Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 193

Hứa Hằng Châu đưa tay định lấy chai rượu trước mặt Hướng Thần, Hướng Thần liền nhào tới ngăn cản, miệng lầm bầm: “Của em, em muốn uống, không đưa cho anh đâu…”

Độ cồn của rượu trái cây không cao, nhưng dư âm cũng rất đáng kể. Huống hồ tửu lượng của Hướng Thần vốn đã không tốt, nếu không cũng chẳng vì mấy lon bia mà uống đến mức xuyên không luôn.

Cậu đã uống hết nửa chai rượu mơ nên giờ đầu óc quay cuồng, một người trước mắt biến thành hai người, nhìn cái gì cũng tự mang theo ảnh ảo. Đừng nói là ngăn cản Hứa Hằng Châu, nếu không phải Hứa Hằng Châu kịp thời đỡ lấy, cậu đã nhào thẳng xuống đất rồi.

Hướng Thần lúc say rượu ngược lại không quậy phá cho lắm, chỉ là phản ứng có hơi chậm chạp, đầu óc không tỉnh táo. Cậu gục trong lòng Hứa Hằng Châu ngẩn người một hồi lâu mới nhớ tới rượu của mình, chống vào cánh tay anh định ngồi dậy: “Trả rượu lại cho em…”

Hứa Hằng Châu lắc qua lắc lại chai rượu, trống rỗng rồi, sớm đã bị cậu uống sạch. Hướng Thần đòi thì anh liền đưa luôn cho cậu.

Hướng Thần ôm khư khư chai rượu sợ Hứa Hằng Châu cướp mất, cậu dốc ngược chai vào miệng, dốc nửa ngày trời mới ra được một hai giọt.

Hướng Thần ngửa cổ bất động, một lúc sau cổ cũng mỏi nhừ, cậu mới chậm mất nửa nhịp đặt chai xuống, lờ đờ chất vấn Hứa Hằng Châu: “Rượu của em đâu, có phải anh uống hết rồi không?”

Mọi người trên bàn sớm đã nhìn đến vui vẻ, Hà Viễn Phong nổi tính xấu cố ý chỉ vào Hứa Hằng Châu nói: “Đúng, chính là nó uống đấy.”

Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười, vừa lấy chai rượu trên tay Hướng Thần, vừa dỗ dành cậu: “Hết rượu rồi, lần sau chúng ta uống tiếp.”

Dù sao cũng ăn gần xong rồi, anh định đưa Hướng Thần rời tiệc đi nghỉ ngơi một lát, làm cho cậu ít canh giải rượu để uống.

Hướng Thần ôm chặt chai rượu không buông tay, trợn tròn đôi mắt nhìn Hứa Hằng Châu: “Tại sao anh lại uống rượu của em, em chẳng còn gì cả! Anh thật xấu xa!”

Hà Viễn Phong ha ha cười lớn, cuối cùng cũng gài bẫy được Hứa Hằng Châu một lần, bị người yêu nhà mình chỉ tận mặt mắng có vui không nào.

Hứa Hằng Châu tức đến mức thưởng cho Hướng Thần một cái gõ đầu, dễ dàng bị khích như vậy, cái miệng kia của Hà Viễn Phong mà cũng tin được sao?

Hướng Thần ôm đầu vẻ mặt tủi thân: “Anh uống rượu của em còn đánh em, em không thích anh nữa.”

Cái này đúng là ăn gan hùm rồi, lòng Hứa Hằng Châu càng tức hơn, không thích anh, hừ, không thích anh thì em muốn thích ai?

Anh sa sầm mặt mũi chỉ vào Hà Viễn Phong: “Rõ ràng là chú ấy uống, em nhìn ly của anh xem, trống không. Trong ly của chú ấy vẫn còn rượu kìa.”

Hướng Thần lập tức rướn cổ nhìn sang ly của Hà Viễn Phong, trong ly của anh ta là rượu gạo, màu sắc không giống rượu mơ. Nhưng Hướng Thần say đến mức hoa mắt vốn không phân biệt nổi, lập tức tin lời Hứa Hằng Châu.

Cậu có say thì say thật nhưng vẫn chưa ngốc hẳn, biết vai vế mình thấp hơn so với Hà Viễn Phong nên không thể làm loạn với anh ta, quay đầu qua mách lẻo với Cố Vân Chi: “Chú Cố, chú Hà trộm rượu của cháu, chú Hà xấu lắm.”

Cố Vân Chi thấy thú vị, phối hợp gật đầu: “Ừ, chú ấy xấu, lát nữa chú sẽ phạt chú ấy.”

Hướng Thần không cam lòng bĩu môi, nhìn ly rượu của Hà Viễn Phong mà rục rịch muốn thử. Hứa Hằng Châu đâu dám để cậu uống tiếp, hơn nữa uống lẫn  các loại rượu khác nhau lại càng dễ say.

Anh đỡ Hướng Thần dậy, nói với những người khác: “Cháu đưa em ấy đi nghỉ một lát, mọi người cứ tiếp tục ăn đi ạ.”

Dì Hoàng đứng dậy: “Hay là để dì đi nấu ít canh giải rượu nhé, nếu không sáng mai dậy lại bị đau đầu đấy.”

Hứa Hằng Châu do dự một chút rồi gật đầu: “Làm phiền dì ạ.”

Dì Hoàng mỉm cười: “Không phiền đâu, tiện tay thôi mà. Dì nấu nhiều một chút, mọi người đều có thể uống.”

Bà đứng dậy đi vào bếp, chú Cát lặng lẽ đi theo giúp dì Hoàng một tay.

Hứa Hằng Châu đỡ Hướng Thần. Chân Hướng Thần bủn rủn, nửa người dựa hẳn vào anh, đầu đặt trên vai anh. Ở khoảng cách gần, Hướng Thần ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.

“Anh uống rượu rồi.” Hướng Thần lầm bầm.

Hứa Hằng Châu đang nói chuyện với dì Hoàng nên không để ý tới cậu, Hướng Thần tiếp tục lải nhải: “Anh uống rượu của em rồi, rượu của em bị anh uống sạch rồi, em không còn gì hết…”

Cậu ôm cái chai rỗng tuếch, cảm thấy hiện tại mình tủi thân vô cùng. Hứa Hằng Châu kéo cậu cậu cũng không chịu đi, cứ như một vị sư trẻ đang tụng kinh cho anh nghe vậy.

Hà Viễn Phong hóng chuyện không sợ chuyện lớn, cố ý nói: “Chú đã bảo là nó uống mà, cháu còn không tin.”

Cố Vân Chi lườm anh ta một cái: “Chỉ anh là lắm chuyện thôi, Thần Thần cần đi nghỉ rồi.”

Nói xong thì định giúp Hứa Hằng Châu dỗ Hướng Thần, kết quả Hướng Thần nghe thấy lời của Hà Viễn Phong thì bắt đầu tức giận, hằn học liếc Hứa Hằng Châu một cái, cực kỳ hung dữ nói: “Anh trả rượu lại cho em!”

Hứa Hằng Châu bị cậu quậy đến phát hỏa, xốc người lên bế bổng cậu dậy: “Đã bảo là anh không uống rồi, không đi anh bế em đi nhé.”

Hướng Thần chớp mắt cái đã phát hiện mình lơ lửng giữa không trung, cái đầu vốn đã choáng váng sau khi say rượu nay lại càng chóng mặt hơn. Cậu hốt hoảng bám chặt lấy Hứa Hằng Châu, mặt trắng bệch la hét loạn xạ: “Anh thả, thả ra, em không đi…”

Cậu vừa đạp vừa đánh, tính bướng bỉnh nổi lên, ra tay không biết nặng nhẹ. Hứa Hằng Châu bế cậu nên không rảnh tay, bị cậu đá cho mấy phát. Chút đau đớn đó anh không để tâm nhưng trong lòng thực sự là đã nổi giận rồi.

Cô giáo Đàm thấy sắc mặt anh không ổn thì vội vàng tới giúp đỡ, nhẹ giọng dỗ dành Hướng Thần: “Đừng quậy nữa nhé, đá đau anh trai rồi. Nó sẽ giận đấy.”

Bà lại hỏi Hứa Hằng Châu có bị thương chỗ nào không, định gọi bác sĩ Ngụy tới xem cho anh.

Bác sĩ Ngụy nhấp một ngụm rượu nhỏ, chậm rãi không nhúc nhích. Đàn ông con trai bị đá hai cái thì có chuyện gì được, sức lực mềm nhũn của Hướng Thần ông đều nhìn thấy cả rồi, dấu chân toàn ở ống quần, nếu đá lên trên thì ông còn lo lắng một chút chứ thế này thì sợ gì.

Hứa Hằng Châu đen mặt đứng đó, Tống Văn Bân cười khổ đi tới kéo anh. Hai đứa cháu này của chú tình cảm vốn luôn rất tốt, đây là lần đầu tiên thấy đứa cháu lớn sa sầm mặt với đứa cháu nhỏ.

“Đi đi đi, cháu chấp nhặt với em nó làm gì. Uống say rồi chẳng biết gì đâu, đợi nó tỉnh lại tự nhiên sẽ biết lỗi. Nào, hai chú cháu mình uống thêm hai ly nữa, để bà Đàm của cháu trông cho.”

Hứa Hằng Châu nhắm mắt lại trấn tĩnh một chút, cơn giận vơi đi đôi chút, cũng thấy mình hơi chuyện bé xé ra to. Thế nhưng trong lòng vẫn ghi sổ thêm một tội cho Hướng Thần, định bụng đợi cậu tỉnh dậy sẽ dạy dỗ cậu một trận ra trò.

Hứa Hằng Châu ngồi lại bàn tiệc, Hướng Thần thì đứng yên tại chỗ không chịu nhúc nhích. Hứa Hằng Châu kéo cũng không đi, cô giáo Đàm lại càng không thể lay chuyển nổi cậu nên đành dứt khoát bê một chiếc ghế dựa ra, cho Hướng Thần ngồi ngược lại rồi gục mặt lên lưng ghế.

Lo liệu xong cho cậu, bác sĩ Ngụy gọi cô giáo Đàm quay lại ăn tiếp. Hướng Thần ngồi cách bàn tiệc không xa, ngay phía sau lưng Hứa Hằng Châu, chỉ cần anh vươn tay ra là có thể chạm tới. Cô Đàm liếc nhìn một cái thấy cậu ngoan ngoãn nằm đó nghiêng mặt nhìn Hứa Hằng Châu, nên mới yên tâm ngồi xuống.

Không ai đoái hoài đến Hướng Thần, cậu ngược lại trở nên yên tĩnh, lặng lẽ ngồi đó. Đôi mắt đen láy chớp cũng không chớp, cứ thế nhìn chằm chằm vào Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu đương nhiên cảm nhận được ánh mắt phía sau lưng, anh cố tình không để ý tới Hướng Thần, vẫn ung dung thong thả ăn uống.

“Canh giải rượu xong rồi đây.” Dì Hoàng bưng một nồi canh giải rượu tới, chú Cát đi phía sau cầm theo một chồng bát.

“Múc cho Thần Thần trước đi.” Chung Bình đứng dậy giúp một tay, dì Hoàng liền múc một bát đưa cho Hướng Thần trước.

Canh giải rượu này là do chú Cát làm theo công thức riêng, nguyên liệu chính là mấy quả cam chua, bên trong còn thêm mơ xanh, hạt sen, sơn tra, đường trắng, giấm trắng… ngửi qua thấy chua chua ngọt ngọt, không hề khó uống.

Dì Hoàng bưng bát canh đến sát mặt Hướng Thần, nhẹ giọng dỗ cậu uống canh. Hướng Thần khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi ngọt mới cúi đầu hớp một ngụm.

Cậu vốn thích ăn đồ ngọt, lúc say rồi cũng thấy món canh này vị khá ổn, lập tức đưa tay định bưng bát. Dì Hoàng sợ cậu làm rơi bèn vội vàng nói: “Đừng đừng đừng, để dì làm cho, Thần Thần cứ thế uống thôi.”

Hướng Thần không chịu, cứ nhất quyết đòi tự cầm. Dì Hoàng đành phải đưa bát cho cậu, rồi tự mình giữ lấy cạnh bát bên cạnh.

Hướng Thần cầm được bát canh, một tay cầm bát lắc la lắc lư khiến dì Hoàng nhìn mà kinh hồn bạt vía, tay kia lại thò ra cẩn thận chọc chọc vào lưng Hứa Hằng Châu.

Động tĩnh sau lưng Hứa Hằng Châu biết rõ mồn một, cái tay chọc anh là của ai anh cũng biết. Anh cứng đờ người một lát không nhúc nhích, ngón tay phía sau lại chọc lên, lần này lực nhẹ hơn, lộ ra vẻ dè dặt.

Hứa Hằng Châu xoay người lại, cố ý hung dữ nói với Hướng Thần: “Làm gì đấy?”

Hướng Thần rụt người lại một cái rồi lại nở một nụ cười nịnh nọt với Hứa Hằng Châu, run run tay đưa bát ra trước mặt anh: “Cho anh uống này, ngọt lắm…”

Hứa Hằng Châu lập tức mềm lòng, nhưng ngoài mặt vẫn còn chưa chịu xuống nước: “Vừa nãy chẳng phải còn đòi anh trả rượu sao? Đừng có đợi anh uống xong rồi lại đòi anh đấy nhé.”

“Không… không đòi đâu.” Hướng Thần vội vàng đưa bát ra trước mặt anh, chỉ sợ chậm một chút là Hứa Hằng Châu không tin nữa.

Thế nhưng cậu vốn đang tì người lên lưng ghế dựa, trọng tâm vừa ép về phía trước, chiếc ghế lập tức lật nhào. Dì Hoàng kêu lên một tiếng mà không kéo kịp, may mắn là Hứa Hằng Châu kịp thời vươn tay đón được Hướng Thần vào trong vòng tay.

Vấn đề là trên tay Hướng Thần còn đang bưng bát canh giải rượu, Hứa Hằng Châu chỉ lo đỡ cậu nên cả bát canh đó đều đổ hết lên người anh.

“Có bị bỏng không?” Dì Hoàng vội vàng chạy lại kiểm tra, canh vừa ra lò vẫn còn nóng, lúc cho Hướng Thần uống bà đã phải thổi rất lâu.

Những người khác thấy bên này loạn thành như thế cũng chạy lại giúp đỡ, Chung Bình thì trông bé Bình An không cho con bé chạy qua phá đám.

Một đám người vây lại, Hướng Thần bị trận thế này dọa cho sợ hãi, co rúm tại chỗ không dám động đậy. Hứa Hằng Châu vội vàng nói: “Không sao đâu, không bị bỏng, thực sự không sao ạ.”

Bát canh đó dì Hoàng vốn đã để nguội bớt mới cho Hướng Thần uống, cậu lại cầm trên tay lắc qua lắc lại một hồi, nhiệt độ tuy còn hơi cao nhưng cách lớp quần áo dày nên thực sự không bị bỏng.

Bác sĩ Ngụy qua xem qua một chút xác nhận không có vấn đề gì mới bảo mọi người ngồi lại chỗ cũ.

Nước đường dính trên quần áo và da thịt rất khó chịu, Hứa Hằng Châu định đi tắm rửa và thay bộ đồ khác. Anh và Hướng Thần thỉnh thoảng vẫn ở lại đây qua đêm nên ở đây có sẵn quần áo sạch của hai người.

Anh nói với mọi người một tiếng, xoay người định đưa Hướng Thần cùng đi rửa ráy, vì lúc nãy quần áo cậu cũng dính một ít.

Lúc này Hướng Thần mới chậm mất nửa nhịp phát hiện ra mình lại gây họa, liền nắm lấy tay Hứa Hằng Châu xin lỗi: “Em xin lỗi, em không cố ý đâu.”

Lần này Hứa Hằng Châu thực ra không giận cậu, nhưng anh hơi có bệnh sạch sẽ, trên người không thoải mái nên tâm trạng cũng không tốt, nét mặt khó tránh khỏi lộ ra đôi chút khó chịu.

Vậy nên dù anh nói không giận, nhưng Hướng Thần vốn đã quen với mọi biến động cảm xúc của anh không tin tí nào. Đầu óc cậu giờ rất mơ hồ, không phân biệt được sự khó chịu của Hứa Hằng Châu là vì điều gì, chỉ đinh ninh rằng anh đang thực sự giận mình.

Hướng Thần cảm thấy trong lòng rất khó chịu, cậu không muốn người trước mặt ghét mình. Thế là dùng sức hoạt động bộ não gần như đã đình công để tìm cách dỗ dành Hứa Hằng Châu.

Những mảnh ký ức mờ nhạt lóe lên trong đầu, Hướng Thần không kịp mà cũng chẳng cách nào nghĩ kỹ được, cậu đã tuân theo bản năn nhào vào lòng Hứa Hằng Châu, ôm lấy cổ anh rồi ghé sát mặt vào.

Hứa Hằng Châu vừa mới đỡ người đứng vững, còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị hôn một cái rõ kêu.

Trên môi là hơi thở mang theo vị ngọt và mùi rượu của Hướng Thần, Hứa Hằng Châu hoàn toàn sững sờ. Nếu đổi lại là địa điểm khác khi chỉ có hai người bọn họ, anh rất sẵn lòng hôn lại, trao cho Hướng Thần một nụ hôn ngọt ngào.

Thế nhưng lúc này…

Xung quanh đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại, ngay cả tiếng bát đũa va chạm cũng không còn nghe thấy nữa, Hứa Hằng Châu không cần quay đầu cũng biết sắc mặt của mọi người lúc này như thế nào.

Khổ nỗi Hướng Thần chẳng hề hay biết gì, còn giống như một chú chó nhỏ l**m anh một cái, cười ngây ngô mềm mại: “Em hôn anh rồi, anh đừng giận em nữa.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn