Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 205

“Nói xong chưa? Có hỏi ra được tin tức gì không?” Hứa Hằng Châu vừa từ trong phòng bước ra, Hướng Thần đã nhào lên đón.

Cậu và công an Cù ở riêng trong một căn phòng thực sự chẳng có gì để nói. Có lẽ vì việc Hứa Hằng Châu dùng quan hệ để gặp riêng hai phạm nhân đã đắc tội với anh ta, nên công an Cù cũng chẳng nể mặt Hướng Thần. Anh ta mặc kệ cậu, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng, dường như muốn xuyên qua đó để xem Hứa Hằng Châu đang làm gì.

Sự lạnh lẽo trên người Hứa Hằng Châu đã được thu lại sạch sẽ. Anh mỉm cười với Hướng Thần thuận tay ôm vai kéo cậu về phía mình, nói với công an Cù: “Hai người bên trong nói có chuyện muốn khai báo, phiền công an Cù vào xem sao.”

Hướng Thần nhìn Hứa Hằng Châu với ánh mắt đầy sùng bái, cảm thấy anh thực sự quá lợi hại luôn, chỉ tùy tiện vào một lát là đã cạy được miệng hai tên phạm nhân đó. Phải biết rằng, sáng nay lúc Hứa Hằng Châu đòi gặp phạm nhân, công an Cù còn bảo họ làm thế chỉ tổ làm loạn, hai kẻ kia cơ bản là không chịu đổi lời khai.

Công an Cù lại lộ vẻ hoài nghi: “Tại sao chúng lại chịu mở miệng? Cậu đã làm gì?”

Hai tên phạm nhân, một kẻ tâm tư thâm trầm khó kiểm soát, một kẻ không vướng bận miệng đầy lời nói dối. Đội ngũ công an họ cũng đâu phải hạng xoàng, để cạy miệng hai tên này đã tốn không ít công sức mà vẫn không có kết quả, sao người này vừa vào chưa đầy nửa tiếng đã khiến chúng khai ra rồi?

“Tôi có thể làm gì chứ?” Hứa Hằng Châu tâm trạng không tốt, càng không có tâm trí cười nói lấy lòng công an Cù, khóe miệng nhếch lên mang theo vài phần giễu cợt: “Chẳng qua là đàm đạo với họ về đời người, về lý tưởng thôi. Có lẽ vốn dĩ họ đã muốn thú nhận, chỉ là tình cờ tôi gặp đúng lúc.”

“Nghiêm túc chút đi!” Dáng vẻ cợt nhả này của anh đã chọc giận công an Cù, “Cậu khai thật đi, rốt cuộc đã làm gì phạm nhân rồi?!”

“Anh làm cái gì thế?!” Hướng Thần lao lên chắn trước mặt Hứa Hằng Châu. Trên mặt cậu vẫn còn dán băng gạc, dáng người lại thấp hơn Hứa Hằng Châu nửa cái đầu, vậy mà khí thế bừng bừng như một con hổ nhỏ đang nhe nanh.

“Nhìn cho kỹ đi, chúng tôi mới là người bị hại. Các anh không bắt được hung thủ, anh tôi hỏi ra manh mối, anh lại thẩm vấn anh ấy như phạm nhân? Anh có ý gì hả?!” Cậu quá xúc động, khi nói tốc độ quá nhanh làm động đến vết thương trên mặt, đau đến mức không nhịn được mà nhíu mày.

Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần đang chắn trước mặt mình, ánh mắt dần trở nên mềm mại, những cảm xúc hỗn loạn dần lắng dịu.

Anh xoa xoa giữa mày, cố gắng giữ bình tĩnh. Việc con trai chú Đặng là kẻ thuê người thực sự đã gây ra cú sốc lớn cho anh, khiến cảm xúc hơi mất kiểm soát, nếu không anh đã chẳng để một lời nghi ngờ của công an Cù làm cho bực dọc đến vậy.

“Không sao đâu, em đừng nói nữa, cẩn thận kẻo động vết thương.” Hứa Hằng Châu kéo Hướng Thần ra sau lưng mình, khi đối mặt với công an Cù, biểu cảm trên mặt đã khôi phục bình thường: “Xin lỗi, vừa rồi khi trò chuyện với hai người bên trong tôi có hơi kích động một chút, tâm trạng không tốt lắm. Mong anh thông cảm. Nhưng tôi thực sự đã hỏi ra được vài tin tức, anh có thể vào hỏi lại, tình hình cụ thể ra sao còn cần anh tự phân tích.”

Công an Cù bị Hướng Thần bừng bừng khí thế mắng cho một trận, sắc mặt có hơi không tự nhiên, lúng túng không nói gì. Anh ta cũng biết thái độ vừa rồi của mình với Hứa Hằng Châu là hơi quá đáng. Vốn dĩ được điều đến phá vụ án này anh ta không thấy có vấn đề gì, đó là công việc, anh ta chỉ muốn tận tâm tận lực sớm ngày phá án.

Chẳng ngờ vừa tiếp nhận chưa được hai ngày, điện thoại từ cấp trên cứ gọi tới tấp, đều thúc giục họ nhanh chóng phá án. Thế nhưng vụ án mãi không tiến triển, trong lòng anh ta cũng sốt ruột. Cấp trên giục đã đành, Hứa Hằng Châu còn thường xuyên qua hỏi tin tức, thậm chí còn muốn tự tay can thiệp.

Công an Cù cảm thấy, một người ngoài ngành dài tay như thế chỉ có thêm phiền. Hết đòi xem hồ sơ lại đòi gặp phạm nhân, lần này còn lợi dụng quan hệ để phá quy tắc, thế nên anh ta càng có định kiến sâu sắc với Hứa Hằng Châu, dẫn đến việc nhất thời bốc đồng nói ra những lời như vậy.

Lúc này Hứa Hằng Châu chủ động xin lỗi, anh ta cũng không tiện giữ vẻ cao ngạo, cũng nói một câu xin lỗi rồi bảo để mình vào xem sao, sau đó đẩy cửa vào gặp hai tên phạm nhân để lấy lời khai.

Căn phòng ngoài trống trải chỉ còn lại Hướng Thần và Hứa Hằng Châu. Hướng Thần lén nhìn Hứa Hằng Châu một cái, đưa tay móc lấy ngón tay anh, từng chút một nắm chặt bàn tay anh: “Anh sao thế? Trông anh có vẻ rất không vui.”

Công an Cù không hiểu Hứa Hằng Châu nhưng cậu thì lại quá đỗi quen thuộc với anh. Bình thường người này luôn tỏ ra điềm tĩnh trước mọi sóng gió, thái độ đối với người ngoài tuy không quá thân cận nhưng cũng không đến mức gần như khiêu khích như ngày hôm nay, thực sự là chuyện hiếm thấy.

Hứa Hằng Châu im lặng một lúc, cúi đầu nhìn Hướng Thần: “Em… có muốn biết ai là kẻ muốn hại chúng ta không?”

“Tất nhiên là muốn rồi! Anh hỏi ra rồi sao?” Câu nói của Hướng Thần thốt ra một cách tự nhiên, nói xong cậu mới nhận ra câu hỏi này của Hứa Hằng Châu hơi có vấn đề.

“Sao thế? Người đó là ai? Em có quen không?” Hướng Thần mỉm cười nhẹ nhàng như đang trấn an Hứa Hằng Châu: “Không sao đâu, dù gì em cũng phải biết, không thể để một mình anh gánh vác mọi chuyện được.”

Nếu người này có quan hệ sâu với cậu, thì Hứa Hằng Châu chắc chắn cũng phải quen biết người đó, không có lý nào lại để Hứa Hằng Châu chịu đựng một mình. Cảm xúc của anh dao động mạnh như vậy thì có lẽ kẻ chủ mưu là người khiến họ rất khó lòng chấp nhận.

Hứa Hằng Châu siết chặt tay Hướng Thần: “Là con trai của chú Đặng.”

“Con… con trai chú Đặng?” Biểu cảm trên mặt Hướng Thần đông cứng lại, phải mất một lúc lâu cậu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Liệu có nhầm lẫn gì không? Chú Đặng đối xử với chúng ta tốt như vậy, sao có thể là con trai chú ấy được?”

Đặng Lịch đối với hai người thực sự không còn gì để chê. Ngay như vụ án lần này, chú Đặng chạy đôn chạy đáo, không tiếc vận dụng các mối quan hệ của mình để giúp đỡ họ. Nếu đó thực sự là con trai chú Đặng thì đây cũng sẽ là một cú sốc lớn nhường nào đối với chú ấy.

“Chắc chắn là tên đó rồi.” Hứa Hằng Châu nói “chắc chắn” với giọng điệu vô cùng khẳng định. Có phải Đặng Hồng Binh hay không chỉ cần tra một chút là rõ. Mã Vấn Cách không ngu đến mức lấy tin giả để lừa anh, hơn nữa kẻ bị lôi ra gánh tội lại là người mà gã không chọc vào nổi. Nếu không phải Đặng Hồng Binh thì chỉ riêng Đặng Lịch thôi cũng đủ sức xử lý gã, chưa kể mạng sống con trai cưng của gã vẫn còn đang treo lơ lửng bên ngoài.

Hướng Thần nhất thời không biết nói gì, hồi lâu sau mới nhỏ giọng: “Nói mới nhớ, hình như em từng gặp hắn ta một lần.”

Ánh mắt Hứa Hằng Châu ngưng lại, vội vàng hỏi: “Ở đâu? Khi nào?”

Hướng Thần hồi tưởng lại: “Hình như là đợt anh đi miền Nam, có lần chú Đặng nói chú ấy có nửa tảng thịt dê rất ngon rủ chúng ta qua nhà nấu lẩu ăn. Bà Đàm và mọi người chê thịt dê ăn vào nóng nên không đi, chỉ có em với chú Cố, chú Hà thôi.”

“Ăn xong chú Đặng bảo để chú tiễn bọn em, lúc đang nói chuyện ở cổng lớn thì thấy một thanh niên lao tới gọi chú Đặng là ‘ba’, rồi còn nhận lỗi này nọ, xin chú Đặng tha thứ. Chú Đặng lúc đó rất giận, bảo hắn ta cút ngay. Em thấy ngại quá nên chào chú Đặng rồi đi về cùng chú Cố và chú Hà luôn.”

Hướng Thần nhớ lại chi tiết hơn, bổ sung thêm: “Đó là một thanh niên lớn hơn em vài tuổi, chắc là kém anh một chút. Em chỉ gặp đúng một lần đó, về sau không thấy nữa.”

Hứa Hằng Châu nghe xong thì trầm tư giây lát, đột ngột hỏi: “Em có cười không?”

“Hả?!” Hướng Thần không hiểu ý anh.

“Cái ngày mọi người gặp nhau ấy, em có cười không?” Hứa Hằng Châu hỏi lại.

Hướng Thần hiểu lầm ý của anh: “Chắc chắn là không rồi, em làm sao có thể cười nhạo anh ta được.”

Hứa Hằng Châu nói: “Không phải, ý anh là nụ cười bình thường thôi, không phải cười nhạo, có lẽ không phải dành cho anh ta. Từ lúc các em ra cửa cho đến khi chào tạm biệt ra về, em có cười lần nào không?”

Hướng Thần không hiểu tại sao anh lại hỏi vậy, nhưng vẫn cố gắng nhớ lại, cuối cùng cũng đào bới ra được một chút ký ức: “Chắc là có cười chứ. Lúc đó không khí gượng gạo như vậy, em chào chú Đặng không lẽ lại trưng ra bộ mặt hình sự? Chắc chắn là em đã cười.”

“Chú Đặng phản ứng với em thế nào?” Hứa Hằng Châu tiếp tục hỏi.

“Thì vẫn như bình thường thôi.” Lần này Hướng Thần trả lời rất nhanh. Các bậc bề trên luôn đối xử với cậu rất tốt, bình thường gặp mặt nói chuyện đều rất hiền từ và yêu thương. Cho nên nếu thực sự họ tỏ thái độ gay gắt hay lạnh nhạt, cậu sẽ nhớ rất rõ.

Hứa Hằng Châu cười lạnh một tiếng, kết hợp với lời kể của Mã Vấn Cách, anh đã phần nào chắp vá được một phần tâm lý b**n th** của Đặng Hồng Binh.

“Anh hỏi chuyện này làm gì?” Hướng Thần thắc mắc.

Hứa Hằng Châu nhìn cậu, không hề giấu giếm: “Đặng Hồng Binh, chính là con trai chú Đặng. Hắn thuê người phế bỏ tay chân của hai đứa mình, còn muốn rạch nát mặt em chỉ vì hắn ghét nhìn thấy em cười.”

Anh nói tất cả những điều này cho Hướng Thần vì sợ lỡ đâu Đặng Lịch không dứt bỏ được tình cảm cha con mà đến cầu xin Hướng Thần khiến cậu mủi lòng tha thứ. Anh muốn cho Hướng Thần biết đó là một kẻ b**n th** đến mức nào, tâm địa thâm độc và âm hiểm ra sao. Một kẻ như vậy tuyệt đối không thể tha thứ hay nương tay.

Hướng Thần hoàn toàn sững sờ. Cậu cứ ngỡ người ta thuê người giết mình, còn vết thương trên mặt là để trả thù việc cậu làm bị thương tên thủ phạm kia, hoàn toàn không ngờ lại có chuyện này. Chuyện này quá đáng sợ!

“Cho nên, lỡ như, anh nói là lỡ như, chú Đặng có đến tìm em cầu tình thì cũng đừng có lung lay nhé.” Hứa Hằng Châu dặn dò kỹ lưỡng.

Hướng Thần hoàn hồn trở lại, vẻ mặt có hơi kích động. Nghe lời Hứa Hằng Châu nói, cậu hình như còn giận hơn: “Tất nhiên là em sẽ không tha thứ cho hắn rồi! Hắn muốn chặt tay chân của anh đấy! Hắn lấy quyền gì chứ, sao hắn có thể xấu xa như vậy! Hắn… hắn xứng đáng ngồi tù!”

Hướng Thần tức đến mức nói năng lộn xộn, muốn mắng nhiếc Đặng Hồng Binh một trận. Nhưng khổ nỗi người không ở trước mặt, cậu chỉ có thể mắng cho Hứa Hằng Châu nghe, lại không biết nói lời th* t*c nào nên tức đến nỗi giậm chân tại chỗ.

“Đừng giận nữa, đừng giận nữa.” Thấy dáng vẻ này của Hướng Thần, trong lòng Hứa Hằng Châu ngược lại thấy vui hơn. Anh ôm lấy cậu không để cậu chạy lung tung nữa: “Chỉ cần em đứng cùng chiến tuyến với anh là được rồi. Còn chú Đặng thì sao? Nếu vì chuyện này mà chú ấy cắt đứt quan hệ với chúng ta…”

“Em lúc nào chẳng đứng về phía anh…” Hướng Thần lẩm bẩm. Nghe thấy vế sau của Hứa Hằng Châu, biểu cảm cậu cũng trầm xuống theo. Được có những bậc cha chú tốt như vậy cậu rất vui, cậu luôn coi họ là người thân của mình.

Đặng Lịch, cô giáo Đàm và những người khác không có con cháu, từ lâu cậu đã coi việc phụng dưỡng họ lúc tuổi già là trách nhiệm của mình. Thậm chí trong hũ vàng nhỏ của cậu có một phần tiền chưa bao giờ động đến, chính là tiền tiết kiệm để lo cho họ sau này.

Nhưng giờ đây, có lẽ cậu sắp thực sự mất đi một người thân rồi.

“Nếu chú Đặng thực sự đến cầu xin cho tên xấu xa đó, và vì hắn mà đoạn tuyệt với chúng ta, thì… thì em cũng sẽ không hối hận.” Giọng Hướng Thần không lớn, nhưng vô cùng kiên định.

Không ai quan trọng bằng anh cả.

Cậu thầm bổ sung một câu trong lòng, nhưng dù thế nào cũng không đủ can đảm để nói ra thành lời.

Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần, cảm xúc đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Cú sốc này đối với anh thực sự không lớn bằng đối với Hướng Thần. Anh lo lắng nhiều hơn về việc Hướng Thần không chịu nổi, cũng sợ cậu mủi lòng mà làm hỏng chuyện.

Nhưng Hứa Hằng Châu đã quên mất một điều: anh không thể chấp nhận việc người khác làm tổn thương Hướng Thần thì Hướng Thần cũng tuyệt đối không cho phép ai làm hại anh. Dù âm mưu đó không thành công, nhưng người vốn dĩ hiền lành như Hướng Thần cũng đã thực sự nổi trận lôi đình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn