Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 187

“Chú ơi, chiều nay để cháu đưa Bình An đi học cho!” Hướng Thần dắt tay bé Bình An từ trong phòng vừa bước ra. Tống Văn Bân lập tức đứng dậy nhìn sang, rõ ràng chú đã ngồi đợi bên ngoài suốt từ nãy đến giờ để chờ họ nói chuyện xong.

Nghe Hướng Thần nói vậy, Tống Văn Bân do dự một chút. Chú vẫn còn canh cánh chuyện con gái mình trưa nay chưa ăn cơm, vốn định trên đường đi sẽ mua cho con bé chút gì đó.

Hướng Thần nhìn một cái là thấu tâm tư của chú, bèn mỉm cười với chú. Tống Văn Bân hơi yên tâm, gật đầu đồng ý với đề nghị của Hướng Thần.

Thời gian nghỉ trưa không nhiều, bé Bình An làm một tờ đề, bị phạt đứng một lát, lại nói chuyện với Hướng Thần trong phòng một hồi nên giờ cũng đã đến lúc đi học.

Hướng Thần vỗ vỗ vai con bé: “Qua chào cha mẹ rồi đi học nào.”

Bé Bình An vẫy vẫy tay với Tống Văn Bân: “Cha ơi con đi học đây ạ!”

Nói xong con bé nghển cổ nhìn về phía bếp, mẹ con bé ở trong đó chưa ra. Bé Bình An do dự một chút, rồi lạch bạch chạy tới, bám vào khung cửa hét vọng vào trong: “Mẹ ơi con đi học đây ạ!”

Tay đang rửa bát của Chung Bình khựng lại, không ngoảnh đầu mà chỉ nhìn vào bồn nước bảo: “Chú ý nghe giảng, tan học đừng có chạy lung tung.”

Bé Bình An dõng dạc đáp một tiếng, lại đứng yên tại chỗ một lúc rồi đột nhiên chạy tới, giang rộng vòng tay ôm Chung Bình một cái: “Mẹ ơi con xin lỗi, con sai rồi.”

Nói xong hình như có hơi ngượng ngùng, con bé nhanh chóng buông tay lướt nhanh như gió qua phòng khách, nắm lấy tay Hướng Thần đòi chạy ra ngoài.

Hướng Thần khẽ cười, chiều theo con bé bước ra ngoài, cái bộ dạng đỏ mặt của nhóc con thật đáng yêu.

Trong bếp, Chung Bình nghe thấy tiếng cửa đóng lại, đột nhiên đưa tay quẹt mắt một cái.

Tống Văn Bân không biết đã vào từ lúc nào, đi tới bên cạnh giúp cô xếp lại những chiếc bát đã rửa xong. Sau đó chú đỡ vai vợ đi ra phòng khách, rót cho cô một ly nước ấm.

“Nuôi con tới trăm tuổi phải lo lắng suốt 90 năm, con bé mới ngần này tuổi thôi mà.” Những năm qua tính tình Tống Văn Bân ngày càng ôn hòa, nói năng cũng thong thả: “Bình An nhà mình không phải là đứa trẻ hư, trẻ con làm gì có đứa nào không mắc lỗi, biết sửa là chuyện tốt rồi. Em xem kìa, Thần Thần tâm sự với con bé một chút là nó biết lỗi ngay đấy thôi?”

Trong lòng Chung Bình sớm đã hối hận rồi. Dó là con gái ruột của cô, làm sao không xót cho được, nhưng thấy Tống Văn Bân nói lời dễ nghe, cô lại không nhịn được mà cứng miệng: “Chỉ nói thôi thì có ích gì, nó phải thực sự có lòng muốn sửa mới được.”

“Thế thì chúng ta cứ chờ xem đã nào.” Tống Văn Bân vẫn mỉm cười híp mắt: “Bình An nhà mình thực ra đã rất ngoan rồi, em đừng có nôn nóng quá.”

Chung Bình cũng chỉ là nhất thời bốc hỏa, lúc này đã bình tĩnh lại. Nghĩ đến cái ôm và lời xin lỗi vừa rồi của con gái, trong lòng cô có chút cảm giác cay cay, giống như đứa trẻ chớp mắt một cái đã lớn khôn vậy.

Tống Văn Bân thấy sắc mặt cô dịu đi nhiều thì đưa nước cho cô, Chung Bình chậm rãi uống nửa ly, thở dài nói: “Anh nói xem, hồi trước anh nuôi Hằng Châu với Thần Thần tốt đến thế, sao đến con gái ruột mình anh lại không dạy dỗ được cho hẳn hoi.”

Tống Văn Bân nghẹn lời, u uất đáp: “Em đề cao anh quá rồi. Nói thật lòng, hai đứa trẻ đó anh thực sự chẳng quản được mấy đâu. Anh của Thần Thần từ nhỏ đã cực kỳ có chủ kiến, mới mười hai tuổi đã dám một mình lẻn đi tỉnh ngoài làm ăn rồi. Thần Thần từ bé đã ngoan, cực kỳ hiểu chuyện. Lúc con nhà người ta còn đang lăn lộn nghịch bùn thì nó đã có thể tự mình ôm quyển sách ngồi cạnh anh trai nó học rồi đấy. Ngoại trừ việc anh cho chúng nó một chỗ ở, thì ăn mặc dùng gì đó hai đứa nhỏ đều tự mình lo liệu hết.”

Chung Bình nghe xong vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ, nhưng nhìn vào thành tựu hiện tại của hai đứa trẻ đó lại cảm thấy là chuyện đương nhiên.

“Sau này hãy để Bình An nhà mình học hỏi hai anh nó nhiều vào.” Chung Bình nói với Tống Văn Bân. Cô không cầu gì khác, dẫu sao thì con cái mình được ảnh hưởng tốt học hành chăm chỉ một chút, cũng thi đỗ vào một trường đại học là cô đã mãn nguyện lắm rồi.

Tống Văn Bân nói: “Đó là đương nhiên rồi. Vả lại Bình An nhà mình cũng chịu nghe lời anh nó. Để anh nói với Thần Thần một tiếng, nhờ nó giúp chúng ta để mắt tới con bé nhiều hơn.”

Cuộc trò chuyện của vợ chồng nhà họ Tống như nào Hướng Thần không hề hay biết, mà cho dù có biết thì cậu cũng chỉ có tán thành. Bé Bình An là em gái cậu, cậu cũng mong con bé tốt lên, đương nhiên là sẵn lòng chăm sóc con bé nhiều hơn.

Trên đường đi ngang qua tiệm ăn vặt, Hướng Thần gọi một suất cơm canh cho con bé ăn xong mới đưa con bé đến trường, nhìn con bé vào tận lớp học rồi mới bắt xe buýt đi làm.

Sau ngày hôm đó, bé Bình An học hành chăm chỉ hơn hẳn. Thành tích môn Ngữ văn của con bé rất tốt, chỉ có môn Toán là kéo chân sau. Hướng Thần vì thế thường xuyên dành thời gian dạy kèm cho con bé.

Toán tiểu học cũng không khó lắm, đứa trẻ có trí tuệ bình thường rất dễ nắm bắt. Hướng Thần cũng phát hiện ra bé Bình An quả thực có hơi học lệch, con bé học Toán kém không chỉ vì thích mỗi Ngữ văn mà còn vì con bé học Toán tiếp thu chậm hơn học Ngữ văn.

Con người ta luôn có xu hướng tránh khó tìm dễ, người lớn còn như thế, trẻ con lại càng khó kiểm soát bản thân hơn. Hướng Thần nghĩ sau này khi bé Bình An lên trung học việc học các môn tự nhiên có lẽ sẽ càng khó khăn, may mà có thể chọn khối xã hội. Nhưng môn Toán thì dù học xã hội hay học tự nhiên đều phải thi. Bây giờ phải nghĩ cách kèm cặp con bé, nếu không đến lúc đó lại môn Toán lại kéo chân sau thành tích của nó mất.

Hơn nữa Hướng Thần vẫn luôn canh cánh trong lòng việc bé Bình An không thể theo học lớp bốn đúng lứa tuổi. Cậu muốn thử nâng cao trình độ Toán của con bé xem sau này có thể cho nó nhảy lớp để bắt kịp tiến độ bình thường đúng tuổi hay không.

Sau đó Hướng Thần lại bàn bạc với vợ chồng Tống Văn Bân, nói suy nghĩ của mình cho họ nghe. Tống Văn Bân và Chung Bình làm sao có thể không đồng ý cơ chứ, hai người bọn họ đối với việc học của con cái thì chẳng có cách nào can thiệp sâu hơn. Hướng Thần tình nguyện giúp đỡ, họ vui mừng còn chẳng kịp.

Chung Bình tuyên bố thẳng Hướng Thần muốn dạy thế nào thì dạy, nếu bé Bình An không nghe lời thì cứ bảo cô, cô sẽ đến xử lý con bé.

Hướng Thần vội vàng cười xua tay, nói thẳng rằng bé Bình An rất nghe lời, cậu sẽ dạy dỗ thật tốt.

Thế là nhiệm vụ học tập của bé Bình An đột nhiên nặng nề hơn. Ngoài bài tập thầy cô giáo ở trường giao, con bé còn có bài tập do Hướng Thần giao thêm.

Sau lần tâm sự giữa hai người, thái độ học tập của bé Bình An quả thực đã thay đổi, vả lại sau một thời gian thích nghi, con bé cũng không còn bài xích cuộc sống ở trường nữa, còn làm quen được vài người bạn tốt.

Bạn tốt nghe nói bé Bình An có thêm bài tập về nhà thì đều rất đồng cảm với con bé, nhưng bé Bình An lại thích nghi rất tốt, bởi vì làm bài tập anh trai giao là có phần thưởng nha!

Ví dụ như một lần mười câu hỏi, làm đúng dưới năm câu thì chẳng có gì cả, anh trai sẽ ăn sạch đồ ngon đã mua ngay trước mặt con bé. Làm đúng năm câu thì cho con bé ăn một miếng, sáu câu thì hai miếng, bảy câu thì ba miếng…

Nói chung là làm đúng càng nhiều thì đồ ngon càng nhiều, đủ loại trái cây, bánh ngọt, đồ ăn trong tiệm ăn vặt, cái gì cũng có. Mỗi một lần đồ ăn đều hấp dẫn nhóc con đến mức không thể kiềm chế mà dốc sức làm bài.

Từ lúc bắt đầu chỉ biết lệ nhòa đôi mắt nhìn Hướng Thần ăn, đến lúc há to miệng hận không thể cắn một phát hết nửa quả táo, cho đến cuối cùng cầm cái đùi gà ăn đến mức dầu mỡ đầy miệng, thành tích môn Toán của bé Bình An đã nâng cao từ lúc nào không hay.

Chung Bình sau khi chứng kiến biện pháp của Hướng Thần thì cảm thấy dở khóc dở cười, quay đầu lại than thở với Tống Văn Bân, con gái nhà mình giống như một con lừa nhỏ vậy, Hướng Thần treo củ cà rốt phía trước là con bé cứ hăm hở chạy theo.

Tống Văn Bân nhìn tờ báo trả lời với vẻ mặt bình thản: “Con gái em không thích ăn cà rốt đâu.”

Chung Bình: “… Em chẳng qua là ví von thế thôi mà!”

Tống Văn Bân tiếp tục đọc báo: “Thế thì con lừa kia cũng không được ăn ngon như con gái em đâu.”

Chung Bình: “… Chẳng buồn nói với anh nữa, lo mà đọc báo của anh đi.”

Tống Văn Bân nhìn theo bóng dáng người vợ vừa quay người bỏ đi với vẻ mặt khó hiểu, chẳng hiểu nổi cô ấy tức giận cái gì. Con gái thì đi học bù với cháu trai rồi, vợ thì chẳng thèm đếm xỉa đến mình, thôi thì chú tiếp tục đọc báo vậy.

Bởi vì buổi tối phải dạy kèm cho bé Bình An, nếu Hướng Thần có thời gian vào buổi chiều thì sẽ đi đón con bé ở trường rồi đưa con bé đến văn phòng của mình hoặc về căn nhà cũ ngày trước để làm bài tập. Hai nơi này đều gần trường hơn là nhà họ Tống hay nhà mới của Hướng Thần.

Vả lại để thuận tiện cho việc đi làm, vào ngày làm việc Hướng Thần thường ở bên căn nhà cũ này đi đến trường cho gần, buổi sáng có thể ngủ thêm một lát, buổi trưa cũng có thể về nghỉ ngơi.

Đợi bé Bình An làm xong bài tập, Hướng Thần lại đưa con bé về nhà hoặc dứt khoát để nhóc con ngủ lại nhà mình, phòng khách luôn có chăn nệm sạch sẽ. Sau khi gia đình bé Bình An chuyển đến, Hướng Thần đã chuẩn bị sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân dành cho trẻ nhỏ trong nhà mình, quần áo thay giặt của con bé cũng có sẵn.

Chiều hôm nay chỉ có một tiết học, dạy xong cậu về nhà dọn dẹp lại một chút rồi đi đón bé Bình An. Hôm qua tờ đề kiểm tra Hướng Thần ra bé Bình An đã thi được hơn tám mươi điểm, mới có hơn một tuần mà hiệu quả đã rất rõ rệt rồi.

Để khích lệ con bé, Hướng Thần quyết định đưa nó đi ăn vịt quay. Vịt quay là món đặc sản tuyệt vời ở thủ đô, danh tiếng vang xa khắp nam bắc, nhân dân cả nước đều từng nghe danh.

Từ khi có một cửa tiệm lâu đời mở cửa trở lại, khách khứa tấp nập như mây, làm ăn phát đạt đến mức bùng nổ. Hướng Thần từng tới đó ăn một lần, quả nhiên danh bất hư truyền, thịt vịt thơm mà không ngấy, so với món vịt quay ở mấy tiệm nhỏ mà Hướng Thần từng ăn ở thời đại sau này thì ngon hơn không biết bao nhiêu lần.

Chỉ tiếc tiệm này làm ăn quá tốt, mỗi lần tới ăn đều phải xếp hàng rất lâu, Hướng Thần bình thường khá bận nên rất ít khi đi.

Lần này là hứng thú nhất thời, cộng thêm công việc gần đây của cậu cũng nhẹ nhàng hơn trước. Buổi tối không có việc gì, Hứa Hằng Châu cũng không có nhà, chi bằng đưa bé Bình An đi ăn đồ ngon.

Bé Bình An rất có tố chất nghề nghiệp của một kẻ sành ăn, ngửi thấy mùi thơm rồi nên dù thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực thì cũng ngoan ngoãn theo Hướng Thần xếp hàng. Không giống như những đứa trẻ khác thấy phải xếp hàng là cứ nháo nhào không thôi, không chen lấn chạy lung tung trong đám đông thì cũng khóc lóc gào thét không muốn xếp hàng mà đòi ăn ngay.

So sánh như vậy, đứa nhỏ nhà mình quả thực ngoan như một thiên thần nhỏ vậy, Hướng Thần xoa đầu con bé, nhìn đứa trẻ đang nằm lăn ra đất ăn vạ ở đối diện mà vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng.

Cuối cùng cũng đến lượt bọn họ, cả hai đều đã đói đến mức bụng sôi sùng sục rồi, đĩa vịt quay đã lóc thịt vừa bưng lên, Hướng Thần vừa mới nói “ăn thôi”, còn chưa kịp cuộn thịt vào bánh thì bé Bình An đã nhét một miếng thịt vào miệng rồi.

Cô nhóc ăn đến mức dầu mỡ đầy mồm, mãn nguyện vô cùng. Hướng Thần cuộn bánh cho con bé, bảo con bé ăn chậm một chút sau đó mới tự mình cuộn một cái, sung sướng bắt đầu tận hưởng mỹ thực.

Hai người ăn một bữa no nê trong tiệm vịt quay. Ăn xong bé Bình An vẫn chưa thấy đã thèm, nắm tay Hướng Thần nài nỉ: “Anh trai ơi, lần sau chúng ta lại đến đây ăn món này nữa nhé.”

“Được.” Hướng Thần sảng khoái đáp ứng: “Nếu lần kiểm tra tới em thi tốt hơn lần này, anh sẽ lại đưa em đi ăn.”

Yêu cầu này không tính là quá cao, bé Bình An nhẩm tính một hồi cảm thấy thành tích bản thân thậm chí rất có triển vọng, lập tức nhe răng cười vui sướng.

Lúc họ ăn xong thì trời đã không còn sớm, Hướng Thần bèn dẫn bé Bình An về nhà mình. Thường thì mỗi khi đi đón bé Bình An, cậu đều sẽ báo trước cho Tống Văn Bân hoặc Chung Bình một tiếng, nếu buổi tối bé Bình An không về thì nghĩa là con bé ngủ lại nhà cậu.

Trên đường gặp người xách giỏ bán lựu, Hướng Thần thấy lựu trông khá ngon nên mua vài quả. Người bán lựu chắc là dân vùng ngoại ô thủ đô nên chỉ xách theo một cái giỏ, không có túi hay dụng cụ gì để đựng cho cậu.

Hướng Thần không còn cách nào khác đành phải nhét lựu vào trong cặp sách của bé Bình An. May mà nhóc con chẳng để ý chút nào, cứ ôm khư khư cái cặp căng phồng không buông tay.

Hướng Thần vốn định tự mình cầm, nhưng bé Bình An cứ nhất quyết đòi đeo, Hướng Thần nhấc thử thấy cũng không nặng lắm nên mặc kệ cho con bé đeo, một tay cậu ở phía sau hờ hững xách phụ quai cặp.

Đến cửa nhà, Hướng Thần buông tay lấy chìa khóa mở cửa, bé Bình An kéo quai cặp chuẩn bị tháo xuống.

Cửa vừa mở ra, Hướng Thần vừa định quay đầu gọi bé Bình An vào thì một bàn tay từ bên trong vươn ra, kéo mạnh cậu vào trong.

“Rầm” một tiếng động lớn, bé Bình An nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt, sững sờ tại chỗ luôn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn