Hướng Thần không cho rằng đề mình ra quá dễ, cậu đã hỏi qua Chung Bình nên biết được tờ đề kia có những dạng bài nào. Độ khó hai tờ đề không chênh lệch bao nhiêu, vậy thì chứng tỏ buổi sáng đứa nhóc này không nghiêm túc làm bài.
Bé Bình An làm xong đề thì nằm bò một bên nhìn Hướng Thần chấm, ánh mắt chẳng thèm liếc xem điểm số lấy một cái, vừa thấy cậu đặt bút xuống liền hăng hái hỏi ngay: “Ăn cơm được chưa anh?”
Hướng Thần nhíu mày không nói gì, Chung Bình đứng bên cạnh xem điểm xong cũng nhíu mày theo: “Sao lại cao hơn buổi sáng nhiều thế này…”
Cô lôi con gái nhà mình lại, nghiêm mặt hỏi: “Hồi sáng con làm sao thế hả, có phải không chịu làm bài tử tế không?”
Bé Bình An chớp chớp mắt, mặt đầy vẻ vô tội: “Tính mấy cái bài đó phiền phức lắm mà, con không muốn làm.”
Chung Bình suýt nữa thì tức đến bật cười: “Lúc ăn cơm sao con không chê phiền phức đi, trưa nay đừng có ăn nữa!”
Bé Bình An hơi sững sờ, không phản ứng kịp tại sao mẹ lại tức giận. Trước đây con bé ở nông trường chưa từng chính thức đi học bao giờ, cũng chưa từng tham gia kỳ thi nào nên về cơ bản không hiểu ý nghĩa của việc thi cử.
Học với cô giáo Đàm cũng là học mệt thì được nghỉ, con bé thích học Ngữ văn hơn nên cô giáo Đàm cũng dạy Ngữ văn nhiều hơn một chút.
Như môn Toán thì cũng có tiết học đầy đủ, những gì cần dạy cũng đã dạy, nhưng cô giáo Đàm xác định con bé đã biết làm thì sẽ không ép con bé học sâu thêm nữa. Dù sao lúc đó con bé còn nhỏ, so với bạn cùng lứa đã là học rất tốt rồi.
Chỉ tiếc cô giáo Đàm rời đi hơn một năm, đứa trẻ này không có ai quản lý triệt để vứt môn Toán mình không thích sang một bên, những gì từng học cũng quên sạch sành sanh đến bảy tám phần.
Đột nhiên bị đưa đến trường đi thi, con bé cũng không nhận thức được tầm quan trọng của kỳ thi này, cứ tùy theo ý thích của mình mà làm xong phần Ngữ văn, vừa nhìn thấy cả một tờ đề Toán là lập tức thấy mất kiên nhẫn.
Theo con bé, tờ đề làm hồi sáng cũng giống như bài tập cô giáo Đàm giao cho vậy chỉ là nhiều hơn, con bé làm thấy phiền nên muốn lười biếng một chút, cứ thế điền bừa vào cho xong. Cùng lắm thì làm sai rồi sửa lại lần nữa, tóm lại là lúc đó con bé không muốn làm thêm đề nữa.
Nếu con bé nhập học bình thường cùng các bạn thi cử, trong quá trình học tập hàng ngày sẽ dần nhận thức được tầm quan trọng của thành tích đối với học sinh. Đằng này con bé không phải vậy, vừa đến đã thi luôn, lại chỉ có mình con bé thi. Ngay cả một đối tượng để so sánh cũng không có, đứa trẻ này cứ thế điền đầy tờ đề như đang chơi vậy.
Nhưng lúc này đây, mẹ đột nhiên muốn phạt con bé, bé Bình An liền cảm thấy vô cùng uất ức, nén nước mắt mà hỏi: “Con không có nói dối mà, tại sao không cho con ăn cơm?”
Con bé biết trẻ con không được nói dối, nói dối là không đúng. Nhưng khi mẹ hỏi con bé đã nói sự thật rồi, tại sao vẫn còn phải phạt con bé?
Chung Bình đang lúc nóng giận. Cô cảm thấy đứa nhỏ này làm người ta tức giận quá đáng. Nếu thực sự không biết làm thì cô cũng cam lòng, cùng lắm thì tìm cách dạy bù cho con bé là được, kết quả là con nhóc xúi quẩy này lại là vì lười nên không làm.
“Lại đây, con đứng đây cho mẹ. Mọi người ăn, con nhìn.” Chung Bình đen mặt, gọi Tống Văn Bân đi dọn cơm lên, tự mình cũng đứng dậy dọn bàn ghế ra, không định để ý đến đứa con hư hỏng này nữa. Cô sợ mình mà còn nói tiếp với con bé thì sẽ không nhịn được mà ra tay đánh nó mất.
Cô là một đứa trẻ mồ côi được cha nuôi nhận nuôi, từ nhỏ cha nuôi chưa từng đụng đến cô dù chỉ một ngón tay. Lúc đó nhìn thấy những bạn bè khác bị cha mẹ đánh cho chạy trốn khắp nơi, Chung Bình đã hạ quyết tâm cô nhất định sẽ giống như cha nuôi của mình, tuyệt đối không đánh con cái.
Thế nhưng bé Bình An lại chẳng thể thấu hiểu được nỗi lòng của mẹ. Chung Bình cảm thấy con bé sai rồi, bé Bình An lại không biết mình sai ở đâu, tuy nhiên con bé vẫn nhận ra mẹ mình hiện tại đang vô cùng tức giận.
Con bé đứng chôn chân tại chỗ, không thể nhịn khóc được nữa, nước mắt cứ thế từng giọt lớn thi nhau lăn dài trên gò má.
Hướng Thần nhìn mà đau lòng, nhưng cậu đã phát hiện ra khoảng thời gian dài bị nuôi thả như vậy khiến việc học của bé Bình An đã trở thành một vấn đề lớn. Không chỉ là thành tích, thành tích thấp không đáng sợ, đứa nhỏ này không phải dốt thực sự nên có thể từ từ tiến bộ.
Vấn đề của bé Bình An là thái độ học tập. Lúc đáng lẽ phải vào trường nhập học thì không có điều kiện, bên cạnh cũng không có bạn bè cùng lứa để so sánh nên con bé hoàn toàn không được trải nghiệm nỗi buồn của trẻ em thất học hay có cảm xúc khao khát được học tập như bạn bè cùng trang lứa, ngược lại mọi thứ đều tùy theo ý thích của mình.
Hướng Thần xoa xoa huyệt thái dương, nén đau lòng không nói lời nào. Chung Bình muốn dạy con cậu không thể hát ngược tông, bình thường dung túng con bé thì được nhưng lúc này không thể thỏa hiệp.
Hướng Thần ăn xong bữa cơm mà chẳng thấy ngon lành gì. Bé Bình An cứ ở bên cạnh khóc suốt, khóc mệt rồi thì thút thít khe khẽ, từng tiếng một như nện vào lòng Hướng Thần.
Tống Văn Bân cũng vậy. Chú vốn dĩ là một người cha hiền từ chưa từng nặng lời với con gái, nhưng chú không phải là người không biết phân biệt phải trái. “Chiều con chẳng khác gì giết con”, nuôi con không dạy là lỗi của cha, cho dù bản thân chú không nỡ ra tay dạy dỗ thì lúc vợ dạy con cũng không được kéo chân sau.
Vội vàng ăn xong bữa cơm, Chung Bình vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng đi thu dọn bát đũa, Hướng Thần nói với cô: “Thím ơi, để cháu nói chuyện với Bình An một lát.”
Chung Bình biết cậu muốn giúp đỡ, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười: “Làm phiền cháu quá. Đứa nhỏ này thật khiến người ta tức chết đi được, thím vụng miệng chẳng biết phải nói với nó thế nào nữa.”
Hướng Thần xua xua tay: “Thím khách sáo quá. Bình An là em gái cháu, cháu lúc nào cũng mong con bé tốt lên mà.”
Hướng Thần dẫn bé Bình An vào nhà vệ sinh múc một chậu nước nóng rửa mặt cho con bé, sau đó dắt tay con bé vào phòng của nó.
Đóng cửa lại, Hướng Thần kéo bé Bình An ngồi xuống. Con bé khóc lâu nên mí mắt có hơi sưng đỏ, giờ vẫn còn khẽ nấc lên, ánh mắt nhìn Hướng Thần vừa vô tội vừa đáng thương.
“Có phải không hiểu vì sao mẹ lại tức giận không?” Hướng Thần dịu dàng hỏi.
Bé Bình An gật gật đầu, môi trề xuống lại muốn khóc, Hướng Thần vội vàng dỗ dành mấy câu: “Đừng khóc đừng khóc. Chúng ta đang nói chuyện mà, người lớn khi nói chuyện đều rất nghiêm túc và trang trọng.”
Bé Bình An nấc mạnh một tiếng, cố sống cố chết nén nước mắt lại, nén đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Hướng Thần xót xa xoa xoa mí mắt nóng hổi của con bé, tiếp tục nói: “Vậy anh nhỏ nói cho em biết nguyên nhân nhé. Bởi vì mẹ rất muốn em có được thành tích tốt mà em lại khiến mẹ cảm thấy như bị lừa dối. Khoan đã, nghe anh nói hết đã.”
Cậu thấy bé Bình An muốn phản bác lập tức ra ký hiệu tay, sau đó nói: “Không phải là em nói dối, mà là việc em làm khiến mẹ cảm thấy bị lừa dối. Tờ đề Toán sáng nay có phải em cảm thấy chỉ cần làm bừa cho xong là được không?”
Bé Bình An nghi hoặc nhìn cậu, con bé thực sự đã nghĩ như vậy.
Hướng Thần cười khổ một tiếng: “Cũng trách bọn anh không nói rõ với em. Đó là kỳ thi phân lớp của em, đáng lẽ em có thể vào học lớp bốn nhưng bây giờ chỉ có thể học lớp ba thôi.”
Cậu biết bé Bình An trước đây chưa từng đi học nên không hiểu được sự khác biệt giữa hai khối lớp này, vì vậy liền đổi cách nói khác: “Bình An lớn lên muốn làm gì nào?”
Bé Bình An ngây ra một lúc, không hiểu vì sao lại chuyển chủ đề nhanh như vậy, nhưng vẫn mở miệng nói: “Muốn mở tiệm ăn vặt ạ.”
Trước đây con bé muốn làm một đầu bếp muốn ăn gì cũng được. Nhưng đến tiệm ăn vặt, con bé phát hiện ông Cát bà Hoàng làm ra bao nhiêu đồ ngon, kết quả đều bán cho người khác hết, bản thân lại không được ăn. Các chị ở trong tiệm còn nói với con bé họ không được tùy ý ăn đồ ăn trong tiệm, cho con bé ăn được là vì anh trai con bé là ông chủ.
Hướng Thần bị câu trả lời của con bé chọc cười, lại cảm thấy đúng như dự đoán. Cậu thu lại nụ cười trên mặt, tiếp tục hỏi: “Vậy em có biết mở tiệm ăn vặt thì cần phải làm những việc gì không?”
Bé Bình An há hốc miệng. Con bé chỉ muốn làm bà chủ để được ăn uống thoải mái thôi, chưa từng nghĩ đến việc phải làm những gì. Con bé từng thấy người trong tiệm nói với anh trai những lời mà con bé nghe không hiểu, chắc là có liên quan đến tiệm ăn vặt nhỉ.
Cuối cùng bé Bình An chỉ lắc đầu.
“Đầu tiên, em phải có một khoản tiền để mua hoặc thuê một mặt bằng, sau đó phải mời đầu bếp biết nấu ăn về, còn phải lấy vốn mua nguyên liệu, lập thực đơn, định giá cả, tính toán doanh thu và lợi nhuận. Mỗi ngày tổng kết sổ sách, mỗi tháng thanh toán sổ sách, lỗ thì phải điều chỉnh, lời cũng phải điều chỉnh.” Hướng Thần mở miệng tuôn ra một tràng dài, nói đến mức bé Bình An ngây người luôn.
Cậu cười một cái: “Nghe không hiểu sao? Vậy thế này, em có tiền mở tiệm không? Không phải là mấy đồng tiền lẻ một hai đồng của em đâu, mà là rất rất nhiều tiền cơ.”
Bé Bình An ngơ ngác lắc đầu.
Hướng Thần tiếp tục hỏi: “Biết làm thế nào để tuyển người không? Biết làm thực đơn không? Biết cần bán giá bao nhiêu không? Biết thu tiền tính toán sổ sách không?”
Bé Bình An hoàn toàn bị dọa sợ, hóa ra mở tiệm ăn vặt phải làm nhiều việc thế sao?
Hướng Thần vẫn không buông tha cho con bé: “Mấy cái phía trước tiên không bàn đến, giả sử em đều có hết đi, tiền nong gì đó anh có thể cho em. Chỉ nói cái cuối cùng thôi, em biết tính toán sổ sách không? Chính là công việc mà chị Dương của em đang làm ấy.”
Bé Bình An thẫn thờ một hồi, mới cẩn thận nói: “Em… Em cũng thuê một người về giúp em tính sổ được không ạ?”
Hướng Thần nghẹn lời, hỏi ngược lại: “Bản thân em nếu không biết tính, người ta lừa hết tiền của em đi em cũng không biết. Cho dù hiện tại có chị Dương của em, mỗi tháng anh cũng phải cùng chị ấy đối chiếu một lần xem sổ sách có khớp hay không, còn em thì sao?”
Bé Bình An càng muốn khóc hơn. Con bé cảm thấy giấc mơ của mình có lẽ đã tan vỡ rồi, nhưng trên thế giới này còn có công việc nào tốt đẹp hơn làm bà chủ tiệm ăn vặt sao?
Hướng Thần đỡ trán: “Thế em chưa từng nghĩ tới việc học tính sổ sao?”
Mắt bé Bình An sáng lên, đúng rồi, con bé có thể học mà. Khoảng cách từ giờ đến lúc lớn lên còn xa lắm, con bé có thể học trước, vì cuộc sống tốt đẹp sau này muốn ăn gì thì ăn thì bây giờ học vẫn còn kịp.
“Anh trai dạy em nhé?” Bé Bình An hỏi.
Hướng Thần lắc đầu: “Thầy cô giáo ở trường sẽ dạy em. Môn Toán mà em không thích chính là dạy cái đó đấy. Đó là lý do tại sao mẹ lại giận em, mẹ đưa em đến trường là muốn em học kiến thức, đợi em lớn lên mới có thể làm những gì mình muốn. Thế nhưng em lại làm đối phó cho nên chỉ có thể học ở lớp thấp hơn. Đóng thêm một năm học phí không là gì nhưng Bình An này, bạn học xung quanh phần lớn đều nhỏ hơn em, vậy mà các em lại học chung một lớp. Đó mới là điều khiến mẹ em buồn lòng, mẹ sợ sau này em sẽ mãi tụt hậu so với người khác.”
Con bé ngơ ngác nhìn Hướng Thần, con bé không bằng những đứa trẻ khác sao? Từ nhỏ người lớn xung quanh đều nói con bé thông minh, nói con bé ngoan, nhưng bây giờ…
Hướng Thần suy nghĩ một chút, bổ sung thêm: “Tất nhiên, thành tích không phải là duy nhất. Nếu em đã nỗ lực học tập và nghiêm túc thi cử mà vẫn không bằng người khác, điều đó không sao cả, cha mẹ và anh đều có thể thấu hiểu, mẹ cũng sẽ không giận em. Nhưng Bình An à, nếu ngay cả nỗ lực em cũng không muốn, làm gì cũng hời hợt thì sau này phải làm sao đây?”
Bé Bình An ngây người hồi lâu mới hoàn toàn hiểu được lời của Hướng Thần, trong lòng con bé dâng lên một nỗi hoảng sợ, Hướng Thần cuối cùng hỏi ngược lại con bé, không hề nói ra kết quả đáng sợ nào nhưng nó lại cảm thấy sợ hãi một cách kỳ lạ.
Con bé còn nhỏ tuổi nên lập tức bị dọa sợ, cuống quýt nắm lấy tay Hướng Thần: “Anh trai, em sẽ nỗ lực, em sẽ học giỏi, em… mọi người đừng giận em nhé…”
Hướng Thần ôm con bé vào lòng, mỉm cười vỗ vỗ vai nó: “Ừm, không giận, anh biết Bình An nhà mình là một đứa trẻ ngoan. Mẹ cũng là vì tốt cho em thôi, Bình An cũng đừng giận mẹ nhé, được không?”
Con bé vùi mặt vào ngực Hướng Thần, giọng nói lí nhí: “Không có giận ạ. Mẹ là mẹ của em, em phải nhường mẹ, em sẽ không giận mẹ đâu.”
Nói xong dừng lại một chút, lại nhỏ giọng nói: “Thật ra có một chút xíu, chỉ một xíu xiu thôi, lúc mẹ phạt em ấy. Nhưng bây giờ hết giận rồi, em vẫn yêu mẹ nhất…”
Trong lòng Hướng Thần dâng lên một luồng ấm áp, cậu cưng chiều con bé không chỉ vì nó là em gái cậu, mà còn vì con bé là một công chúa nhỏ vừa ấm áp vừa ngọt ngào.