“Thế nào rồi? Thần Thần đâu?”
“Gặp phải chuyện gì thế? Sao lại bị thương thành ra thế này?”
“Mặt bị sao rồi? Băng bó đến tận mức đó, bác sĩ Ngụy nói thế nào?”
Đám Tống Văn Bân vừa vào cửa đã nhao nhao hỏi tới tấp, Hứa Hằng Châu lần lượt trả lời: “Thần Thần đang ở trong phòng nghỉ ngơi, em ấy gặp phải hai tên cướp, bị chúng dùng dao rạch bị thương vùng mặt. Bác sĩ Ngụy nói phải xem tình hình phục hồi thế nào.”
Mọi người nghe xong đều biến sắc, cô giáo Đàm ôm ngực lộ vẻ kinh hãi: “Sao lại có thể gặp phải chuyện như vậy cơ chứ?!”
Vẻ mặt Hứa Hằng Châu trầm xuống. Cũng không giấu giếm mọi người có mặt tại đó, anh nói ra hết toàn bộ tin tức hỏi được từ chỗ Hướng Thần. Dù sao cổ họng Hướng Thần cũng bị thương, bắt cậu lặp lại nhiều lần cậu cũng sẽ thấy khó chịu.
“Xảy ra chuyện ở con hẻm nhỏ trước cổng trường bên cạnh, thủ phạm có hai người cứ đi theo em ấy suốt một quãng đường, vào trong hẻm thì đột nhiên ra tay tập kích. Thân thủ của chúng đều rất tốt, không phải người bình thường. Vì quá tối nên Hướng Thần không nhìn rõ mặt hai tên đó, chỉ biết em ấy dùng đèn pin đánh một tên bị thương ở mắt, tên bị thương có một nốt ruồi trên mặt, ngay dưới con mắt bị thương đó.”
Anh miêu tả chi tiết như vậy, Tống Văn Bân lập tức nhạy bén nhận ra điều bất thường: “Chưa bắt được hung thủ sao?”
Sắc mặt Hứa Hằng Châu khó coi: “Chưa ạ, cả hai đều đã chạy thoát.”
“Nhất định phải bắt bằng được bọn chúng!” Tống Văn Bân bùng nổ tức giận: “Loại ác ôn như vậy nhất định phải đưa ra trước pháp luật.”
Hứa Hằng Châu nhắm mắt lại, nén xuống cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Sao anh lại không muốn bắt hai kẻ đã làm hại Hướng Thần cho được, nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Anh nhìn sang Tống Văn Bân: “Chú ơi, Thần Thần nói hai kẻ đó là bị người khác mua chuộc tới để hại em ấy, em ấy nghe thấy một tên trong đó nói rằng có người nhìn em ấy không thuận mắt. Hơn nữa kẻ đứng sau màn nhất định đã dặn dò hung thủ phải hành hạ Thần Thần, việc mặt em ấy bị rạch chắc chắn cũng là do kẻ đó sai bảo.”
Đây là những điều anh phân tích được dựa trên nội dung Hướng Thần kể lại. Sau khi hai tên hung thủ khống chế được Hướng Thần, chúng không lập tức g**t ch*t em ấy, điều này chứng tỏ chúng hoặc là có nhiệm vụ phụ thêm khác, ví dụ như hành hạ Hướng Thần trước rồi mới giết.
Hoặc là kẻ thuê người không định lấy mạng Hướng Thần mà chỉ chuẩn bị cho em ấy một bài học, nhưng việc làm bị thương khuôn mặt Hướng Thần nhất định nằm trong nội dung nhiệm vụ.
Nếu không, hai kẻ lão luyện đó sẽ không lãng phí thời gian đi rạch mặt Hướng Thần. Cho dù tên đó bị Hướng Thần đánh bị thương mắt nên có ý định trả thù, hắn cũng nên làm mắt em ấy bị thương mới phải. Hơn nữa hắn mới nói có hai câu tên cầm đầu đã chê hắn lãng phí thời gian, vậy mà lúc hắn rạch mặt Hướng Thần tên cầm đầu lại không lên tiếng, chứng tỏ khả năng cao đây là việc chúng vốn được yêu cầu phải làm.
Cho dù Hướng Thần bị đau họng, Hứa Hằng Châu cũng yêu cầu cậu không được bỏ sót một chữ nào mà kể lại chuyện xảy ra hôm nay, bởi vì sợ bỏ lỡ manh mối nào đó, để lại hiểm họa cho sự an toàn của Hướng Thần.
Những chuyện này sau khi phân tích ra anh không dám nói cho Hướng Thần biết, chỉ nghe thôi đã thấy rợn tóc gáy. Không biết là ai mà lại căm ghét Hướng Thần đến thế.
Đám Tống Văn Bân nghe Hứa Hằng Châu nói xong thì ai nấy đều vừa kinh hãi vừa sợ hãi. Tống Văn Bân lập tức nói: “Nhất định phải bắt bằng được kẻ đứng sau màn, không thể để loại người như vậy ở bên ngoài xã hội được. Tâm địa quá độc ác.”
Đặng Lịch tiếp lời: “Lúc nãy ở đồn công an cháu chưa nói với các đồng chí công an nhỉ.”
Hứa Hằng Châu đáp: “Có một số thông tin là Thần Thần vừa mới kể cho cháu, cháu mới phân tích ra được.”
“Vậy lát nữa chú lại đến đồn công an một chuyến, tìm bạn học cũ của tôi bàn chuyện kỹ càng. Cháu yên tâm, tuyệt đối không để hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đâu.” Đặng Lịch vỗ ngực bảo đảm.
Lúc họ rời khỏi đồn công an, bên đó đã bắt đầu điều tra rồi, một trong hai tên thủ phạm bị thương ở mắt, trên mặt lại có nốt ruồi, đó chính là manh mối rất quan trọng.
“Thần Thần có từng đắc tội với ai không?” Hà Viễn Phong hỏi. Bởi vì căm ghét Hướng Thần đến mức này hẳn là phải có nguyên do.
Hứa Hằng Châu cười khổ: “Mọi người cũng biết tính cách của Thần Thần rồi đấy, với ai cũng hòa nhã dễ gần, vòng tròn sinh hoạt của em ấy cũng không lớn, ngoài trường học ra thì là tiệm ăn vặt. Ở trường thì không cần nói rồi, cô giáo Đàm cũng biết đấy, nhân duyên của em ấy rất tốt, dù có không hợp với ai hay có người nhìn không vừa mắt thì cũng không đến mức ra tay tàn độc thế này.”
“Bên tiệm ăn vặt thì đa phần là dì Hoàng và chú Cát quản lý, vả lại cho dù đối thủ cạnh tranh muốn hại em ấy thì tại sao lại phải hành hạ em ấy? Thủ đoạn này đâu có ý nghĩa gì chứ? Hướng Thần trông như thế nào đâu có ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm.”
Hứa Hằng Châu phân tích một hồi rồi kết luận: “Cháu thấy chắc là thù riêng, hơn nữa là nhắm vào cả hai đứa cháu.”
“Cả hai đứa?” Cố Vân Chi kinh ngạc hỏi vặn lại. Y đến muộn nên đã bỏ lỡ chuyện Hứa Hằng Châu kể với mọi người về việc mình gặp phải cướp, không biết hôm nay Hứa Hằng Châu cũng suýt chút nữa gặp chuyện.
“Đúng thế, hôm nay nhóc cũng gặp phải cướp mà.” Hà Viễn Phong vỗ đùi một cái, sực nhận ra: “Chuyện này cũng quá trùng hợp, làm gì có chuyện cùng lúc gặp phải sự cố kiểu này.”
Nếu không phải Hứa Hằng Châu có chiến lực quá cao đánh cho hai tên cướp suýt thì tàn phế, có lẽ kết cục của anh còn thê thảm hơn Hướng Thần. Dù sao nơi xảy ra chuyện cũng quá hẻo lánh, về cơ bản không có ai qua lại, chẳng có ai có thể cứu anh.
Hà Viễn Phong nhỏ giọng giải thích cho Cố Vân Chi chưa rõ tình hình, Hứa Hằng Châu quay đầu nhờ vả Đặng Lịch: “Chú Đặng, vẫn phải làm phiền chú ạ. Nếu chưa bắt được hai tên làm hại Thần Thần, vậy thì phải tìm điểm đột phá từ hai tên chỗ cháu rồi.”
Bất kể thế nào, chân tướng kẻ đứng sau màn nhất định phải lôi ra cho bằng được. Để một kẻ như vậy trong bóng tối rình rập họ, Hứa Hằng Châu ngay cả ngủ cũng không yên tâm.
“Yên tâm, việc này cứ giao cho chú.” Đặng Lịch cũng bị trải nghiệm hôm nay của Hướng Thần làm cho kinh hãi. Một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy mà suýt chút nữa không còn.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đối với chú ta chẳng khác nào con cháu trong nhà. Chú có lẽ sẽ không có con cháu nữa, hai đứa này cộng thêm bé Bình An chính là con cháu của chú ta, sao có thể để người ta bắt nạt như vậy được.
Hứa Hằng Châu lại trò chuyện với họ thêm vài câu, chia sẻ toàn bộ thông tin mình có. Nhìn thấy càng lúc càng muộn, mọi người đều chưa ăn cơm, Hứa Hằng Châu mở lời giữ họ lại dùng bữa rồi hãy đi.
Tống Văn Bân từ chối trước: “Bình An khóc đòi tới bằng được nhưng chú bảo mẹ nó đưa nó về nhà trước rồi, giờ này chắc vẫn đang chờ tin tức. Chú phải về trước đây.”
Đặng Lịch và những người khác nghĩ rằng hôm nay bản thân Hứa Hằng Châu gặp phải cướp, lại thêm chuyện của Hướng Thần thì chắc chắn là mệt rồi, họ ở lại sẽ gây thêm phiền phức cho anh. Thế là ai nấy đều tìm cớ rời đi, tất cả đều ra về.
Cô giáo Đàm tiễn mọi người xong quay vào: “Để bà đi nấu cơm, hai đứa đều ăn một chút đi.”
Sợ Hứa Hằng Châu không ăn, bà lại nói: “Thần Thần còn cần con chăm sóc đấy, con không được để bản thân gục ngã trước đâu.”
Hứa Hằng Châu thực sự không có hứng ăn uống, nhưng cô giáo Đàm nói đúng. Anh không thể ngã xuống lúc này, anh phải bảo vệ và chăm sóc Hướng Thần.
Hứa Hằng Châu nói: “Để cháu làm cho ạ. Thần Thần cũng chưa ăn gì, cháu nấu chút cháo loãng đỡ cho em ấy phải cử động hàm làm ảnh hưởng vết thương trên mặt.”
“Để bà làm.” Cô giáo Đàm đi về phía nhà bếp: “Con vào trông Thần Thần đi.”
Cô giáo Đàm đi nấu cơm, bác sĩ Ngụy vào phụ giúp, Hứa Hằng Châu quay lại phòng xem Hướng Thần.
Trong phòng vẫn để đèn, đó là yêu cầu của Hướng Thần. Màn giường buông xuống một nửa để che bớt ánh sáng tránh làm cậu chói mắt khó ngủ, nhưng cũng không tối hẳn.
Hứa Hằng Châu vén màn lên, Hướng Thần tựa vào đầu giường không nằm hẳn xuống. Tư thế ngủ của cậu không tính là tệ nhưng lại thích nằm nghiêng và hay trở mình. Hứa Hằng Châu sợ cậu đụng trúng vết thương nên lúc đầu đã để cậu tựa vào giường nghỉ ngơi.
Hướng Thần nhắm mắt nhưng chân mày vẫn nhíu chặt, hình như ngủ không được yên giấc. Hứa Hằng Châu dùng ngón tay vuốt nhẹ nếp nhăn nơi giữa mày cậu, khẽ đỡ lấy vai dìu cậu nằm xuống.
Vừa mới chạm vào Hướng Thần, cậu đã giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mở ra vẫn còn vương nỗi sợ hãi chưa tan. Thấy là Hứa Hằng Châu mới thả lỏng biểu cảm, theo phản xạ định mỉm cười với anh nhưng ngay sau đó đụng đến vết thương trên mặt, cậu bèn hít một hơi lạnh.
“Lại gặp ác mộng à?” Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần, đỡ cậu nằm xuống: “Đừng sợ, ngủ thêm một lát đi. Anh ở bên cạnh em.”
Hướng Thần trở tay nắm lấy bàn tay Hứa Hằng Châu đang giúp cậu tém lại góc chăn, giọng nói do cổ họng bị thương có hơi khàn đặc: “Em muốn nắm tay anh.”
“Được.” Hứa Hằng Châu sao có thể không đáp ứng, lập tức nghiêng người ngồi tựa vào đầu giường, một tay luồn vào trong chăn nắm lấy tay Hướng Thần, một tay khẽ ôm lấy cậu, giữ hờ bên má để tránh cho Hướng Thần nghiêng đầu đụng trúng vết thương.
Mãi đến khi cô giáo Đàm nấu cơm xong vào gọi, Hứa Hằng Châu mới đánh thức Hướng Thần dậy để cậu ăn cơm.
Bữa ăn là món bột loãng nấu riêng cho Hướng Thần, cô giáo Đàm cố ý khuấy bột thật loãng, thêm chút cải thảo, rau chân vịt và trứng gà vào nấu cùng, không cho quá nhiều dầu muối, ninh đến khi thơm phức và sánh mịn.
Bột loãng như thế không chắc dạ, cô giáo Đàm còn hấp nóng mấy cái màn thầu, xào thêm hai món ăn.
Hướng Thần vừa ngồi vào bàn, cô giáo Đàm đã đưa một bát bột qua. Hướng Thần cũng thực sự đói rồi nhưng cậu không dám há miệng to, chỉ có thể dùng thìa múc từng chút bột chậm chạp đưa vào miệng, ăn như vậy làm cậu sốt ruột chết đi được.
Hứa Hằng Châu nhanh chóng ăn mấy cái màn thầu, sau đó đợi Hướng Thần ăn xong thì đưa cậu đi vệ sinh cá nhân.
Việc vệ sinh cá nhân của Hướng Thần cũng là một vấn đề, đánh răng chắc chắn sẽ động đến vết thương trên mặt. Hứa Hằng Châu đành lấy cho cậu một lọ nước súc miệng, Hướng Thần chậm rãi ngậm một ngụm, súc kỹ trong miệng rồi nhổ ra.
Làm đi làm lại vài lần, tuy không bằng đánh răng nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, hiện tại chỉ có thể làm thế này.
Súc miệng xong, Hứa Hằng Châu vắt một chiếc khăn ấm để lau mặt cho Hướng Thần, cẩn thận né tránh mép băng gạc, chăm sóc tỉ mỉ đến mức không còn gì để chê.
Ngay cả lúc Hướng Thần còn nhỏ, Hứa Hằng Châu cũng chưa từng chăm sóc cậu tỉ mẩn như vậy, bởi anh biết bên trong cậu là một người trưởng thành, những việc nhỏ nhặt này không đến mức cần giúp đỡ.
Hướng Thần mím môi, có hơi muốn cười nhưng lại gắng nhịn xuống. Tuy có hơi trẻ con, nhưng cảm giác được chăm sóc thực sự không tệ chút nào.
Ngày hôm sau, Hướng Thần không đi làm, cô giáo Đàm đi xin nghỉ giúp cậu, vả lại Hướng Thần gặp chuyện ở gần trường học, phía nhà trường cũng cần phải thông báo một tiếng.
Cô giáo Đàm là người hiểu sự đời, đương nhiên sẽ không nói Hướng Thần bị người ta thuê người báo thù mà chỉ nói gặp phải cướp ở gần trường. Còn về việc phía nhà trường nhận được tin tức kinh ngạc ra sao, họ hiện tại không có tâm trí quan tâm, phía công an đã có tin tức, tuy nhiên đều không phải là tin tốt.
Đêm qua Đặng Lịch nhận được manh mối từ chỗ Hứa Hằng Châu thì lập tức đi tìm người bạn học cũ ở phía công an.
Bản thân vụ việc này có tính chất vô cùng nghiêm trọng, một giáo sư đại học bị tập kích ngay gần trường đủ để lên tin tức thời sự xã hội rồi, không cần chú nói thì phía công an cũng sẽ xử lý nghiêm.
Người bạn cũ giới thiệu cho Đặng Lịch đồng chí công an Cù, người phụ trách chính vụ án này. Công an Cù là một cán bộ lão luyện đã phá thành công rất nhiều vụ án. Sau khi nghe Đặng Lịch thuật lại manh mối bên mình, công an Cù lập tức hành động, dẫn người tới đồn công an nơi Hứa Hằng Châu từng đến để thẩm vấn hai tên hung thủ kia.
Thế nhưng bất kể công an Cù hỏi thế nào, hai tên này đều cắn răng khẳng định mình chỉ muốn cướp của. Chúng thấy Hứa Hằng Châu lái xe nên nghĩ anh có tiền, muốn kiếm chút tiền tiêu xài, tuyệt đối không thừa nhận là muốn làm hại hay g**t ch*t Hứa Hằng Châu, càng không khai ra tí manh mối nào về kẻ đứng sau màn.
Nhưng điều này cũng chẳng lạ gì, cướp tài sản chưa thành và cố ý giết người chưa thành, kẻ ngu cũng biết tội nào nặng hơn. Chỉ cần chúng cắn chết không nhận thì công an Cù cũng không thể ép chúng mở miệng ngay được.