“Chào Thầy Hướng ạ.”
“Chào các em.”
Hướng Thần đi về phía văn phòng của mình, dọc đường liên tục có sinh viên quen mặt chào hỏi. Hướng Thần cố gắng giữ nụ cười mỉm, nhưng sự khó chịu trên cơ thể không phải là thứ cậu có thể kiểm soát được.
Trong lòng Hướng Thần lại lôi đầu sỏ gây tội ra mắng một trận, đã nói với anh hôm nay có tiết rồi mà người nọ cũng không biết tiết chế chút nào, hại cậu buổi sáng không lết dậy nổi.
Bước chân chậm chạp đi đến văn phòng, Hướng Thần khẽ thở phào, vô cùng cẩn thận ngồi xuống dựa lưng vào thành ghế, vùng eo nhức mỏi rã rời mới cảm thấy thoải mái hơn.
“Thầy Hướng, không phải cậu xin nghỉ sao? Sao lại đến rồi? Khỏi bệnh chưa?” Văn phòng lại có thêm một giáo viên đi vào, người này có quan hệ khá tốt với Hướng Thần. Buổi sáng cô giáo Đàm đến văn phòng nói chuyện Hướng Thần xin nghỉ, anh ta cũng nghe thấy còn giúp Hướng Thần dạy thay một tiết buổi sáng.
“Khỏi… khỏi rồi, không có việc gì lớn.” Hướng Thần miễn cưỡng cười, “Nghe nói tiết học buổi sáng là thầy Phùng giúp tôi lên lớp, thật sự cảm ơn anh quá.”
“Hầy, khách khí làm gì. Cậu chẳng phải cũng từng dạy thay cho tôi sao.” Thầy Phùng đứng dậy rót đầy nước vào cốc của mình, lại xách phích nước nóng hỏi Hướng Thần: “Thầy Hướng có muốn không? Cảm cúm thì phải uống nhiều nước vào. Tôi nghe giọng cậu vẫn còn hơi khàn, chúng ta làm nghề giáo viên này phí giọng lắm, nhất là lúc cậu đang ốm thế này…”
Hướng Thần ngượng đến mức đỏ bừng cả mặt. Cậu quay đầu khẽ ho hai tiếng, ôm cổ họng đến mức nói chuyện cũng không lưu loát: “Không… không cần đâu, trong cốc của tôi vẫn còn…”
Nói đoạn, vì sợ thầy Phùng đến thêm nước cho mình, cậu vội vàng lôi từ trong túi mang theo bên người ra một chiếc bình giữ nhiệt, bên trong là một bình… nước đường đỏ.
Cổ họng đúng là có hơi khó chịu. Đêm qua ngại bé Bình An ở phòng bên cạnh, cậu vẫn luôn cắn môi không dám phát ra tiếng, vậy mà Hứa Hằng Châu không biết phát điên cái gì, thấy cậu nhẫn nhịn vất vả thế mà trái lại còn b**n th** mà bắt nạt cậu thêm.
Nghĩ đến chuyện đêm qua, mặt Hướng Thần càng đỏ hơn. Cậu vội vàng lắc đầu, cảm thấy mình đúng là bị lây bệnh rồi, lúc này còn nghĩ đến chuyện đó.
Cậu chậm chạp uống nước đường đỏ, mở giáo án xem nội dung chiều nay cần dạy. Cũng may cậu vốn có thói quen chuẩn bị trước, nếu không lúc này lại phải luống cuống.
Gần đến giờ lên lớp, người trong văn phòng dần đông lên. Lại có giáo viên khác đi vào, mọi người đều hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Hướng Thần một chút.
Nụ cười trên mặt Hướng Thần đã cứng đờ, đón nhận sự quan tâm của từng đồng nghiệp một, trong đầu nhào nặn ra một hình nhân nhỏ mang khuôn mặt của Hứa Hằng Châu, sau đó bị cậu ấn xuống đất đấm túi bụi.
Tiết đầu Hướng Thần không có giờ nhưng ăn cơm trưa xong cậu đã vội vã đến trường ngay. Cậu muốn xem lại giáo án lần nữa, chứ ở nhà cứ bị người kia nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, Hướng Thần cảm thấy rất ảnh hưởng đến hiệu suất của mình.
Cho nên dù ghế văn phòng vừa lạnh vừa cứng, Hướng Thần vẫn từ bỏ giường nệm mềm mại. Cậu rất sợ mình nghe lời Hứa Hằng Châu cứ dựa dựa một hồi lại nằm xuống, nằm một hồi là không dậy nổi luôn.
Chẳng trách Hướng Thần đa nghi được. Sáng nay Hứa Hằng Châu đi tìm cô giáo Đàm xin nghỉ giúp cậu, cũng không biết nói năng thế nào mà nghe giọng điệu của thầy Phùng thì có lẽ là xin nghỉ thời gian không ngắn. Nếu không phải cậu lén chuồn đi thì thật không biết sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì nữa.
Nghĩ đến đây, Hướng Thần thầm mừng rỡ một phen, cảm thấy mình đã đưa ra một quyết định sáng suốt. Xem kìa, văn phòng thanh tịnh biết bao. Chuông lên lớp vừa reo, giáo viên trong phòng đã đi quá nửa, những người còn lại cũng đều đang bận rộn công việc, cậu có thể yên tĩnh xem giáo án, mệt thì còn có thể gục xuống bàn một lát.
Tuy bàn rất cứng nhưng ít nhất không có ai làm phiền cậu đúng không? Mọi người đều đang bận rộn lắm, Hướng Thần vui vẻ nghĩ thầm.
“Thầy Hướng ơi?”
“Dạ? Cô giáo Mã ạ, cô tìm tôi có việc sao?” Vả mặt đến quá nhanh, Hướng Thần có hơi tiếp nhận không nổi.
“Không có việc gì, tôi chỉ hỏi thăm sức khỏe cậu thôi. Sao rồi, bị ốm à? Tôi thấy sắc mặt cậu vẫn không được tốt lắm, sao không nghỉ ngơi thêm đi. Sức khỏe là vốn quý nhất, không được cậy mình còn trẻ mà không coi ra gì đâu.”
Cô giáo Mã này dạy môn đại cương, tương tự như môn Đường lối Tư tưởng Cách mạng ở thời đại sau này, chủ yếu là nắm bắt tư tưởng. Vì tính chuyên môn của môn học không cao, công việc bình thường khá nhàn nhã nên cô thích làm vài việc khác, ví dụ như đan áo len, đan khăn quàng cổ. Hướng Thần đã bắt gặp hai lần, người ta vừa đọc sách tay vừa không ngừng nghỉ đan lát, động tác nhanh thoăn thoắt.
Hướng Thần mỉm cười cảm ơn sự quan tâm của cô giáo Mã, thấy cô chưa đi thì đoán cô còn việc khác, bèn khách khí hỏi lại một lần nữa.
Cô giáo Mã có hơi ngại ngùng cười một cái: “Thầy Hướng, hôm nay cậu mặc áo mới à? Cái áo len cao cổ này nhìn đẹp thật đấy, hoa văn kiểu dáng cũng mới lạ. Tôi muốn xem cái này đan này thế nào để về đan cho con gái tôi một chiếc.”
Hướng Thần: “… Cô chờ chút nhé, ngày mai tôi thay ra rồi đưa cô xem.”
Cô giáo Mã mãn nguyện rời đi, Hướng Thần đờ mặt ra, ngựa quen đường cũ lại lôi hình nhân đại diện cho Hứa Hằng Châu trong đầu ra đập cho bẹp dí mới coi như trút được cơn giận.
“Hắt xì.” Hứa Hằng Châu hắt hơi một cái, dụi dụi mũi, tiếp tục nói chuyện với Lý Minh: “Cái kho hàng này an toàn chứ?”
Lý Minh châm một điếu thuốc đưa cho Hứa Hằng Châu một điếu, Hứa Hằng Châu xua tay từ chối. Cậu ta tự mình rít một hơi đầy thỏa mãn mới hơi đắc ý nói: “Yên tâm đi, tuyệt đối không vấn đề gì. Nhưng anh Hứa này, kho bãi của xưởng mình lớn thế kia sao phải tìm thêm kho khác làm gì?”
Hứa Hằng Châu vừa định nói chuyện lại hắt hơi thêm cái nữa, Lý Minh nhịn cười: “Anh này, đây là có người đang nhớ anh hả? Nghe nói con gái phương Nam ai nấy đều mơn mởn, có phải anh…”
“Cút đi!” Hứa Hằng Châu cười mắng một câu, con gái gì chứ, con gái thì không có, trai thì có một người đấy. Nhưng anh cảm thấy Hướng Thần có lẽ sẽ không nhớ anh đâu, không chừng đang thầm mắng anh trong lòng ấy chứ.
“Dập điếu thuốc của cậu đi.” Hứa Hằng Châu nhanh chóng tìm được lý do: “Xem kìa, lấy khói thuốc hun tôi nãy giờ.”
Lý Minh cảm thấy điếu thuốc này đúng là oan uổng. Lúc nãy Hứa Hằng Châu hắt hơi cái đầu tiên, cậu ta còn chưa châm thuốc kia mà. Nhưng ai bảo đây là đại ca chứ, nói sao thì là vậy thôi.
Lý Minh ngoan ngoãn dụi thuốc, Hứa Hằng Châu lúc này mới nói cho cậu ta biết suy nghĩ của mình. Căn cơ của họ ngày càng trải rộng, sau này có lẽ còn liên quan đến các ngành nghề khác, Hứa Hằng Châu dự định đợi thời cơ đến sẽ thành lập công ty, sau này sẽ chuyên môn hóa, tập đoàn hóa.
Như vậy, việc kinh doanh các mảng lẫn lộn vào nhau thực sự không tốt lắm. Nếu sau này mảng đồng hồ và radio kinh doanh tốt thì chắc chắn phải tách ra lập dự án riêng.
Lý Minh gãi gãi đầu, thành thật nói: “Hiểu đại khái rồi, vẫn còn chỗ chưa thông nhưng anh Hứa nói chắc chắn đúng, cậu em này nghe theo anh hết.”
Lý Minh suy nghĩ rất thấu đáo. Đầu óc cậu ta không thông minh bằng Hứa Hằng Châu, mà Hứa Hằng Châu lại là người rất trọng nghĩa khí. Chỉ với chút tình nghĩa từ thuở nhỏ, anh làm gì cũng không quên họ. Lý Minh có được ngày hôm nay đều là nhờ Hứa Hằng Châu đã kéo cậu ta lên một tay.
Nếu không có Hứa Hằng Châu, bây giờ cậu ta vẫn chỉ là một tên du côn lêu lổng vô công rồi nghề trên đường phố. Ngay cả công việc ở nhà máy mà sau này gia đình cậu ta vô cùng hài lòng cũng là do cậu ta đi theo Hứa Hằng Châu kiếm được tiền, rồi tìm cách chạy chọt mà có được.
Đó cũng là một trong những lý do tại sao sau này Hứa Hằng Châu bảo cậu ta đến thủ đô, cậu ta không nói hai lời đã bỏ việc để tới đây. Hứa Hằng Châu không chỉ là ân nhân mà còn là quý nhân của cậu ta. Lý Minh cảm thấy, chỉ cần đi theo anh Hứa thì chắc chắn sẽ được ăn ngon mặc đẹp.
Thực ra bây giờ đã rất tốt rồi, cậu ta trở thành giám đốc xưởng, có tiền có địa vị. Kể từ khi cậu ta gửi thẳng một nghìn đồng về nhà, thư từ của cha mẹ cậu ta cũng không còn toàn là lời chửi mắng nữa.
Hứa Hằng Châu vỗ vai Lý Minh: “Cậu chuẩn bị đi, cửa hàng của chúng ta khai trương lại sắp bận rộn rồi. Phía trường học của tôi vẫn còn việc, bên này cậu để tâm nhiều hơn một chút nhé.”
Lý Minh lập tức nhận lời. Hứa Hằng Châu nói thêm vài câu với cậu ta rồi quay người rời đi.
Anh đến chỗ đậu xe, lái chiếc xe tải chở đầy hàng hóa đến vị trí kho bãi mà Lý Minh đã cung cấp.
Hứa Hằng Châu đã xem qua. Vị trí địa lý rất tốt, môi trường cũng ổn. Hàng hóa của họ sợ nước sợ ngập nên không thể lơ là việc này được.
Kho bãi đã được Lý Minh mua lại, chìa khóa giao hết cho Hứa Hằng Châu. Sau khi lái xe đến nơi, Hứa Hằng Châu một mình thong thả chuyển những thùng hàng xuống. Không phải anh không muốn gọi vài người đến giúp, mà là anh còn việc khác phải làm.
Lần đi nhập hàng này tuy Đổng Ba luôn đi theo anh, nhưng lượng hàng thực tế Đổng Ba không hề biết. Lúc giao hàng, Đổng Ba cũng bị điều đi chỗ khác, hoàn toàn không thấy lượng hàng lưu trữ trong kho tạm thời là bao nhiêu.
Sau đó, lợi dụng lúc không có ai, Hứa Hằng Châu thu vào không gian hơn một nửa số hàng, phần còn lại mới là những thứ vận chuyển trên xe về đây.
Việc vận chuyển đường dài vốn đã không an toàn, những thứ này họ cũng không thể tự sản xuất như quần áo nên chỉ có thể tới miền Nam mua. Hiện tại dưới tay anh không có nhiều người có thể dùng được, nếu một lần không nhập nhiều hàng thì chẳng bao lâu lại phải đi miền Nam tiếp.
Vì vậy, anh dứt khoát “gian lận”, biến không gian của mình thành một chiếc túi hành lý khổng lồ mang thêm rất nhiều hàng về.
Sau khi dỡ sạch đồ trên xe, Hứa Hằng Châu lại lấy đồ từ trong không gian ra. Sau khi sắp xếp ổn thỏa hết thảy, anh mới khóa cửa kho lái xe quay lại xưởng may.
Sau đó, Hứa Hằng Châu nhớ tới lời phàn nàn vô tình của Hướng Thần tối qua, nói rằng tóc anh đâm vào mắt cậu, Hứa Hằng Châu bèn đi đến tiệm cắt tóc.
Lúc ngồi trên ghế, anh chợt nhớ lại hồi nhỏ Hướng Thần bị anh dỗ dành để cắt kiểu tóc “đầu bát úp”, Hứa Hằng Châu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Người thợ cắt tóc đứng sau lưng bị cái cười đột ngột của anh làm cho giật mình run tay, suýt chút nữa đã cắt lẹm một miếng. May mà tay nghề của người thợ giỏi nên mới không làm hỏng mái tóc của Hứa Hằng Châu.
Cắt tóc xong, Hứa Hằng Châu đi dạo loanh quanh mua đồ nướng và bánh ngọt mà Hướng Thần yêu thích. Về đến nhà cất đồ xong xuôi, anh đi tắm một cái để rửa sạch những vụn tóc thừa trên người, lúc này mới thấy thoải mái hơn nhiều.
Thấy thời gian đã gần tưới, Hứa Hằng Châu bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Buổi tối Hướng Thần thường thích ăn món gì đó thanh đạm, dù ăn sủi cảo cũng phải có nước dùng, ăn bánh bao nhất định phải có cháo.
Hứa Hằng Châu nghĩ một lát, dứt khoát bắt đầu nhào bột làm mì sợi. Hướng Thần thích ăn mì, ăn được món mình thích thì tâm trạng cậu sẽ tốt hơn nhiều.
Lúc Hướng Thần trở về, bữa tối của Hứa Hằng Châu cũng gần như làm xong, chỉ đợi cậu về là bắt đầu thả mì vào nồi.
Trước khi vào cửa, Hướng Thần vốn đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ, thậm chí còn tập luyện biểu cảm: nhất định phải lạnh lùng, ánh mắt nhất định phải kiên định. Tối nay kiên quyết không thỏa hiệp, phải bắt Hứa Hằng Châu ngủ ở phòng ngủ phụ, không, ngủ ở sofa phòng khách!
Kết quả vừa vào nhà, ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng nghi ngút, vẻ lạnh lùng trên mặt Hướng Thần lập tức tan biến một nửa.
“Về rồi à? Đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi. Anh mua đồ nướng ở tiệm em thích rồi đấy, tối nay chúng ta ăn mì.”
Hứa Hằng Châu nghe thấy tiếng mở cửa liền từ trong bếp đi ra. Trong nhà không lạnh, anh tắm xong đã thay sang một chiếc áo len mỏng thoải mái, một bộ đồ trơn màu càng tôn lên vẻ ngoài tuấn tú.
Ánh đèn vàng nhạt hắt lên người Hứa Hằng Châu, tay vẫn còn dính chút bột mì, anh đứng ở cửa bếp mỉm cười với Hướng Thần.
Một nửa biểu cảm lạnh lùng còn lại trên mặt Hướng Thần cũng không duy trì nổi nữa. Cậu gần như hoảng loạn lao vào nhà vệ sinh, tim đập thình thịch không ngừng.
Hay là… cứ để tối mai mới bắt anh ấy ngủ sofa vậy.