Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 196

“Nói… nói xong cả rồi à? Thần Thần lại đây ăn cơm đi cháu, dì mang bánh bao súp cho cháu này, vẫn còn nóng hổi đây.”

Vừa thấy ba người từ phòng làm việc đi ra, dì Hoàng lập tức đón lấy. Bà không dám hỏi về tình hình cuộc trò chuyện, chỉ dè dặt liếc nhìn sắc mặt Tống Văn Bân một cái rồi vội vàng giục Hướng Thần đi ăn sáng.

Hứa Hằng Châu ngạc nhiên nhìn dì Hoàng một cái. Tối qua tuy cuối cùng anh không ở lại bàn tiệc quá lâu, nhưng biểu cảm và phản ứng của mọi người anh cũng đã nắm được đại khái.

Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi thì khỏi phải nói, hai người này sớm đã biết quan hệ của họ nên chỉ thấy lo lắng. Đặng Lịch hình như không có phản ứng gì đặc biệt. Hứa Hằng Châu cảm thấy sau khi trải qua sự phản bội của người thân, Đặng Lịch hình như đã xem nhẹ mọi thứ, vì vậy việc chuyển đổi quan hệ của hai anh em đối với chú ta cũng rất bình thường.

Cô giáo Đàm và bác sĩ Ngụy thì giống như Tống Văn Bân, lo lắng nhiều hơn về việc Hướng Thần còn nhỏ liệu có bị anh dụ dỗ hay không.

Trong số những người còn lại, dì Hoàng là người có phản ứng mạnh nhất. Lúc đó dì đứng rất gần họ, Hứa Hằng Châu đã nhìn rõ sự không tin nổi và khó lòng chấp nhận trong mắt dì. Hơn nữa với tính cách của dì Hoàng, anh đoán dì thực sự sẽ bài xích mối quan hệ giữa anh và Hướng Thần.

Thế nhưng Hứa Hằng Châu không ngờ rằng sáng nay dì Hoàng lại đến, và còn đến rất sớm. Lúc đó anh bị Tống Văn Bân gọi đi nên chưa kịp hỏi han. Bây giờ thấy dì Hoàng vẫn ân cần chăm sóc Hướng Thần như trước, Hứa Hằng Châu bỗng thấy tò mò không biết dì đã điều chỉnh tâm lý như thế nào mà chỉ trong một đêm đã chấp nhận quan hệ của họ.

“Đi ăn đi, chậm trễ chút nữa là đến giờ ăn trưa luôn đấy.” Tống Văn Bân xua tay, bảo Hướng Thần mau đi ăn.

Vành tai chú vẫn còn hơi đỏ. Vừa nãy trong phòng làm việc, sau khi chú tỏ ra ủng hộ, Hướng Thần vì quá vui sướng đã lao đến ôm lấy chú một cái thật chặt, dõng dạc nói: “Cháu cảm ơn chú ạ!”

Tống Văn Bân ngoài miệng thì chê Hướng Thần trẻ con chưa lớn, nhưng thực chất trong lòng rất hưởng thụ. Hướng Thần lúc nhỏ đã rất biết làm nũng, lớn lên vì giữ kẽ nên dè dặt hơn nhiều, Tống Văn Bân kỳ thực rất nhớ “cục bột nhỏ” mềm mại ngày xưa ấy.

Mọi người nhìn thái độ này của Tống Văn Bân thì còn gì mà không hiểu nữa. Cố Vân Chi lập tức thở phào một hơi dài, gương mặt cũng rạng rỡ hẳn lên.

Hướng Thần giơ hai ngón tay lên thái dương vẫy một cái, tinh nghịch chào Tống Văn Bân theo kiểu quân đội: “Tuân lệnh!”

Sau đó cậu tung tăng chạy đi rửa mặt. Đặng Lịch thấy không còn vấn đề gì lớn nữa, chú ta không giống cô giáo Đàm định nán lại hỏi han Tống Văn Bân, thấy êm xuôi rồi là không định quản nữa, lén lút lẻn vào bếp. Vừa nãy chú ra ngửi thấy mùi thơm, cảm thấy mình vẫn còn có thể ăn thêm chút nữa.

Cô giáo Đàm gọi Tống Văn Bân ra nói chuyện, bác sĩ Ngụy cũng đi cùng họ.

Hà Viễn Phong vỗ vai Hứa Hằng Châu, có hơi ghen tị nói: “Cái thằng nhóc này, số cậu đúng là đỏ thật.”

Hồi đó khi anh ta công khai suýt chút nữa là bị lột mất một lớp da, bị cha đánh cho mấy ngày không xuống nổi giường. Tối qua anh ta còn bàn bạc với Cố Vân Chi xem nếu Tống Văn Bân ra tay thì phải giúp anh ngăn cản thế nào, kết quả Hứa Hằng Châu lại bước ra mà không hề sứt mẻ sợi lông chân nào.

Hứa Hằng Châu dõi mắt nhìn theo bóng Hướng Thần chạy xa, ánh mắt vẫn chưa dời đi. Nghe Hà Viễn Phong nói vậy, anh đột nhiên quay đầu nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Không phải cháu may mắn đâu, mà là chú cháu không nỡ. Chú ấy xót Hướng Thần biết bao, mà Hướng Thần thì cứ vơ hết mọi chuyện về mình, hận không thể nói là em ấy quyến rũ cháu trước. Chú bảo sao chú cháu nỡ đánh em ấy được.”

Hà Viễn Phong: “…”

Hà Viễn Phong cười gượng hai tiếng, cảm thấy câu này mình không biết tiếp lời thế nào cho phải.

Hứa Hằng Châu phủi phủi hạt bụi không tồn tại trên tay áo, thong dong nói: “Một người đàn ông đích thực nhất định phải cân bằng được mối quan hệ giữa gia đình và người yêu, khiến họ chung sống hòa thuận với nhau.”

Nếu nói lời ban nãy chỉ là khoe khoang thì lời này rõ ràng là đang nhắm thẳng vào đối tượng cụ thể. Hà Viễn Phong nghiến răng giận dữ nhìn Hứa Hằng Châu, vô cùng hối hận vì tối qua mình lại có ý định đỡ đòn giúp nó. Một tên như thế này tại sao lại có thể vớ được một đứa trẻ ngoan như Hướng Thần cơ chứ? Nó đáng lẽ phải độc thân cả đời mới đúng!

Hứa Hằng Châu nói xong liền nhanh chóng chuồn lẹ. Hà Viễn Phong tức đến thở hổn hển, Cố Vân Chi buồn cười khuyên nhủ: “Thôi thôi, anh chấp nhặt với nó làm gì, dù sao cũng cách nhau một thế hệ đấy.”

“Cái thằng ranh con đó rõ ràng là đang nhắm vào anh!” Hà Viễn Phong tủi thân nắm lấy tay người yêu nhà mình.

“Ai bảo tối qua anh lừa Thần Thần làm gì.” Cố Vân Chi nhìn thấu tất cả. Hứa Hằng Châu đây là đang trả đũa đây mà. Hai người này không hiểu sao bình thường ở ngoài đều là người chín chắn đáng tin cậy, thế mà hễ cứ gặp nhau là phải cà khịa vài câu, lại còn thích khoe khoang về người yêu nhà mình, đúng là trẻ con hết chỗ nói.

Cũng không biết Tống Văn Bân đã nói gì với cô giáo Đàm và bác sĩ Ngụy, lúc họ đi ra, ánh mắt nhìn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu có hơi phức tạp nhưng về thái độ thì đã chấp nhận rồi.

Vì chuyện của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, mọi người hôm nay đều xin nghỉ không đi làm. Chuyện đã giải quyết xong, buổi trưa cả nhà dứt khoát cùng nhau ăn một bữa cơm.

Ăn xong, ai về nhà nấy. Vừa về tới nhà mình, Hướng Thần đã nằm vật ra sofa không muốn cử động nữa. Tuy không làm việc gì nặng nhọc nhưng một ngày này trôi qua quá đỗi kinh tâm động phách, thế mà lại “công khai” trong tình trạng hoàn toàn không chuẩn bị trước, suýt chút nữa đã dọa cậu đứng tim.

“Dì Hoàng nói gì với em vậy?” Hứa Hằng Châu đột nhiên hỏi.

Anh thấy dì Hoàng nói chuyện riêng với Hướng Thần, người ta rõ ràng muốn nói riêng nên anh không tiện tiến lại gần, nhưng anh thực sự khá tò mò. Những người như dì Hoàng thường có nhận thức khá cố chấp và cổ hủ, sự chuyển biến lớn đột ngột như vậy khiến Hứa Hằng Châu thấy lạ.

“Cũng không nói gì nhiều.” Hướng Thần gãi đầu, cũng thấy kỳ quặc: “Dì chỉ hỏi em chú có giận mà đánh em không, còn dặn em phải sống cho tốt, cái gì cũng không quan trọng bằng mạng sống, tuyệt đối đừng nghĩ quẩn này nọ… Thấy lạ lắm.”

Hứa Hằng Châu nhíu mày suy nghĩ một lát, không nghĩ ra lý do gì nên đành gác chuyện này sang một bên.

Sau Tết Trung thu, các cửa hàng cũng đến lúc mở cửa trở lại. Tiệm ăn vặt vì ông chủ suýt bị phụ huynh xách tai về giáo huấn, cả hai đầu bếp chính đều vắng mặt nên đã lùi lại một ngày mới mở cửa.

Ngày hôm sau khi mở cửa, suýt chút nữa người ta chen lấn làm vỡ cả cửa tiệm. Rất nhiều thực khách hỏi tại sao hôm qua không mở cửa, họ lo lắng tiệm sẽ đóng cửa luôn.

Cửa hàng quần áo thì tình hình tốt hơn. Hứa Hằng Châu vốn là người quản lý phụ trách điều phối chung, hơn nữa còn có Lý Minh nên anh có mặt hay không cũng như nhau, cửa hàng vẫn mở cửa bình thường.

Sau đó, Hứa Hằng Châu tìm Lý Minh nói chuyện, hỏi cậu ta về cách nhìn đối với mối quan hệ của anh và Hướng Thần. Lý Minh là đối tác mà anh tin tưởng, cũng là người bạn anh coi trọng, nhưng nếu Lý Minh không thể chấp nhận hoặc thậm chí bài xích xu hướng tính dục của anh thì việc làm ăn chung sau này chắc chắn sẽ nảy sinh nhiều vấn đề.

Không ngờ Lý Minh nghe xong câu hỏi lại hỏi ngược lại: “Tìm bạn trai với tìm bạn gái thì có gì khác nhau vậy?”

Thực ra cậu ta còn muốn hỏi thêm là ôm con trai với con gái thì cảm giác khác nhau thế nào, nhưng câu hỏi này có hơi thiếu tôn trọng Hướng Thần nên cậu ta thôi.

Thấy Hứa Hằng Châu ngẩn người, cậu ta vội vàng bổ sung: “Ài, em hỏi bừa thôi, có hơi tò mò ấy mà.”

Tính cách của Lý Minh, nói hay thì là có chí tiến thủ, nói thẳng ra là có hơi phá cách không theo khuôn phép. Thời thiếu niên lăn lộn ngoài xã hội, cậu ta cũng từng qua lại không rõ ràng với vài cô gái.

Nhưng tâm tính cậu ta quá bay nhảy, sau khi cùng Hứa Hằng Châu lén lút làm vài việc kinh doanh, cậu ta càng không cam tâm sống một cuộc đời bình thường.

Sau khi vào xưởng làm việc, người nhà mấy lần định giới thiệu mấy cô gái cho cậu ta xem mắt cưới hỏi đều bị cậu ta tự mình quậy cho hỏng hết. Lý Minh cảm thấy gia đình là ràng buộc; giống như bây giờ nếu thực sự có vợ, liệu cậu ta có thể nói đi là đi, cứ thế theo Hứa Hằng Châu lên thủ đô gây dựng sự nghiệp không?

Bây giờ cậu ta cũng coi như có tiền, nhân viên dưới trướng có rất nhiều cô gái trẻ, cũng có người có ý đồ riêng mà ám chỉ rõ ràng. Nhưng Lý Minh biết rõ “thỏ không ăn cỏ gần hang”, người dưới quyền mình thì không được đụng vào.

Tuy nhiên, Lý Minh cũng không thực sự là người giữ mình trong sạch. Hứa Hằng Châu biết cậu ta đang quen một cô gái trẻ, Lý Minh cho tiền, cho quần áo, cho lợi ích, nhưng rõ ràng không giống như là yêu đương nghiêm túc.

Đặt vào thời đại sau này thì đây có lẽ gọi là bao nuôi, nhưng thời này chưa có cách gọi đó, người ta gọi là “tìm hiểu bạn bè”.

Hứa Hằng Châu vốn không quản chuyện riêng của Lý Minh, nhưng anh hiểu tính cách cậu ta, nghe hỏi vậy liền nhíu mày cảnh cáo: “Cậu đừng có quậy phá linh tinh, con đường này không dễ đi đâu. Cậu tự chơi bời thì thôi, đừng hại đời người khác.”

“Em chỉ hỏi chút thôi mà…” Lý Minh đuối lý nói một câu. Thực ra cậu ta cũng hơi muốn thử cảm giác yêu đương với một chàng trai xem sao.

Con người ta hễ có tiền là thích cảm giác k*ch th*ch, thích một cuộc sống khác biệt. Lý Minh nghĩ đến ngay cả Hứa Hằng Châu còn thích con trai, biết đâu thực sự có cái hay riêng? Cậu ta thấy mình không bài xích con trai, nếu là một người có ngoại hình và tính cách như Hướng Thần thì có lẽ cậu ta cũng sẵn lòng thử.

“Tôi nói nghiêm túc với cậu đấy, đừng có nảy sinh ý định đó.” Hứa Hằng Châu lạnh mặt, nghiêm nghị nói: “Tôi và Hướng Thần đều là bẩm sinh chỉ thích người cùng giới. Cậu thì khác, đừng bước chân vào con đường này.”

Anh cảm thấy Lý Minh có lẽ là bisexual, đã có lựa chọn khác thì đừng chen lấn vào “cây cầu độc mộc” của họ làm gì. Hơn nữa trong tình cảm Lý Minh thường là cả thèm chóng chán, không có sự ổn định. Ở thời đại này thích người cùng giới là một việc quá gian nan. Lỡ như Lý Minh tìm được đối tượng thật, sau này cậu ta chán không muốn chơi nữa thì có thể rút lui bất cứ lúc nào, còn người kia thì biết làm sao?

Giọng điệu Hứa Hằng Châu rất nghiêm trọng, Lý Minh cũng không dám xem thường, cậu ta vốn rất nghe lời Hứa Hằng Châu nên lập tức gác lại ý định đó, chuyển sang cười hỏi: “Vậy sau này em nên gọi Hướng Thần là gì? Anh dâu nhỏ à?”

Hứa Hằng Châu sặc một cái, cái danh xưng này… anh thấy cũng được đấy, chỉ là Hướng Thần chắc chắn không thể chấp nhận nổi.

Hứa Hằng Châu thầm nhẩm lại trong lòng hai lần thấy cũng thú vị, nhưng nếu Lý Minh mà gọi thật, Hướng Thần chắc chắn sẽ “xù lông” mất.

“Cứ gọi như cũ đi.” Cuối cùng Hứa Hằng Châu vẫn từ bỏ danh xưng đó, bảo Lý Minh không cần đổi cách gọi.

Lý Minh vâng dạ rất ngoan, nhưng sau này lúc riêng tư thỉnh thoảng lại giả vờ lỡ lời mà gọi Hướng Thần vài tiếng “anh dâu nhỏ”, khiến Hướng Thần xấu hổ đến mức lén đá Hứa Hằng Châu mấy phát, cứ nghĩ là do anh cố ý bảo Lý Minh gọi như vậy.

Chuyện sau này tạm thời không bàn tới, sau khi Trung thu qua đi, thời tiết ngày một lạnh thêm.

Mùa thu là mùa thu hoạch, các loại trái cây cũng nhiều hơn. Lê mùa thu đã ra thị trường, giòn ngọt mọng nước; những quả lựu hạt nào hạt nấy căng đầy; nước mía ngọt lịm như mật; cam quýt chua ngọt rất đưa miệng.

Rất nhiều nhà ở ngoại ô thủ đô chở trái cây nhà mình trồng được vào thành phố bán, Hướng Thần lần nào gặp cũng đều mua một ít.

Có hôm trời đột nhiên chuyển lạnh, Hướng Thần mặc ít áo nên bị nhiễm lạnh, hơi ho khan. Cậu đi dạy nên cần chăm sóc cổ họng, dì Hoàng nghe thấy liền vội vàng hầm cho cậu một nồi lê chưng đường phèn.

Thịt lê giòn mềm, rìa quả bị nước đường hầm cho hơi tan ra, cắn một miếng, dòng nước ngọt thanh chảy dọc xuống cổ họng.

Cái này dễ chịu hơn uống thuốc nhiều. Hướng Thần uống xong còn bắt Hứa Hằng Châu uống một bát, cuối cùng còn đóng gói mang qua cho nhóm chú Cố.

Mùa thu mà uống một bát lê chưng đường phèn nóng hổi thì không còn gì bằng, tay nghề của dì Hoàng nhận được lời khen ngợi đồng nhất từ mọi người.

Hướng Thần nảy ra ý tưởng, hiện giờ lê mùa thu đang rộ, giá rẻ, hay là cứ mua về thật nhiều, hầm sẵn lê chưng đường phèn rồi mang ra tiệm bán.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn