Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 203

Hứa Hằng Châu nghe xong tin tức Đặng Lịch mang tới thì sắc mặt trầm xuống. Dù nhìn biểu cảm của Đặng Lịch cũng biết hy vọng mong manh, anh vẫn mở miệng hỏi: “Hai tên thủ phạm tấn công Hướng Thần đã bắt được chưa ạ?”

“Chưa.” Đặng Lịch nói: “Phía công an bảo đêm qua có người nhìn thấy một người đàn ông bị thương ở mắt, trên mặt có nốt ruồi ở nhà ga xe lửa.”

Hứa Hằng Châu nhíu mày, ý tứ trong lời Đặng Lịch anh có thể hiểu được. Thời này giao thông chưa phát triển, tương ứng thì quản lý cũng không nghiêm ngặt như sau này. Như trường hợp lần này, chúng thậm chí không cần mua vé tàu vẫn có thể trà trộn lên xe.

Nhưng hiện tại chỉ cần hai kẻ này hạ quyết tâm bỏ trốn, thậm chí không cần đi tàu hỏa, chúng có thể tìm cách khác để đi tỉnh ngoài, rồi tùy tiện tìm một nơi trốn đi.

Chỉ cần bản thân chúng không lộ diện gây chuyện thì có lẽ rất nhiều năm sau cũng không bắt được chúng. Thời đại sau này có rất nhiều vụ án như vậy, phải đợi mười hai mươi năm hoặc thậm chí lâu hơn mới phá được án treo ngày xưa nhờ sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật.

Nói cách khác, nếu lần này để hai kẻ đó trốn thoát, không chỉ sau này phải nơm nớp lo sợ cho sự an toàn của Hướng Thần, mà cục tức trong lòng anh cũng không nuốt trôi được. Dù là có kẻ đứng sau chỉ thị thì việc hai tên này làm thương Hướng Thần cũng là sự thật.

Hứa Hằng Châu trầm tư giây lát, nói với Đặng Lịch: “Chú Đặng, phía công an làm phiền chú để mắt tới giúp cháu, cháu sẽ đi nơi khác tìm thêm manh mối.”

Đặng Lịch mỉm cười nói: “Khách sáo quá rồi. Đúng rồi, ông Lý của cháu cũng biết chuyện này rồi. Ông cụ nổi trận lôi đình, còn đòi đến thăm Hướng Thần nhưng bị người nhà cản lại.”

Lão Lý tuổi đã cao, năm đó ở nông trường tuy những năm cuối không phải chịu khổ nhiều, nhưng người già ở độ tuổi đó vốn nên được tĩnh dưỡng. Huống hồ những năm trước đó trên người ông còn mang không ít thương tổn từ sâu bên trong do chiến tranh, hiện tại sức khỏe mỗi ngày một kém. Tuy không đến mức không cử động được nhưng thực sự ông cụ cũng không nên đi lại nhiều.

Vốn dĩ Hứa Hằng Châu không định báo chuyện này cho ông biết để tránh ông cụ nghe xong lại tức giận, nhưng không hiểu sao ông vẫn hay tin.

Lão Lý cũng đang gây sức ép lên phía công an, vụ Hướng Thần bị tấn công lần này một khi tra ra ai là thủ phạm thực sự thì nhất định sẽ nghiêm trị không tha.

Tiễn Đặng Lịch xong, Hứa Hằng Châu đi bôi thuốc cho Hướng Thần. Hướng Thần ngửa mặt bất động để mặc Hứa Hằng Châu bôi lên một tầng thuốc mỡ do bác sĩ Ngụy phối chế, sau đó băng lại.

“Mặt em đã đỡ hơn chút nào chưa?” Băng bó xong, Hướng Thần chậm rãi hỏi Hứa Hằng Châu.

“Ừ, anh thấy đỡ hơn rồi. Em ngoan một chút, chịu khó dưỡng thương, nhất định sẽ không để lại sẹo đâu.” Hứa Hằng Châu an ủi.

Thực ra mới trôi qua chưa đầy một ngày, cũng chỉ mới bôi thuốc được hai ba lần thì sao có thể khỏi nhanh thế được, nói vậy chẳng qua là để trấn an Hướng Thần mà thôi.

Hướng Thần lại rất tin tưởng Hứa Hằng Châu, nghe anh nói thế liền thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đợi khỏi hẳn em nhất định phải đi ăn lẩu!”

Vì vết thương này nên mấy ngày nay cậu không chỉ phải ăn thức ăn mềm nát mà còn không được ăn đồ cay nóng. Đêm qua ăn bột, sáng nay ăn cháo, tuy cháo nấu rất ngon nhưng chung quy vẫn quá thanh đạm.

“Được, đợi em khỏi rồi muốn ăn gì cũng được.” Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần: “Lát nữa cùng anh qua tiệm lẩu một chuyến, anh đi gọi điện thoại.”

“Gọi cho ai ạ?” Hướng Thần tò mò hỏi.

Hứa Hằng Châu cũng không giấu cậu: “Trương Hưng Nghiệp, gọi hỏi thăm cậu ta một chút về tình hình nhà họ Vệ những năm qua.”

Trương Hưng Nghiệp và Lý Minh đều là bạn thân nhiều năm của anh. Lý Minh theo anh lên thủ đô, còn Trương Hưng Nghiệp lại đang thăng tiến rất tốt trong Công an thành phố Thanh Giang, tiền đồ rộng mở.

“Nhà họ Vệ? Anh điều tra họ làm gì?” Hướng Thần lập tức phản ứng lại: “Anh nghi ngờ là người nhà họ Vệ thuê người làm à? Thế tại sao Vệ Hàng còn cứu em?”

“Có lẽ là người trong nhà cậu ta làm mà không liên quan đến Vệ Hàng, cũng có thể cậu ta muốn làm vậy để xóa tan nghi ngờ.” Hứa Hằng Châu nói xong, thấy vẻ mặt Hướng Thần có vẻ không đồng tình lắm mới nói thật.

“Được rồi, thực ra khả năng nhà họ làm là rất nhỏ. Những năm qua nhà họ Vệ chắc chắn sống rất khó khăn, muốn vươn tay xa đến tận thủ đô thế này là chuyện không khả thi. Anh tìm Trương Hưng Nghiệp điều tra chỉ là muốn loại trừ hoàn toàn nghi ngờ về nhà họ thôi.” Hứa Hằng Châu giải thích.

Vệ Hàng đã cứu Hướng Thần, Hướng Thần chắc chắn phải cảm ơn cậu ta, tìm hiểu kỹ chuyện nhà họ trước thì trong lòng anh cũng yên tâm hơn.

“Vâng ạ.” Hướng Thần gật đầu, đồng ý với cách giải thích của Hứa Hằng Châu.

Hai người cùng nhau đến tiệm lẩu. Trước khi kẻ đứng sau màn bị bắt, Hứa Hằng Châu không dám để Hướng Thần ở một mình.

Đến tiệm lẩu, vì mấy cửa hàng dưới tên Hướng Thần nằm sát nhau nên dì Hoàng và những người khác đều đến thăm cậu. Họ đều nghe nói về những chuyện Hướng Thần gặp phải, ai nấy đều đầy phẫn uất, cũng không hiểu nổi rốt cuộc ai lại căm ghét Hướng Thần đến thế.

Hướng Thần bị một nhóm người vây quanh hỏi han ân cần. Có nhiều người quen ở đây nên không sợ Hướng Thần xảy ra chuyện, Hứa Hằng Châu lúc này mới đi gọi điện cho Trương Hưng Nghiệp.

Trương Hưng Nghiệp giờ đã là lãnh đạo có văn phòng riêng, Hứa Hằng Châu gọi thẳng vào văn phòng của anh ta. Sau khi điện thoại kết nối, không kịp hàn huyên, Hứa Hằng Châu nói ngay việc cần nhờ.

Trương Hưng Nghiệp cũng không rườm rà, không hỏi tại sao mà nhận lời ngay, thậm chí còn đưa ra một thời gian xác định, hẹn chậm nhất là chiều mai sẽ có tin tức cho anh.

Gọi điện xong, Hứa Hằng Châu đưa Hướng Thần về nhà. Hiện tại anh tràn đầy cảm giác nguy cơ, chỉ muốn dẫn Hướng Thần theo sát bên mình cho đến khi cậu dưỡng thương xong và bắt được kẻ chủ mưu.

Hứa Hằng Châu cũng xin nghỉ ở trường, ở nhà chăm sóc Hướng Thần dưỡng thương, đồng thời theo dõi tiến triển của vụ án.

Đáng tiếc là manh mối quá ít, phía công an đã rà soát một loạt các mối quan hệ cá nhân của anh và Hướng Thần. Đúng như họ tự nhận xét, uy tín của hai người rất tốt, dù là đối thủ cạnh tranh trong làm ăn thì cũng chỉ là hâm mộ đố kỵ, không đến mức hận thù sâu sắc.

Còn về việc truy bắt hung thủ cũng không có tiến triển gì, hai kẻ đã bị bắt thì lì lợm, dù thế nào cũng cắn chết lời khai ban đầu.

Vụ án rơi vào ngõ cụt. Ngày hôm sau, Hứa Hằng Châu nhận được điện thoại của Trương Hưng Nghiệp như đã hẹn. Qua điện thoại, Trương Hưng Nghiệp thông báo chi tiết tình hình nhà họ Vệ những năm qua cho Hứa Hằng Châu.

Đúng như anh dự đoán, nhà họ Vệ những năm qua sống rất không như ý. Năm đó bà Vệ viết thư vu cáo họ, trước khi xuống nông thôn họ cũng đã “chơi” Vệ Xảo Văn một vố.

Sau đó, nhà họ Vệ rơi vào vực thẳm. Có cô con gái mang danh tiếng bại hoại như Vệ Xảo Văn, chức vụ của Vệ Hồng Thăng bị hạ liên tiếp, công việc của con trai lớn nhà họ Vệ là Vệ Vũ cũng bị ảnh hưởng.

Tuy nhiên Vệ Hồng Thăng trước đây vẫn còn một số mối quan hệ. Để bảo vệ con gái mình, ông ta chỉ còn cách tiêu tốn rất nhiều ân tình mới khiến Vệ Xảo Văn không bị lôi ra diễu phố thị chúng hết lần này đến lần khác.

Nhưng điều này cũng để lại mầm mống tai họa cho gia đình họ. Con trai cả Vệ Vũ bị Vệ Xảo Văn liên lụy, công việc tốt suýt chút nữa thì mất, công việc sau đó vừa mệt vừa khổ mà lương lại thấp. Thế nhưng lúc đó Vệ Hồng Thăng không lo lót cho anh ta, nếu không lo cho ai thì thôi đã đành, đằng này lại dồn hết các mối quan hệ vào Vệ Xảo Văn.

Không chỉ vợ của Vệ Vũ bất mãn, mà ngay cả trong lòng Vệ Vũ cũng cảm thấy khó chịu. Thiên vị em trai thì thôi đi, em trai nhỏ hơn anh ta nhiều thế, bình thường cũng rất kính trọng anh ta. Nhưng tất cả những chuyện trong nhà này đều do Vệ Xảo Văn gây ra, hại gia đình thành ra thế này mà cô ta vẫn có thể chiếm dụng tài nguyên của gia đình.

Thực tế, với tư cách là một người cha, Vệ Hồng Thăng chỉ là muốn bảo vệ tất cả con cái của mình. Vệ Vũ chỉ là thuyên chuyển công tác, còn Vệ Xảo Văn là liên quan đến tính mạng.

Nhưng các con của ông ta không nghĩ vậy. Vệ Vũ dần xa cách với gia đình, Vệ Xảo Văn bị Vệ Hồng Thăng nhốt trong nhà để tránh ra ngoài xảy ra chuyện, cô ta không hề biết ơn mà còn nổi giận đùng đùng mỗi ngày.

Ngủ dậy là ăn, còn kén cá chọn canh, chê cơm canh không ngon như trước. Quần áo bẩn cũng không tự giặt, cứ đợi chị dâu giặt cho.

Việc nhà phần lớn do vợ Vệ Vũ làm, con còn nhỏ, bình thường còn phải chăm con nên khó tránh khỏi bận rộn quá mức. Cơm bị khê, thức ăn mặn, quần áo giặt không sạch, những chuyện này đều có xảy ra.

Vệ Hồng Thăng đối xử với con dâu cũng tạm được, ông là cha chồng nên ít khi nói chuyện với con dâu, bình thường cũng coi như khách sáo. Bà Vệ dù không hài lòng lắm nhưng bà cũng hiểu tình hình trong nhà nên sẽ không nói những lời không hợp thời điểm.

Về phần Vệ Vũ và Vệ Hàng, Vệ Vũ xót vợ còn không kịp, Vệ Hàng sau khi trải qua những chuyện này lại trưởng thành hơn rất nhiều, bình thường rảnh rỗi còn giúp trông cháu nhỏ.

Chỉ có Vệ Xảo Văn là không hề rút ra bài học gì, cứ ngỡ mình vẫn là tiểu thư như trước, hễ có gì không vừa ý là chỉ thẳng mặt chị dâu mà chửi.

Một lần hai lần Vệ Vũ còn nhịn được, nhưng sau đó có một lần, vì trong thức ăn cho hơi nhiều muối, Vệ Xảo Văn hất cả bát cơm vào người vợ anh ta, anh ta đã lật bàn đòi ra ở riêng.

Vệ Vũ đưa vợ con dọn ra khỏi nhà họ Vệ. Dù lương anh ta thấp, hai vợ chồng sống vất vả nhưng cũng không muốn quay lại ngôi nhà đó nữa.

Vệ Hồng Thăng không kịp trở tay, bà Vệ càng không dám tin, chỉ có Vệ Hàng lạnh mắt đứng nhìn, thậm chí còn muốn cười. Cậu ta thấy anh trai đi là đúng, người chị kia của cậu ta đã sớm điên rồi, hỏng hẳn rồi, chỉ làm liên lụy đến cả gia đình mà thôi.

Không còn con dâu, chỉ còn bà Vệ tự làm việc nhà. Bà hưởng thụ sung sướng bao nhiêu năm, dù nhà họ Vệ sa sút vẫn có con dâu hầu hạ nên chưa từng chịu khổ bao giờ, nay coi như đã nếm trải tất cả những gì con dâu bà từng phải chịu.

Vệ Xảo Văn không thể chỉ thẳng mặt mẹ mình mà chửi nhưng cô ta hay phàn nàn, lâu dần bà Vệ cũng không chịu nổi, liền khóc lóc với Vệ Hồng Thăng. Vệ Hồng Thăng biết làm sao được, ông ta đau đầu muốn chết, đến nhà cũng chẳng muốn về.

Vốn dĩ nếu cứ tiếp tục như vậy, có cha mẹ chăm lo, Vệ Xảo Văn trước khi cha mẹ qua đời sẽ không sống quá thê thảm.

Thế nhưng người làm gì trời đều rõ, ác giả ác báo, năm đó cô ta hãm hại cô gái tên Dương Văn Văn, không biết bằng cách nào cô gái ấy đã biết được chân tướng sự việc.

Cô gái này bị oan nhiều năm, thậm chí bản thân còn không rõ tại sao mình bị oan ức, cứ thế bị hủy hoại nửa đời sau. Sau khi biết rõ sự thật, nỗi đau đớn cùng sự căm hận thấu tận trời xanh của cô đối với Vệ Xảo Văn thật khó có lời nào tả xiết.

Dương Văn Văn liều mạng, cô mặc một chiếc áo trắng, bên trên áo dùng máu viết một chữ “Oan” thật lớn. Cô từng học trung học, thành tích không tệ, văn phong rất tốt nên đã viết một bản cáo trạng dài về sự việc năm xưa, rồi tìm đến từng đơn vị lớn trong thành phố, đứng ngay trước cổng nhà người ta giơ cao tờ cáo trạng cho mọi người xem.

Cuối cùng cô tìm đến văn phòng chính phủ, hỏi xem chuyện này có ai quản hay không. Nếu không ai quản, cô sẽ treo cổ ngay trước cổng chính phủ.

Vệ Hồng Thăng dù có bản lĩnh ngất trời cũng không thể che đậy được nữa. Vệ Xảo Văn bị bắt đi, trước tiên bị treo giày rách diễu phố, sau đó bị khép vào tội lưu manh, vào ở tù luôn.

Vệ Hồng Thăng bạc trắng đầu sau một đêm, nhà họ Vệ coi như hoàn toàn sụp đổ. Ông ta bị đình chỉ công tác để điều tra, nhà của họ cũng mất bởi vì đó là nhà của đơn vị, công việc đã mất thì nhà đương nhiên cũng bị thu hồi.

Cuối cùng, cả gia đình lại phải dựa vào sự tiếp tế của Vệ Vũ mới sống nổi. Anh ta không thể nhìn cha mẹ già và em trai nhỏ lang thang đầu đường xó chợ, chỉ có thể dùng đồng lương ít ỏi của mình để nuôi sống cả nhà.

Cho nên mười mấy năm nay, nhà họ Vệ có thể nói là nghèo rớt mồng tơi, vợ chồng Vệ Hồng Thăng phải làm thêm mấy việc lặt vặt như dán vỏ hộp giấy để phụ giúp gia đình.

Ngay cả sau này khi nhiều người được minh oan thì cũng chẳng liên quan gì đến Vệ Hồng Thăng, con gái ông ta vẫn đang ngồi tù. Chuyên cô ả hại người là sự thật, người bị hại vẫn còn sống, lại bị hủy hoại tiền đồ cả cuộc đời, thế nào cũng không thể để họ sống yên ổn được.

Thậm chí sau này Vệ Hàng có chí khí, vất vả lắm mới thi đậu đại học, nhưng vì vấn đề thành phần gia đình, trong nhà có tội phạm đang thi hành án nên suýt chút nữa không thể nộp hồ sơ làm lỡ dở tương lai.

Nói tóm lại, nhà họ Vệ hiện tại tuyệt đối không có khả năng tìm đến gây phiền phức cho họ, càng đừng nói đến chuyện thuê người giết người. Nếu có số tiền đó, có lẽ họ thà để dành ăn miếng gì ngon còn hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn