Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 204

Nghi vấn về nhà họ Vệ bị loại trừ, Hướng Thần thực ra có hơi vui mừng. Dù sao đi nữa, Vệ Hàng cũng coi như là ân nhân cứu mạng của cậu, lòng biết ơn của cậu dành cho Vệ Hàng rất chân thành.

“Đợi chuyện này giải quyết xong, em muốn đi cảm ơn Vệ Hàng.” Hướng Thần nghe Hứa Hằng Châu nói xong chuyện nhà họ Vệ, suy nghĩ một lát rồi nói với anh như vậy.

Vệ Hàng những năm qua sống không hề tốt, nếu không phải thời đại này học đại học không tốn học phí, quốc gia còn có trợ cấp thì Vệ Hàng đã chẳng thể đi học nổi. Từ một thiếu gia kiêu kỳ biến thành dáng vẻ như hiện tại, Hướng Thần không hề có ý hả hê, ngược lại trong lòng thấy hơi xót xa.

“Được, đợi thêm chút nữa.” Hứa Hằng Châu cau mày, vụ án mãi không có tiến triển như tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Lúc nói chuyện với Hướng Thần anh cũng đang nghĩ cách giải quyết.

“Cũng không biết những kẻ đó nhận được bao nhiêu tiền để hại chúng ta nữa.” Hướng Thần đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, than thở với Hứa Hằng Châu: “Anh nói xem hai đứa mình dù sao cũng được coi là có chút gia sản rồi đúng không? Nếu số tiền chúng nhận được quá ít, thì em oan ức quá!”

Hướng Thần cảm thấy, gương mặt của cậu hiện giờ đáng giá lắm đó, thời này gia đình nào có mười ngàn tệ đã được coi là biểu tượng của sự giàu có rồi đó. Cậu còn giàu hơn gia đình có mười ngàn tệ nhiều, tính sơ sơ thì mặt cậu thế nào cũng phải đáng giá cả chục ngàn tệ ấy chứ.

“Nhận tiền…” Hứa Hằng Châu nghe lời Hướng Thần nói, bỗng rơi vào trầm tư.

“Sao thế? Lời em nói có vấn đề gì à?” Hướng Thần thấy Hứa Hằng Châu đột ngột cúi đầu không nói lời nào, kỳ lạ hỏi.

Hứa Hằng Châu bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực đến kinh người: “Anh nghĩ ra rồi.”

Anh ôm chặt Hướng Thần một cái, chạy ra ngoài hai bước rồi lại quay trở lại, kéo Hướng Thần theo: “Đi, chúng ta đến đồn công an.”

“Ơ, chúng ta đến đồn công an làm gì…” Hướng Thần chưa kịp nói hết câu đã bị Hứa Hằng Châu kéo ra khỏi cửa.

Hứa Hằng Châu đến đồn công an là muốn xem hồ sơ của hai tên hung thủ đã tập kích anh. Vốn dĩ những thứ này không được phép cho anh xem, nhưng ai bảo anh vừa là người bị hại vừa có người chống lưng phía trên. Hơn nữa đã mấy ngày rồi mà phía công an tiến triển chậm chạp, họ đành phải đưa hồ sơ cho anh xem.

Những thứ này không được mang đi, Hứa Hằng Châu xem ngay tại văn phòng của công an Cù. Hai kẻ tập kích anh, một kẻ tên là Phan Tứ Nhi, một kẻ tên là Mã Vấn Cách.

Phan Tứ Nhi là một kẻ lang thang, bên trên hắn vốn có ba người chị gái. Từ nhỏ trong nhà cứ gọi Tứ Nhi Tứ Nhi mãi cũng chẳng có tên chính thức, sau này lấy đó làm tên luôn.

Cha đẻ của Phan Tứ Nhi là một kẻ cờ bạc nghiện rượu, hễ say là đánh đập vợ con, chỉ đối xử tốt với đứa con trai độc nhất là Phan Tứ Nhi. Sau này mẹ hắn chịu không nổi bỏ trốn theo người khác, mấy người chị của Phan Tứ Nhi nói là gả đi, thực chất là bị cha hắn đem gán nợ cờ bạc.

Nhà hắn không có tiền, cha hắn lại dấn thân vào kiếp đỏ đen. Thua bạc người ta đòi chặt tay, lão liền đem con gái ra thế chấp. Ba đứa con gái thì thua mất hai đứa, chưa kịp hại đến đứa nhỏ nhất thì lão uống rượu đến chết.

Phan Tứ Nhi từ nhỏ đã lăn lộn ngoài đường cùng cha mình, mới hơn mười tuổi đã dám cầm đá đập vào đầu người ta. Sau này quốc gia trấn áp mạnh tay, hắn mới thu mình lại một thời gian, nhưng sau lưng chuyện xấu gì cũng làm.

Sau khi cha chết, trong nhà chỉ còn Phan Tứ Nhi và người chị. Hắn không lấy nổi vợ, lại lười biếng ham chơi, cùng người ta làm nhục một cô gái. Gia đình cô ấy đòi tống hắn vào tù, hắn liền đem bán người chị kế của mình cho đứa con trai bị bại liệt của nhà kia làm vợ để lấy tiền đền bù.

Hễ hết tiền là hắn lại đến nhà mấy người chị để “ăn vạ đòi tiền”, bị các anh rể đánh mắng một trận vẫn cứ trơ tráo cười cợt không quan tâm, miễn sao có miếng ăn là được.

Một kẻ như vậy có thể nói là hư hỏng thấu xương không vướng bận gì, cũng chẳng trách hắn sẵn lòng vì tiền mà bị người ta mua chuộc. Có lẽ với hắn, tiền mới là người thân.

Mã Vấn Cách vốn không tên là Mã Vấn Cách, đó là cái tên gã tự đổi sau này. Mã Vấn Cách vốn cũng là một tên du côn, có đi học được vài năm nên cũng biết vài chữ, nhưng chưa tốt nghiệp tiểu học đã ra đường lăn lộn.

Những năm loạn lạc đó, gã cầm đầu gây hấn hại chết người thầy từng dạy mình. Gã ra tay đủ ác đủ tàn độc, cứ như một con chó điên. Sau này không biết gặp vận may gì mà gã thăng tiến vèo vèo, còn làm đến một vị trí quan chức nhỏ, dưới tay toàn là đám du côn lang thang trước kia.

Gia đình Mã Vấn Cách từ sớm cũng đã chẳng còn ai. Gã hơn ba mươi tuổi vẫn là một tên độc thân, sau này phất lên mới cưới được một cô vợ trẻ kém mình hơn mười tuổi, lại sinh được một cậu con trai quý như mạng sống của mình vậy.

Hai năm trước trật tự được khôi phục, hạng người như Mã Vấn Cách đương nhiên cũng rớt đài. Gã vốn định cụp đuôi dắt díu vợ con sống qua ngày, dù sao cũng đã vơ vét được không ít tiền bạc, đủ cho gia đình gã sống êm ấm.

Thế nhưng những năm qua gã đắc tội người khác không ít lần, những người này sau khi phục chức đương nhiên sẽ không buông tha cho gã. Những kẻ đó chỉ cần tùy tiện mở miệng một câu đã khiến Mã Vấn Cách khốn khổ khôn cùng.

Cuộc sống trong nhà ngày một khó khăn. Đúng là họa vô đơn chí, cậu con trai cưng của Mã Vấn Cách bị chẩn đoán mắc bệnh tim, không quá nghiêm trọng, trị không khỏi mà cũng không chết ngay được nhưng phải tĩnh dưỡng. Lại còn lo đủ loại thuốc men nên tiền bạc cứ ra ào ào như nước chảy, gia sản Mã Vấn Cách tích cóp được nhanh chóng bị vơi đi một nửa.

Trớ trêu thay đúng lúc này, cô vợ trẻ của Mã Vấn Cách ôm sạch tiền bạc trong nhà bỏ trốn theo người khác đến tỉnh ngoài, ngay cả đi đâu cũng không rõ.

Hứa Hằng Châu xem đến đây đại khái cũng biết tại sao Mã Vấn Cách lại sẵn sàng mạo hiểm tiếp nhận vụ làm ăn này. Nói thật lòng dù đứa trẻ vô tội nhưng anh không hề thương hại. Hạng người như Mã Vấn Cách đã gieo quá nhiều nghiệp chướng, gã leo lên được vị trí đó thì số người bị gã hại còn nhiều hơn Phan Tứ Nhi gấp bội. Những người được phục chức có thể tìm gã gây rối, nhưng còn nhiều người khác có lẽ đã chẳng còn cơ hội đó nữa rồi.

“Công an Cù, tôi có thể gặp hai người này nói chuyện riêng một lát không?” Hứa Hằng Châu xem xong liền đưa ra yêu cầu.

Công an Cù liếc nhìn anh một cái, nói: “Gặp mặt thì được, nói chuyện riêng thì không, bắt buộc phải có người đi cùng.”

Hứa Hằng Châu mỉm cười: “Có lẽ tôi có thể hỏi ra được điều gì đó.”

Công an Cù vẫn nói: “Không được, như vậy là vi phạm quy định.”

Hứa Hằng Châu không nói thêm gì nữa, đưa Hướng Thần rời khỏi đồn công an. Ngay chiều hôm đó, công an Cù mặt mày sa sầm dẫn họ đến trại tạm giam.

“Hai người đó đều ở bên trong, cậu tự vào đi.” Sắc mặt công an Cù cực kỳ khó coi. Buổi sáng vừa từ chối yêu cầu của Hứa Hằng Châu, buổi chiều đã bị cấp trên ra lệnh đưa họ tới đây, điều này khiến anh ta cảm thấy mất mặt.

“Thần Thần, em ở đây trò chuyện cùng công an Cù nhé.” Hứa Hằng Châu chẳng hề để tâm đến vẻ mặt lạnh lùng của công an Cù. Mục đích đạt được là tốt rồi, anh chẳng quan tâm người này nghĩ gì về mình.

“Ơ? Em không vào ạ?” Hướng Thần đang định đi cùng anh vào trong thì bị Hứa Hằng Châu cản lại.

“Em đợi anh ở đây.” Hứa Hằng Châu dặn dò.

Anh không tin bàn tay của hung thủ có thể vươn tới tận trại tạm giam thế này. Hơn nữa kiểu người như công an Cù thực ra cũng là một công an tốt, tín ngưỡng trong lòng lớn hơn tất cả nên có anh ta ở đây thì không cần lo lắng cho sự an toàn của Hướng Thần.

Sắp xếp cho Hướng Thần xong, Hứa Hằng Châu bước vào phòng thẩm vấn.

Ngăn cách bởi hàng rào sắt lạnh lẽo, đối diện chính là hai tên hung thủ đã tấn công anh. Thương thế của hai tên này vẫn chưa lành, tay chân vẫn còn quấn băng gạc.

Thấy Hứa Hằng Châu đi vào, cả hai trước tiên khựng lại sợ hãi, sau đó mới khôi phục vẻ bình tĩnh, hàng rào sắt lúc này trái lại mang đến cho chúng cảm giác an toàn cực lớn.

“Tìm ông nội mày làm gì? Không phải mày đánh ông à? Giờ lại phải cầu cạnh đến đầu ông đây rồi phải không? Mày quỳ xuống đi, dập đầu mấy cái may ra ông đây sẽ nói cho mày biết.” Trên mặt Phan Tứ Nhi thậm chí có mấy phần điên cuồng xen lẫn vết thương chưa lành tím bầm, méo mó như ác quỷ.

Ngược lại Mã Vấn Cách vẫn im lặng, trên mặt không chút biểu cảm, cúi đầu vẻ mặt lạnh lùng.

Hứa Hằng Châu không hề để ý đến sự điên loạn của Phan Tứ Nhi, càng không mở miệng cầu xin hắn. Anh cũng vô cảm ngồi đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Phan Tứ Nhi phát điên cho đến khi chính hắn không chịu nổi trước.

“Mày nhìn cái gì mà nhìn?! Nhìn nữa tao móc mắt mày ra đấy!” Phan Tứ Nhi hung hăng gào thét.

Hứa Hằng Châu đợi hắn làm loạn xong mới thong thả mở lời: “Ngày các người tập kích tôi, em trai tôi cũng bị hai kẻ tập kích, còn bị rạch mặt.”

Biểu cảm Mã Vấn Cách khẽ động rồi lại im bặt, Phan Tứ Nhi cười lớn một tiếng, cố ý chọc tức Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu không quan tâm đến Phan Tứ Nhi, tiếp tục nói: “Cha mẹ tôi mất sớm, tôi chỉ có duy nhất một đứa em trai này. Nó chính là mạng sống của tôi, làm hại nó chính là đâm dao vào tim tôi.”

Phan Tứ Nhi càng cười cợt ph*ng đ*ng hơn: “Mày muốn tao thương hại rồi để lộ ra tin tức gì cho mày sao? Ha ha ha ha, làm tốt lắm, em trai mày chết chưa?”

Ánh mắt Hứa Hằng Châu trầm xuống, nhìn chằm chằm Phan Tứ Nhi một hồi lâu, đột nhiên mỉm cười: “Tôi nói những lời này đương nhiên không phải để các người thương hại, mà chỉ muốn nói cho các người biết, các người đã chọc giận tôi rồi.”

Nói đoạn, anh cầm lấy chiếc túi mang theo, lấy ra từng xấp tiền từ bên trong trước mặt hai người, cả một túi toàn là tiền mặt mệnh giá lớn nhất.

Hứa Hằng Châu đặt tiền lên bàn trước mặt: “Thấy những thứ này không? Tôi có tiền, rất nhiều tiền. Đôi khi, người giàu làm việc không cần tự mình ra tay. Ví dụ như có thể tìm các người, cũng có thể tìm người khác, các người nói xem có đúng không?”

Phan Tứ Nhi từ lúc anh lấy tiền ra ánh mắt đã đờ đẫn, lúc này càng không chớp mắt nhìn đống tiền trước mặt Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu vào đây lâu như vậy Mã Vấn Cách mới mở miệng, biểu cảm hắn không tham lam như Phan Tứ Nhi mà mang theo mấy phần cảnh giác: “Cậu có ý gì?”

“Tôi không biết kẻ đó đưa các người bao nhiêu tiền để mua mạng của tôi và em trai tôi.” Hứa Hằng Châu gõ gõ lên bàn, “Chỗ này có lẽ đủ, cũng có lẽ không đủ.”

Tay anh đẩy về phía trước, đống tiền đổ xuống, rải ra trên bàn trông còn nhiều hơn nữa: “Nói cho tôi biết kẻ thuê người là ai, số tiền này sẽ là của các người…”

Anh chưa nói dứt lời, Phan Tứ Nhi đã lộ vẻ kích động, dường như bị đống tiền lay động mà muốn mở miệng.

Thế nhưng Mã Vấn Cách nhanh chóng ngăn hắn lại: “Không được nói! Mày định tiêu số tiền này trong tù à?”

Phan Tứ Nhi vẻ mặt do dự, Hứa Hằng Châu không hề quan tâm đến hắn. Thực ra mục tiêu ngay từ đầu của anh cũng không phải Phan Tứ Nhi, anh thong thả nói nốt câu chưa xong: “Đương nhiên, các người cũng có thể không nói. Nhưng tôi đây cũng chẳng phải người tốt lành gì, hơn nữa cực kỳ không thích chịu thiệt, ghét nhất là kẻ nào đụng đến em trai tôi.”

Anh nhìn về phía Mã Vấn Cách: “Tôi nghĩ đồng chí Mã đây chắc sẽ hiểu được đúng không? Nghe nói ông có một cậu con trai, vậy ông nhất định có thể thấu hiểu cảm giác của tôi.”

Biểu cảm của Mã Vấn Cách thay đổi đột ngột, Hứa Hằng Châu nói xong thậm chí còn mỉm cười với gã một cái như để tìm kiếm sự đồng tình, nhưng nụ cười đó trong mắt Mã Vấn Cách lại giống hệt ác quỷ.

“Mày… mày…” Giọng Mã Vấn Cách run rẩy không thành tiếng.

Hứa Hằng Châu nhìn đống tiền trước mặt, khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Không biết chừng này tiền có đủ để mua một cái mạng không, ông nói xem? Phan Tứ Nhi, đưa cho anh, anh có làm không?”

“Làm chứ sao lại không làm!” Phan Tứ Nhi đầy vẻ thô lỗ, sớm đã bị đống tiền trước mắt làm mờ mắt, quên mất việc Hứa Hằng Châu từng đánh hắn thành què cả chân.

“Tôi nói! Tôi nói…” Mã Vấn Cách đã không trụ vững nổi nữa. Chừng này tiền thì đừng nói là một cái mạng, dù có bảo gã và Phan Tứ Nhi ngồi tù không có ngày về cũng chẳng vấn đề gì, bạn tù của gã thiếu gì người sẵn lòng làm việc đó.

“Mày không cho tao nói, kết quả chính mày lại muốn kiếm số tiền này!” Phan Tứ Nhi bùng nổ cơn giận, lập tức trở mặt với Mã Vấn Cách, tranh giành nói: “Tao cũng nói, tao cũng biết. Đó là một thằng ranh con, tao nhận được mặt! Mày dẫn tao đi nhận diện, tao chắc chắn sẽ chỉ ra được.”

Mã Vấn Cách lại sợ Hứa Hằng Châu mặc định để Phan Tứ Nhi tiếp nhận “vụ làm ăn” của mình, vội vàng nói: “Tôi biết chi tiết hơn, giao dịch là do tôi nhận, Phan Tứ Nhi là do tôi tìm. Hai kẻ tấn công em trai cậu tôi cũng quen, tôi còn có thể cho cậu biết chúng đang trốn ở đâu!”

“Vậy ông nói đi, là ai?” Hứa Hằng Châu hất cằm, biểu cảm lạnh lùng tựa như chẳng hề quan tâm đến câu trả lời của gã.

Mã Vấn Cách đến lúc này lại do dự, gã nhìn Hứa Hằng Châu một cái, im lặng giây lát rồi thấp giọng nói: “Là Đặng Hồng Binh, chính là con trai của bộ trưởng Đặng, người lần trước đến đồn công an giúp các người hỏi chuyện ấy.”

Không đợi Hứa Hằng Châu mở lời, gã lại vội vàng bổ sung: “Tôi nói thật đấy, tôi không lừa cậu đâu, thực sự là tên đó. Bốn nghìn tệ chia cho bốn người, tôi cầm đầu tìm người thì được thêm ba trăm nữa. Gã đó muốn hai tay hai chân của cậu và em trai cậu, còn cố ý yêu cầu, nói…”

“Nói gì?” Ánh mắt Hứa Hằng Châu tối sầm lại, tựa như mọi cảm xúc đều đã lắng xuống tận đáy sâu.

“Muốn hủy hoại khuôn mặt của em trai cậu. Gã đó nói ghét nhìn thấy em trai cậu cười, trông cứ như một thằng ngu, phải khiến nó không bao giờ cười nổi nữa…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn