Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 201

“Cậu ta thực sự là Vệ Hàng à? Cái người hồi nhỏ hay bắt nạt em ấy?” Cho đến tận lúc lên xe, Hướng Thần vẫn không tài nào tin nổi.

Sau khi được cứu, mấy thanh niên đó người thì nói muốn đưa cậu đến bệnh viện, người thì bảo đi báo án. Thực ra bản thân Hướng Thần chỉ muốn về nhà, chỉ cần gặp được Hứa Hằng Châu là tốt rồi, mọi chuyện cậu đều có thể giải quyết được.

Nhưng cậu không dám đi một mình. Vì để đảm bảo an toàn tính mạng, cậu vẫn đến đồn công an báo án cùng với vài người thanh niên đi theo hỗ trợ.

Đến nơi có ánh sáng rõ ràng, Hướng Thần mới phát hiện ân nhân cứu mạng của mình trông hơi quen mắt. Nhưng cậu nhất thời chưa nhớ ra ngay được, cứ ngỡ là người qua đường mình từng gặp trước đây hoặc là sinh viên từng đến nghe bài giảng của cậu.

Chẳng ngờ Hứa Hằng Châu chỉ nhìn một cái đã gọi ra tên của cậu ta, mà người nọ cũng không hề phủ nhận, chỉ liếc nhìn cậu một cái rồi quay người đi thẳng, gọi cũng không thèm dừng lại.

Nói thật, Hướng Thần thấy rất kinh ngạc. Lúc nhỏ mối quan hệ giữa cậu và Vệ Hàng chẳng tốt đẹp gì cho cam, chỉ vì cậu mặc một bộ quần áo mới của Vệ Hàng mà cậu ta đã tìm cậu gây ra cho cậu bao nhiêu phiền phức. Cho dù sau đó cậu đã đền lại, Vệ Hàng vẫn cứ luôn kiếm chuyện với cậu.

Càng khỏi phải nói về sau này, chị gái của Vệ Hàng là Vệ Xảo Văn theo đuổi Hứa Hằng Châu không thành ngược lại còn làm cậu bị bỏng. Sau đó hai nhà trở mặt, Hứa Hằng Châu còn đem những chuyện xấu xa Vệ Xảo Văn làm công khai cho thiên hạ biết.

Sau đó nữa, bà Vệ viết thư vu cáo bọn họ, ép bọn họ không thể không xuống nông thôn lánh nạn. Nhưng cậu cũng đã trả đũa lại, dẫn đám hồng tiểu binh đang gây rối đến thẳng nhà bọn họ.

Tuy người nhà họ Vệ không hẳn đã biết chuyện đó là do cậu làm, nhưng lúc ấy quan hệ hai nhà đã vô cùng tồi tệ. Hướng Thần thật sự không ngờ sau bao nhiêu năm không gặp, Vệ Hàng vậy mà vẫn nhận ra cậu, lại còn sẵn lòng giúp đỡ cậu.

Trong lòng Hướng Thần có chút cảm xúc khó tả. Cậu không hối hận về những việc đã làm với người nhà họ Vệ, cậu không chủ động đi làm hại người khác, là Vệ Xảo Văn và mẹ chị ta đã gây hấn hãm hại bọn họ trước, cậu và Hứa Hằng Châu mới phản kích lại thôi.

Nhưng bây giờ, Vệ Hàng lại trở thành ân nhân cứu mạng của mình, Hướng Thần nhất thời không biết nên đối mặt với cậu ta thế nào.

“Anh nói xem… tại sao Vệ Hàng lại cứu em?” Hướng Thần vẫn không thể hiểu nổi.

“Đừng nói nữa, cổ họng em không đau à?” Hứa Hằng Châu rõ ràng không muốn nói về đề tài này cho lắm. Giọng anh hơi lạnh, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay Hướng Thần lại siết rất chặt.

Tâm trạng anh hiện tại vô cùng tồi tệ. Vừa rồi ở đồn công an, Hướng Thần đã kể lại một lần nữa những gì cậu đã trải qua trước mặt anh. Chỉ nghe thôi mà Hứa Hằng Châu đã cảm thấy kinh hồn bạt vía, dù cho hiện tại Hướng Thần đang đứng an toàn bên cạnh mình, anh vẫn không cách nào yên lòng được.

Suýt chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa thôi, anh đã mất đi người yêu của mình mãi mãi rồi.

Hướng Thần lén liếc nhìn Hứa Hằng Châu một cái, bàn tay đang bị Hứa Hằng Châu nắm lấy khẽ động đậy gãi gãi vào lòng bàn tay anh, nhỏ giọng nói: “Anh đừng lo lắng nữa, em đã không sao rồi mà. Ông Ngụy nói rồi, chăm sóc cổ họng hai ngày là khỏi, trên mặt cũng sẽ không để lại sẹo đâu.”

Ánh mắt Hứa Hằng Châu trầm mặc nhìn trên mặt Hướng Thần một hồi lâu, mím môi không nói lời nào.

Vừa nãy ở đồn công an, bác sĩ Ngụy đã giúp Hướng Thần xử lý vết thương trên mặt và lau khô những vết máu loang lổ, những thương tích trên mặt Hướng Thần đều lộ ra hết cả.

Chủ yếu có hai chỗ. Một là vết trầy xước bên cạnh mặt, cái này là do lúc bị tên hung thủ ấn xuống đất, Hướng Thần giãy giụa mà tạo thành thương tích. May mà thời này chưa có đường xi măng ở khắp nơi, con hẻm nhỏ đó vốn dĩ lát bằng đá phiến, sau này năm tháng lâu dần đá phiến đa phần đều vỡ nát để lộ lớp bùn đất bên dưới.

Có điều mặt đất dù sao cũng không sạch sẽ, mặt Hướng Thần bị quẹt đến đỏ bừng sưng tấy, có một chỗ bị rách da nhưng cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là hơi trầy một chút thôi.

Thế nhưng diện tích sưng đỏ lớn lại nằm ngay trên mặt trông vẫn vô cùng đáng sợ, lại so với nửa bên mặt hoàn hảo tuấn tú còn lại của Hướng Thần thì đến cả công an tại hiện trường cũng không nhịn được mà hít vào một hơi, lộ vẻ thương xót.

Sắc mặt Hứa Hằng Châu càng không thể nhìn nổi nữa, anh siết chặt nắm đấm mới kiềm chế được bản thân không bộc phát ra ngoài.

So với vết trầy xước thì vết rạch trái lại không mấy bắt mắt kia lại nghiêm trọng hơn, vết thương nằm ngay xương gò má xếch về phía đuôi mắt. Tên hung thủ vì cố ý hành hạ đe dọa Hướng Thần nên hạ dao rất chậm, vết thương không dài lắm, chỉ khoảng hai ba centimet.

Nhưng con dao đó rất sắc, mặt Hướng Thần thực sự đã bị rạch rách. May mà vết thương rất mảnh, cũng không tính là quá sâu. Bác sĩ Ngụy sau khi xem qua lúc đó cũng không dám khẳng định ngay, chỉ nói phải xem tình hình hồi phục, có thể để lại sẹo, cũng có thể không.

Cái này liên quan đến cơ địa của mỗi người, có người là cơ địa sẹo lồi, một vết thương nhỏ cũng rất dễ để lại sẹo, có người khả năng tự chữa lành tốt, một vài vết thương nhỏ thậm chí không cần dùng thuốc cũng có thể tự lành.

Bác sĩ Ngụy có thuốc tốt rồi, giờ chỉ còn chờ xem khả năng tự hồi phục của bản thân Hướng Thần thôi.

Kết quả này đã được coi là tốt rồi, Hướng Thần sau khi được cứu luôn cảm thấy mình có lẽ sẽ bị hủy dung, giờ nhận được chẩn đoán của bác sĩ Ngụy như thế thì thở phào, dù sao cũng còn một tia hy vọng.

Trải qua một màn chết đi sống lại này, Hướng Thần chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều rệu rã. Cậu xoay người nửa tựa vào người Hứa Hằng Châu, giọng nói nhẹ và yếu ớt: “Em chợp mắt một lát, hơi mệt rồi.”

Hứa Hằng Châu giơ tay đỡ lấy đầu cho Hướng Thần. Anh sợ đụng trúng vết thương trên mặt cậu, mà cậu tựa vào Hứa Hằng Châu cũng không dám đè mặt lên vai anh.

“Chú Đặng, đến tiệm lẩu trước đã, báo cho mọi người một tiếng. Sau đó nhờ chú đưa chúng cháu đến nhà bác sĩ Ngụy nhé.” Hứa Hằng Châu khẽ nói với Đặng Lịch đang lái xe.

Tối nay xảy ra chuyện như vậy chắc chắn không ăn tiệc nổi nữa, mọi người cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ăn bữa cơm này, chỉ đành hẹn dịp khác thôi.

Đặng Lịch đáp một tiếng, liếc nhìn Hứa Hằng Châu một cái qua gương chiếu hậu, an ủi: “Chú đánh tiếng rồi. Tính chất vụ án này vô cùng nghiêm trọng, họ đảm bảo nhất định sẽ xử lý nghiêm. Hằng Châu cháu cứ yên tâm.”

Chú hiện tại cũng đang rất tức giận, lúc ở đồn công an đã đập bàn với người ta rồi. Khi Hứa Hằng Châu nhận điện thoại, bọn họ nói là một vụ cướp của. Thế nhưng đây rõ ràng là một vụ cố ý giết người có kế hoạch, thậm chí còn có kẻ đứng sau màn. Điều khiến người ta tức giận hơn là vậy mà không có một chút tin tức gì về hai tên hung thủ làm hại Hướng Thần, chúng bây giờ vẫn còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!

Hứa Hằng Châu cụp mắt không đáp lời, hàng mi thanh mảnh dày rậm che khuất đi sự hung bạo dưới đáy mắt. Chỉ khi nhìn thấy Hướng Thần đang nhắm mắt với vẻ mặt bình yên bên cạnh, ánh mắt anh mới có một khoảnh khắc dịu dàng.

Bất kể là ai đã làm hại Hướng Thần, anh nhất định sẽ khiến kẻ đó phải trả giá đắt!

Xe chạy thẳng một mạch đến tiệm lẩu, đám Tống Văn Bân đều đang sốt ruột như ngồi trên đống lửa chờ tin tức. Ngay cả bé Bình An vốn không chịu được đói cũng ngoan ngoãn không quấy khóc, bởi vì mẹ nói với con bé rằng anh nhỏ có thể có việc bận, phải đợi anh nhỏ về đã.

Nghe thấy tiếng xe, đứa trẻ lập tức lao vụt ra ngoài, đứng ở cửa đợi xe dừng hẳn rồi vui vẻ chạy lại kéo cửa xe: “Anh nhỏ ơi em đợi anh lâu lắm rồi, anh… anh làm sao thế này?”

Cửa xe con bé kéo ra vừa vặn là phía Hướng Thần ngồi, vừa mở cửa đã thấy lớp băng gạc quấn trên mặt cậu. Lúc nãy ở đồn công an, bác sĩ Ngụy đã mượn dụng cụ y tế của họ để xử lý sơ qua cho Hướng Thần, vì diện tích trầy xước lớn nên gần như nửa khuôn mặt đều bị băng kín lại.

Bé Bình An đứng ở cửa, nước mắt lập tức đong đầy hàng mi: “Hu hu hu anh nhỏ ơi anh làm sao thế? Anh bị bệnh ạ? Anh có đau không?”

Lúc con bé bị bệnh cũng thấy khó chịu lắm. Khi mẹ đưa đi bệnh viện tiêm, con bé từng thấy những người bị băng bó như thế này, mẹ nói họ bị thương bị bệnh nên rất khó chịu, bảo con bé phải ngoan một chút đừng làm ồn đến người ta.

Nhưng mà bây giờ, anh nhỏ của con bé cũng bị băng thành ra thế này rồi.

“Để tôi xem nào.” Đám Tống Văn Bân đi ra từ sau lưng bé Bình An, nhìn thấy bộ dạng của Hướng Thần, sắc mặt ai nấy đều thay đổi lớn.

Hướng Thần vừa nãy ở trên xe vốn định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, nhưng vì quá mệt mỏi nên suýt chút nữa đã ngủ thiếp đi.

Nghe thấy tiếng của bé Bình An, cậu liền tỉnh táo lại. Chưa kịp mở lời thì con bé đã khóc òa lên, đám Tống Văn Bân lại tới hỏi han, Hướng Thần cảm thấy rất ngại. Vết thương này của cậu nếu ở vị trí khác thì thực sự không tính là nghiêm trọng, ngã một cái có khi còn thê thảm hơn thế này, chỉ là vì ở trên mặt nên mọi người mới lo lắng như vậy.

Hướng Thần muốn xuống xe giải thích nhưng Hứa Hằng Châu đã giữ cậu lại: “Chú ơi, vết thương của Thần Thần cần phải bôi thuốc, chúng cháu xin phép đến nhà bác sĩ Ngụy trước. Bữa cơm hôm nay cứ gác lại đã, sau này sẽ bù sau. Cũng không có chuyện gì lớn đâu, mọi người cứ về trước đi ạ.”

“Đừng quản cơm nước gì nữa, đi mau đi, bôi thuốc là quan trọng nhất.” Tống Văn Bân vừa nghe anh nói vậy thì lập tức đồng ý, để họ đi trước.

Nhưng bảo chú về thẳng nhà thì chú không làm được, trong lòng cứ canh cánh lo cho Hướng Thần nên có về cũng không yên tâm. Chú quyết định lát nữa sẽ tự mình đến nhà bác sĩ Ngụy xem sao.

Những người phía sau cũng nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, liền phụ họa theo, giục Hứa Hằng Châu đưa người đi trước.

Đặng Lịch nhấn ga lái xe đưa họ đến nhà bác sĩ Ngụy, nhìn bác sĩ Ngụy mở cửa, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đi vào rồi, Đặng Lịch không xuống xe mà ló đầu ra khỏi cửa sổ hét lớn: “Chú đi đón họ nhé.”

Mọi người đều cùng một tâm tư, tối nay mà không nhận được tin xác thực thì chắc chắn không ai ngủ ngon được. Tầm này xe buýt cũng hết rồi, chi bằng chú ta qua đó đón mọi người tới luôn.

Đặng Lịch đi đón người, bác sĩ Ngụy đi tìm hộp thuốc. Bóng đèn trong phòng tỏa ra ánh sáng vàng vọt, bác sĩ Ngụy tuổi đã cao mắt mũi không còn tinh tường nên sau khi đưa thuốc cho Hứa Hằng Châu liền dặn dò những điều cần lưu ý, bảo anh bôi thuốc cho Hướng Thần.

Hướng Thần ngồi trên ghế nhắm mắt ngửa mặt lên, ngoan ngoãn đợi Hứa Hằng Châu bôi thuốc cho mình. Băng gạc vừa mở ra, vết thương đỏ ửng sưng tấy phơi bày trước mắt, Hứa Hằng Châu chỉ cảm thấy trái tim lại thắt lại từng đợt vì đau đớn.

Hứa Hằng Châu dùng lực bấm chặt vào tay mình mới khống chế được bản thân không để tay run rẩy, anh cẩn thận từng li từng tí bôi thuốc mỡ lên vết thương của Hướng Thần. Thuốc mỡ mát lạnh phủ lên k*ch th*ch vết thương đau từng cơn, Hướng Thần không nhịn được mà chớp mắt, hàng mi rung động như cánh bướm mỏng manh, chớp chớp như sắp rơi nước mắt.

“Làm em đau à?” Giọng Hứa Hằng Châu rất nhẹ, động tác trên tay cũng vừa nhẹ vừa nhu hòa.

“Không có, chẳng đau chút nào cả.” Hướng Thần nhắm mắt nói dối. Cậu không dám cử động mạnh, lời nói cũng là nén trong cổ họng mà hừ ra.

“Ngoan, sắp xong rồi.” Hứa Hằng Châu nhẹ giọng an ủi, tay không ngừng cử động. Rất nhanh anh đã bôi xong thuốc cho Hướng Thần, lại làm theo lời bác sĩ Ngụy thay băng gạc sạch sẽ băng lại cho cậu.

“Hai đứa tối nay cứ ngủ lại đây đi, mai ông lại xem lại cho nó.” Bác sĩ Ngụy thấy họ đã bôi xong thuốc liền xen vào nói.

“Vâng, hôm nay làm phiền ông quá.” Hứa Hằng Châu khách khí đáp.

Anh thích ngoại hình của Hướng Thần, đó là dáng vẻ hợp gu anh nhất, càng nhìn càng thấy thuận mắt. Nhưng hiện tại, anh thích con người Hướng Thần nhiều hơn. Dù cho cậu thực sự bị hủy dung, Hứa Hằng Châu cũng không nghĩ mình sẽ vì một gương mặt mà thay lòng.

Nhưng e là trong lòng Hướng Thần sẽ có khúc mắc, dù cho cậu không nói ra thì Hứa Hằng Châu cũng nhìn thấu rồi. Hướng Thần không vui, cậu hết lần này đến lần khác an ủi anh nói không sao đâu, sẽ không để lại sẹo, thực chất cũng là đang nói cho chính mình nghe.

Hơn nữa, Hứa Hằng Châu cũng không cách nào chấp nhận được. Vết thương của Hướng Thần như đang nhắc nhở anh rằng anh đã không bảo vệ tốt người yêu của mình, anh đã suýt chút nữa đánh mất cậu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn