Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 191

“Muốn xem tivi màu à?” Hứa Hằng Châu nhìn thấu tâm tư Hướng Thần, nhướng mày hỏi.

Hướng Thần cười một tiếng, đùa lại: “Đúng vậy, gấu trúc còn mong có ảnh màu, em mong cái tivi màu không được sao?”

Hứa Hằng Châu bật cười: “Được chứ, sao lại không được.”

Thực ra trong không gian của anh có, chỉ là không lấy ra dùng được. Anh cứ ngỡ Hướng Thần không hứng thú với mấy thứ này bởi từ nhỏ anh đã chẳng mấy khi xem tivi, lớn lên cũng không giống những thanh niên khác thích lên mạng, với anh kiếm tiền mới là niềm vui.

Nhưng Hướng Thần muốn xem, anh đương nhiên phải tìm cách kiếm cho cậu một cái.

“Tivi màu tạm thời chưa bán được, nhưng lần tới anh có thể xách về cho em một chiếc.” Hứa Hằng Châu nói.

Nước ngoài lúc này tuy đã có tivi màu rồi nhưng nước mình vẫn còn là thời hoàng kim của tivi đen trắng. Hai năm tới nhà nước mới nhập dây chuyền sản xuất tivi màu đầu tiên, nhưng phải thêm một năm sau nữa mới chính thức đi vào hoạt động.

Trước lúc đó nếu anh muốn bán tivi màu thì chỉ có nhập khẩu từ nước ngoài hoặc tự mình sản xuất. Chi phí nhập khẩu quá cao, rủi ro lại lớn, Hứa Hằng Châu không định mạo hiểm.

Còn về việc tự sản xuất thì càng không thể, nhà nước còn chưa có động tĩnh gì mà anh đã làm ra được thì phải giải thích thế nào cho thỏa đáng đây.

Tuy nhiên, mang về một chiếc cho Hướng Thần xem ở nhà thì không vấn đề gì. Hứa Hằng Châu ghi nhớ chuyện này, đợi lần sau đi nhập hàng sẽ nghe ngóng thử.

Cửa hàng mới làm ăn rất khấm khá, không chỉ những giáo viên Hướng Thần biết đến mua mà sau đó giáo viên các khoa khác, thậm chí giáo viên các trường khác cũng hầu như đều ghé qua.

Phải nói rằng Hứa Hằng Châu đã chọn đúng vị trí. Là trí thức mà, so với quần áo giày dép, họ chắc chắn sẵn lòng bỏ tiền mua một chiếc đồng hồ hay radio hơn. Một số sinh viên có điều kiện cũng muốn mua một chiếc đài mẫu mới nhất mang về nghe cùng bạn bè, trông cũng rất oai.

Hơn nữa, chương trình khuyến mãi lớn nhân dịp khai trương của Hứa Hằng Châu cũng thúc đẩy doanh số. Những mặt hàng đắt tiền này dù muốn mua người ta cũng phải đắn đo, nhưng nhờ có hoạt động này, mọi người sợ hết khuyến mãi phải tốn thêm tiền nên nghiến răng mua luôn.

Ba ngày sau, thậm chí có nhiều người biết tin muộn cảm thấy hối tiếc vô cùng, hỏi đi hỏi lại xem còn chương trình này không. Nhân viên nhận được chỉ thị của Hứa Hằng Châu liền thông báo với mọi người rằng sau này vào các dịp lễ tết vẫn sẽ có các đợt giảm giá khác, mong mọi người để ý thêm các thông báo từ cửa hàng. Nhờ vậy mà cửa hàng lại kéo thêm được một lượng khách tiềm năng.

Đến đây, công việc kinh doanh mới của Hứa Hằng Châu coi như triển khai thuận lợi. Anh giao cửa hàng cho người đã chọn mặt gửi vàng trông coi rồi quay lại trường học.

Thực tế tiến độ học tập của Hứa Hằng Châu không hề chậm, nhưng vì phần lớn tâm trí anh không đặt vào việc học nên sau khi Hướng Thần tốt nghiệp sớm, anh vẫn còn đang đi học. Tuy nhiên anh cũng không định ở lại trường lâu hơn, chuẩn bị năm nay cũng xin tốt nghiệp sớm.

Hứa Hằng Châu quay lại trường không lâu thì đụng ngay kỳ thi giữa kỳ. Bạn cùng phòng nói với anh rằng có người trong lớp tuyên bố lần này nhất định sẽ đá anh ra khỏi danh sách nhận học bổng.

Hứa Hằng Châu nghe xong đầu tiên là ngỡ ngàng, sau đó thấy buồn cười. Anh còn chẳng mấy khi đến trường, không ngờ lại khiến người ta oán hận đến mức đó.

Về phần học bổng, anh chỉ là đã quen với việc xuất sắc, một khi đã thi cử thì anh chưa từng nghĩ sẽ thi cho có lệ, nhất định phải đạt được thành tích tốt nhất có thể. Anh không có chấp niệm với học bổng, có hay không cũng chẳng sao, nhưng những người khác rõ ràng không nhìn nhận như vậy.

Thế nhưng có thêm bao nhiêu oán giận cũng vô ích, Hứa Hằng Châu vốn dĩ không định ở lại trường lâu dài. Những người bạn học này, anh cảm thấy ai là người có thể kết giao thì hai năm qua anh cũng đã tạo dựng tình cảm không ít, còn người mà bạn cùng phòng nhắc tới kia anh không có ấn tượng, có lẽ sớm đã bị anh phân vào nhóm không thể kết giao rồi. Cho nên người nọ có thái độ gì với mình, Hứa Hằng Châu thực sự chẳng hề để tâm.

Thời gian thi giữa kỳ và cuối kỳ của sinh viên các trường đều xấp xỉ nhau, Hứa Hằng Châu đi tham gia kỳ thi giữa kỳ, Hướng Thần cũng không rảnh rỗi, cậu phải đi… coi thi.

Thời này việc coi thi dễ dàng hơn sau này rất nhiều, chưa nói đến chuyện khác thì việc gian lận về cơ bản là không có. Sinh viên đều vô cùng trân trọng cơ hội học tập, ngày thường ai nấy đều nỗ lực hơn người. Thi cử chỉ là để kiểm tra thành quả học tập của họ, giúp họ tra cứu và bù đắp thiếu sót, hầu hết đều có thể đạt điểm trung bình. Mà cho dù có ai không đạt, chắc chắn bản thân họ sẽ là người sốt sắng trước tiên.

Vì vậy công việc coi thi của Hướng Thần vô cùng nhẹ nhàng, giáo viên cùng coi thi với cậu thậm chí vừa đợi sinh viên bắt đầu làm bài là đã cầm sách lên đọc, không thèm liếc mắt xuống dưới lấy một cái.

Hướng Thần dù sao cũng đứng dậy đi loanh quanh hai vòng xem qua tình hình làm bài của sinh viên. Mọi người ai nấy đều cúi đầu viết chữ, cũng không thấy hành động nhỏ nào, Hướng Thần bèn yên tâm ngồi lại chỗ cũ, học theo giáo viên đi cùng kia cũng lôi một cuốn sách ra đọc.

May mà trước khi đi cậu có mang theo một cuốn sách, nếu không bây giờ chỉ có thể ngồi chán chết nhìn sinh viên viết bài thôi.

Công việc coi thi diễn ra bình lặng không chút sóng gió, mọi việc thuận lợi. Sau khi thu bài xong, những sinh viên đang đối chiếu đáp án với nhau có người than vãn không làm kịp, có người hối hận vì làm lạc đề khiến Hướng Thần nhìn thấy mà thấy vui vẻ, nghĩ về thời gian khổ cực của chính mình ngày xưa.

Số buổi Hướng Thần cần coi thi không quá nhiều. Sau khi thu bài thi đem đi nộp xong, cậu bèn đeo túi đi tìm Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu hôm nay thi hai môn, Hướng Thần sau khi đi ăn ở tiệm ăn vặt trước lại đóng gói một lượng lớn thức ăn mang tới trường cho Hứa Hằng Châu.

Buổi trưa nhà ăn rất đông, đợi họ thi xong mới đi thì phỏng chừng chẳng còn đồ gì ngon, Hướng Thần mang theo nhiều một chút để có thể chia cho các bạn cùng phòng của Hứa Hằng Châu.

Các bạn cùng phòng đều rất cảm kích Hướng Thần. Khi họ đến nhà ăn, cơm vẫn còn nhưng thức ăn chẳng còn lại bao nhiêu, những món thịt ngày thường mọi người không nỡ ăn thì mấy ngày thi cử đương nhiên sẽ không tiết kiệm. Đám Hứa Hằng Châu chỉ lấy được một món thịt, lượng thịt bên trong cực kỳ ít, không đủ cho một người ăn.

Hướng Thần đã đoán trước được tình huống này nên món ăn mang tới hầu hết đều là món thịt, thịt kho tàu, móng giò hầm đậu nành, thịt heo xào tái, lòng xào cay đều là những miếng thịt lớn, một miếng cắn xuống là mùi thịt ngập tràn khoang miệng, ăn kèm với một miếng cơm trắng là ngon đến mức người ta muốn nuốt cả lưỡi luôn.

Bạn cùng phòng của Hứa Hằng Châu vốn dĩ đã có ấn tượng rất tốt với Hướng Thần. Ngày thường Hướng Thần qua đây không bao giờ đi tay không, hoặc là mang cho Hứa Hằng Châu ít hoa quả, hoặc là xách ít bánh kẹo. Bản thân Hứa Hằng Châu lại không ăn mấy nên để lại trong ký túc xá chia cho các bạn cùng phòng.

Lần này lại được Hướng Thần đãi một bữa ngon, mấy người tự xưng là anh lớn cũng thấy hơi ngại ngùng, thuận miệng nói đợi sau khi thi xong cũng sẽ mời anh em họ ăn một bữa.

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đương nhiên không để tâm một hai bữa cơm này, nhưng bạn cùng phòng của Hứa Hằng Châu đều là những người tốt, anh cũng có ý định gây dựng mối quan hệ tốt với họ nên Hướng Thần liền thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn.

Cơm họ mua ở nhà ăn cộng thêm thức ăn Hướng Thần mang đến cũng khá nhiều. Vì để không lãng phí lương thực nên mọi người đều ăn sạch sành sanh, cuối cùng đều ăn đến mức no căng bụng. Nhà ăn quá chật chội, họ mua về ký túc xá để ăn nên lúc này không vội đi ngay, ngồi bên bàn nghỉ ngơi một lát cho xuôi cơm.

Có người bạn cùng phòng nhớ tới buổi thi sáng nay liền hỏi thăm Hứa Hằng Châu về tình hình thi cử của anh, Hứa Hằng Châu tự thấy không có vấn đề gì, nhưng anh cũng không phải tính cách ngông cuồng, chỉ nói là thi cũng tạm.

Có lẽ do thái độ của anh quá khiêm tốn, bạn cùng phòng cảm thấy cái câu cũng tạm kia nói ra vô cùng miễn cưỡng, tức khắc lo lắng nói: “Nếu như cậu thi không tốt thì đám người La Kỳ chắc chắn lại nói ra mấy câu kháy khịa châm chọc cho mà xem.”

Hứa Hằng Châu suy nghĩ một chút, hỏi: “La Kỳ là ai?”

Bạn cùng phòng: “… Cái người nói là muốn cướp suất học bổng của cậu ấy.”

Hướng Thần ở bên cạnh nhìn mà bật cười: “Sao anh lại như vậy chứ, tôn trọng đối thủ một chút đi được không?”

Ở trước mặt Hướng Thần, Hứa Hằng Châu khó tránh khỏi có hơi vênh váo, bày ra vẻ mặt chẳng hề để tâm, hời hợt nói: “Không phải ai cũng có tư cách làm đối thủ của anh.”

Lời này là lời nói thật lòng của anh, nhưng so với tính cách khiêm tốn lễ phép của anh trước mặt bạn cùng phòng thì khác biệt quá lớn. Hướng Thần lại biết rõ sự tự tin của anh bắt nguồn từ thực lực cá nhân mạnh mẽ, chưa bao giờ là nói suông khoác lác.

Nhưng người đi học thời này phần lớn đều mang trong mình sự kiêu ngạo, đặc biệt là những sinh viên đại học như họ đều là ngàn quân vạn mã vượt qua cầu độc mộc, thậm chí không chỉ vượt qua mà còn xông lên phía trước, trong lòng ai mà chẳng cảm thấy mình xuất chúng.

Cho nên bạn cùng phòng tuy kinh ngạc khi Hứa Hằng Châu thốt ra những lời khác hẳn ngày thường nhưng cũng không cảm thấy có gì quá đáng. Dù sao thành tích thường ngày của anh thực sự rất tốt, nếu họ có thành tích tốt như vậy, họ cũng dám nói thế.

Hướng Thần vẫn còn để tâm đến người bạn học không được Hứa Hằng Châu coi ra gì kia, bèn hỏi thăm bạn cùng phòng của Hứa Hằng Châu.

Bạn cùng phòng trông vẻ có rất nhiều điều muốn nói. Trong cuộc sống học tập tẻ nhạt mà có một cuộc cạnh tranh như vậy thì thú vị biết bao, trong lớp không ít bạn học đang chú ý. Thế nhưng bên kia đã hạ chiến thư rồi mà Hứa Hằng Châu vẫn chẳng hề nhập cuộc, hoàn toàn là một thí sinh hệ Phật.

Ngoại trừ lúc lên lớp thì chẳng thấy bóng dáng anh đâu, tan học là người này chuồn mất tăm, ngày thường cũng không ở ký túc xá, muốn chặn đường khiêu chiến cũng không chặn nổi anh.

Vì vậy Hướng Thần vừa hỏi, các bạn cùng phòng anh một câu tôi một lời bắt đầu kể, ai nấy đều phấn khích không thôi, cứ như chính mình là người trong cuộc vậy.

“La Kỳ là bạn cùng lớp với chúng tôi, thành tích cũng rất tốt. Lần trước suýt chút nữa là lấy được học bổng rồi.” Anh cả trong ký túc xá nói.

Hướng Thần thắc mắc: “Học bổng đâu chỉ phát cho mỗi một người, anh trai em cũng chẳng phải ở hạng bét trong danh sách, sao tên đó lại nhắm vào anh trai em?”

Hứa Hằng Châu đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó nghĩ tới điều gì đó. Trước đây khi anh đi học không phải chưa từng gặp tình huống này, nếu không phải vì thành tích hay thù riêng muốn tìm anh gây phiền phức, vậy thì chính là…

Anh vừa định ngắt lời bạn cùng phòng, thì anh hai trong ký túc xá đã mở miệng: “Uầy, chẳng phải là vì cô nàng Mạnh Thu Văn ở khoa Văn học Trung Quốc kia từng viết thư tình cho anh trai cậu sao. La Kỳ thích Mạnh Thu Văn, đáng tiếc là Mạnh Thu Văn ngoại trừ từng có tình cảm với anh trai cậu ra thì chẳng hòa nhã với ai bao giờ, thế là người ta đành chuyển oán hận lên anh trai cậu đó.”

Hứa Hằng Châu: “…”

Anh biết mà, đúng là ngồi trong nhà cũng dính chưởng từ trên trời rơi xuống. Anh còn chẳng nhớ nổi cái cô Mạnh Thu Văn kia là ai, mặt mũi tròn méo ra sao cũng không biết luôn, thế quái nào lại rước về cái rắc rối này! Nếu Hướng Thần thực sự là em trai anh thì để bạn cùng phòng nói một câu cũng chẳng sao, nhưng cậu không phải, cậu là bạn trai nhỏ nhà anh kia mà.

Hướng Thần nhìn Hứa Hằng Châu đầy ẩn ý, nhìn đến mức lòng anh phát lạnh: “Anh trai em còn từng nhận thư tình cơ à, có nhiều không? Anh ấy chẳng kể với em gì cả.”

“Anh không có nhận…” Hứa Hằng Châu nỗ lực biện minh, đáng tiếc bạn cùng phòng của anh hôm nay đúng là kiểu “đồng đội heo” chuyên môn kéo chân sau.

“Nhiều chứ, danh tiếng của anh trai cậu ở trường không nhỏ đâu, không chỉ khoa bọn anh mà rất nhiều bạn học nữ ở các khoa khác đều biết cậu ấy, còn muốn cùng cậu ấy ‘học tập đi lên’ nữa kìa.”

Hướng Thần giờ đã chẳng còn là Hướng Thần đơn thuần của ngày xưa nữa, cậu đã biết “cùng nhau học tập đi lên” có nghĩa là gì rồi. Cậu nhìn Hứa Hằng Châu, ánh mắt đầy oán hận: “Thật tốt quá, chả có ai hẹn em cùng nhau học tập đi lên cả, xem ra vẫn là sức hút của anh lớn hơn.”

Hứa Hằng Châu vừa bực vừa buồn cười. Nào phải là không có ai, anh vì muốn đuổi khéo đám tình địch tiềm năng mà không biết đã tốn bao nhiêu công sức, suốt hai năm qua cứ rảnh cái là lại chạy sang trường Hướng Thần. Đội lốt thân phận anh trai của Hướng Thần, lại còn mua chuộc cả bạn cùng phòng và những người bạn thân thiết của cậu mới có thể canh chừng kỹ càng “cây cải trắng” mơn mởn nhà mình.

Bây giờ Hướng Thần là giáo viên, cách sinh viên một thế hệ mới chặt đứt được tâm tư của đám nữ sinh kia. Còn trong số đồng nghiệp, các giảng viên nữ đều hơn xa tuổi Hướng Thần, Hứa Hằng Châu đương nhiên không cần lo lắng về chuyện yêu đương công sở này nọ.

Thế nên sau khi Hướng Thần ở lại trường giảng dạy, Hứa Hằng Châu ngược lại yên tâm hơn nhiều, cuối cùng cũng ngăn chặn được lũ “heo” khác tới ủi “cải trắng” nhà mình.

Thế rồi giây tiếp theo, Hướng Thần nhìn anh thở dài một tiếng: “Suýt quên không nói với anh, cô Mã ở văn phòng em cứ hay nhắc về con gái cô ấy với em mãi, bảo là muốn giới thiệu cho chúng em làm quen một chút.”

Hứa Hằng Châu: “… Không được làm quen!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn