Gió thu nổi lên, lá cây vàng dần theo từng ngày, hơi thu ngày càng đậm.
Học kỳ mới đã trôi qua gần một nửa, trong trường bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ. Với tư cách là một giáo viên trẻ nòng cốt, Hướng Thần rất được trọng dụng. Lần này cậu là một trong những người ra đề của khoa.
Bận rộn hơn một tuần, sau khi nộp đề thi xong, Hướng Thần cuối cùng cũng thảnh thơi hơn đôi chút. Sinh viên bận rộn ôn tập, mấy ngày này tiết dạy của cậu không nhiều, một ngày chỉ cần ở trường khoảng nửa ngày, thời gian còn lại do cậu tự sắp xếp.
Buổi sáng hôm nay Hướng Thần chỉ có một tiết, vả lại còn là tiết thứ hai nên cậu đã ngủ nướng, mãi đến gần chín giờ mới ngủ dậy. Hứa Hằng Châu hình như thời gian này cũng bận, ngoài buổi tối ra thì thường không thấy bóng dáng đâu.
Sau khi ngủ dậy, Hướng Thần thấy trong nồi vẫn nửa nồi cháo còn ấm, bên cạnh thớt còn có dưa muối ăn kèm cháo. Cậu biết đây là Hứa Hằng Châu chuẩn bị cho mình, trong lòng hơi ngọt ngào. Cậu múc cháo ra ăn một bữa ngon lành rồi mới ung dung đi bộ đến trường.
Đến văn phòng, Hướng Thần ngạc nhiên phát hiện bên trong trống không chẳng có lấy một bóng người, những người khác đều không có ở đây.
Cùng làm việc trong một văn phòng, mọi người đều nắm được hòm hòm lịch dạy của nhau. Sáng nay đâu phải chỉ mình Hướng Thần có tiết, các giáo viên khác đi đâu hết rồi?
Hướng Thần cứ ngỡ lại có cuộc họp nào đó mà mình bỏ lỡ thông báo bèn vội vàng đặt túi xuống, khép cửa văn phòng rồi đi về phía phòng họp. Lúc đi ngang qua văn phòng bên cạnh, những âm thanh quen thuộc bên trong đã thu hút sự chú ý của cậu.
Hướng Thần dừng bước, ghé đầu nhìn qua cửa sổ, phát hiện vài giáo viên ở văn phòng mình đều ở đây. Hóa ra mọi người đều tụ tập ở chỗ này, không biết đang làm gì.
Hướng Thần bước vào, đứng sau lưng đám đông hỏi một câu: “Mọi người đang xem gì thế ạ?”
Nghe thấy tiếng cậu, thầy Phùng ở văn phòng quay đầu lại, trên mặt vẫn còn vương chút ửng hồng vì phấn khích: “Thầy Hướng, chúng tôi đang xem cái radio mới mua của thầy Lâm đấy!”
Hướng Thần thắc mắc, radio thì có gì hay mà xem nhỉ? Đồng nghiệp của cậu đa số đều có thứ này rồi trong gia đình. Là trí thức mà, họ thích đọc sách, muốn tiếp cận kiến thức mới, thời này lại chưa có máy tính hay tivi nên radio và báo chí là công cụ thiết yếu.
Hướng Thần nghĩ vậy và cũng hỏi như thế. Những người bên trong ước chừng cũng đã xem đủ rồi, nghe cậu hỏi liền nhường chỗ cho cậu vào xem.
Thầy Lâm, chủ nhân của chiếc radio, đang ngồi trước bàn làm việc, trên mặt bàn đặt một chiếc radio mới tinh. Hướng Thần nhìn một hồi vẫn không thấy có gì đặc biệt, trông y hệt cái ở nhà cậu mà.
Cô giáo Mã nhanh mồm nhanh miệng, tranh phần giới thiệu cho Hướng Thần: “Thầy Hướng à, cái đài này không cần phiếu công nghiệp đâu nhé! Mà cậu nhìn xem đây là mẫu mới nhất, nhỏ hơn loại ở bách hóa tổng hợp một cỡ. Âm thanh lại cực kỳ trong, dùng thích lắm.”
Hướng Thần sững người một chút sau đó sực nhớ ra điều gì đó. Cái đài ở nhà cậu là mấy hôm trước Hứa Hằng Châu mang về cho cậu dùng chơi. Cậu không mấy hứng thú với mấy kênh đài ở đó nên chỉ nghịch mới hai lần cho biết rồi lại cất đi, giờ chắc đang bám đầy bụi ở nhà.
Ngoài nhà cậu ra, nhóm bác sĩ Ngụy, Đặng Lịch, Cố Vân Chi cũng đều được tặng. Họ đương nhiên không phải không mua nổi, nhưng Hứa Hằng Châu bảo đây là mẫu mới nhất, nhà mình có sẵn thì không cần đi mua nên tặng mỗi nhà một cái.
Thời gian qua Hướng Thần bận ra đề thi nên quên khuấy mất chuyện này. Xem chừng cửa hàng mới của Hứa Hằng Châu đã khai trương rồi nhỉ?
Quả nhiên, thầy Lâm tiếp lời cô giáo Mã: “Thầy Hướng, đây là cửa hàng mới mở gần trường mình đấy, trong đó có bán loại đài này. Đắt thì có đắt một chút nhưng không cần phiếu, lại dễ dùng, rất đáng đồng tiền bát gạo. Nghe nói mua số lượng lớn còn được ưu đãi nữa, mọi người có thể rủ nhau cùng đi.”
Lời này rõ ràng ông đã nói với các giáo viên khác một lần rồi, vừa dứt lời lập tức có người phụ họa, ai nấy đều có vẻ rất xiêu lòng.
Lương giảng viên đại học không thấp, mua một chiếc đài mới vẫn nằm trong khả năng chi trả, huống hồ rủ nhau mua chung còn được giảm giá. Thời này bách hóa tổng hợp làm gì có chương trình giảm giá, “hàng lỗi” thì tiêu thụ nội bộ, mua về dù có vấn đề gì thật thì cũng coi như mình đen, được thì dùng tiếp không được thì thôi.
Bây giờ nghe nói có hoạt động ưu đãi, những người đến muộn như Hướng Thần liền bắt đầu hỏi thăm thầy Lâm. thầy Lâm đã nói vài lần rồi, thấy người hỏi lại kiên nhẫn giải thích thêm lần nữa.
“Chủ tiệm nói khai trương khuyến mãi lớn, trong ba ngày đầu chỉ cần đi từ mười người trở lên cùng mua thì sẽ được hưởng ưu đãi giảm giá 10%.” Thầy Lâm cho biết.
Những người khác lập tức làm một bài toán kinh tế. Thời này ở bách hóa tổng hợp, giá một chiếc radio tùy theo chất lượng mà dao động từ 50 đến 120 đồng, số lượng phiếu công nghiệp cần có cũng khác nhau.
Cửa hàng mới này vì không thu phiếu và là hàng mẫu mới nên giá niêm yết tăng khoảng 20% đến 30%, nhưng mọi người vẫn thấy mức giá đó là rất hợp lý.
Tính ra, nếu được giảm 10% thì dù mua loại rẻ nhất cũng bớt được vài đồng, mua loại đắt thì số tiền tiết kiệm được còn nhiều hơn.
Ngay cả những giáo viên vốn không định mua cũng thấy động lòng. Một người nói: “Nhà tôi có cái cũ dùng tạm cũng được, nhưng con gái tôi cứ chê nó lúc hỏng lúc không. Cái mẫu mới này nhìn đẹp thật, hay là tôi cũng mua một cái nhỉ?”
“Mua đi mua đi, chúng ta đi mua cùng nhau rẻ được khối đấy.”
“Đúng thế, ba ngày đầu khai trương thôi, qua đợt này là không còn giá này đâu.”
Nói đến đây, có giáo viên liền hỏi thầy Lâm: “Cửa hàng này khai trương hôm nào thế, không phải là hết đợt khuyến mãi rồi chứ?”
Thầy Lâm đáp: “Tất nhiên là hôm nay rồi. Tôi vốn đã định mua radio nhưng mãi chưa gom đủ phiếu công nghiệp, thấy cửa hàng mới nên vào xem thử, thấy tốt quá nên mua luôn. Sau đó mới biết có hoạt động này, nếu không tôi đã về rủ mọi người cùng đi rồi.”
Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, các giáo viên khác tranh thủ bàn bạc. Người thì còn do dự muốn để mai hoặc ngày kia mới mua, người thì sợ hết khuyến mãi sớm hơn dự kiến nên muốn mua sớm cho yên tâm. Họ vừa bàn vừa ghi lại tên những người muốn mua để lúc đi cùng nhau sẽ dễ tính chiết khấu.
“Thầy Hướng, cậu có mua không?” Cô giáo Mã cầm sổ ghi tên, đếm một lượt rồi thấy Hướng Thần chưa lên tiếng nên hỏi một câu.
Hướng Thần cười ngượng ngùng: “Thôi ạ, nhà em có đài rồi nên không mua thêm đâu.”
Cô giáo Mã lẩm bẩm: “Nhà tôi cũng có cái cũ rồi nhưng vẫn mua cái này về dùng nè, cái cũ đem cho ông cụ ở nhà dùng cũng được mà.”
Thấy mọi người mải mê bàn chuyện mua đài, Hướng Thần không có ý định mua nên về thẳng văn phòng.
Đầu buổi chiều có tiết, tối qua Hứa Hằng Châu đã bảo trưa nay không về nhà ăn cơm nên sau khi dạy xong tiết buổi sáng, Hướng Thần giải quyết bữa trưa tại căng tin trường cho đỡ phải về nhà nấu nướng.
Giờ nghỉ trưa không dài, Hướng Thần ngại đi đi lại lại nên nghỉ ngơi tại văn phòng một lát. Buổi chiều dạy xong, giải đáp thêm vài thắc mắc của sinh viên là cậu có thể về nhà.
Ra khỏi cổng trường, Hướng Thần suy nghĩ một chút rồi đi tìm địa chỉ theo lời thầy Lâm.
Cửa hàng đó rất dễ tìm, không cách trường là mấy, đi bộ chỉ mất khoảng mười phút. Khu vực này được coi là khu phố đại học nên có rất nhiều trường quanh đây, đâu đâu cũng thấy giảng viên và sinh viên.
Khi Hướng Thần đi tới, từ xa đã thấy một cửa hàng chật kín người, ngoài cửa còn có người nghển cổ dòm vào bên trong.
Hướng Thần không vào, chỉ đứng từ xa nhìn một cái. Cậu không thấy Hứa Hằng Châu đâu mà chỉ thấy vài nhân viên trông quen quen, chắc là được điều từ các cửa hàng khác sang. Dù sao những người này đã có kinh nghiệm bán hàng lại là người quen mặt biết tên, cửa hàng mới bận rộn dùng người cũ sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Buổi tối Hứa Hằng Châu về rất muộn, Hướng Thần đã để phần cơm cho anh. Hứa Hằng Châu vội vàng rửa tay, ngồi xuống đánh chén sạch sành sanh mới thở phào bắt đầu trò chuyện với Hướng Thần.
Hướng Thần vừa rửa bát vừa kể chuyện ở trường hôm nay. Hứa Hằng Châu nghe xong cười bảo: “Lẽ ra em nên nói với họ là không cần đi đông, cứ nói tên em ra là được giảm giá chứ, dù sao em cũng là ông chủ nhỏ mà đúng không?”
Hướng Thần lườm anh một cái: “Anh đi mà nói, làm thế cứ như em là cái gì đao to búa lớn lắm không bằng.”
Cả một nhóm của người ta hào hứng bàn bạc nửa ngày mới gom đủ người tham gia hoạt động, cậu lại khinh khỉnh buông một câu “nói tên em ra là được”, Hướng Thần cảm thấy cái màn khoe mẽ này không ổn chút nào. Những người đó đâu chỉ là đồng nghiệp, nửa năm trước họ còn là thầy của cậu đấy.
“Anh nói thật mà.” Hứa Hằng Châu bảo: “Em dắt người qua đó có thể được giảm giá 20%.”
Thực ra anh có tặng mỗi người một chiếc cũng chẳng vấn đề gì, nhưng như thế thì quá cao điệu. Anh hy vọng Hướng Thần có một môi trường làm việc tốt ở trường, các mối quan hệ tốt sẽ giúp cậu thoải mái hơn nhiều.
Mức chiết khấu này còn thấp hơn cả hoạt động ở cửa hàng, tính ra giá cả chẳng chênh lệch là bao so với bách hóa tổng hợp, Hướng Thần kinh ngạc hỏi: “Hôm nay em đi ngang qua thấy cửa hàng làm ăn rất tốt, anh bán như thế không sợ lỗ vốn sao?”
Hứa Hằng Châu cười một tiếng: “Em có biết giá nhập của những thứ này là bao nhiêu không?”
Hướng Thần lắc đầu. Cậu chưa bao giờ hỏi sâu về chuyện làm ăn của Hứa Hằng Châu, anh muốn nói thì tự nhiên sẽ nói với cậu.
Hứa Hằng Châu nói ra một con số, Hướng Thần khẽ hít một hơi: “Anh nhập bao nhiêu hàng vậy?”
Hứa Hằng Châu không hề giấu giếm mà kể hết cho Hướng Thần, bao gồm cả số hàng anh dùng không gian vận chuyển về: “Ngoài radio còn có đồng hồ đeo tay. Thứ này kích thước nhỏ, giá lại không rẻ nên ước tính còn kiếm được nhiều hơn cả radio đấy.”
Anh cho Hướng Thần biết số lượng hòm hòm, Hướng Thần nhẩm tính trong đầu, sau khi có kết quả thì nhìn chằm chằm Hứa Hằng Châu một hồi, không phục không được.
Người ta đi một chuyến này chưa đầy một tháng mà kiếm về số tiền bằng nhiều người thời này làm cả đời cũng không kiếm được. Chẳng trách anh bảo khắp nơi đều là cơ hội kinh doanh, chỉ xem có biết nhặt hay không thôi.
Tất nhiên, số hàng này còn chưa bán hết, hơn nữa chi phí mặt bằng, nhân công cũng tốn tiền, nhưng so với lợi nhuận thì lại chẳng đáng là bao.
“Không ngờ thứ này lại kiếm tiền đến thế, nhưng với số lượng này chắc phải bán một thời gian nhỉ.” Hướng Thần nói.
Dù sao radio hay đồng hồ ở thời điểm này đều được coi là hàng xa xỉ, không giống như quần áo hay đồ ăn là mặt hàng tiêu dùng thường xuyên.
Hứa Hằng Châu gật đầu, vốn dĩ anh đã dự tính như vậy nên mới tốn công che giấu để dùng không gian mang thêm một đợt hàng về.
“Em thấy không lâu sau chắc chắn sẽ có người bắt chước thôi.” Hướng Thần nghĩ đến những cửa hàng quần áo và tiệm ăn vặt nhái theo mình, có hơi lo lắng nói với Hứa Hằng Châu.
“Sợ cái gì, anh đâu chỉ bán mỗi mấy thứ này.” Hứa Hằng Châu đã sớm có kế hoạch: “Chúng ta đây là cửa hàng điện máy, chỉ bán radio với đồng hồ thì ra thể thống gì. Thực ra đồng hồ chỉ là bán kèm thôi, sau này chắc chắn sẽ mở rộng thêm nhiều chủng loại mới. Chỉ cần sản phẩm của chúng ta luôn đi trước thì dù có người bắt chước cũng không sợ.”
Hướng Thần nghe xong liền hiểu ngay: “Anh định bán tivi màu à?”
Cậu chẳng muốn xem tivi đen trắng thêm chút nào nữa, màn hình nhỏ đã đành, số kênh còn ít, thật sự không quen xíu nào. Nếu có một cái tivi màu thì hoạt động giải trí cũng phong phú hơn, dù là xem Tây Du Ký cũng là một cách giải khuây tuyệt vời mà.