Phố thì đã mua xong rồi, nhưng các cửa hàng thì không thể mở hết một sớm một chiều.
Việc mua cả con phố cũng tốn của Hướng Thần không ít công sức. Nhưng cũng may, tổng giá thành thấp hơn dự kiến của cậu một chút. Không phải chủ nhà nào cũng giống như lão chủ nhà bên cạnh không nhìn rõ thực tế mà cứ muốn bán nhà với giá trên trời.
Trước khi tiệm ăn vặt mở ra, khu này chỉ là một con phố cổ bình thường, thậm chí nhà cửa còn rất xập xệ. Thời điểm này, người ta khao khát được ở nhà lầu chung cư nên những căn nhà kiểu cũ này đa phần là những gia đình điều kiện không mấy khá giả ở.
Sau khi tiệm ăn vặt nổi lên, dù kéo giá nhà tăng cao nhưng số người thực sự sẵn sàng đến mua hay thuê nhà lại không nhiều.
Tình hình nhà đất như vậy, thuê để ở thì chắc chắn lỗ, mở cửa hàng thì bán đồ ăn sẽ bị tiệm Ánh Dương ép cho mất khách. Bán thứ khác thì bán ở đâu mà chẳng được, những chỗ khác giá nhà còn thấp hơn.
Tuy tiệm ăn vặt có hơi người đông đúc nhưng ai biết được cái hơi đó có mang lại tài lộc cho nhà mình không. Lợi ích chưa biết trước luôn không bằng cái giá thuê cắt cổ ngay trước mắt, vì vậy cả con phố chỉ có lác đác vài hộ dân bày bán thêm ít đồ rang như hạt hướng dương, hạt lạc.
Những gia đình này chỉ là thuận tay thì làm mấy thứ đồ đó đem bán, không coi đó là kế sinh nhai nên chẳng tốn bao nhiêu tâm tư. Họ cứ thế rang hạt hướng dương trực tiếp, hoàn toàn không có đủ loại hương vị đa dạng như vị bơ, trà xanh hay đường đen của thời đại sau này, đôi khi còn rang cháy khét, bởi vậy nên việc buôn bán rất bình thường.
Cứ như vậy, lúc Hướng Thần thu mua cả con phố thì trở ngại gặp phải đã giảm đi rất nhiều, cái giá cậu đưa ra ở thời điểm này là vô cùng thực tế. Những hộ dân ở khu phố cổ này vốn có điều kiện không tốt, rất dễ dàng bị số tiền mà cậu đưa ra làm cho lung lay.
Hơn nữa vào thời đại này các gia đình thường rất đông con cái, bình thường đều không có chỗ ở thoải mái. Hướng Thần biết ngay đối diện phố có một nhà nọ có tới bảy đứa con, cứ như là anh em Hồ Lô vậy. Buổi tối đi ngủ nhà họ phải dùng ván cửa để bắc thêm một chiếc giường, nếu không thì về cơ bản chẳng có chỗ mà nằm.
Vì thế Hứa Hằng Châu còn bày cho cậu một chiêu, nếu như có người ở đó không tình nguyện bán nhà, họ có thể dùng nhà lớn đổi lấy nhà nhỏ. Nếu mua một căn nhà rộng rãi hơn ở nơi khác cho họ để đem ra trao đổi, rất nhiều gia đình đông con sẽ cảm thấy hài lòng.
Chuyện mua lại cả con phố cuối cùng Hứa Hằng Châu vẫn phải ra tay giúp đỡ, ở giữa có rất nhiều chuyện rắc rối. Có người giống như chủ nhà bên cạnh giở công phu sư tử ngoạm, cũng có người vì nhiều nguyên nhân mà không muốn bán nhà. Hướng Thần kinh nghiệm trải đời quá ít, xử lý những việc này khó tránh khỏi có sai sót. Hứa Hằng Châu ở bên cạnh hỗ trợ, dạy cho cậu rất nhiều phương pháp đối nhân xử thế.
Việc mua cả con phố không phải là chuyện có thể giải quyết trong một sớm một chiều. Quán chè của Hướng Thần đã được khai trương trước, nằm ngay ở gian nhà bên phải. Hướng Thần tìm người trang trí lại một chút, tổng thể mang tông màu ấm áp, phong cách tương tự như những tiệm trà sữa hay tiệm trà bánh có thể thấy ở khắp nơi vào thời đại sau này, nhưng ở thời điểm này thì đây là kiểu trang trí vô cùng thời thượng.
Về phần nhân viên, cậu điều Dương Oánh Oánh đến quán chè làm quản lý cửa hàng, lại tuyển thêm một cô bé nữa để làm phụ tá cho cô ấy. Quán chè hiện tại quy mô tương đối nhỏ, hai người là đã đủ dùng rồi.
Phía tiệm ăn vặt cũng có người thay thế công việc thu ngân của Dương Oánh Oánh. Bởi vì tiệm ăn vặt làm ăn quá tốt, mỗi ngày chỉ bán nửa ngày là cực kỳ không kinh tế, nhưng nếu bán cả ngày thì thời gian mở cửa buổi sáng quá sớm, thậm chí nhân viên phải qua cửa hàng sớm hơn chuẩn bị các loại nguyên liệu từ trước khi mở cửa.
Cho nên sau đó Hướng Thần lại tuyển thêm vài nhân viên nữa, để nhân viên cũ đào tạo dẫn dắt nhân viên mới, đợi sau khi họ đã thành thục thì chia thành ca sáng và ca tối. Nhờ vậy đã kéo dài thời gian kinh doanh, cửa hàng kiếm được nhiều tiền hơn, mà nhân viên cũng được nghỉ ngơi.
So với số tiền cậu kiếm thêm được thì chút tiền lương trả cho việc tuyển thêm người chẳng đáng là bao.
Thời này không có máy tính để in hóa đơn, tất cả đều dựa vào viết tay, thế nên người làm công việc thu ngân thường phải là người mà ông chủ tin cậy. Dương Oánh Oánh làm thu ngân lâu như vậy chưa từng xảy ra sai sót, nhưng Hướng Thần cảm thấy cô gái này có thể gánh vác trọng trách lớn hơn nên đã điều cô đi làm quản lý cửa hàng.
Công việc thu ngân của tiệm ăn vặt hiện tại do hai cô bé khác đảm nhiệm. Một người thuộc nhóm đầu tiên được tuyển vào, sau khi trải qua khảo sát đã cùng Dương Oánh Oánh thay ca sáng tối. Người còn lại là người được chọn tạm thời lần này, nhưng cũng là người Hướng Thần khá tin tưởng.
Khi hai cô bé viết hóa đơn đều dùng giấy than để lại một bản lưu tại quầy thu ngân, mỗi lần giao ca đều phải đối soát sổ sách một lượt. Tuy rằng phiền phức nhưng chế độ này hoàn thiện hơn, tránh việc sổ sách bị thiếu hụt dẫn đến tranh cãi không rõ ràng về sau.
Có những rắc rối của việc mua cả con phố làm đối chiếu, việc mở quán chè có vẻ đơn giản hơn nhiều, Dù sao đã có kinh nghiệm mở tiệm ăn vặt nên Hướng Thần làm việc với hứng thú rất cao.
Quán chè khai trương thuận lợi, Hướng Thần dùng cuốn sổ nhỏ của mình đánh một dấu tích nhỏ sau hàng chữ quán chè, từng hàng từng hàng trên sổ đều là những việc cậu chuẩn bị làm tiếp theo.
Vào giữa tháng mười một, cô giáo Đàm mang đến cho Hướng Thần một tin tốt, cậu sắp được thăng học hàm rồi. Hiện tại Hướng Thần là giảng viên, thăng thêm một cấp nữa chính là phó giáo sư.
Trong các quy định liên quan được nước ta ban hành vào những năm sáu mươi, muốn thăng phó giáo sư, ngoài yêu cầu về công tác giảng dạy thì còn có tiêu chuẩn mang tính nâng cao hơn. Nghiên cứu khoa học chính là một trong số đó, ngoài ra còn cần phải tinh thông một môn ngoại ngữ.
Trong thời gian Hướng Thần đi học, khi các vị giáo sư phụ đạo cho cậu đã giao không ít nhiệm vụ hỗ trợ nghiên cứu khoa học và bài tập viết luận văn, có những bài viết rất xuất sắc đã được các giáo sư giúp đỡ gửi đi và đã được đăng tải. Năm đó cậu có thể tốt nghiệp sớm để ở lại trường, ngoài việc được lãnh đạo biểu dương tại đại hội thì chính những bài luận văn này cũng đã cộng thêm điểm cho cậu.
Còn về ngoại ngữ, cậu từ nhỏ đã luyện tiếng Anh cùng Hứa Hằng Châu, hiện tại nghe nói đọc viết đều không thành vấn đề, bảo cậu đi dạy tiếng Anh thì cậu chuẩn bị một chút cũng có thể ra trận. Sau đó cậu lại học tiếng Nga với Cố Vân Chi, tuy rằng không đủ tinh thông nhưng giao tiếp với người khác cũng không có chướng ngại gì.
Các điều kiện cần thiết nhất đều đạt chuẩn, nhà trường sau khi khảo sát tình hình công tác của cậu đã quyết định thăng học hàm cho cậu trước tết.
Nếu như ở thời đại sau này, với độ tuổi này của Hướng Thần thì cho dù năng lực đã đủ thì chắc chắn cũng sẽ bị kẹt lại một chút. Nhưng thời đại lúc bấy giờ thì khác, quốc gia đang rất thiếu nhân tài. Những sinh viên thuộc ba khóa đầu của hai trường đại học lớn hiện nay sau này có rất nhiều người đã tiến vào các cơ quan trung ương, cho nên Hướng Thần chỉ là thăng một học hàm thực sự không phải là chuyện gì to tát.
Cô giáo Đàm có thể đem chuyện này ra nói thì tức là đã chắc chắn chín phần mười rồi.
Đầu tháng mười hai, công tác mua lại cả con phố đã đi vào giai đoạn cuối. Chỉ còn lại cá biệt vài hộ vẫn chưa hoàn toàn thỏa thuận xong, còn hơi kỳ kèo về giá cả nhưng không hề bài xích việc bán nhà, trước tết nhất định có thể giải quyết hoàn toàn.
Cùng lúc đó, Hướng Thần vẫn luôn chuẩn bị cho việc mở tiệm lẩu, món lẩu này có một điểm tốt là chỉ cần chuẩn bị đủ nước lẩu từ trước, đầu bếp trong bếp có đao pháp khá tốt là được rồi, đầu bếp học việc cũng có thể làm. Chủ yếu cần tuyển là nhân viên phục vụ, công việc này lại không yêu cầu kỹ thuật cao.
Chuyện chuyên môn phải thỉnh giáo người có chuyên môn, Hướng Thần đương nhiên là đi tìm chú Cát. Có lẽ là vì sau khi biết xu hướng tính dục của cậu, chú Cát vẫn không hề thay đổi thái độ đối với Hướng Thần, cho nên hiện tại Hướng Thần cũng có thêm vài phần thân thiết với chú Cát.
Chú Cát thực sự đã nghĩ ra cách giúp cậu. Ông giúp Hướng Thần liên lạc với một đầu bếp đến từ tỉnh Xuyên, vị đầu bếp này họ Bào, tay nghề làm món Xuyên rất giỏi, lẩu lại càng khỏi phải bàn. Sau này vì gặp chút sự cố nên không tiếp tục làm công việc đầu bếp nữa mà thu mình ở một huyện nhỏ làm vài việc lặt vặt.
May mà chú Cát có địa chỉ của vị đầu bếp họ Bào này, đã viết thư nói có người mời ông ấy qua đây làm đầu bếp chính, đồng thời ghi rõ các điều kiện tuyển dụng, phúc lợi và tiền lương mà Hướng Thần đưa ra.
Không lâu sau đó đã nhận được thư hồi âm của đầu bếp họ Bào, trong thư ông ấy tỏ ra vô cùng dao động trước lời mời của Hướng Thần, chỉ là không yên tâm về vợ con.
Hướng Thần dứt khoát nói có thể cung cấp chỗ ở cho họ. Cả con phố đều đã được mua lại rồi, hiện tại cũng chưa thể mở tất cả các cửa hàng cùng một lúc được. Nhà để không cũng là để không, dọn dẹp ra hai gian nhà để sắp xếp cho nhân viên là vô cùng thuận tiện.
Đợi sang năm khi cậu rảnh tay hơn để mở thêm tiệm mới thì chắc đầu bếp Bào cũng đã gom đủ tiền mua nhà ở thủ đô, nên đây vốn dĩ không phải là chuyện gì to tát.
Mọi nỗi lo đều đã được giải quyết, đầu bếp Bào chẳng nói hai lời, lập tức dẫn theo vợ con đến đầu quân cho chú Cát. Ông ấy rất tin tưởng chú Cát, người này tuy không thích nói cười nhưng đã nói câu nào là chắc chắn câu đó, chưa bao giờ nói lời viển vông.
Hướng Thần cũng rất tin tưởng chú Cát, nếu không cậu đã chẳng dám đưa ra mức lương cao như vậy khi mới nghe chú Cát giới thiệu, còn không cần thử tay nghề của đầu bếp Bào.
Và tay nghề của đầu bếp Bào cũng hoàn toàn xứng đáng với sự tin tưởng của Hướng Thần. Đến nơi, ông ấy chắc chắn phải lộ diện trổ tài một phen cho ông chủ xem. Vì biết Hướng Thần muốn mở tiệm lẩu, chắc chắn phải làm thử nước cốt lẩu trước. Ngoài ra, ông còn làm thêm các món kinh điển như thịt heo xào sợi cay chua ngọt kiểu Tứ Xuyên, gà xào ớt cay, món bò nguội cay kiểu Tứ Xuyên, đậu phụ Ma Bà.
*Gốc là thịt heo xào sợi ngư hương (áp cách ướp cá sang ướp thịt nên gọi là ngư hương), và món phu thê phế phiến (thịt/phổi bò nguội cay do một đôi vợ chồng bán hàng rong sáng tạo ra)
Chú Cát, dì Hoàng cùng Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đã cùng nhau thưởng thức bữa cơm này. Hướng Thần bị cay đến mức không ngừng hà hơi nhưng vẫn không nhịn được mà cứ vươn đũa gắp thức ăn liên tục.
Hương vị lẩu lại càng không làm Hướng Thần thất vọng. Nước lẩu tê cay nồng nàn, không biết đầu bếp Bào làm thế nào mà cay nhưng không sặc. Vị nước dùng lại mang theo chút thanh ngọt, bất kể bỏ thứ gì vào nhúng lẩu cũng đều thơm ngon cực kỳ. Cái hương vị đó đúng là tuyệt hảo!
Đến cả dì Hoàng, một người vốn không ăn được cay mấy cũng phải khen ngợi tay nghề của đầu bếp Bào giỏi. Hướng Thần lập tức chốt luôn, đầu bếp Bào chính là đầu bếp chính của tiệm lẩu nhà họ.
Sau đó cậu tuyển thêm vài người học việc và nhân viên phục vụ để tiến hành đào tạo đơn giản. Việc trang trí tiệm lẩu vốn đã được thực hiện từ trước. Nhân sự vừa ổn định, chuẩn bị một chút là có thể khai trương.
Ngoài công việc ở trường, toàn bộ thời gian của Hướng Thần đều dành cho việc chuẩn bị khai trương tiệm lẩu. Cậu muốn tranh thủ mở tiệm trước khi ăn Tết. Việc kinh doanh tiệm lẩu là trời càng lạnh thì càng tốt. Năm nay thời gian có hơi gấp gáp nhưng sau Tết thời tiết vẫn còn lạnh thêm một thời gian nữa, đủ để họ kiếm thêm một khoản lớn rồi.
Cố gắng thúc đẩy tiến độ đến cuối tháng mười hai, các công tác chuẩn bị cho tiệm lẩu đã hoàn tất. Chưa đợi Hướng Thần chọn ngày khai trương, tin vui từ trường học đã đến trước.
Thầy Hướng sau này chính là giáo sư Hướng rồi. Hướng Thần tự mình trốn trong phòng cười thầm suốt buổi. Sau khi đến trường, chỉ cần nghe thấy ai gọi mình là giáo sư Hướng, cậu liền không nén nổi nụ cười nơi khóe môi, phải mím chặt môi cố sức đè ép, nhìn có vẻ chẳng hề nghiêm chỉnh chút nào.
Tuy nhiên vì c** nh* tuổi lại có ngoại hình tuấn tú, gương mặt lúc nào cũng tươi cười nên chỉ thấy đáng yêu. Thậm chí có những người quan hệ thân thiết như cô giáo Đàm còn cố ý trêu chọc cậu, toàn gọi cậu là giáo sư Hướng thôi.
Người có chuyện vui tinh thần sảng khoái, giáo sư Hướng định thừa thắng xông lên, khai trương tiệm lẩu luôn.
Ngày lành cậu chọn vừa khéo là vào cuối tuần, Hướng Thần dứt khoát mời nhóm Tống Văn Bân cùng đến tiệm lẩu ăn một bữa. Một là để chúc mừng tiệm mới khai trương, hai là vì cậu thăng học hàm nên Hứa Hằng Châu lại muốn mời khách, Hướng Thần thấy ngại nên mượn cớ khai trương để mời mọi người một thể.
Trước khi tiệm lẩu khai trương, Hướng Thần đã thực hiện quảng cáo từ sớm, phát không ít tờ rơi linh tinh. Ở thời đại sau này gặp người phát tờ rơi trên phố, nhiều người chẳng muốn nhận, mà nếu có nhận thì liếc qua một cái cũng vứt ngay xuống đất.
Thế nhưng vào thời đại này, giấy phát miễn phí thì ai cũng sẵn lòng lấy, cho dù không xem thì mang về nhà gói đồ hoặc cho trẻ con tập viết chữ cũng tốt.
Hơn nữa Hướng Thần đã tham khảo kinh nghiệm khi Hứa Hằng Châu mở tiệm, cũng làm một đợt khuyến mãi lớn ngày khai trương. Cầm tờ rơi họ phát tới sẽ được giảm giá, những điều này đều được ghi rõ trên tờ rơi, lúc phát cũng dặn người phát nói rõ cho khách biết.
Kiểu quảng cáo tràn lan ngoài đường ở thời đại sau này này ở thời đại này lại phát huy hiệu quả kỳ diệu. Tiệm lẩu vừa khai trương đã đông nghẹt khách, thậm chí còn thu hút một bộ phận khách hàng từ phía tiệm ăn vặt qua.