Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 192

Vào ngày Trung thu, Hướng Thần, Hứa Hằng Châu cùng với Hà Viễn Phong, Cố Vân Chi, còn có Đặng Lịch và gia đình Tống Văn Bân cùng tụ họp tại sân nhỏ của bác sĩ Ngụy.

Nhân duyên đặc biệt đã đưa những con người vốn không nên quen biết này xích lại gần nhau, họ đã nương tựa giúp đỡ lẫn nhau đi qua những năm tháng khó khăn nhất, không phải người thân nhưng còn thân thiết hơn cả người thân. Ngày Tết đoàn viên như Trung thu, họ liền tụ họp lại một chỗ cùng đón ngày lễ tốt lành.

Ngoài những người này ra, dì Hoàng và chú Cát cũng là những người cô đơn lẻ bóng, hai người lớn tuổi ở tiệm ăn vặt luôn tận tâm tận lực giúp đỡ Hướng Thần không ít. Đặc biệt là dì Hoàng, bà thực sự coi Hướng Thần như con trai mình mà đối đãi.

Cho nên dịp Trung thu lần này, họ dứt khoát gọi cả hai người tới để tránh cho hai người chỉ có thể trải qua ngày lễ đoàn viên trong cô đơn quạnh quẽ.

Còn có một Lý Minh nữa, cậu ta lặn lội đường xa rời quê hương theo Hứa Hằng Châu đến thủ đô, người thân cách xa ngàn dặm. Thời này giao thông cũng chưa đủ phát triển, chỉ có thể gọi một cuộc điện thoại về nhà nói vài câu với cha mẹ anh em.

Cậu ta là người bạn mà Hứa Hằng Châu tin cậy, đương nhiên không thể để cậu ta ra rìa đón lễ một mình, cuối cùng cũng mời đi cùng luôn.

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều không phải kiểu ông chủ lớn keo kiệt khắt khe, Tết Trung thu cửa tiệm và nhà máy đều đóng cửa cho nhân viên và công nhân về nhà đón lễ.

Xưởng may có một số công nhân ngoại tỉnh, nhà quá xa không về được đành ở lại ký túc xá công nhân cùng nhau đón lễ. Lý Minh đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu nấu ăn cho họ để họ thoải mái ăn uống.

Đám trẻ bước ra từ thôn Đại Hà như Sơn Tử, Trần Nhược Hàm, Tam Ni cũng hẹn nhau cùng tụ tập. Mẹ của Mai Tử đã từ chối lời mời của Hướng Thần, lựa chọn cùng đón lễ với bọn trẻ, dù sao cũng là những đứa trẻ bà nhìn từ nhỏ đến lớn nên sẽ quen thuộc hơn.

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đã dán thông báo nghỉ lễ từ sớm, báo cho khách hàng biết Trung thu được nghỉ, còn phát chút quà lễ cho nhân viên.

Quà không phải thứ gì khác chính là những hộp quà bánh trung thu vốn đã tràn lan ở thời đại sau này. Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này bắt nguồn từ việc Hướng Thần khơi mào trước.

Khi đó vẫn chưa đến Trung thu, có ngày Hướng Thần lật lịch phát hiện ra chỉ còn nửa tháng nữa là đến Trung thu. Cậu chép miệng một cái, nói với Hứa Hằng Châu rằng muốn ăn bánh trung thu rồi, bảo anh lấy hai hộp quà bánh trung thu ra.

Kiểu bánh trung thu này thường chỉ bán nhiều vào khoảng trước sau Trung thu, hơn nữa hạn sử dụng không dài lắm. Trung thu qua mà không bán hết thì chẳng bao lâu sau đã phải dỡ xuống kệ rồi.

Lúc họ xuyên tới đây còn cách Tết Trung thu rất xa, trong không gian của Hứa Hằng Châu không có nhiều hộp quà bánh trung thu, bánh trung thu bán lẻ theo cân lại có một ít nên lấy cho Hướng Thần mấy cái.

Hướng Thần xé một cái ra cắn một miếng, thấy là nhân thập cẩm thì tức khắc cau mày: “Muốn ăn nhân đậu đỏ cơ.”

Ngày nhỏ vào dịp Trung thu, bà ngoại thường mua cho cậu loại bánh trung thu thủ công do một tiệm đồ ngọt ở phố cũ làm, bánh nhân đậu đỏ ở đó cực kỳ ngon, ngọt mà không ngấy, Hướng Thần lần nào cũng muốn ăn cho đến khi no bụng mới thôi.

Đáng tiếc khi đó nhà cậu không có tiền nên mỗi lần bà ngoại mua không nhiều, cậu ăn nhiều một chút thì ông ngoại bà ngoại sẽ không còn nữa, thế là chỉ có thể giả vờ như mình không thích ăn. Chỉ là bà ngoại nào có không hiểu tâm tư của cậu, lần nào bà cũng chỉ ăn hai miếng rồi chê quá ngấy nói ăn không trôi nữa, bảo Hướng Thần giúp bà ăn nốt.

“Để anh tìm xem.” Hứa Hằng Châu nói xong lại đi lục tìm trong không gian.

Hướng Thần lắc đầu: “Thôi bỏ đi, em ăn cái này là được rồi.”

Sau này khi cậu lớn lên có tiền rồi, có thể mua bao nhiêu bánh trung thu cũng được thì ông ngoại bà ngoại đã không còn nữa. Tiệm kia cũng đã đổi chủ, cụ ông làm bánh năm xưa chẳng thấy đâu, hương vị người thợ mới đến làm ra đã không còn là cái vị trong ký ức đó nữa rồi.

Hướng Thần ăn vài miếng cho xong cái bánh trung thu trong tay, nghẹn đến mức hơi khó chịu, đón lấy cái cốc Hứa Hằng Châu đưa qua uống ừng ực một hơi mới thấy ổn hơn.

Quay đi quay lại Hướng Thần cũng quên luôn chuyện này, cũng không nhắc lại việc muốn ăn bánh trung thu nữa. Hứa Hằng Châu lại nhớ rõ ánh mắt hoài niệm của Hướng Thần lúc đó. Anh âm thầm đi tìm dì Hoàng và chú Cát hỏi họ có biết làm bánh trung thu không, dì Hoàng không biết nhưng chú Cát thì biết.

Cuối cùng khi làm xong bánh trung thu nhân đậu đỏ, Hứa Hằng Châu mang cho Hướng Thần ăn. Hướng Thần nhìn cái bánh trung thu trước mặt gần như giống hệt cái bánh cậu từng mô tả với Hứa Hằng Châu mà mũi cay cay, vội vàng cầm lên một miếng bỏ vào miệng.

Cổ họng cậu hơi nghẹn lại, càng ăn bánh trung thu càng chậm lại. Hứa Hằng Châu tưởng Hướng Thần không thích, bèn nói: “Không ngon thì đừng ăn nữa, uống chút nước đi.”

Hướng Thần lắc đầu nguầy nguậy: “Ngon, cực kỳ ngon luôn.”

Thực ra hương vị của cái bánh trung thu ngày nhỏ kia cậu cũng đã hơi quên rồi, chỉ nhớ là ngon, nhưng ngon như thế nào thì cậu cũng không nói rõ được. Nhưng bây giờ khi ăn cái bánh này, cậu cũng cảm thấy nó là ngon nhất.

Hướng Thần được ăn bánh trung thu trước một lần cảm thấy mãn nguyện rồi, Hứa Hằng Châu lại nhìn chằm chằm chỗ bánh còn lại đầy suy tư: “Em nói xem bánh này có thể mang ra ngoài bán không?”

“Tất nhiên rồi.” Hướng Thần nói: “Em thấy còn ngon hơn loại trong không gian của anh nữa.”

Thứ Hứa Hằng Châu đưa cho cậu không phải hàng rẻ tiền gì, nhưng đồ do máy móc làm ra đôi khi cứ thiếu đi một chút hương vị so với đồ thủ công.

Hứa Hằng Châu nghe xong thì suy nghĩ một lát: “Vậy chúng ta làm một ít hộp quà bánh trung thu để bán đi.”

Hướng Thần ngẩn ra, không biết sao anh đột nhiên lại nảy ra ý định này. Thời này cũng có bán bánh trung thu, khi Trung thu gần đến thì các cửa hàng bánh kẹo đều có bán bánh trung thu lẻ theo cân. Lúc họ còn ở thành phố Thanh Giang từng thấy những gia đình điều kiện không tốt lắm chỉ mua một hoặc hai cái bánh vài ngày Tết Trung thu, về nhà dùng dao cắt ra cho cả gia đình chia nhau ăn.

Hứa Hằng Châu xòe tay: “Không phải bán bánh trung thu, mà là bán hộp quà bánh trung thu.”

Hướng Thần ngẫm nghĩ một chút rồi bừng tỉnh, Hứa Hằng Châu đây là muốn tạo ra giá trị thặng dư. Bánh trung thu bán lẻ thì đáng bao nhiêu tiền, nhưng cho vào một cái hộp cao cấp một chút thì giá trị lập tức tăng vọt.

Cậu từng thấy trong siêu thị, những hộp quà bánh trung thu giá vài trăm tệ, thực chất bên trong chỉ có mấy cái bánh, những chỗ còn lại toàn dùng bìa cứng làm khuôn để lấp đầy khoảng trống. Theo Hướng Thần thấy thì đúng là mua về lỗ to, nhưng người mua vẫn cứ nườm nượp.

Bây giờ, Hứa Hằng Châu cũng định dùng chiêu này để kiếm tiền của người dân thủ đô rồi!

Nói là làm, vả lại thời gian còn lại không còn nhiều, Hứa Hằng Châu giao việc sản xuất sản phẩm cho Hướng Thần, bảo cậu đi thông báo với bên chú Cát.

Tự anh đi chạy đôn chạy đáo vài xưởng máy đặt làm một lô hộp giấy cao cấp cùng một lô hộp thiếc. Hộp thiếc đã có sẵn hàng, chỉ cần phun hoa văn và chữ lên bên ngoài theo yêu cầu của anh là xong.

Bên tiệm ăn vặt vốn dĩ đã thiếu nhân lực, Hướng Thần đành phải tạm thời thiê một nhóm các thím tay chân lanh lẹ đến làm công nhật, lại thuê thêm một cái sân nhỏ, chú Cát phụ trách làm nhân và hướng dẫn kỹ thuật làm bánh, tiền công tính theo sản phẩm hoàn thành.

Những người thím này là do mẹ của Dương Oánh Oánh giới thiệu giúp. Gia đình họ kể từ khi mở tiệm đậu phụ, cuộc sống ngày một khấm khá, không chỉ dần dần trả hết nợ nần mà còn dự định tích cóp tiền để mua một căn nhà.

Sau này khi tiệm ăn vặt tuyển người, Dương Oánh Oánh về xóm đánh tiếng trước. Có một cô gái cùng xóm được chọn, cả nhà người ta vô cùng cảm kích cô, danh tiếng nhà họ Dương ở khu đó lập tức nổi như cồn.

Lần này Hướng Thần nói muốn thuê người làm việc thời vụ, mẹ Dương vừa hô một tiếng lập tức giúp cậu giải quyết xong vấn đề nhân lực. Đều là những người đã được mẹ Dương sàng lọc trước, ưa sạch sẽ, tay chân tháo vát, làm việc nhanh nhẹn, giúp cho Hướng Thần một việc lớn.

Bánh trung thu làm xong lại được đóng gói kỹ từng cái một. Hứa Hằng Châu đương nhiên không ác đến mức ăn gian nhét thêm giấy bìa độn vào trong cho kín. Hộp lớn chừng nào thì đựng bấy nhiêu bánh trung thu, cùng lắm là bày biện hoa mỹ một chút, xếp thành vài hình khối.

Thẩm mỹ của Hứa Hằng Châu thì khỏi phải bàn, anh cũng rất chịu chi cho bao bì, toàn dùng vật liệu tốt. Sau khi hộp đóng gói hoàn thiện trông vô cùng tinh xảo và đẹp mắt, nhìn một cái là thấy ngay sự cao cấp.

Bánh trung thu tất nhiên cũng là nguyên liệu thật ngon thật, chú Cát tự tay chọn lựa nguyên liệu, chú cực kỳ coi trọng phương diện này. Nguyên liệu của tiệm ăn vặt từ trước đến nay đều mua loại tốt nhất, dù giá cả có cao hơn một chút cũng được. Hướng Thần không bao giờ làm khó chú ở điểm này, chi tiền rất sảng khoái, chú Cát miệng không nói ra nhưng trong lòng vô cùng hài lòng.

Bánh trung thu sau khi đóng gói thành hộp giá cả tăng lên gấp đôi. Ngay cả loại rẻ nhất, Hứa Hằng Châu định giá cũng đắt hơn bánh bán lẻ một phần. Loại đóng hộp thiếc thì thậm chí còn tăng lên gấp mấy lần.

Dì Hoàng lo lắng khôn nguôi, rất sợ những thứ này không bán được thì ế ẩm không tiêu thụ đi đâu được. Bà có nghe Hướng Thần nói rồi, riêng tiền chi cho hộp ngoài đã tốn không ít, chưa nói đến tiền làm bánh trung thu.

Hứa Hằng Châu lại chẳng hề lo lắng. Thời nào cũng có người giàu, huống hồ kinh tế đất nước sắp bước vào giai đoạn phát triển thần tốc, hiện tại đã bắt đầu thấy manh mối. Thủ đô với tư cách là trái tim của cả nước thì người giàu có không hề ít.

Họ chuẩn bị muộn nên bánh trung thu thực ra không có nhiều. Anh cảm thấy chỉ sợ không đủ bán, chứ không sợ bán không hết.

Về phương diện làm ăn, Hướng Thần vô cùng tin tưởng anh, và sự thật đúng như những gì Hứa Hằng Châu dự liệu.

Lúc đầu, các hộp quà bánh trung thu được đặt bán kèm tại tiệm ăn vặt, được xếp thành từng đống ở chỗ dễ nhìn nhất, trên tường treo bảng giá. Mỗi khi thực khách vào tiệm nhìn thấy những hộp quà bánh trung thu bao bì tinh xảo này đều không nhịn được mà liếc nhìn vài cái.

Không chỉ một người chê giá đắt, nhưng người móc hầu bao cũng không ít. Dì Hoàng vốn còn đang lo lắng, đợi đến khi một ngày phải lên hàng hai lần, bà liền chẳng lo lắng chút nào nữa.

Không chỉ có vậy, những hộp quà bánh trung thu này còn dấy lên một làn sóng. Từ chỗ khách hàng của tiệm ăn vặt mua lẻ tẻ lúc ban đầu đến việc có người chuyên đến tiệm ăn vặt để mua hộp quà bánh trung thu, ngửi thấy mùi thơm rồi tiện thể dùng bữa tại tiệm luôn.

Các thương gia khác nghe hơi mà tìm đến. Đáng tiếc thời gian không còn kịp nữa, đơn hàng ở các xưởng đã xếp lịch đến tận sau Trung thu, lúc đó làm xong thì còn tác dụng gì nữa đâu.

Thực ra những người mua hộp quà bánh trung thu hiếm khi là để nhà mình ăn, phần lớn đều dùng để đi biếu, dù sao một hộp quà như thế này mang ra ngoài biếu cấp trên hay họ hàng thân thích gì đó thật sự rất có thể diện.

Đám người Đặng Lịch cũng nhận được không chỉ một hộp, may mà bánh rất ngon, mình không ăn thì chia cho người thân bạn bè xung quanh cũng được. Như Đặng Lịch một người cô đơn nên muốn đưa hết lại cho Hướng Thần để cậu mang về bán.

Tết Trung thu còn chưa tới, hộp quà bánh trung thu trong tiệm đã không còn lại mấy hộp, ngay cả nhân viên cũng động lòng không thôi. May mà thu nhập của họ khá cao, cắn răng mua hộp rẻ nhất là vẫn chấp nhận được.

Cuối cùng Hướng Thần lên tiếng, mỗi người được tặng một hộp quà bánh trung thu dịp lễ, nhân viên ai nấy đều hân hoan cổ vũ, hận không thể hô to vài tiếng ” ông chủ nhỏ vạn tuế”.

Bên cửa hàng quần áo cũng có, xưởng may thì vì công nhân quá đông nên cuối cùng chỉ phát một ít bánh trung thu bán lẻ nhưng cũng được coi là phúc lợi rất tốt rồi.

Ngày Trung thu, một nhóm lớn tụ họp lại một chỗ, chú Cát và dì Hoàng trổ tài hết mức làm một bàn đầy thức ăn ngon.

Đặng Lịch không biết kiếm đâu ra một chai rượu ngoại, bảo là muốn cho mọi người nếm thử vị rượu Tây. Kết quả ngoại trừ Hứa Hằng Châu và Cố Vân Chi, chẳng ai ưa nổi cái vị đó.

Vẫn là rượu mơ tự ủ do chú Cát mang tới nhận được nhiều lời khen ngợi. Chú vốn tâm lý, biết ở đó còn có các đồng chí nữ nên mang rượu trái cây tới, vị hơi ngọt, không chỉ cô giáo Đàm và Chung Bình thích mà Hướng Thần cũng thích. Uống hết phần trong ly mình chưa đủ, cậu còn lén uống luôn phần trong ly của Hứa Hằng Châu.

Nhấm nháp thấy vị ngon, Hướng Thần lập tức dán mắt vào chai rượu. Sau khi rót một vòng, trong chai vẫn còn lại hơn nửa chai.

Đám người Tống Văn Bân thì uống rượu nồng độ cao hơn, cô giáo Đàm và Chung Bình một người tuổi đã cao, một người phải trông con nên đều chỉ nhấp môi nếm thử.

Chỉ có Hướng Thần là khác, thấy mọi người đều không động vào chai rượu mơ nữa. Cậu lén lút đưa tay cầm lấy, lắc lắc một cái vẫn còn lại gần nửa chai.

Hứa Hằng Châu chỉ vừa rời mắt một lát, lúc quay đầu định gắp thức ăn cho Hướng Thần thì phát hiện bạn trai nhỏ nhà mình đã hai má ửng hồng, đôi mắt mơ màng nhìn anh cười ngây ngô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn