cách đã hình thành rất khó thay đổi. May mà chú cũng thông minh, lúc đó cha chú ta vẫn còn sống, dốc lòng bồi dưỡng, cuối cùng cũng giúp chú ta tiếp quản được các mối quan hệ và tài nguyên của gia đình, bước chân vào cơ quan nhà nước và thăng tiến ổn định.
Lúc đó Đặng Lịch đã gần ba mươi tuổi. Những năm trước thì chơi bời, những năm sau thì bận rộn, chú không có vợ cũng chẳng có hôn thê, càng không có con cái gì. Hai người anh trai tuy đã kết hôn nhưng chỉ có anh cả để lại một cô con gái, đã bị chị dâu đưa đi mất.
Ông cụ Đặng liên tiếp trải qua nỗi đau mất con nên sức khỏe đã sớm suy kiệt, chỉ vì Đặng Lịch chưa đủ sức gánh vác gia đình nên mới gắng gượng chống đỡ.
Để hoàn thành tâm nguyện của cha, Đặng Lịch vội vàng kết hôn. Người vợ không phải tiểu thư môn đăng hộ đối mà là một cô y tá gia cảnh bình thường mà cha ông quen biết khi đi khám bệnh.
Dù không có nhiều tình cảm nhưng Đặng Lịch đối xử với vợ cũng khá tốt. Bản tính chú thực ra có hơi lạnh lùng, điều này do xuất thân và trải nghiệm tạo nên. Từ nhỏ muốn gì được nấy, cha mẹ anh chị đều bảo vệ nên việc người khác tốt với mình chú ta coi là lẽ đương nhiên. Chú ta chỉ quan tâm đến người thân trong gia đình, còn với những người bạn khác, chú ta biết rõ không ít kẻ kết giao chỉ vì thân phận của mình.
Hơn nữa chú ta là người biết nhìn người, vợ chú muốn gả cho chú vì điều gì, chú biết rõ như lòng bàn tay.
Nhưng Đặng Lịch không quan tâm, mục đích của chú chỉ là tìm một người phù hợp để làm vợ. Dù người đó động cơ không thuần túy nhưng có thể khiến cha chú vui vẻ, tận tâm chăm sóc cha chú ta, dù chỉ khiến ông cụ sống thêm được một ngày hay ra đi trong thanh thản thì đều xứng đáng.
Đặng Lịch đã cho vợ tất cả những gì chú có thể: tiền bạc, trang sức, gia đình, thậm chí nâng đỡ cả người nhà của ả ta. Vợ Đặng Lịch cũng rất thức thời, biết ông cụ Đặng vui thì Đặng Lịch sẽ đối xử với mình tốt hơn, nên ả ta muốn sinh cho chú một đứa con – đây cũng là cách ả ta nghĩ ra để ngồi vững cái ghế bà Đặng.
Với sự phối hợp của Đặng Lịch, họ nhanh chóng có một đứa con trai. Trong thời gian mang thai, ông cụ Đặng mấy lần phải cấp cứu, nhưng vì đứa cháu nội chưa chào đời, ông cụ đều gượng qua được.
Khó khăn lắm đứa trẻ mới ra đời, ông cụ Đặng cuối cùng cũng thỏa nguyện. Ông cụ đặt tên cho đứa bé là Đặng Thừa – chữ “Thừa” trong kế thừa, trong nối nghiệp cha ông.
Đúng vậy, đứa trẻ này chính là Đặng Hồng Binh. Cái tên sau này là do hắn tự đổi vì muốn vạch rõ ranh giới với người cha là Đặng Lịch, để chứng minh rằng dù là con của Đặng Lịch nhưng lập trường của hắn tuyệt đối khác biệt.
Quay lại chuyện cũ, sau khi Đặng Thừa ra đời, ông cụ Đặng bế đứa bé nói với Đặng Lịch rằng: Đứa nhỏ này trông giống hệt bác hai của nó.
Lời này thực ra không dễ nghe chút nào, con trai ruột không giống mình lại giống anh trai, nếu ở thời đại sau này chắc người ta còn tưởng là đang mắng người.
Nhưng Đặng Lịch ngược lại rất vui. Chú và anh hai tuổi tác gần nhau, từ nhỏ quan hệ đã rất tốt. Anh hai hy sinh, nỗi đau trong lòng Đặng Lịch không kém gì cha mẹ.
Thế là Đặng Lịch cười nói với cha: “Giống anh hai thì tốt, thông minh giỏi giang, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn con.”
Chú nói thật lòng chứ không phải để an ủi ông cụ. Sau này chú vẫn luôn ghi nhớ lời nói đó. Đặng Thừa sinh ra không lâu thì ông cụ Đặng không trụ được nữa. Đặng Thừa chưa đầy tháng, ông cụ Đặng đã qua đời.
Về sau, Đặng Thừa lớn lên một chút, càng lúc càng giống anh hai Đặng Lịch hồi nhỏ, thông minh lanh lợi khiến Đặng Lịch càng thêm yêu thương đứa con này.
Về sau, chị gái đã đi lấy chồng của Đặng Lịch cũng đột ngột đổ bệnh rồi qua đời, nhà họ Đặng chỉ còn lại mình Đặng Lịch, người thân duy nhất cùng huyết thống là Đặng Thừa. Còn về người vợ, Đặng Lịch đối xử với ả ta luôn nhạt nhẽo, có lẽ vì cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã xen lẫn lợi ích nên giữa cả hai luôn có một tầng ngăn cách không thể xóa nhòa.
Thế nhưng Đặng Lịch tuyệt đối không bạc đãi vợ mình. Gia cảnh nhà họ Đặng sung túc, Đặng Lịch lại rộng rãi, đối với vợ con luôn hào phóng. Ngay cả khi biết vợ lấy tiền về tiếp tế cho nhà ngoại, chỉ cần không quá đáng thì chú hiếm khi lên tiếng.
Bản thân chú không có thói hư tật xấu, càng không có người đàn bà khác bên ngoài. Mặc dù chú không thể yêu vợ mình nhưng vợ chú cũng chẳng yêu chú. Ả ta vốn có người trong mộng là thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, bao nhiêu năm vẫn luôn vương vấn khôn nguôi.
Tuy nhiên Đặng Lịch không thấy mình có lỗi với vợ. Chuyện kết hôn năm đó, chú và cha đều không cưỡng ép, là ả ta tự nguyện. Thậm chí Đặng Lịch từng nghĩ nếu vợ muốn ly hôn cũng chẳng sao, chỉ cần để Đặng Thừa lại cho chú là được.
Thế nhưng vợ chú không chịu, thậm chí khi chú đề cập tới, ả ta còn khổ sở cầu xin chú đừng đối xử với mình như vậy.
Ả ta không muốn ly hôn, Đặng Lịch cũng chấp nhận. Chú không thích vợ nhưng cũng không muốn con trai mình thiếu mẹ. Chỉ cần vợ không ngoại tình, hai người cứ sống như cũ cũng chẳng sao.
Nhưng Đặng Lịch đối với Đặng Thừa thực sự rất tốt. Từ nhỏ đã bế bồng dỗ dành, dắt tay dạy đi, tự tay dạy chữ, thậm chí còn quỳ dưới đất làm ngựa cho Đặng Thừa cưỡi. Đặng Thừa có nghịch ngợm chú cũng không nỡ đánh mắng.
Đặng Lịch dốc hết tâm sức bồi dưỡng Đặng Thừa. Chú muốn dạy cho nó tất cả những gì mình đã học được, để sau này già cả có thể giao lại trọn vẹn nhà họ Đặng cho nó, giống như cha đã từng làm.
Đáng tiếc Đặng Thừa không biết bị làm sao, lúc nhỏ rõ ràng rất thông minh ngoan ngoãn nhưng khi lớn lên, ngoài gương mặt ra thì càng lúc càng không giống anh hai của Đặng Lịch. Kén ăn, ham tiêu xài đều là chuyện nhỏ, đằng này nó còn gây chuyện ở trường, lười học, thậm chí bắt nạt bạn học.
Đặng Lịch thất vọng trong lòng, nhưng sau khi trừng phạt, nhìn thấy gương mặt kia chú lại mủi lòng. Thuở nhỏ anh hai luôn nhường nhịn chú, đến khi chú có thể chống đỡ một phương thì anh hai đã chẳng còn nhìn thấy được nữa rồi.
Với nội tâm mâu thuẫn giữa yêu và dạy, Đặng Lịch nỗ lực uốn nắn các thói hư của Đặng Thừa. Chú nghĩ Đặng Thừa còn nhỏ, chưa trưởng thành, bản thân chú ngày xưa cũng hiểu chuyện muộn. Có lẽ nó giống tính chú, sau này gặp biến cố gì đó sẽ lớn khôn thôi.
Rồi biến cố ập đến thật. Thời thế đảo điên, Đặng Lịch không tránh khỏi bị kéo vào vòng xoáy. Tuy nhiên với gia nghiệp kinh doanh nhiều năm và bản thân chú cũng không phải hạng vô dụng, chỉ cần cho chú một thời gian là có thể bình an thoát thân.
Những việc này chú không thể nói với vợ con, thậm chí do không muốn họ sợ hãi, chú chỉ có thể không ngừng an ủi rằng không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Thế nhưng Đặng Lịch không ngờ tới, vợ con chú không những không tin chú mà ngay cả việc chờ đợi chú thêm một chút họ cũng không làm được. Vợ chú nộp đơn ly hôn, nói rằng năm xưa bị ép buộc mới gả cho Đặng Lịch, bao năm qua sớm đã muốn ly hôn nhưng Đặng Lịch không cho phép.
Đặng Lịch vốn có kẻ thù, đơn ly hôn của vợ chú nhanh chóng được thông qua. Ả ta cuỗm sạch một số tiền lớn của nhà họ Đặng, xoay người mang theo tiền của Đặng Lịch gả cho gã thanh mai trúc mã vừa mới góa vợ kia.
Sự phản bội của người vợ dù làm Đặng Lịch tức giận nhưng không khiến chú quá đau đớn, vì chú biết ả ta là hạng người gì, vốn dĩ không đặt nhiều kỳ vọng.
Nhưng hành động của Đặng Thừa mới thực sự gây tổn thương sâu sắc cho Đặng Lịch. Nó không những cắt đứt quan hệ với ông, mà còn chủ động tố cáo cha mình, nói Đặng Lịch từng có những phát ngôn phản động, cất giấu những thứ “độc hại”, thậm chí còn dẫn người về lục soát chính ngôi nhà của mình.
Nhà họ Đặng tích lũy nhiều đời đương nhiên có chút gia sản. Những của cải vật chất vốn dĩ để cho Đặng Thừa tiêu xài, lúc này lại trở thành bằng chứng tội trạng mà nó dùng để tố cáo cha ruột.
Những lời dạy bảo chân tình, từng câu từng chữ mà Đặng Lịch đích thân truyền dạy cho Đặng Thừa giờ đây trở thành những nhát dao mà Đặng Thừa đâm ngược lại vào người chú.
Sự phản bội từ người thân thích nhất đã hoàn toàn đánh gục Đặng Lịch. Đến con trai ruột còn đứng ra chỉ chứng thì ai có thể biện minh cho chú được nữa?
Kẻ thù của Đặng Lịch cười vang đắc thắng, ngàn vạn lần không ngờ đấu đá bao năm không hạ được Đặng Lịch, cuối cùng chính con trai chú lại làm được việc đó.
Ngày Đặng Lịch bị đưa đi Tây Bắc, kẻ thù của chú giả bộ tốt bụng dẫn Đặng Thừa đi tiễn. Trước mặt bao nhiêu người, Đặng Thừa nhổ một bãi nước bọt vào Đặng Lịch, dõng dạc nói: “Tôi không có người cha như ông. Tuy ông sinh ra tôi khiến tôi phải mang họ Đặng, nhưng tên của tôi là do ý nguyện của chính tôi!”
“Ai thèm kế thừa cái tư tưởng xấu xa của nhà các người!” Đặng Thừa nói: “Từ nay tôi không tên là Đặng Thừa nữa, tôi tên là Đặng Hồng Binh!”
Lồng ngực Đặng Lịch thắt lại, suýt chút nữa nôn ra một ngụm máu tươi. Trong cơn hoảng hốt, chú nhớ lại lúc đứa trẻ này mới chào đời, cha bế nó trên tay với nụ cười rạng rỡ: “Đặt tên là Đặng Thừa đi, nhà họ Đặng ta phải dựa vào nó để truyền thừa rồi.”
Gương mặt ốm bệnh của ông cụ khi đó tràn ngập nụ cười hiền từ và mãn nguyện. Ông cụ thực sự đã đặt hết kỳ vọng vào đứa cháu nội này.
“Đứa trẻ như thế sao xứng đáng với cái tên đó…” Đặng Lịch nhắm mắt, thầm nhủ trong lòng: “Cha ơi, con vô dụng, con cũng không dạy bảo được con cái. Nhà họ Đặng này thà rằng tuyệt hậu trong tay con còn hơn.”
Chú nhìn Đặng Thừa – không, là Đặng Hồng Binh – một cái cuối cùng, rồi bước lên con đường đi Tây Bắc, tuyệt không quay đầu lại.