Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 200

“Gì thế này, sao lại thế này, ngã à?” Dưới ánh đèn đêm trước cửa, Hứa Hằng Châu khắp người đầy bụi đất. Tống Văn Bân giữ anh lại, lớn tiếng gọi vào trong nhà: “Bác sĩ Ngụy, mau ra đây xem xem!”

“Không sao, vào trong rồi nói.” Hứa Hằng Châu xua xua tay, mỉm cười với bác sĩ Ngụy vừa nghe tiếng động chạy ra, ra hiệu mọi người vào trong phòng bao nói chuyện.

Hôm nay tiệm lẩu khai trương, việc làm ăn cực kỳ tốt, trong nhà khách khứa đông đúc chen chúc nhau, đứng chắn ở cửa thì thật không ra thể thống gì.

Vào đến phòng bao, phần lớn mọi người bên trong đã có mặt đông đủ. Nhìn thấy bộ dạng này của Hứa Hằng Châu, ai nấy đều lộ vẻ quan tâm.

Hứa Hằng Châu uống một ngụm nước nóng mới mở miệng nói: “Gặp phải hai kẻ chặn đường cướp bóc, chúng đâm thủng lốp xe cháu. Cháu vừa xuống xe là chúng xông lên chào hỏi, cháu tiễn chúng vào đồn công an rồi.” 

Nếu không phải vì thời gian gấp rút sợ mọi người không liên lạc được sẽ lo lắng, anh đã về nhà thay bộ quần áo khác rồi mới qua đây.

Anh nói rất nhẹ nhàng bâng quơ nhưng giữa những con chữ lại tiết lộ ra sự nguy hiểm đến kinh hồn bạt vía. Tống Văn Bân không tin được câu “không sao” anh vừa nói, cứ nhất quyết đòi xem anh có bị thương chỗ nào không.

Hứa Hằng Châu đứng dậy xoay một vòng cho chú xem, bất đắc dĩ nói: “Thật sự không sao mà. Chỉ là lúc vật lộn bị ngã một cái thôi, đến da cũng chẳng trầy miếng nào.”

Thấy anh không giống như đang nói dối, Tống Văn Bân mới buông tha cho anh, sa sầm mặt tức giận: “Quá đáng thật, ở thủ đô mà lại có chuyện như vậy xảy ra. Hai tên thủ phạm đó nhất định phải bị trừng trị nghiêm khắc.”

Đặng Lịch rót thêm cho chú chút nước nóng, an ủi: “Lão Tống bớt giận đi, cháu trai lớn cũng không sao rồi mà. Cũng không nhìn xem cháu trai chúng ta là nhân vật kiểu gì, bọn chúng đây là cứ nhè tấm sắt mà đá, tự đá mình gãy chân rồi đó thôi!”

“Đó là do bản thân Hằng Châu giỏi giang, đổi lại là người khác thì hôm nay chẳng phải chịu thiệt rồi sao.” Tống Văn Bân vẫn hậm hực không thôi.

Cô giáo Đàm và bác sĩ Ngụy cùng những người khác cũng phụ họa theo, họ đều rất căm ghét hành vi như vậy.

“Đừng vội, tôi có quen giám đốc công an thành phố, bạn học cũ của tôi đấy. Để tôi bảo ông ấy một tiếng, nhất định phải nghiêm trị thủ phạm.” Đặng Lịch lập tức mở miệng cam đoan. Nếu bảo chú ta dùng quan hệ để làm chuyện vi phạm pháp luật thì chú ta còn phải do dự, nhưng đây không phải là họ không có lý. Họ là người bị hại, yêu cầu nghiêm trị hung thủ là chuyện hoàn toàn chính đáng.

“Cái đó…” Hứa Hằng Châu nghe đến đây, do dự một chút  xong vẫn là chèn thêm một câu: “Thật ra, cháu đã đánh chúng bị thương rồi.”

“À, rồi sao nữa?” Đặng Lịch hỏi vặn lại, người bị cướp phản kháng lại kẻ cướp, trong lúc vật lộn đánh chúng bị thương thì có gì đáng nói đâu.

Tống Văn Bân hiểu rõ tính tình Hứa Hằng Châu hơn, cau mày hỏi: “Đánh thành ra thế nào rồi?”

Hứa Hằng Châu: “Cả hai đều bị gãy chân, một tên trong đó bị gãy một cánh tay…”

Cái tên không gãy tay thì bị anh đánh vẹo sống mũi. Anh cảm thấy vết thương này so với những cái khác hình như không nghiêm trọng lắm nên không tiện nói ra.

Mọi người: “…”

Đặng Lịch lau mặt một cái: “Không sao, không trách cháu… À không, cháu đi báo án mà công an cứ vậy cho cháu đi luôn hả?”

Chú ta chỉ là hiếu kỳ, đánh người ta thành ra cái dạng đó thì kiểu gì cũng tính là phòng vệ quá đáng rồi, sao công an lại thả người đi luôn được.

Hứa Hằng Châu thành thật đáp: “Hai tên đó đều mang theo dao, tính là có mang theo hung khí, còn muốn bắt giữ quần chúng làm con tin nữa. Người được cháu cứu đã cùng cháu đến đồn công an làm chứng cho cháu rằng cháu đã dũng cảm làm việc nghĩa.”

Thật ra lúc đầu nơi anh bị đâm lốp xe khá hẻo lánh, anh đánh cho hai tên hung thủ chịu không nổi muốn bỏ chạy. Một tên bị gãy chân không chạy được, tên kia bị anh đuổi theo một quãng xa. Sau khi phát hiện không chạy thoát được, hắn liền thuận tay tóm lấy một người qua đường đen đủi bắt làm con tin.

Cũng phải nói Hứa Hằng Châu thực sự không có cái tinh thần dũng cảm làm việc nghĩa gì cho cam, chẳng qua người kia coi như bị anh liên lụy nên anh không thể bỏ mặc không lo, giữa chừng lại có những người qua đường khác bị thu hút tới giúp đỡ. Cuối cùng sau khi bắt được người, Hứa Hằng Châu dứt khoát đánh gãy chân hắn luôn.

Mọi người im lặng giây lát, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, cũng hơi không giận dữ nổi đối với hai tên cướp kia nữa. Đúng là quá đen đủi, đụng ai không đụng lại đụng Hứa Hằng Châu.

Hà Viễn Phong nhún vai đầy cường điệu, nói đùa: “Xem ra bình thường nhóc vẫn nương tay với chú chán, sau này chú chẳng dám trêu vào nhóc nữa đâu.”

“Chẳng dám trêu vào ai cơ?” Cố Vân Chi đẩy cửa bước vào. Hôm nay y có chút việc nên đến muộn, vừa vào cửa đã nghe thấy Hà Viễn Phong nói chuyện nên thuận miệng tiếp lời.

“Không có gì đâu.” Hứa Hằng Châu thuận miệng lảng sang chuyện khác, không muốn nói nhiều về việc này nữa, dù sao cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.

Hà Viễn Phong kéo ghế cho Cố Vân Chi. Cố Vân Chi sau khi ngồi xuống đảo mắt nhìn một vòng, cười nói: “Xem ra tôi vẫn chưa phải là người đến muộn nhất nhỉ?”

Bé Bình An tranh lời: “Anh nhỏ vẫn chưa đến, anh ấy đi đâu rồi ạ?”

Cô giáo Đàm nói: “Chắc là đang ở nhà ra đề thi thôi, dạo này nó toàn bận việc đó.”

“Sáng sớm đã đến trường rồi.” Hứa Hằng Châu tiếp lời: “Nói là buổi trưa ăn ở căng tin trường cho tiện.”

“Vậy thì tầm này cũng phải đến rồi chứ.” Cô giáo Đàm nhìn đồng hồ đeo tay. Đã bảy giờ rồi, Hướng Thần trước nay rất đúng giờ, đã hẹn bảy giờ cùng ăn cơm thì nhất định sẽ đến sớm.

Hứa Hằng Châu cũng nhíu mày theo, nhìn đồng hồ rồi đứng dậy nói: “Để cháu đến trường xem sao.”

“Có lẽ là có việc gì đó vướng tay vướng chân, nhỡ lúc này nó đang trên xe buýt thì chẳng phải sẽ đi lướt qua nhau sao?” Cô giáo Đàm ngăn Hứa Hằng Châu lại, nói: “Tòa nhà làm việc gần cổng tây, Hướng Thần nếu có ra ngoài cũng sẽ đi lối đó. Để bà gọi điện hỏi ông chủ tiệm tạp hóa ở cổng xem có nhìn thấy Hướng Thần không.”

Danh tiếng của Hướng Thần ở trường không nhỏ, cái danh giáo sư trẻ tuổi nhất không phải để gọi cho vui. Cộng thêm gương mặt kia nữa, độ nhận diện của cậu ở trường và khu vực xung quanh cực kỳ cao.

Ý kiến này của cô giáo Đàm rất hay, Hứa Hằng Châu cũng tán thành. Tiệm lẩu có một chiếc điện thoại bàn, trước đây nó được lắp ở tiệm ăn vặt, là lúc Hứa Hằng Châu đi Quảng Châu Hướng Thần đột nhiên nảy ra ý định rồi mang về lắp, nhưng lắp xong lại thấy không dùng đến mấy. Sau này tiệm lẩu khai trương, Hướng Thần liền đem điện thoại qua đây, còn quảng cáo số điện thoại của tiệm để đặt bàn trước, trông có vẻ rất cao cấp.

Cô giáo Đàm gọi điện đến tiệm tạp hóa, Trời quá lạnh nên chủ tiệm đã đóng cửa rồi, may mà nhà họ ở ngay sau cửa hàng nên nghe thấy tiếng chuông reo liền chạy ra nghe máy.

Giọng chủ tiệm truyền đến từ ống nghe: “Thầy Hướng à? Có thấy, khoảng hơn một tiếng trước ấy. Thầy đi từ trường ra, cầm theo đèn pin, đi về phía cổng nam rồi.”

Cúp điện thoại, sắc mặt mọi người đều không tốt chút nào. Từ trường ngồi xe buýt qua đây chỉ mất hai mươi phút, cho dù là đợi xe thì cũng phải đến từ lâu rồi.

“Cháu đi tìm em ấy.” Sắc mặt Hứa Hằng Châu trắng bệch, xoay người muốn đi ra cửa.

Đúng lúc này chuông điện thoại đột nhiên vang lên, bước chân Hứa Hằng Châu khựng lại. Anh nhanh tay hơn những người khác bắt máy, anh sợ là ông chủ tiệm kia lại nhớ ra điều gì đó nên gọi lại.

“Xin hỏi, đây có phải là người nhà của đồng chí Hướng Thần không?”

Tim Hứa Hằng Châu thắt lại, giọng nói không kìm được mà hơi run rẩy: “Tôi đây, tôi là người nhà em ấy, anh là ai? Cho hỏi Hướng Thần đang ở đâu? Em ấy có an toàn không? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi là người của đồn công an thành phố. Đồng chí Hướng Thần vừa gặp phải một vụ cướp, hiện tại rất an toàn, để tôi cho anh ấy nói chuyện với anh.”

Trái tim Hứa Hằng Châu như treo ngược lên cành cây, Hướng Thần đang ở đồn công an, bị thương rồi sao?

Giây tiếp theo, điện thoại được chuyển sang tay Hướng Thần, giọng nói truyền qua ống nghe có hơi biến âm nhưng vẫn nhận ra được là giọng của Hướng Thần: “Anh, em không sao, anh đến đón em được không? Em đang ở đồn công an trên phố XX.”

“Được, anh qua ngay đây, em đợi anh nhé.” Hứa Hằng Châu nhanh chóng đáp.

Anh phải đi ngay nên chỉ có thể cúp máy, lại dặn dò Hướng Thần một câu nhất định phải đợi anh rồi mới gác máy.

“Sao rồi? Có chuyện gì thế?” Tống Văn Bân hỏi.

Sắc mặt Hứa Hằng Châu cực kỳ khó coi, tốc độ nói rất nhanh: “Hướng Thần cũng gặp phải bọn cướp. Quá trùng hợp quá, cháu thấy chuyện này có gì đó không ổn. Em ấy đang ở cục công an, giờ cháu đi đón em ấy đây.”

Thực tế là hôm nay hai kẻ cướp anh vừa ra tay cũng nhắm thẳng vào đầu anh mà đánh, nếu không phải vì lốp xe bị đâm thủng một cách kỳ lạ khiến Hứa Hằng Châu sinh nghi mà đề phòng thì có lẽ cũng đã chịu thiệt rồi. Lúc đầu anh cứ ngỡ là do lái xe nên thu hút bọn cướp. Giờ nghĩ lại, hai tên đó chưa chắc đã muốn cướp tiền, có thể là có mục đích khác.

Trong lòng Hứa Hằng Châu suy nghĩ trăm mối không có lời giải, chân không ngừng bước đi ra ngoài, Đặng Lịch đuổi theo: “Đi xe của chú đi, chú đưa cháu qua đó.”

Cấp bậc của chú ta đã đủ tiêu chuẩn có xe riêng, hôm nay lúc tan làm đã bảo tài xế về trước rồi tự mình lái xe qua đây, xe đang đỗ ở cửa sau.

Đây là việc gấp, Hứa Hằng Châu cũng không khách sáo với Đặng Lịch, trước đây cũng không phải chưa từng ngồi xe chú. Anh lập tức dừng lại ở cửa đợi Đặng Lịch lái xe tới.

Những người khác lo lắng muốn đi cùng, nhưng xe không chở hết được, hơn nữa bấy nhiêu người kéo đến cục công an cũng không hay. Cuối cùng chỉ để bác sĩ Ngụy đi theo, ngộ nhỡ có tình hình gì còn kịp xem cho Hướng Thần, những người còn lại ở lại đây đợi tin tức.

May mà lúc này thủ đô không có mấy xe cộ, tình trạng giao thông rất tốt, suốt dọc đường suôn sẻ không gặp trở ngại nào. Rất nhanh họ đã đến đồn công an.

Họ được một đồng chí công an dẫn vào bên trong. Trong phòng, Hướng Thần đang quay lưng về phía cửa ngồi trước bàn, bên cạnh còn có mấy người thanh niên trẻ tuổi, đối diện bàn là một công an đang nói chuyện với Hướng Thần, hình như đang hỏi han điều gì đó.

“Bé Sao ơi?” Hứa Hằng Châu vừa mở miệng, Hướng Thần liền quay đầu nhìn lại: “Anh!”

Sắc mặt Hứa Hằng Châu biến đổi dữ dội. Anh sải bước lao tới, giơ tay muốn chạm vào mặt Hướng Thần nhưng lại không dám thật sự chạm vào.

Dáng vẻ hiện tại của Hướng Thần thực sự có hơi thê thảm, khắp người đầy bùn đất thì không nói, trên mặt vừa có máu vừa có bụi trộn lẫn vào nhau trông vô cùng nhếch nhác. Xuyên qua những vết bẩn đó có thể thấy vết trầy xước bên cạnh mặt Hướng Thần, tuy đã ngừng chảy máu nhưng vì vết máu khô lại trên mặt nên trông rất đáng sợ.

Trên cổ cậu còn có dấu vết tím bầm giống như bị người ta dùng lực bóp mạnh, giọng nói ban nãy qua điện thoại có hơi biến âm nên Hứa Hằng Châu chưa nhận ra rõ. Giờ mới phát hiện cổ họng cậu hình như cũng bị thương rồi, giọng nói không còn trong trẻo như ngày thường mà hơi khàn đặc.

“Em không sao đâu.” Thấy Hứa Hằng Châu đầy vẻ đau xót, giơ tay muốn ôm mình mà lại không dám chạm vào, Hướng Thần mỉm cười một cái, lại vì thế mà chạm trúng vết thương trên mặt đau đến mức muốn hít hà.

Hướng Thần chủ động vươn tay ôm lấy Hứa Hằng Châu an ủi: “Chỗ khác không bị thương đâu, chỉ có trên mặt thôi, trông hơi đáng sợ chút chứ không nghiêm trọng.”

Hứa Hằng Châu vẫn trắng bệch cả mặt, Hướng Thần bị thương thành ra thế này khiến anh cảm giác như chính mình bị rạch mấy nhát dao vậy. Cơn đau từ tim lan ra toàn thân, hai bàn tay đang ôm lấy Hướng Thần đều run rẩy.

Anh vòng tay ôm chặt lấy Hướng Thần không chịu buông, cũng chẳng buồn đáp lời cậu mà quay đầu nói với bác sĩ Ngụy: “Ông xem giúp em ấy với.”

“Thật sự không sao đâu, về nhà rồi xem.” Hướng Thần sốt ruột, kéo kéo tay Hứa Hằng Châu để chuyển chủ đề: “Là mấy bạn này đã cứu em, nếu không em chết chắc rồi. Phải cảm ơn họ hẳn hoi mới được.”

Hứa Hằng Châu bây giờ lo lắng nhất là vết thương của Hướng Thần, nhưng cũng phải cảm ơn ân nhân cứu mạng của Hướng Thần. Hứa Hằng Châu phân tán một chút chú ý nhìn về phía mấy thanh niên bên cạnh.

Đều là những thanh niên tuổi đời còn trẻ, lúc này được người ta cảm ơn thì không khỏi lộ ra vẻ kiêu ngạo và tự hào trên mặt, tâm tư rất dễ nhìn thấu.

Duy nhất có một người dáng cao trong số đó sa sầm nét mặt không nói lời nào, cũng chẳng đưa ra bất kỳ phản ứng gì trước lời của Hướng Thần.

Ánh mắt Hứa Hằng Châu đóng đinh trên gương mặt người này, chân mày khẽ nhướng: “Vệ Hàng?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn