Ngày khai trương tiệm lẩu, thật trùng hợp là cả Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều không có mặt ở tiệm. Hứa Hằng Châu là vì sắp đến Tết Dương lịch, bên cửa hàng điện máy sắp đứt hàng nên hai ngày nay anh đều bận rộn vận chuyển và nhập hàng, thực sự không thể phân thân.
Về phần Hướng Thần thì là vì ở trường có việc. Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, vì đề thi giữa kỳ cậu ra được đánh giá rất cao nên cuối kỳ cậu tiếp tục được giao trọng trách ra đề. Hơn nữa vì đây là kỳ thi tổng kết học kỳ đầu tiên kể từ khi khóa sinh viên mới này nhập học nên yêu cầu đối với đề thi khá cao.
Thời gian trước Hướng Thần bận rộn chuẩn bị mở tiệm mà ngày nộp đề đã cận kề, thời gian tới cậu cũng chưa chắc đã rảnh, nên bây giờ chỉ có thể tận dụng cả ngày nghỉ làm việc tăng ca thôi.
Vốn dĩ cậu làm ở nhà cũng được, nhưng tình cờ có mấy cuốn sách tài liệu cần dùng lại ở trường nên Hướng Thần đã đến trường một chuyến. Trong văn phòng chỉ có một mình cậu, rất yên tĩnh. Hướng Thần dứt khoát ở lại văn phòng làm cho xong bản thảo đề thi mới thở phào một hơi, chuẩn bị xuất phát đến tiệm lẩu.
Tuy rằng hôm nay tiệm lẩu khai trương nhưng đã có chú Cát và đầu bếp Bào giúp trông coi, hai người này đều từng là đầu bếp lớn dày dạn kinh nghiệm. Hứa Hằng Châu cũng nói xong việc sẽ qua ngay, nên Hướng Thần không mấy lo lắng.
Chỉ là khi làm việc cậu quên mất thời gian, chớp mắt đã gần sáu giờ. Mùa đông trời tối nhanh, thu dọn xong đề thi nhìn ra ngoài cửa sổ đã chẳng còn thấy chút ánh sáng nào, chỉ là một màn đen kịt.
Cậu hẹn nhóm Tống Văn Bân ăn cơm lúc bảy giờ nên giờ qua đó vẫn còn kịp. Hướng Thần lấy đèn pin từ trong ngăn kéo ra khóa kỹ cửa văn phòng. Trong hành lang có đèn nhưng trong khuôn viên trường lại hơi tối, gió đêm lạnh lẽo, thổi vào mặt cảm giác như muốn nứt ra.
Lúc ra khỏi cửa Hướng Thần quên mang găng tay, chỉ có thể một tay đút túi áo, một tay giơ đèn pin soi đường. Chẳng mấy chốc tay đã lạnh đến mức mất cảm giác, đành phải đổi tay khác tiếp tục. Cứ đảo qua đảo lại như vậy mấy lần, cả hai bàn tay đều lạnh buốt, đút vào túi áo cũng không ấm lên nổi.
Văn phòng của Hướng Thần gần cổng phía Tây của trường, nên cậu đi ra từ cổng Tây. Nhưng trạm xe buýt lại nằm ở cổng Nam, Hướng Thần ra khỏi cổng trường phải đi thêm một đoạn đường nữa mới bắt được xe.
Chiều tối mùa đông gió lạnh rít gào, trên đường không có bao nhiêu người đi lại. Khu đại học này còn đỡ một chút, sinh viên đông đúc khí huyết dồi dào, hơi người luôn cao hơn những nơi khác. Nhưng dù vậy, sinh viên trên đường hôm nay cũng ít hơn hẳn so với mọi khi.
Hướng Thần đi không bao lâu thì đã đến trạm xe buýt. Xe buýt vẫn chưa tới, Hướng Thần đứng ở trạm dậm dậm chân, tắt đèn pin để sang một bên, sau đó đưa tay lên miệng hà hơi. Trên tay vừa cảm nhận được chút hơi nóng, giây tiếp theo đã bị cơn gió lạnh len lỏi khắp nơi thổi sạch bách, hai bàn tay vẫn lạnh như đá.
Cậu bật lại đèn pin soi xung quanh một vòng, không thấy những sạp bán đồ ăn vặt thường ngày đâu.
Cậu lại xem thời gian, mới hơn sáu giờ một chút. Ngồi xe buýt đến tiệm lẩu chỉ mất khoảng hai mươi phút, hoàn toàn thoải mái thời gian.
Hướng Thần do dự một chút rồi đi về phía con hẻm nhỏ đối diện đường cái. Cậu nhớ rõ sau khi xuyên qua con hẻm đó chính là cổng bắc của một trường đại học khối khoa học kỹ thuật khác, ở đó có bán khoai lang nướng và hạt dẻ rang đường. Cậu định mua chút đồ ăn nóng lót dạ, dù sao cũng có thể khiến bản thân cảm thấy ấm áp hơn một chút.
Con hẻm nhỏ vừa hẹp vừa tối, Hướng Thần vừa đi vừa cảm thấy sau lưng mình luôn có tiếng bước chân, dọa cho lòng cậu đánh trống liên hồi. Cậu dùng sức bấm chặt ngón tay, đầu cũng không dám ngoảnh lại mà chạy thẳng một mạch ra ngoài.
Cậu thở hổn hển dừng lại trước sạp bán khoai lang nướng, bên cạnh sạp đã có mấy người đứng vây quanh trông giống như sinh viên của trường học gần đó.
Hướng Thần đợi bọn họ mua xong, tay run run lôi tiền từ trong túi ra đưa cho chủ sạp: “Chú ơi, cho cháu một củ khoai nướng, không cần lớn quá đâu ạ.”
Lát nữa cậu còn phải đi ăn cơm với người khác, bây giờ ăn nhiều quá thì lát nữa sẽ không ăn nổi nữa.
Chủ sạp treo một chiếc đèn dầu trên xe của mình, trời tối thế này không có đèn thì ngay cả tiền cũng nhìn không rõ. Khi Hướng Thần đưa tay ra, ánh đèn vàng vọt hắt lên bàn tay trắng lạnh vì bị đông cứng của cậu, nốt ruồi đỏ nhỏ nơi hổ khẩu bị làm cho càng thêm nổi bật.
“Đây, nóng hôi hổi, cầm cho chắc nhé.” Chủ sạp chọn một củ khoai xé một tờ giấy bọc lại rồi đưa cho Hướng Thần. Hướng Thần vội vàng nhét đèn pin vào túi đón lấy củ khoai nướng, hai tay lập tức áp chặt vào.
Khoai lang nướng vừa mới ra lò thực chất có hơi bỏng tay, nhưng đối với Hướng Thần thì lại vừa vặn. Trong lòng bàn tay giống như đang ôm một chiếc lò sưởi nhỏ, từng chút một sưởi ấm đôi bàn tay đã đông cứng của cậu.
Hướng Thần không kìm được mà cong mắt cười, nương theo ánh đèn trước sạp, cậu lột một chút vỏ khoai ra ghé sát miệng vào cắn một miếng. Phần ruột khoai mềm ngọt hơi nóng vừa vào trong miệng, Hướng Thần liền không nhịn được mà hà một hơi, nhanh chóng nuốt xuống, rồi lại không kìm lòng được mà ăn thêm miếng thứ hai.
“Ngon đúng không, khoai của chú là được chọn lọc kỹ mới đem nướng đấy. Đều là ruột đỏ, vừa ngọt vừa thơm.” Chủ sạp thấy Hướng Thần ăn ngon lành cũng rất đắc ý, thuận miệng khoe khoang hai câu.
Hướng Thần giơ ngón tay cái lên với chủ sạp biểu thị sự tán đồng. Cậu ăn một hơi hết nửa củ khoai mới dừng lại, bọc nửa củ còn lại vào tránh để mình ngay cả thứ sưởi tay cũng không còn.
Ăn khoai nướng xong, dạ dày đã ấm lên, tay cũng không còn tê buốt đến mức mất cảm giác, Hướng Thần lại bật đèn pin đi về đường cũ.
Đi đến đầu hẻm, đối diện với con hẻm đen ngòm, lòng Hướng Thần có hơi hốt hoảng, do dự một chút cuối cùng vẫn bước chân đi vào.
Thực ra vẫn còn đường lớn khác để quay lại trạm xe buýt nhưng phải đi vòng mất hơn mười phút. Giờ đã hơi trễ rồi, nếu còn đi đường vòng nữa e là lại bỏ lỡ thêm mấy chuyến xe.
Mình không phải là sợ bóng tối đâu, Hướng Thần nghĩ, chỉ là con hẻm này hơi khó đi, mình sợ nhìn không rõ sẽ bị ngã thôi.
Hướng Thần vừa cầm đèn pin vừa tự cổ vũ bản thân, trong lòng thầm nhẩm thuộc lòng giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội và nội dung tư tưởng Mao, hy vọng hào quang của các bậc vĩ nhân có thể soi sáng cho cậu. Cậu chính là đảng viên lớn lên dưới lá cờ đỏ, tuyệt đối không tin trên thế giới này có ma quỷ.
Hướng Thần không hề hay biết, mấy cậu sinh viên trẻ tuổi mua khoai nướng trước cậu vẫn chưa rời đi. Những người này sau khi mua xong cũng giống cậu, đứng bên sạp tranh thủ lúc nóng mà ăn. Hướng Thần đã đi rồi, những người này phần lớn cũng đã ăn xong vậy mà vẫn không nhúc nhích.
“Này, nhìn cái gì đấy?” Một sinh viên trong đó huých vai người bạn cao kều bên cạnh, củ khoai trên tay anh bạn kia mới cắn được hai miếng, vẫn còn lại nửa lớn.
“Cậu quen người vừa nãy à? Cứ nhìn chằm chằm người ta mãi.” Một sinh viên khác hỏi cậu sinh viên cao kều.
“…… Không quen.”
Cậu sinh viên cao kều nói vậy nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên người Hướng Thần. Ngay cả khi Hướng Thần đã vào hẻm, không nhìn thấy bóng lưng nữa, cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào đốm sáng đèn pin xa xa kia không hề rời mắt.
“Không quen thật à?” Bạn học của anh ta hỏi vặn một câu, thấy cậu sinh viên cao kều vẫn im lặng bèn lẩm bẩm một câu: “Vừa nãy tớ thấy ở đầu hẻm có hai người đứng đó cứ thò đầu ra ngó nghiêng, hình như đang theo dõi người đó hay sao ấy.”
Cậu sinh viên cao kều đột nhiên quay đầu liếc nhìn bạn học một cái, vừa định hỏi cụ thể tình hình thì lại phát hiện ra đốm sáng đèn pin vốn đang tiến về phía trước ổn định và ngày càng mờ đi kia đột nhiên rung lắc kịch liệt. Ánh sáng lóe lên mạnh mẽ, giống như có người cầm đèn pin đảo ngược lại soi về phía bọn họ.
Giây tiếp theo, ánh sáng đèn pin đột nhiên biến mất, con hẻm nhỏ lại khôi phục một mảnh đen kịt.
Tim cậu sinh viên cao kều thắt lại. Không kịp suy nghĩ nhiều, cậu ta nhấc chân lao thẳng vào trong hẻm, mấy người bạn học của cậu ta sững người một chút rồi cũng chạy đuổi theo.
Trong hẻm, Hướng Thần bị siết cổ đè nghiến xuống đất. Hai kẻ sau lưng cậu đều không phải hạng tay mơ mới vào nghề, động tác đột kích áp chế rất thuần thục. Dù Hướng Thần từng tập luyện qua với Hứa Hằng Châu kịp thời phản ứng lại để phản kháng thì cũng chỉ có thể dùng đèn pin đập bị thương một tên trong đó, nhưng ngay lập tức đã bị tên còn lại chế ngự.
“Vãi, chảy máu rồi. Thằng ranh con này đúng là thiếu đòn mà.” Tên bị cậu đập bị thương sờ lên vết thương trên mí mắt, trong lòng bùng nổ tức giận mà xông lên đá cho Hướng Thần một cái.
Hướng Thần bị ép trên mặt đất lạnh lẽo, nghiến răng nhịn xuống cú đá này. Cổ cậu bị siết chặt không kêu thành tiếng được, chỉ có thể phát ra hơi thở yếu ớt.
“Đừng lôi thôi nữa, mau làm việc đi.” Giọng gã đàn ông đang đè Hướng Thần thô khàn trầm đục. Bản thân gã đang áp chế Hướng Thần nên không rảnh tay, thúc giục đồng bọn đừng lãng phí thời gian.
Người này rõ ràng là kẻ cầm đầu. Gã đàn ông bị Hướng Thần đập bị thương nghe vậy tuy bất mãn nhưng vẫn ngồi xổm xuống ghé sát vào mặt Hướng Thần.
Một ánh lạnh của kim loại lóe lên, Hướng Thần chỉ cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo vỗ vỗ lên mặt mình. Gã đàn ông bị thương đắc ý cười một tiếng, không nhịn được buông lời thừa thãi: “Thằng ranh con, coi như mày đen đủi đụng phải tay anh em tao. Nếu mày ngoan ngoãn để bọn tao bắt, tao còn có thể xử lý nhanh gọn cho mày bớt khổ. Bây giờ ấy à, hừ, yên tâm, tao nhất định sẽ rạch thêm cho mày mấy nhát.”
Hướng Thần co rụt người lại, ngay lập tức đổ một tầng mồ hôi lạnh khắp lưng. Ban đầu cậu cứ ngỡ hai tên này là cướp của, vậy thì cậu đưa hết tiền ra là xong. Trong túi cậu còn hơn một trăm tệ, đối phó với kẻ cướp tiền chắc là đủ rồi.
Nhưng hiện tại xem ra,tình hình còn tồi tệ hơn nhiều, kẻ đang khống chế cậu không hề nới lỏng bàn tay đang siết cổ cậu ra dù chỉ một giây, không cho cậu kêu cũng không cho cậu nói chuyện, Dù cậu có muốn thương lượng dùng tiền mua bình an thì cũng không có cách nào.
Bây giờ nghe lời tên này nói thì rõ ràng không phải muốn cướp tiền, nếu không hiện tại đã phải lục túi cậu rồi.
Trong lòng Hướng Thần dâng lên một nỗi tuyệt vọng, chẳng lẽ hôm nay phải bỏ mạng tại đây sao? Hứa Hằng Châu phải làm sao bây giờ? Bọn họ đã hứa sẽ ở bên nhau cả đời, cậu bỏ lại anh một mình, anh sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
Hướng Thần giãy giụa phát ra tiếng nức nở, khuôn mặt chà xát trên mặt đất thô ráp để lại những vệt máu. Cậu không muốn chết, người yêu và gia đình cậu vẫn đang chờ cậu về nhà.
Nước mắt xuôi theo gò má chảy xuống thấm ướt vết thương trên mặt mang lại cảm giác đau rát như lửa đốt, nhưng lúc này Hướng Thần đều không màng tới nữa. Lòng cậu bị bao phủ bởi nỗi bi thương tột cùng, không tìm thấy lối thoát.
Vật bằng kim loại nhẹ nhàng quẹt qua má Hướng Thần, tiếng nấc nghẹn của cậu lúc nghe được lúc không. Tên ác nhân kia dường như rất tận hưởng dáng vẻ chật vật sợ hãi hiện tại của cậu, hắn cười khành khạch quái dị nói: “Một thằng đàn ông mà lại trông như thế này, hèn gì có người nhìn mày không thuận mắt. Nào, để anh mày vẽ cho mày một đóa hoa nhé ha ha…”
Lưỡi dao sắc bén cắt rách da thịt, những giọt máu rỉ ra từ vết thương. Hướng Thần nghiêng đầu muốn tránh nhưng lại bị bàn tay phía sau ấn chặt cứng.
“Các người làm gì thế?” Một tiếng hét lớn từ phía sau truyền tới lọt vào tai Hướng Thần chẳng khác nào âm thanh từ thiên đường.
Tên hung thủ đang đè Hướng Thần quay đầu lại, trong hẻm có mấy cậu thanh niên trẻ tuổi đang hùng hổ xông vào. Tên này thầm cân nhắc, thu thập mấy đứa lo chuyện bao đồng này thì chắc chắn không thành vấn đề nhưng không cách nào ra tay chớp nhoáng như lúc bắt Hướng Thần được. Nếu để thu hút thêm nhiều người tới, bọn chúng sẽ rất khó thoát thân.
“Đi!” Tên cầm đầu quyết đoán ra lệnh, bàn tay đang đè Hướng Thần thuận thế thu về, khuỷu tay nện mạnh một cú vào lưng cậu đánh cho Hướng Thần vốn đang nghe thấy động tĩnh muốn ngồi dậy lập tức ngã gục xuống đất.
“Đuổi theo, đừng để kẻ xấu chạy thoát!” Mấy sinh viên xông vào, một bộ phận đuổi theo hai tên hung thủ một đoạn xa.
Chỉ có cậu sinh viên cao kều kia là lao thẳng tới chỗ Hướng Thần, đưa tay ra đỡ Hướng Thần đang nằm bò dưới đất có vẻ đã kiệt sức.