Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 188

“Ưm…” Trong không gian tối tăm, âm thanh vụn vặt thoắt ẩn thoắt hiện, vừa mới phát ra đã như bị thứ gì đó chặn đứng trở lại.

Trong phòng không bật đèn, trời đã muộn, sắc trời mờ mịt hắt ra từ khe hở của tấm rèm cửa khép hờ, người trước mặt chỉ có một đường nét mờ ảo.

Khuôn mặt anh ẩn giấu trong bóng tối, khi cúi người xuống lọn tóc mái hơi dài lướt qua mắt Hướng Thần. Hướng Thần hừ nhẹ một tiếng nghiêng đầu né tránh lại bị bóp cằm xoay ngược trở lại, đôi môi bị cắn một cái không nhẹ không nặng, dường như đối phương rất không hài lòng với sự trốn tránh của cậu.

Hướng Thần hơi nhíu mày khẽ th* d*c, giây tiếp theo hơi thở đã bị người trước mặt kiểm soát, người đó trao cho cậu một nụ hôn có phần thô bạo.

Cánh cửa sau lưng bị ai đó gõ nhẹ hai tiếng “cốc cốc”, dường như tiết lộ tâm trạng bồn chồn của chủ nhân.

Mặt Hướng Thần đỏ bừng lên ngay lập tức, khuỷu tay thúc vào lồng ngực Hứa Hằng Châu một cái, ép anh hơi lùi lại: “Bé Bình An đang ở ngoài…”

Hứa Hằng Châu vùi đầu vào cổ Hướng Thần, cọ cọ vài cái mới nói: “Em mang con bé về đây làm gì?”

Giọng anh khàn đặc, dù nói chuyện nhưng cũng chẳng có ý định buông Hướng Thần ra, vừa nói vừa đặt từng nụ hôn lên cổ Hướng Thần.

Chuyến đi này kéo dài gần một tháng, lúc bận rộn thì không thấy gì hễ dừng lại là bắt đầu nhớ, nhớ đến mức muốn nói chuyện với cậu, muốn gặp mặt cậu, muốn ôm cậu hôn cậu.

Trước đây Hứa Hằng Châu chỉ biết mình thích Hướng Thần, rất thích rất thích, có lẽ sẽ không thể thích ai khác như cách anh thích cậu nữa. Nhưng sau khi xa cách, Hứa Hằng Châu mới biết phần tình cảm đó rốt cuộc sâu đậm đến nhường nào.

Anh không cần Hướng Thần phải làm gì cho mình, chỉ cần cậu ở bên cạnh là tốt rồi. Lúc nhớ có thể ôm một cái hôn một cái, hai người cùng trò chuyện, dường như phải cần như thế là con dã thú trong lòng mới được xoa dịu.

Hứa Hằng Châu một lần nữa thầm cảm ơn vì hồi đó Hướng Thần đã đồng ý lời tỏ tình của anh, nếu không anh cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Gần một tháng không gặp, chỉ có thể thỉnh thoảng gọi điện thoại, Hứa Hằng Châu cảm thấy mình sắp nghẹn đến thành b**n th** luôn rồi, trong mơ toàn là cảnh Hướng Thần ở trong lòng anh bị bắt nạt đến phát khóc.

Hôm nay cuối cùng cũng về tới, Hứa Hằng Châu đỗ xe xong ngay cả hàng cũng chưa kịp dỡ, cho Đổng Ba về nhà xong là lao thẳng về nhà mình.

Đầu óc anh vẫn còn tỉnh táo, tính toán một hồi cảm thấy khung giờ này Hướng Thần chắc là đang ở bên căn nhà cũ, bèn không ngừng nghỉ chạy về. Nhìn tình hình trong nhà, anh đoán không sai, Hướng Thần quả thực ở đây nhưng rõ ràng đã đến giờ tan làm mà trong phòng lại không có ai.

Lái xe liên tục lâu như vậy, cơ thể Hứa Hằng Châu có hơi mệt mỏi, nhưng cứ nghĩ đến việc sắp gặp Hướng Thần là tinh thần lại vô cùng hưng phấn.

Đi đi lại lại trong phòng vài vòng, tâm trạng Hứa Hằng Châu dần trở nên phiền muộn. Không có điện thoại di động, anh không liên lạc được với Hướng Thần, cũng không biết cậu đi đâu rồi.

Tối kiểu gì Hướng Thần cũng phải về nhà thôi, Hứa Hằng Châu chỉ có thể tự an ủi mình như vậy. Anh lấy quần áo đi tắm một cái, sau đó tiện tay kéo rèm lại, không bật đèn, cũng không vào phòng ngủ mà cứ thế ngồi trên sofa lặng lẽ chờ đợi.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng mở cửa, Hứa Hằng Châu bật dậy khỏi sofa, lao thẳng ra cửa. Cánh cửa vừa mở, Hướng Thần quay đầu ra sau dường như muốn nói chuyện với ai đó, Hứa Hằng Châu gần như theo phản xạ có điều kiện kéo người vào đóng cửa một mạch, rồi thuận theo ý nguyện của mình bằng ép cậu vào cửa tặng một nụ hôn chào hỏi.

Nhưng thế này thì sao mà đủ được, anh còn bao nhiêu việc muốn làm kia kìa, chỉ riêng những tư thế mới nghiên cứu được trong mơ thôi cũng đáng để thực hành một chút rồi.

Tiếc là Hướng Thần rất không hợp tác, cứ đẩy anh ra suốt. Cái bộ dạng vừa thẹn thùng vừa quẫn bách đó khiến Hứa Hằng Châu rạo rực, khổ nỗi chỉ nhìn được mà không ăn được.

“Tối nay Bình An ngủ ở nhà chúng ta. Anh mau buông ra đi, để em mở cửa cho con bé.” Hướng Thần vừa nói vừa dùng sức đẩy Hứa Hằng Châu một cái.

Trong phòng quá tối nên Hướng Thần không nhìn thấy, mặt Hứa Hằng Châu đen xì ngay lập tức, anh dùng sức đè Hướng Thần lại, giọng nói như đóng băng: “Bảo con bé về đi!”

Nói xong cảm thấy giọng điệu của mình hình như quá cứng nhắc, anh cúi đầu dùng chóp mũi cọ cọ lên mặt Hướng Thần, lại hạ thấp giọng nói: “Chúng ta lâu lắm rồi không gặp, em không nhớ anh sao…”

Hai người dán nhau quá sát, Hứa Hằng Châu có phản ứng gì Hướng Thần đều cảm nhận rõ mười mươi. Cậu thầm đỏ ửng mang tai, vươn tay vén lọn tóc hơi dài của Hứa Hằng Châu lên, giọng nói cũng bất giác mềm xuống: “Thế cũng không thể nhốt con bé ở ngoài được. Trời tối rồi, con bé ở ngoài một mình sợ lắm.”

Cậu vừa mềm lòng, thái độ của Hứa Hằng Châu cũng không cứng nổi nữa. Như để xả ra, anh cắn một cái lên khóe môi cậu rồi mới buông tay, giữ Hướng Thần đứng bên cạnh mình sau đó vươn tay mở cửa.

Cửa vừa mở, Hướng Thần còn chưa kịp gọi bé Bình An thì dưới chân đã có một cái “bánh bao nhỏ” lăn vào húc đầu vào chân Hướng Thần.

Hướng Thần dở khóc dở cười kéo bé Bình An dậy. Cậu còn đang lo con bé ở ngoài sợ hãi, kết quả đứa nhỏ này đang dựa lưng vào cửa bóc lựu ăn ngon lành.

Hứa Hằng Châu vừa mở cửa, con bé mất chỗ tựa nên lăn thẳng vào trong, vậy mà tay vẫn ôm khư khư mấy quả lựu không rời.

“Xem em bẩn chưa này.” Hướng Thần vừa phủi bụi trên người con bé, vừa cầm lấy quả lựu bị gặm đến loang lổ trên tay con bé. Bé Bình An không có dụng cụ nên toàn dựa vào hàm răng chắc khỏe, tiếc là vỏ lựu quá khó nhằn nên đến giờ nó vẫn chưa nếm được vị gì.

“Đi rửa tay đi, anh cắt lựu cho em.” Hướng Thần dắt cô nhóc đi vào trong, bé Bình An đứng im tại chỗ không nhúc nhích, Hướng Thần nhìn theo tầm mắt của con bé, thấy Hứa Hằng Châu đang đen mặt đứng chắn trước mặt.

Hướng Thần lườm anh một cái, cúi đầu nói với bé Bình An: “Không nhớ sao? Đây là anh cả, thời gian qua anh ấy đi nơi khác công tác, hôm nay mới về.”

“Nhớ, nhớ ạ, chào anh cả.” Bé Bình An lắp bắp chào một tiếng, nép sau lưng Hướng Thần, cứ cảm thấy hôm nay trông anh cả có vẻ rất đáng sợ.

“Anh đừng có dọa con bé.” Hướng Thần thấp giọng nói với Hứa Hằng Châu một câu, nhét quả lựu biến dạng vào tay anh: “Anh đi cắt đi, em đưa con bé đi rửa ráy.”

Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần với ánh mắt tủi thân, rõ ràng vừa nãy đã chốt là chỉ cho con bé vào thô. Kết quả người vào rồi là cậu mặc kệ anh luôn, còn bắt anh đi cắt lựu cho cái con nhóc đó!

Hướng Thần bị anh nhìn đến mức có phần chột dạ, hạ thấp giọng bảo: “Anh đợi em một lát.”

Lúc này mà đưa bé Bình An về nhà thì cậu chẳng nghĩ ra được cái cớ nào cả. Bây giờ cậu cứ như phụ huynh đang vụng trộm thân mật sau lưng con trẻ vậy, chỉ chờ dỗ con ngủ say là đi làm “chuyện xấu”, vừa ngượng ngùng vừa chột dạ.

Cũng may bé Bình An có lẽ là thực sự rất sợ Hứa Hằng Châu, bình thường hoạt bát bao nhiêu thì lúc này lại như chú chim nhỏ bị kẹp mỏ không dám kêu một tiếng, ngoan ngoãn để Hướng Thần dắt vào nhà vệ sinh.

Bên này vừa rửa sạch tay chân xong, Hứa Hằng Châu đã cắt xong lựu. Bé Bình An bước ra, nhìn chằm chằm vào mấy miếng lựu đã tách vỏ trên tay anh.

“Em làm bài tập trước đi, hôm nay… hôm nay làm thêm một tờ đề kiểm tra nữa được không?” Hướng Thần đưa bé Bình An vào phòng khách. Hứa Hằng Châu đi theo vào, nghe thấy lời Hướng Thần liền tiếp lời ngay: “Để anh đi lấy đề.”

Trong không gian của anh có không ít đề thi cũ từ hồi Hướng Thần dạy ở thôn Đại Hà, lấy bừa cũng ra được một đề. Dùng suy nghĩ quét qua một lượt, Hứa Hằng Châu cố ý chọn một tờ đề có lượng câu hỏi cực lớn đưa cho Hướng Thần.

Bé Bình An liếc nhìn tờ đề, nhỏ giọng hỏi: “Làm tốt có được ăn vịt quay không ạ?”

Chưa đợi Hướng Thần trả lời, Hứa Hằng Châu đã cướp lời: “Tất nhiên là được, làm tốt anh cả đưa em đi ăn. Em ngoan ngoãn làm đi, anh với anh trai em có chút chuyện cần bàn.”

Bé Bình An chớp mắt nhìn Hướng Thần, Hướng Thần chột dạ phụ họa: “Đúng vậy, bọn anh có chuyện cần bàn. Em cứ làm bài cho tốt, làm xong cứ để trên bàn, mai anh chấm cho.”

Hứa Hằng Châu đã không đợi nổi nữa mà kéo Hướng Thần đi ra ngoài. Đến cửa lại sực nhớ ra điều gì, anh ngoảnh đầu nói với bé Bình An: “Làm xong thì tự đi rửa mặt rồi ngủ, hôm nay không có chuyện mục kể truyện cổ tích trước giờ đi ngủ đâu nhé.” Nói xong tiện tay đóng cửa phòng khách lại.

Bé Bình An: “…”

Con bé nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng, phồng má lẩm bẩm: “Cũng giống hệt ba mẹ, lúc nào cũng lén lút bàn chuyện sau lưng mình. Có cái gì mà bàn lâu thế không biết…”

Ăn lựu xong mới bắt đầu làm bài tập, làm xong bài tập lại tiếp tục làm đề thi. Giữa chừng hình như nghe thấy ai đó kêu lên một tiếng. Bé Bình An dừng bút, lắng tai nghe một lúc nhưng không có âm thanh gì nữa, nó nghĩ chắc là mình nghe nhầm nên lại tiếp tục làm đề.

Làm xong hết, con bé cẩn thận kiểm tra lại một lượt, chuyện này liên quan đến việc có được ăn vịt quay hay không nên đương nhiên phải nghiêm túc rồi.

Hoàn thành tất cả, bé Bình An thu dọn cặp sách ra ngoài vệ sinh cá nhân, cô bé ở đây không ít lần nên cũng đã quen.

Rửa mặt xong, bé Bình An đi ngang qua phòng khách nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng bên cạnh vẫn đóng chặt. Hai người anh của nó đã vào đó lâu lắm rồi, chẳng biết chuyện gì mà phải bàn lâu thế, họ không cần đi ngủ sao?

Bé Bình An nghĩ ngợi, đột nhiên có hơi tò mò muốn lén nghe xem họ nói gì, vừa mới bước tới hai bước, trước mắt như hiện ra khuôn mặt của anh cả. Bé Bình An sợ tới mức rùng mình một cái, nhanh chân chạy thẳng về phòng mình, chui tọt vào chăn đi ngủ.

Sáng hôm sau, con bé không được đánh thức bởi giọng nói dịu dàng của anh nhỏ. Vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt của Hứa Hằng Châu, bé Bình An suýt chút nữa tưởng mình vẫn đang nằm mơ, mà còn lại là một giấc mơ đáng sợ…

“Mau dậy đi, lát nữa anh đưa em đến trường.” Hứa Hằng Châu mang quần áo đến cho con bé bảo nó tự mặc.

Bé Bình An nhận lấy quần áo, thấy Hứa Hằng Châu định đi ra ngoài thì vội vàng hỏi: “Anh nhỏ đâu rồi ạ?”

Hứa Hằng Châu bước chân hơi khựng lại: “Anh nhỏ… có hơi không khỏe, đang nghỉ ngơi, em đừng vào làm phiền.”

Bé Bình An nghe vậy trong lòng có hơi sốt ruột, không hiểu sao Hướng Thần đột nhiên lại không khỏe, chẳng lẽ là bị bệnh? Nhưng hôm qua vẫn còn khỏe lắm mà.

Nghĩ đến việc anh nhỏ có thể bị ốm, ngay cả đồ ăn cũng không khơi dậy nổi hứng thú của bé Bình An nữa. Con bé thẫn thờ ăn xong bữa sáng, dưới sự thúc giục của Hứa Hằng Châu mà đeo cặp sách lên vai.

Ra đến cửa, cô nhóc vẫn không yên tâm mà ngẩng đầu hỏi Hứa Hằng Châu: “Anh nhỏ bị ốm ạ? Em có thể thăm anh ấy một chút không? Em sẽ không nói gì đâu, em hứa sẽ rất khẽ khàng nhìn một cái thôi ạ.”

Hứa Hằng Châu khẽ nhếch môi, không uổng công cưng chiều, cái con nhóc này cũng biết quan tâm Hướng Thần đấy.

Nhưng lúc này tuyệt đối không thể để con bé vào gặp Hướng Thần được. Tối qua anh có hơi không kìm chế được nên bộ dạng hiện tại của Hướng Thần không thích hợp để trẻ con nhìn thấy.

Nếu anh mà dắt con nhóc này vào thật, Hướng Thần chắc chắn sẽ nổi khùng với anh mất.

“Không bị ốm, chỉ là hơi mệt chút thôi, nghỉ ngơi là khỏe.” Hứa Hằng Châu nói: “Đi thôi, đưa em đến trường rồi anh về chăm sóc anh nhỏ của em.”

Bé Bình An nghe vậy cũng không dám làm mất thời gian nữa, xách cặp theo Hứa Hằng Châu ra khỏi cửa.

Hứa Hằng Châu đã nghe Hướng Thần nói bé Bình An học trường nào. Ngôi trường này cách tiệm ăn vặt không xa, anh đã đi ngang qua nhiều lần nên không lo không tìm thấy địa điểm.

Đưa đứa nhỏ đến trường xong, Hứa Hằng Châu lập tức quay về, vào cửa là lao thẳng vào phòng ngủ.

Khẽ khàng bước vào, Hướng Thần vẫn còn đang ngủ, trong lòng ôm gối của anh. Hơi thở nông nhẹ, trên cổ vẫn còn vương lại những vệt đỏ lốm đốm minh chứng cho việc đêm qua Hứa Hằng Châu đã làm chuyện quá đáng đến mức nào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn