“Đồng chí, cho tôi một bát lê chưng đường phèn.”
“Lê chưng đường phèn hết rồi ạ, tiệm đang nấu thêm nên phải đợi một lát. Hay là chị dùng thử món khác nhé? Nước mía củ năng được không ạ? Món này cũng rất thanh ngọt. Hoặc là nước sơn tra táo đỏ, món này vị chua chua ngọt ngọt, chị dắt theo trẻ con nên chắc bé sẽ thích đấy.”
“Vậy cho tôi cái món sơn tra gì đó đi, dùng tại đây nhé.”
Lúc Dương Oánh Oánh thu tiền, cô bé mới đến phụ việc bên cạnh đã nhanh thoăn thoắt múc xong bát chè cho khách. Thấy khách còn đang dắt con, Dương Oánh Oánh lại dặn cô bé bưng đến tận bàn cho khách.
Cô bé bưng chè qua xong, thấy phía Dương Oánh Oánh lại đông nghịt người thì vội vàng chạy lại giúp một tay.
“Trong tiệm không được chạy, chậm một chút.” Dương Oánh Oánh thấy hành động của cô bé bèn nhắc nhở một câu.
Đây là quy định do Hướng Thần đặt ra. Tiệm ăn vặt làm ăn cực kỳ tốt, thường xuyên có lúc bận không ngơi tay. Hồi trước khi chưa sửa sang lại, nhân viên đều bưng thức ăn đến tận bàn cho khách. Khi đó có một nhân viên vì quá vội vàng bưng hoành thánh mà chạy vài bước, kết quả là vấp ngã.
Lúc đó Hướng Thần cũng chưa có kinh nghiệm, làm ngành ăn uống thực sự phải chú ý vấn đề này. Toàn là đồ ăn nóng hổi, ngã làm bẩn quần áo là chuyện nhỏ, lỡ đâu làm người ta bỏng thì là chuyện lớn.
Cho nên dù sau này tiệm đã đổi phong cách trang trí, đều là khách mua xong tự bưng ra bàn, nhưng trên tường vẫn dán rất nhiều lời nhắc nhở: “Đi chậm không chạy”, “Chú ý dưới chân”.
Thực ra giờ muốn chạy cũng không chạy nổi, tiệm ăn vặt kinh doanh món gì cũng “hot” đến nổ tung, trong tiệm lúc nào cũng chật ních người, cơ bản không có chỗ mà chạy.
Dương Oánh Oánh được điều sang quản lý quán chè mới mở nên đương nhiên cũng mang theo quy định này qua. Sau một thời gian rèn luyện, khí chất của cô đã khác xưa rất nhiều, chỉ cần nhẹ nhàng nhắc một câu đã khiến cô bé phạm lỗi phải cúi đầu.
Cô bé bị Dương Oánh Oánh nhắc nhở thì rụt cổ lại, khẽ xin lỗi một tiếng rồi nhanh chóng tiếp quản công việc, tiếp tục múc chè cho khách.
Quán chè làm ăn rất tốt. Bên tiệm ăn vặt vào buổi chiều muộn khách thường vắng hơn một chút, nhưng quán chè mới mở này thì từ sáng đến tối lúc nào cũng đông khách.
Dù là tiệm mới nhưng nhờ có lượng khách quen từ tiệm ăn vặt làm nền tảng, lại thêm việc Dương Oánh Oánh là gương mặt quen thuộc với khách hàng cũ nên người ta chỉ cần liếc mắt một cái là biết hai tiệm cùng một chủ.
Hơn nữa thời tiết dần trở lạnh, đi trên đường gió lạnh thổi qua khiến lòng ngực cũng thấy lành lạnh, lúc này mà có một ly chè nóng hổi thơm ngọt thì đúng là không gì dễ chịu bằng.
Vì vậy, quán chè từ khi khai trương chưa từng trải qua thời kỳ ảm đạm, nhanh chóng bắt đầu sinh lời, mang về thêm thật nhiều “tiền nhỏ tiền to” cho Hướng Thần.
Nói về quán chè này thực chất chỉ là ý tưởng nhất thời của Hướng Thần. Ban đầu chỉ vì cậu thấy lê chưng đường phèn ngon nên muốn đưa vào tiệm bán thử.
Đây có thể coi là một kiểu “tác dụng phụ” của cậu sau khi mở tiệm. Trước đây chưa từng làm kinh doanh, giờ làm ông chủ rồi nên cứ ăn được cái gì ngon, uống được cái gì tốt là lại nghĩ xem tiệm mình có bán được không.
Lúc đầu món này được bán ở tiệm ăn vặt và rất được ưa chuộng. Dù sữa đậu nành hay tào phớ đều ngon nhưng chủng loại quá đơn điệu, hơn nữa còn có những người không thích đồ làm từ đậu nành.
Thế nên khi lê chưng đường phèn lên kệ ở tiệm ăn vặt bán đắt như tôm tươi. Nhưng cũng có khách không thích ăn lê nên hỏi xem có loại khác không.
Dì Hoàng nghe thấy vậy thì về nhà hỏi Hướng Thần có muốn bán thêm loại khác không, bà còn biết nấu nhiều loại chè khác như ngân nhĩ hạt sen, đậu phộng táo đỏ…
Hướng Thần vô cùng động lòng, nhưng trong tiệm không còn chỗ nữa. Tuy đã qua một lần mở rộng gộp thêm một gian nhà bên cạnh vào nhưng vì tiệm làm ăn quá tốt nên vẫn thấy quá nhỏ.
Lúc họ bán lê chưng đường phèn là đặt chung ở khu vực bán sữa đậu nành và tào phớ, nhưng giờ chỗ bàn đó đã không còn chỗ để thêm cái nồi nào nữa.
Hướng Thần tự nhốt mình trong phòng suy nghĩ một hồi, lại lôi sổ sách ra xem xét kỹ lưỡng, cuối cùng nghiến răng quyết định mở riêng một quán chè khác.
Thực ra nên gọi là tiệm đồ uống nhưng thời này mọi người thích gọi là quán chè hơn.
Để đưa ra quyết định này Hướng Thần cũng không hề dễ dàng. Trước đây cậu chưa từng có kinh nghiệm kinh doanh, tiệm ăn vặt này cũng là do Hứa Hằng Châu mở xong rồi giao cho cậu quản lý. Để cậu tự mình đứng ra mở một tiệm mới hoàn toàn thì đây là lần đầu tiên.
Sau khi hạ quyết tâm, Hướng Thần làm một bản kế hoạch mang cho Hứa Hằng Châu xem, giống như cách Hứa Hằng Châu đã bắt cậu làm khi bắt đầu quản lý tiệm ăn vặt ngày trước.
“Em dự định trước tiên sẽ bán các loại chè dưỡng sinh mùa đông trước. Em đã hỏi qua chú Cát và dì Hoàng, hai người họ cộng lại biết làm khá nhiều loại, hơn nữa em nhớ trong thực đơn anh đưa cho em cũng có vài món, sau này có thể dùng để ra mắt món mới.”
Hứa Hằng Châu vừa xem kế hoạch vừa nghe Hướng Thần nói về ý tưởng của mình: “Đợi trời nóng lên có thể đổi sang các món giải nhiệt như chè đậu xanh, nước dưa hấu, nước chanh… Thực ra em còn muốn bán cả kem nữa.”
Hướng Thần nói xong tự cười một mình. Mùa hè mà không có kem thì không phải là mùa hè hoàn chỉnh. Cậu có thể ăn đồ dự trữ trong không gian của Hứa Hằng Châu, nhưng ngặt nỗi Hứa Hằng Châu quản rất nghiêm, nếu tự mình mở tiệm thì sẽ có kem ăn không hết rồi.
“Anh thấy rất tốt, cứ yên tâm bạo dạn mà làm đi!” Hứa Hằng Châu khuyến khích vỗ vai Hướng Thần: “Tiền đủ không? Không đủ thì lấy của anh.”
“Đủ mà, đủ mà.” Hướng Thần đưa sổ sách cho Hứa Hằng Châu xem, mang theo chút tự hào nho nhỏ: “Anh nhìn xem, em có nhiều tiền thế này rồi nè. Nếu anh thiếu tiền cũng có thể nói với em nhé.”
Đừng nhìn bán đồ ăn là kinh doanh nhỏ, một cái bánh bao một bát mì thôi nhưng số lượng nhiều thì kiếm được không ít đâu. Hướng Thần bây giờ cũng đã là một “phú ông nhỏ” có chút gia sản rồi đó nha.
Vì vậy lần mở tiệm mới này, cậu định mua thêm mấy gian mặt bằng nữa. Hồi Hứa Hằng Châu mở tiệm ăn vặt giá nhà đất cực kỳ rẻ, mua nhà rất dễ dàng.
Sau này tiệm ăn vặt nổi lên, nhà bên cạnh họ đã thuê mặt bằng để mở tiệm bán đồ y hệt, nhưng theo tin tức mấy cô bé trong tiệm nghe ngóng được thì tiền thuê nhà chẳng rẻ chút nào.
Chủ tiệm đó rõ ràng muốn “hưởng ké” sức nóng của tiệm ăn vặt nhà họ, và lúc đầu cũng toại nguyện thật. Chỉ là sau đó, Hướng Thần sửa sang lại tiệm xong lập tức đưa lên rất nhiều món mới.
Tiệm bên cạnh không cách nào bắt chước hoàn toàn được, vì những món mới này, chẳng hạn như xôi đi, mỗi lần phải đồ một nồi xôi lớn, bán không hết là lỗ. Sữa đậu nành thì người ta giao từng thùng từng thùng, mì xào cơm chiên đều phải có người làm tại chỗ. Họ không đủ nhân lực nên làm không đủ tốt, mà làm nhiều cũng sợ bán không hết.
Chính vì vậy, thực đơn tiệm của họ ít món đơn điệu, hương vị cũng không ngon bằng tiệm ăn vặt Ánh Dương. Tuy giá rẻ có thu hút được một bộ phận khách hàng nhưng đồ ăn mà, rẻ thì cũng chỉ rẻ hơn được một hai xu, đa số mọi người vẫn thích vào tiệm Ánh Dương ăn hơn, vừa ngon vừa có thể diện.
Kết quả là tiệm bên cạnh làm ăn ngày càng sa sút. Thậm chí vì thấy tiệm Ánh Dương quá phát đạt, chủ cho thuê nhà lại còn muốn tăng tiền thuê.
Điều này làm chủ tiệm bên cạnh thấy rất uất ức. Người làm ăn phát đạt là tiệm Ánh Dương liên quan gì đến họ, tại sao lại bắt họ trả thêm tiền?
Sau đó tiệm bên cạnh trụ không nổi nữa đành đóng cửa, cũng không biết có đi nơi khác mở tiệm không. Thực ra nếu họ đi chỗ khác không có tiệm Ánh Dương làm cạnh tranh thì người dân xung quanh vì tiện lợi vẫn sẽ vào ăn, làm ăn chắc chắn không tệ.
Hướng Thần không mấy quan tâm đến vận mệnh sau này của tiệm bên cạnh, nhưng giá nhà thì cậu có chú ý. Chủ nhà kia đỏ mắt vì việc kinh doanh của Hướng Thần, có tấm gương trước mắt nên không dám tự mở tiệm, bản thân cũng chẳng có đầu óc kinh doanh nên tìm đến Hướng Thần, bảo muốn bán luôn căn nhà bên cạnh cho cậu.
Thế nhưng ông ta đòi giá quá cao, đúng kiểu “sư tử ngoạm”. Tuy không thể so với thời đại sau này nhưng ở thời điểm hiện tại, cái giá đó được coi là trên trời.
Đây cũng chẳng phải tứ hợp viện, trong nhà cũng không chôn vàng mười, Hướng Thần càng không phải kẻ ngốc, đương nhiên không đời nào chịu mua.
Cũng có người giống như chủ tiệm bên cạnh, muốn “hưởng ké” hơi của tiệm Ánh Dương để mở tiệm mới. Chỉ là nếu bán đồ ăn thì sẽ bị tiệm Ánh Dương ép cho không sống nổi, bán thứ khác thì không biết có khách không, mà chủ nhà lại cứ khăng khăng đòi tăng tiền thuê.
Vì vậy cho đến tận bây giờ, căn nhà đó vẫn chưa bán được.
Tuy nhiên, lần này Hướng Thần cũng không định để lão chủ nhà tham lam kia đục nước béo cò. Bên trái không mua được thì còn bên phải, cùng lắm thì cậu đi mua nhà ở phố đối diện.
“Lần này em phải mua thêm mấy gian mặt bằng nữa.” Hướng Thần phàn nàn với Hứa Hằng Châu. Rõ ràng tiệm ăn vặt của họ đã kéo cả con phố này đi lên, kết quả bây giờ giá nhà lại tăng theo, đúng là tự làm khó mình.
“Quán chè chắc không cần nhà quá lớn đâu nhỉ?” Hứa Hằng Châu nói.
“Không sao, mua rồi em cho thuê lại, dù sao mua nhà cũng không bao giờ lỗ.” Hướng Thần sắp xếp đâu ra đấy.
Hứa Hằng Châu nhướn mày, cười nói: “Hay là thế này, anh góp thêm cho em một ít, em đi mua cả con phố này luôn đi.”
Hướng Thần: “…”
Hướng Thần á khẩu một hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh đang đùa đấy à?”
“Ai đùa với em chứ.” Hứa Hằng Châu khoanh tay ngồi đối diện Hướng Thần, mặt đầy vẻ nghiêm túc: “Em nghĩ hồi đó anh mua mặt bằng là mua bừa sao?”
Hướng Thần lắc đầu điên cuồng. Hứa Hằng Châu tiếp tục: “Sau này chỗ này sẽ có một trung tâm thương mại lớn. Tiệm ăn vặt của em cứ mở đi, sau này dù có giải tỏa đền bù thì em cũng có thể là người đầu tiên được vào kinh doanh trong trung tâm thương mại đó.”
Hướng Thần cố gắng lục lọi những ký ức ít ỏi về thủ đô sau này. Cậu chưa đi hết nơi này, nhiều chỗ chỉ là nghe nói, địa danh thì chẳng khớp nhau chút nào do sau này còn đổi tên qua lại, không biết cũng là bình thường.
“Thế là em lại có thể trở thành ‘thế hệ giàu lên nhờ giải tỏa’ rồi à.” Hướng Thần có hơi phấn khích. Phát tài nhờ đền bù, kiếp trước là căn nhà cũ của ông bà ngoại, lần này là do tự tay cậu mua.
Hứa Hằng Châu bị cái điểm chú ý “lệch sóng” của cậu làm cho nghẹn lời. Lúc này chẳng phải nên mơ mộng về việc mình sẽ sở hữu một trung tâm thương mại cực ngầu sao? Sao lại chỉ nghĩ đến tiền đền bù thế kia.
“Nhưng hình như em không đủ tiền.” Hướng Thần lại lật sổ sách, chạy vào phòng lôi cả sổ tiết kiệm ra, nhíu mày: “Giờ giá nhà tăng rồi, mở tiệm mới cũng tốn tiền nữa…”
Hứa Hằng Châu nói: “Cần khoảng bao nhiêu? Anh bù cho em một nửa.”
Hướng Thần lắc đầu: “Không cần nhiều thế đâu.”
Hứa Hằng Châu nói: “Đã định mở tiệm mới rồi thì hay là mở thêm vài tiệm nữa đi. Tiệm lẩu thì sao? Mùa đông em không muốn ăn lẩu à?”
Trong mắt anh, mua nhà rồi cho thuê thật sự không kinh tế bằng việc tận dụng tối đa mặt bằng. Chỉ cho thuê thì kiếm được mấy đồng, chi bằng để những cửa tiệm đó tự đẻ ra tiền cho mình.
“Muốn chứ!” Hướng Thần cũng bị kích phát ý chí chiến đấu. Cậu sắp trở thành người đàn ông sở hữu cả một con phố cơ mà, cậu có thể thích ăn gì bán nấy, sau này tự mình tha hồ ăn! Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
“Còn có thể mở tiệm bánh ngọt nữa, chỉ cần nói là bánh ngọt nước ngoài thì làm ăn chắc chắn tốt. Có lẩu rồi sao có thể thiếu đồ nướng, xiên que, lẩu cay, em còn muốn ăn cá nướng, lẩu cua…”
Nói một hồi, Hướng Thần đã để lộ tâm tư ăn uống của mình. Hứa Hằng Châu cười khẽ hai tiếng, giả vờ như không nhận ra, giúp Hướng Thần ghi chép lại tất cả những thứ đó.
Viết đầy kín một tờ giấy, Hướng Thần cười đến híp cả mắt, dường như đã thấy được cảnh tượng tuyệt vời khi mình có thể ăn từ đầu phố đến cuối phố mà không cần phải trả tiền.
“Ừm, nhiều thật đấy.” Hứa Hằng Châu cầm bản danh sách nguyện vọng ẩm thực… à không, là bản quy hoạch tương lai cho phố ẩm thực của Hướng Thần lên xem kỹ, cười hỏi: “Định mở cùng lúc luôn à? Thế thì em có việc để bận rồi đấy.”
Hướng Thần cứng đờ người nhìn tờ giấy dày đặc chữ, nụ cười trên mặt từ từ biến mất.
Rõ ràng lúc đầu cậu chỉ muốn bán lê chưng đường phèn, kết quả biến thành mở quán chè, giờ thì thành cả một con phố…