Khi Hướng Thần tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Ngôi nhà nhỏ kiểu cũ không có rèm che sáng dày dặn, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi vào phòng mang theo hơi ấm nồng nàn.
Hướng Thần nheo mắt lăn một vòng trên giường lầm bầm gọi tên Hứa Hằng Châu. Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu vẫn vùi mặt vào chăn không chịu ngẩng lên, dùng giọng mềm mỏng nũng nịu: “Anh ơi, em đau đầu, anh bóp đầu cho em đi.”
Bát canh giải rượu tối qua cuối cùng cũng chẳng uống được miếng nào, chỉ nhấp môi một cái nên chẳng có tác dụng gì. Sau cơn say, Hướng Thần vẫn cảm thấy đầu đau đến khó chịu.
Tiếng bước chân dừng lại bên giường nhưng không nhúc nhích, cũng chẳng có những ngón tay quen thuộc vươn tới xoa bóp cho cậu. Hướng Thần dụi mặt vào gối bất mãn lầm bầm: “Em biết lỗi rồi mà, em cũng không biết là mình sẽ say như thế. Tối qua có phải anh giận em không, hình như em hơi có ấn tượng…”
Nói đoạn, bộ não còn đang mụ mẫm của Hướng Thần bắt đầu hồi tưởng lại những gì trải qua sau cơn say tối qua. Cái nết khi say của cậu không quá tệ, không quậy phá lung tung cũng không quên sạch sành sanh những chuyện lúc say. Chỉ là vừa mới tỉnh, những ký ức đó giống như bị chôn vùi, cần phải từ từ nhớ lại.
Thế nhưng người đang đứng đó lại không cho cậu thời gian ấy, người đó lên tiếng đầy vẻ ngập ngừng: “Thần Thần, cháu… dậy trước đi đã, chú Tống và mọi người đang đợi cháu đấy.”
Hướng Thần giật nảy mình bật dậy khỏi giường, trừng mắt nhìn người bên cạnh đầy kinh ngạc: “Chú Cố, sao chú lại ở đây? Anh cháu đâu rồi ạ?”
Trước khi ngủ tối qua, Hứa Hằng Châu đã thay đồ cho Hướng Thần, giờ cậu đang mặc một chiếc áo ba lỗ lớn dùng làm đồ ngủ.
Cố Vân Chi đưa bộ quần áo Hứa Hằng Châu đã chuẩn bị sẵn bên giường cho Hướng Thần, vừa ra hiệu cho cậu mặc đồ vừa nói: “Chú Tống của cháu đang nói chuyện với thằng bé trong phòng. Cháu không có mặt, nhiều chuyện thằng bé nói không rõ được.”
Hướng Thần vừa mặc áo vừa hỏi: “Chuyện gì mà nói không rõ được ạ?” Chuyện mà ngay cả Hứa Hằng Châu còn nói không rõ thì tìm cậu có ích gì.
Hướng Thần đang nghĩ vậy thì trong đầu đột nhiên nhảy ra một khung cảnh: Cậu ôm lấy cổ Hứa Hằng Châu ghé sát vào hôn anh.
Bản thân khung cảnh này thì chẳng có vấn đề gì, cậu và Hứa Hằng Châu là người yêu, đừng nói là nụ hôn đơn thuần như thế, ngay cả những chuyện quá đáng hơn cũng đã làm rồi.
Vấn đề là hình như… còn có khán giả đứng xem nữa?
Hướng Thần bị hình ảnh trong đầu mình dọa cho run tay giật phăng chiếc cúc áo sơ mi ra, sau đó giống như bị trúng phép hóa đá, hoàn toàn đứng sững tại chỗ.
Trong lòng Cố Vân Chi rất lo cho Hứa Hằng Châu. Sáng sớm nay y và Hà Viễn Phong đã vội vàng chạy qua đây, chỉ sợ Hướng Thần và Hứa Hằng Châu xảy ra chuyện gì, nghĩ rằng có thể giúp họ nói đỡ vài câu cũng tốt.
Kết quả đến nơi thì Hướng Thần vẫn còn đang ngủ, đúng là vô tư là phúc mà. Ngược lại là Hứa Hằng Châu dậy từ rất sớm. Những người cùng ăn cơm tối qua ngoại trừ Lý Minh không qua đây và bé Bình An được Chung Bình đưa đi học thì những người khác đều đã có mặt đông đủ.
Tống Văn Bân dậy sớm với sắc mặt không mấy tốt đẹp, Cố Vân Chi nhìn mà lo lắng. Đợi mọi người cùng nhau ăn xong bữa sáng trong không khí gượng gạo, Tống Văn Bân liền gọi Hứa Hằng Châu vào phòng làm việc nói chuyện.
Cánh cửa vừa đóng lại, chỉ nghe thấy tiếng trò chuyện nho nhỏ mơ hồ bên trong, cụ thể nói gì thì nghe không rõ.
Khi Cố Vân Chi công khai với Hà Viễn Phong năm đó, y đã gặp phải không ít trở ngại, đặc biệt là từ phía gia đình hai bên. Y rất sợ hai đứa cháu này cũng gặp phải chuyện tương tự nên lòng cứ luôn canh cánh lo âu.
Hứa Hằng Châu bị gọi đi rồi, y sốt ruột thay cứ đi đi lại lại trước cửa phòng Hướng Thần. Nghe thấy bên trong có tiếng động, y là người đầu tiên bước vào.
Lúc này nghe Hướng Thần hỏi, y tưởng cậu đã quên sạch chuyện mình làm sau khi say rượu. Dù sao cũng có trường hợp như vậy, say rồi là chẳng nhớ gì cả.
Thế là Cố Vân Chi do dự một thoáng, nhỏ giọng nói: “Tối qua cháu say rồi ôm lấy anh cháu hôn một cái.”
Y sợ Hướng Thần không hiểu rõ còn bồi thêm một câu: “Hôn vào môi, tất cả mọi người đều nhìn thấy rồi.”
Hướng Thần vừa bị hình ảnh trong đầu dọa cho mất hết hồn vía, đang ra sức thuyết phục bản thân đó chỉ là mơ thôi, không phải thật, thì Cố Vân Chi lại nói ra điều này.
Hướng Thần chỉ cảm thấy bên tai không ngừng có những âm thanh kinh khủng méo mó lặp đi lặp lại: “Ôm anh cháu hôn một cái, hôn vào môi, tất cả mọi người đều nhìn thấy rồi!”
“Chú Tống cháu…” Hướng Thần gian nan hỏi.
Cố Vân Chi hiểu ý, đồng cảm gật đầu. Dẫu sao lúc y và Hà Viễn Phong công khai cũng đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ từ trước, đâu có như Hướng Thần chỉ nhấp vài ngụm rượu nhỏ mà đã gây ra họa tày đình thế này.
Trong đầu Hướng Thần vang lên những tiếng nổ vang rền, chuyện lo lắng bấy lâu nay đột nhiên bị kích nổ, cậu trái lại có một cảm giác bình tĩnh đến kỳ quái.
Cậu hỏi: “Chú vừa nói chú của cháu đang nói chuyện với anh cháu ạ?”
Cố Vân Chi tiếp tục gật đầu. Hướng Thần hỏi rõ hai người họ đang ở đâu rồi nhanh chóng mặc quần dài, xỏ đại đôi giày vào chân, vừa chạy ra ngoài vừa cài khuy áo.
Tay cậu không ngừng run rẩy, có mấy cái khuy áo mà cho đến tận cửa phòng làm việc vẫn chưa cài xong hết. Cậu sợ, nhưng cậu không thể để Hứa Hằng Châu đối mặt một mình.
Đám người Đặng Lịch đều đang ở trong sân nhỏ vây quanh bàn trò chuyện. Thấy Hướng Thần hùng hổ chạy về phía phòng làm việc, tay họ vừa định vươn ra gọi cậu lại thì người đã gõ cửa xông thẳng vào trong, chỉ có thể gọi Cố Vân Chi đang theo sau qua để hỏi thăm tình hình.
Trong phòng làm việc, Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu đang ngồi đối diện nhau, trên mặt cả hai đều không có biểu cảm gì đặc biệt. Hướng Thần nhìn mà kinh hồn bạt vía, cứ cảm thấy chú mình đang rất giận dữ.
“Áo quần còn chẳng mặc cho hẳn hoi.” Hứa Hằng Châu trước mặt Tống Văn Bân mà mặt không đổi sắc đứng dậy đi đến bên cạnh Hướng Thần, tháo khuy áo bị cài lệch của cậu ra rồi cài lại từ đầu.
Hướng Thần sợ đến mức sau lưng toát mồ hôi lạnh, lúc này mà còn thân mật trước mặt chú không phải là đang khiêu khích sao? Cậu âm thầm đưa tay đẩy Hứa Hằng Châu, muốn anh đứng xa mình ra một chút.
Chân Hứa Hằng Châu như mọc rễ tại chỗ, cứ đứng lì đó đợi cài xong hết khuy áo cho Hướng Thần mới dắt cậu ngồi xuống bên cạnh mình, đối mặt với Tống Văn Bân.
“Chú… chú ơi…” Hướng Thần run cầm cập chào Tống Văn Bân một tiếng.
Sắc mặt Tống Văn Bân quả thực không tốt lắm, bình thường chú đối với Hướng Thần đều là vẻ mặt tươi cười, nhưng hôm nay hiếm khi lại nghiêm nghị như vậy: “Sao nào, chạy tới vội vàng thế? Sợ chú ăn thịt nó à?”
Hướng Thần hoảng hốt xua tay: “Không phải, không phải ạ, là tự cháu sốt ruột. Cháu, cháu… Chú ơi, cháu với anh trai cháu, à không đúng, anh ấy không phải anh trai cháu, hai đứa cháu… là cháu thích anh ấy trước. Thật đấy ạ, anh ấy không có lừa cháu, là cháu chủ động theo đuổi anh ấy…”
Chẳng đợi Tống Văn Bân hỏi, Hướng Thần đã cuống quýt giải thích một tràng lộn xộn. Cậu biết chú và các bậc bề trên vì thấy c** nh* tuổi nên đều lo lắng là do Hứa Hằng Châu dụ dỗ cậu. Hồi đó cậu từng nghe Hà Viễn Phong hỏi Hứa Hằng Châu đã lừa cậu vào tay như thế nào.
Hướng Thần không muốn để người ta hiểu lầm Hứa Hằng Châu như vậy, rõ ràng là hai bên đều có tình, sao có thể vì c** nh* tuổi hơn mà mặc định Hứa Hằng Châu có lòng dạ xấu xa chứ?
Hứa Hằng Châu ở bên cạnh nghe mà thấy ấm áp ngọt ngào trong lòng, lại có thêm mấy phần buồn cười. Anh lấy tay che nửa mặt không nói gì, ánh mắt tràn đầy ý cười nghe Hướng Thần bảo vệ mình.
Tống Văn Bân thì suýt chút nữa bị chọc cho tức quá mà bật cười. Vừa rồi chú nói chuyện với Hứa Hằng Châu hỏi về chuyện của hai đứa, Hứa Hằng Châu cứ khăng khăng là mình theo đuổi Hướng Thần trước, kết quả Hướng Thần lại nói một kiểu khác. Đây là coi chú thành Vương Mẫu nương nương chắc? Sợ chú chia rẽ đôi uyên ương này đến thế cơ à?
“Nó vừa nãy đâu có nói như vậy.” Tống Văn Bân cố ý nghiêm mặt nhìn Hướng Thần với vẻ không hài lòng.
“Hả?!” Hướng Thần ngẩn ra một lúc, quay đầu liếc Hứa Hằng Châu một cái, hy vọng anh có thể cho mình một gợi ý. Đáng tiếc Hứa Hằng Châu hôm nay hình như không nhập cuộc, hoàn toàn không nhận được tín hiệu từ ánh mắt của cậu, chỉ biết nhìn cậu cười.
“Cái đó… chắc là cháu nhớ nhầm…” Hướng Thần cười gượng tìm một cái cớ, ánh mắt thiết tha nhìn Tống Văn Bân, chỉ sợ chú càng giận hơn vì mình nói dối.
Cậu yêu Hứa Hằng Châu, nhưng cũng rất quan tâm đến Tống Văn Bân. Người này giống như cha của cậu vậy, cậu cực kỳ không muốn đánh mất chú.
“Hai đứa thật là!” Tống Văn Bân thở dài thườn thượt: “Đường quang không đi, cứ thích chọn đường vòng khó đi. Cháu nói xem, chú làm sao mà không lo cho được?”
Hai đứa trẻ này chú đã nuôi nấng bao nhiêu năm qua. Đặc biệt là Hướng Thần, chú nhìn cậu lớn lên, thực sự coi cậu như con trai út của mình, mong cậu có cuộc sống tốt đẹp, mong cậu thành tài, lấy vợ sinh con, hạnh phúc cả đời.
Hướng Thần cũng đã sống đúng như kỳ vọng của chú, phẩm chất chính trực, tính tình ôn hòa lương thiện, thành tích ưu tú, sự nghiệp thành công, chỉ đợi lớn thêm chút nữa tìm một cô gái tâm đầu ý hợp để kết hôn sinh con. Chú thậm chí còn nói với Chung Bình rằng, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần không có cha mẹ ruột bên cạnh, sau này chúng nó có con thì hai vợ chồng chú sẽ giúp chăm sóc.
Kết quả là hai đứa này trực tiếp “tự cung tự cấp”, giải quyết nội bộ luôn. Đừng nói là cháu chắt, đến cả một đứa cháu dâu chúng nó cũng chẳng thể mang về cho chú nổi.
Tối qua Tống Văn Bân gần như thức trắng đêm, cứ suy nghĩ mãi về chuyện của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Chú sợ chứ, với xã hội này, ví dụ chuyện của hai đứa bị người ta biết được thì sau này chúng nó biết làm sao?
Đối với những nơi như trường học, nếu lộ ra công việc của Hướng Thần sợ là không giữ nổi. Tống Văn Bân biết hai đứa nó, đặc biệt là Hứa Hằng Châu, có rất nhiều tiền. Nhưng con người là sinh vật sống theo bầy đàn, chỉ có tiền thôi là chưa đủ, họ còn cần sự công nhận của xã hội. Nếu bị tập thể bài xích sẽ rất dễ gây ảnh hưởng đến tinh thần.
Con người thời này vẫn chưa tôn sùng tiền bạc một cách tr*n tr** như thời đại sau này, yêu cầu về phẩm chất đạo đức vẫn còn khá cao. Mặc dù Tống Văn Bân không cảm thấy hai người đàn ông yêu nhau là đạo đức suy đồi — hai cặp đôi nam nam ở bên cạnh chú đều là những chàng trai tốt đến mức không có gì để chê — nhưng người ngoài đâu có nhìn nhận như vậy.
Họ sẽ nghĩ rằng, đàn ông lại đi thích đàn ông thì chẳng phải là b**n th** hay tâm thần sao!
Tống Văn Bân cứ nghĩ đến là lại sầu não. Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi dù sao cũng đã cùng nhau nương tựa suốt bao nhiêu năm, ở cái tuổi này sóng gió gì cũng đều đã nếm trải qua.
Nhưng còn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần thì sao? Những người trẻ tuổi chưa từng trải qua chuyện tình cảm, từ nhỏ đã sống dựa vào nhau, lại có thêm hai tấm gương là Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi ở ngay bên cạnh. Biết đâu là do chúng nó suy nghĩ lệch lạc, hiểu lầm tình cảm dành cho nhau thì sao.
Vấn đề cứ thế nối đuôi nhau hiện ra, Tống Văn Bân trằn trọc trên giường mãi không ngủ được. Cuối cùng Chung Bình nhìn không nổi nữa bèn nói: “Anh tự mình nghĩ nhiều như thế thì có ích gì? Dẫu sao cũng là chuyện của hai đứa nó, ngày mai cứ nói chuyện tử tế với cả hai, hỏi cho rõ ràng là được.”
Thế là sáng sớm Tống Văn Bân đã qua đây. Hướng Thần chưa dậy nên chú nói chuyện với Hứa Hằng Châu trước. Thái độ của Hứa Hằng Châu rất kiên định, không chỉ kể về quá khứ và hiện tại của hai người mà còn đưa ra cả kế hoạch cho tương lai. Tuy rằng tương lai là điều không thể dự đoán trước nhưng thái độ này của anh thực sự rất nghiêm túc. Tống Văn Bân thở phào nhẹ nhõm đôi chút, không phải hai đứa trẻ con nghịch ngợm không biết trời đất gì là tốt rồi.
Đến lượt Hướng Thần, chỉ cần nhìn bộ dạng cuống cuồng lúc vừa vào cửa của cậu là Tống Văn Bân đã hiểu rõ thái độ của cậu rồi. Chú vốn dĩ cũng không định thực sự trở thành vật cản giữa hai đứa, bài học trước mắt của Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi vẫn còn sờ sờ ra đó. Năm xưa hai người họ phải chịu không biết bao nhiêu khổ sở cũng chính là từ gia đình hai bên mà ra.
Bây giờ mối quan hệ của Hà Viễn Phong với gia đình rất nhạt nhẽo, cũng chính vì cha mẹ anh ta suýt chút nữa đã hủy hoại Cố Vân Chi. Tống Văn Bân tự nhận mình không nhẫn tâm được như thế, đều là con cháu nhà mình, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt cả, chú biết phải làm sao đây? Chẳng lẽ lại không nhận chúng nó nữa?
Hướng Thần lại cực kỳ giỏi việc làm nũng, tỏ vẻ yếu thế. Chỉ cần cậu đưa ra ánh mắt van nài là Tống Văn Bân liền mềm lòng, đồng thời giọng điệu cứng rắn ban nãy cũng theo đó mà dịu xuống.