Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 194

“Mẹ ơi, tại sao anh nhỏ lại hôn anh lớn? Anh nhỏ còn chẳng hôn con bao giờ!” Giọng nói ngây ngô của bé Bình An đánh thức mọi người.

Tống Văn Bân vẻ mặt phức tạp nói với Chung Bình: “Em đưa Bình An vào trong phòng trước đi.”

Những người ở nông trại vì đã có cặp Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi nên khi thấy tình huống này khó tránh khỏi suy nghĩ xa hơn một chút. Tuy rằng Hứa Hằng Châu và Hướng Thần bình thường quan hệ vốn đã tốt, nhưng anh em tốt đến mấy cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Dì Hoàng đứng gần nhất nên đã hoàn toàn ngây dại, bà thậm chí còn nghe rõ mồn một lời Hướng Thần nói. Trong lòng bà ra sức tự nhủ đây chỉ là hai anh em trêu đùa nhau, nhưng thâm tâm lại lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng.

Trái lại, chú Cát vô cùng điềm tĩnh, mặt vẫn không biến sắc chỉ im lặng nhìn hai người một cái, không nói gì cả, nhưng đôi mắt trầm xuống không rõ đang nghĩ gì.

Lý Minh lúc nãy còn đang uống rượu với Đặng Lịch, một ngụm rượu vừa nuốt xuống thì nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức nấc cụt một cái rõ to.

“Thần Thần say rồi, ha ha, đứa nhỏ này uống đến mức lú lẫn rồi.” Hà Viễn Phong cố gắng chữa cháy, nhưng mọi người đều im lặng không ai đáp lời. Anh ta cười gượng hai tiếng rồi cũng không nói tiếp được nữa.

Mọi chuyện đã đi đến nước này, Hứa Hằng Châu trái lại lại bình tĩnh hẳn. Anh ôm chặt lấy Hướng Thần đang hoàn toàn không biết gì, xoay người đối mặt với mọi người. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt từng người được coi là người thân và bạn bè có mặt ở đây; tuy ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc nhưng không thấy sự bài xích.

Anh biết chính nhờ Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi đã làm tiền đề lót đường trước nên thái độ của mọi người mới như vậy, điều này khiến anh an tâm đôi chút. Bản thân anh thì sao cũng được, nhưng với tính cách trọng tình cảm của Hướng Thần, nếu bị những người này ghét bỏ thì e là cậu sẽ đau lòng đến chết mất.

Ánh mắt Hứa Hằng Châu cuối cùng dừng lại trên người Tống Văn Bân, giọng anh rất bình thản: “Chú ơi, chú cũng biết mà, Hướng Thần không phải em trai ruột của cháu.”

Tống Văn Bân im lặng hồi lâu mới mở lời, giọng nói khô khan vô cùng: “Cháu… hai đứa lớn lên bên nhau từ nhỏ, nó vẫn luôn gọi cháu là anh trai.”

Hứa Hằng Châu cười nhẹ, khéo léo tránh né điểm mấu chốt: “Cháu lớn tuổi hơn em ấy, em ấy vốn nên gọi cháu là anh mà.”

Cô giáo Đàm đột ngột xen vào: “Cho nên Hướng Thần không phải là đổi họ theo họ mẹ sao?”

Hồi còn ở nông trại, Hướng Thần vẫn còn lấy tên là Hứa Hướng Thần, sau này lên thủ đô đi học, bà thấy trên danh sách tên của cậu đã được đổi lại. Bà từng hỏi Hướng Thần, cậu nói dối rằng một người theo họ cha một người theo họ mẹ, khi cậu đủ tuổi trưởng thành thì đổi lại cho đúng.

Lúc đó cô giáo Đàm không nghĩ nhiều, giờ nhớ lại mới thấy hẳn là có uẩn khúc. Bà nghĩ đến tuổi tác của Hướng Thần khi đó thì không nhịn được mà chau mày: “Hai đứa… Hướng Thần lúc đó…”

Ý tứ chưa nói hết trong lời bà mọi người đều hiểu. Không giống như Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, hai người họ là bạn học từ thời niên thiếu, tuổi tác tương đương lại cùng nếm mật nằm gai trải qua bao năm tháng, không có chuyện ai lừa gạt ai.

Nhưng Hứa Hằng Châu dù sao cũng lớn hơn Hướng Thần vài tuổi, Hướng Thần đơn thuần và trọng tình cảm thế nào ai cũng rõ. Giờ nghe cô giáo Đàm nói vậy, ngay cả chân mày của Tống Văn Bân cũng nhíu chặt lại.

Hứa Hằng Châu đã sớm chuẩn bị tâm lý nên không hề hoảng loạn: “Hướng Thần chuyển khẩu ra ngoài vào năm em ấy mười chín tuổi, thôn trưởng ở thôn Đại Hà có thể làm chứng, cũng có hồ sơ để tra cứu. Chuyện của cháu với Hướng Thần, trước khi em ấy trưởng thành cháu chưa từng có ý nghĩ gì khác, điều này cháu có thể bảo đảm.”

“Còn về phần Hướng Thần, cháu không thể nói thay em ấy nhưng với bản thân cháu, cháu có thể khẳng định chúng cháu thật lòng yêu nhau, muốn nắm tay nhau đi hết cuộc đời này.”

Anh nhìn sang Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, hai người họ đều đang lo lắng nhìn hai anh em: “Chú Hà và chú Cố chung sống bên nhau bao năm qua, thời gian cháu và Hướng Thần bên nhau cũng chẳng kém cạnh họ. Cháu đã cùng em ấy đi qua thời thơ ấu, niên thiếu, và cuộc đời sau này của em ấy cháu cũng không muốn bỏ lỡ.”

Tống Văn Bân cúi đầu nhìn mặt bàn không nói lời nào, đột nhiên bưng ly rượu lên uống cạn, sau đó uống liền hai ly nữa mới thở ra một hơi dài.

Chú không lên tiếng, những người khác cũng không tiện nói gì. Dù sao xét về quan hệ, Tống Văn Bân vẫn thân cận với hai người họ nhất.

“Cháu… cháu không có lừa gạt nó chứ?” Tống Văn Bân do dự một lát vẫn mở miệng hỏi.

Trong hai đứa trẻ, ông không nghi ngờ gì là thiên vị Hướng Thần hơn một chút, vì c** nh* tuổi, biết làm nũng lại mềm lòng trọng tình cảm. Không giống Hứa Hằng Châu, hiểu chuyện thì có hiểu chuyện thật nhưng đôi khi quá mức thấu đáo lại mang đến cảm giác lạnh lùng, tự dưng tạo ra khoảng cách.

Chú rất sợ Hướng Thần vì còn nhỏ tuổi nên không phân biệt được đâu là tình yêu đâu là tình thân, vì sợ Hứa Hằng Châu buồn mà nhắm mắt đưa chân đồng ý ở bên anh.

Hứa Hằng Châu cười khổ, bất lực nói: “Cháu không lừa gạt gì cả. Chú ơi, Hướng Thần không còn là trẻ con nữa rồi.”

Tiếc là Hướng Thần đang say, chỉ dựa vào một mình anh nói ra những lời này thật sự là vô cùng yếu ớt.

Những gì cần hỏi đều đã hỏi xong, Hướng Thần trong trạng thái này có muốn hỏi thêm cũng không được. Tống Văn Bân nhíu mày xua tay: “Cháu đưa nó đi nghỉ đi, ngày mai đợi nó tỉnh rượu rồi tính tiếp.”

Tống Văn Bân đã ra lệnh, những người khác cũng không nói thêm gì nữa. Hứa Hằng Châu bế Hướng Thần định đi, thế nhưng Hướng Thần vốn đã im lặng một hồi lâu lại bắt đầu hừ hừ.

Cậu cũng thật biết ý, nãy Hứa Hằng Châu nói chuyện với người ta thì cậu ngoan ngoãn ngậm miệng, giờ thấy anh để ý đến mình liền lập tức quấn lấy lầm bầm nhỏ xíu: “Không giận em nữa nhé, không giận nữa đúng không? Anh mà giận là em hôn anh đấy…”

Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười. Anh thì không giận nữa rồi, nhưng chú của em sắp giận đến lú lẫn rồi kìa, đợi ngày mai em tỉnh rượu đừng có mà khóc nhè đấy nhé.

Nghĩ đến đây, ánh mắt anh nhìn Hướng Thần hiếm hoi mang theo vài phần thương hại. Ngay cả anh còn chưa dự định công khai vào thời điểm này nói gì đến Hướng Thần. Ngày mai đứa nhỏ ngốc nghếch này chắc là phát điên mất thôi.

Một bữa tiệc Trung thu đang vui lại xảy ra một bất ngờ lớn như vậy, mọi người đều không còn tâm trạng ăn uống nữa. Cũng may là vốn dĩ đã ăn gần xong, chỉ là chưa rời tiệc để ngồi lại uống rượu trò chuyện thôi.

Tống Văn Bân chống tay vào ghế đứng dậy, lúc đứng lên có hơi loạng choạng, Đặng Lịch nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy: “Không sao chứ?”

Chú ta sợ Tống Văn Bân vì chuyện của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần mà giận đến ngất xỉu. Theo ý chú ta thì đến cả cặp Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi còn chấp nhận được, sao lại không chấp nhận nổi hai đứa này? Chú ta bị dọa là vì lúc đó không biết hai đứa không phải anh em ruột, nhưng Tống Văn Bân thì biết mà.

Dù việc chuyển đổi thân phận đột ngột khiến chú ta hơi không thích ứng nhưng cũng không bài xích nhiều. Giờ chú ta đã nhìn thấu rồi, có được một trái tim chân thành mới là chuyện khó tìm nhất, quản chi là nam hay nữ. Nếu hai đứa nhỏ muốn ở bên nhau thì chỉ cần là lưỡng tình tương duyệt, chú ta thấy hoàn toàn không vấn đề gì.

Tống Văn Bân xua tay: “Không sao, đứng dậy nhanh quá thôi.”

Dù có hơi khó chấp nhận, nhưng chú không đến mức vì thế mà gục ngã. Chú phải về nhà suy nghĩ thật kỹ, ngày mai sẽ nói chuyện nghiêm túc với Hướng Thần.

Đặng Lịch không yên tâm dìu Tống Văn Bân về phòng. Sắc mặt cô giáo Đàm cũng không tốt lắm, bác sĩ Ngụy lo lắng nhìn bà.

Lúc này ông cũng đã ngẫm ra, mấy lần trước Hứa Hằng Châu đến đây bảo giúp Hà Viễn Phong lấy thuốc chưa biết chừng là lấy cho bản thân. Thằng ranh này lòng dạ lắt léo thật, chỉ biết lừa ông già này thôi. Bác sĩ Ngụy hậm hực nghĩ lần sau nó đến nhất định phải làm khó nó một trận mới được.

“Đi thôi, về trước đã. Đồ đạc cứ để đây, mai dọn sau.” Cô giáo Đàm giờ không còn tâm trí đâu mà để ý đến bàn thức ăn thừa này nữa. Sau khi chào hỏi mọi người, bà đi trước, bác sĩ Ngụy theo sau, hình như muốn nói gì đó với bà.

Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi nhìn nhau một cái rồi cũng đứng dậy rời đi, định sáng mai sẽ qua đây một chuyến, có tình hình gì còn kịp thời trông nom.

Lý Minh lúc nãy bị dọa đến nấc cụt một cái, giờ thì không ngừng lại được. Nhưng vì không khí lúc nãy quá căng thẳng, cậu ta cũng chẳng dám nấc ra tiếng, chỉ biết bịt miệng cố nhịn. Giờ người đi hết rồi, cậu ta không nhịn nổi nữa, vừa buông tay ra là những tiếng nấc vừa dài vừa to liên tục thoát ra cứ như gà trống gáy vậy. Cứ nấc đến mức cậu ta chẳng nghĩ được gì nữa, chỉ muốn làm sao để dừng nấc ngay lập tức.

Dì Hoàng vẫn đứng ngẩn ra tại chỗ, mọi người đều đã đi hết, chỉ còn Lý Minh ngồi đó nấc cụt. Trong ánh mắt bà lộ rõ vẻ hoang mang, không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Chẳng lẽ mọi người không cảm thấy có gì đó sai trái sao? Còn lời của Hứa Hằng Châu nữa, thế nào gọi là yêu nhau? Thằng bé và Hướng Thần là anh em mà… không đúng, không phải anh em ruột nhưng đều là hai người đàn ông. Hai người đàn ông sao có thể ở bên nhau được chứ?

Chú Cát lẳng lặng đứng dậy dọn dẹp bát đũa. Tuy cô giáo Đàm đã bảo không cần dọn nhưng chú không quen nhìn bát đĩa bày bừa như thế này.

Dì Hoàng đi đứng liêu xiêu cũng lại gần giúp chú, vừa dọn vừa nghĩ nhưng nghĩ thế nào cũng không thông.

Bà vốn là một phụ nữ nông thôn chất phác, quãng thời gian khổ cực nhất đời bà là lúc chồng chết rồi con cũng mất, bị người trong thôn bắt nạt. Nhưng khi đó bà cũng chỉ nghĩ là do số mình khổ khắc chồng khắc con, bởi vì tư tưởng giáo dục bà nhận được từ bé đến lớn đã khiến bà hình thành quan niệm đó. Tư tưởng của bà vốn khép kín và bảo thủ.

Đến thủ đô thấy nhiều biết rộng, tầm mắt được mở mang, tư tưởng con người cũng có những chuyển biến. Nhưng những chuyển biến đó vẫn chưa đủ để xoay chuyển hoàn toàn quan niệm cũ kỹ để bà chấp nhận việc hai người đàn ông có thể ở bên nhau, huống chi một trong hai người đó lại là đứa trẻ mà bà vô cùng coi trọng.

Vì mải suy nghĩ nên động tác tay có chút sơ sẩy, dì Hoàng cầm không chắc làm rơi vỡ một chiếc đĩa.

Bà hốt hoảng cúi xuống định nhặt thì bên cạnh có một bàn tay vươn ra, giữ chặt lấy cánh tay bà: “Để tôi.”

Chú Cát lanh lẹ dọn sạch những mảnh vỡ trên đất, lại lấy chổi quét kỹ một lượt, xác định không còn sót mảnh sứ vụn nào mới tiếp tục dọn bát đũa.

Mọi thứ được mang vào bếp, chú lại lầm lũi đi múc nước rửa bát. Dì Hoàng thấy vậy liền vào giúp nhưng vẫn giữ bộ dạng hồn xiêu phách lạc, rõ ràng vẫn đang nghĩ về chuyện của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu.

“Tôi là một đứa trẻ mồ côi.” Chú Cát đột nhiên lên tiếng.

“Hả?” Dì Hoàng bị cắt ngang dòng suy nghĩ, nghe chú nói một câu không đầu không cuối như vậy thì nghi hoặc ngẩng đầu lên.

Chú Cát cúi đầu, không nhìn dì Hoàng mà vừa rửa bát vừa tiếp tục nói: “Ăn xin trên phố, tranh ăn với chó hoang. Mùa đông không có cái ăn cái mặc suýt chút nữa đã chết cóng ngoài đường.”

Dì Hoàng khựng lại. Bà há miệng định nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì. An ủi chăng? Chú Cát hình như không cần điều đó, và bà cũng thắc mắc không biết tại sao chú lại đột ngột kể về những chuyện này.

Chú Cát không quan tâm đến phản ứng của dì Hoàng, vẫn tiếp tục lầm rầm: “Con trai của thầy đã nhặt tôi về cứu tôi một mạng, thế là tôi theo thầy học nghề bếp núc. Thầy tôi là đầu bếp chính của Yến Tân Lâu, Yến Tân Lâu lúc bấy giờ là nhà hàng lớn nhất Lan Thành.”

“Đàn anh cũng là con trai thầy là ân nhân cứu mạng của tôi. Anh ấy tính tình tốt, lòng dạ lương thiện, đối xử với ai cũng hòa nhã, năng khiếu nấu nướng lại cao nên không ai là không quý mến. Thầy đặt kỳ vọng rất cao vào anh ấy, ai cũng nghĩ sau này anh ấy sẽ vượt xa thầy.”

Dì Hoàng nghe đến nhập tâm, chú Cát đột nhiên dừng lại, bà không nhịn được hỏi một câu: “Sau đó thì sao?”

Động tác trên tay chú Cát cũng dừng lại theo. Đôi mắt đen thẫm của chú nhìn chằm chằm vào thau nước rửa bát đục ngầu không nhúc nhích, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo: “Chết rồi, đàn anh của tôi chết rồi. Anh ấy đem lòng yêu con trai của ông chủ Yến Tân Lâu, hai người hẹn nhau bỏ trốn. Người kia hối hận, đàn anh bị bắt về, ông chủ Yến Tân Lâu sai người phế đi đôi tay của anh ấy. Đại sư huynh của tôi… đã treo cổ tự tử ngay trong bếp của Yến Tân Lâu.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn