Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 185

Hứa Hằng Châu vào Nam đi một mạch đã hơn nửa tháng. Giữa chừng có nói chuyện điện thoại với Hướng Thần hai lần, cũng nhờ cậu nhắn lại cho Đổng Bình, truyền đạt lại tình hình gần đây của Đổng Ba.

Công việc của Hướng Thần tiến triển thuận lợi, hiện tại danh tiếng của cậu trong trường không hề nhỏ, giáo viên và sinh viên trong trường phần lớn đều biết cậu.

Hướng Thần cảm thấy có lẽ là vì bản thân mình được coi là tuổi trẻ tài cao, cậu là lứa đầu tiên được giữ lại trường sau khi khôi phục kỳ thi đại học. Nếu là ở tương lai sau này, tầm tuổi này của cậu mà ở lại trường thì cùng lắm là làm trợ giảng chứ không thể làm một giảng viên giống như bây giờ. Hơn nữa nghe nói qua một thời gian nữa bên trên còn có thể thăng chức cho cậu, ở thời đại sau này là chuyện chắc chắn không thể xảy ra.

Các giảng viên trong trường, ngoại trừ Hướng Thần thì người trẻ nhất cũng gần bốn mươi rồi. Hướng Thần mới bao nhiêu tuổi chứ, chẳng qua mới hai mươi hai, so với các giáo sư thì quả thực là cách biệt cả thế hệ. Càng đừng nói tới những sinh viên được thời đại sau này gọi là “lứa học sinh ba khóa cũ” của cậu này phần lớn đều đã tầm ba mươi tuổi, người lớn tuổi hơn tí nữa thì con cái họ cũng chẳng nhỏ hơn Hướng Thần mấy tuổi đâu.

*thế hệ học sinh tốt nghiệp vào giai đoạn năm 1966 đến 1968, nhưng do Cách mạng Văn hoá nên bị hoãn thi đại học, bị điều về nông thôn theo chính sách thanh niên trí thức xuống nông thôn

May mắn là Hướng Thần thực sự có năng lực, cậu lại đủ khiêm tốn, vì cảm thấy bản thân không thông minh nên chưa bao giờ lơ là việc học hành. Những năm qua cậu không ngừng nâng cao bản thân, lại được thầy giỏi dạy dỗ nên hiện tại cũng coi như là học thành tài.

Trước đó gia đình Tống Văn Bân không hề biết cậu đã tốt nghiệp sớm và được giữ lại trường. Lúc trước khi Hướng Thần nhận được tin này cũng rất đột ngột, ban đầu mọi chuyện chưa hoàn toàn xác định nên cậu cũng không tiện khoe khoang. Sau đó cậu thuận lợi tốt nghiệp, phía nhà trường cũng chủ động đề xuất muốn cậu ở lại trường công tác.

Hứa Hằng Châu nhân dịp nghỉ hè đã mời khách ăn cơm, chia sẻ tin tốt này với những người khác, nhưng lúc đó gia đình Tống Văn Bân còn ở tận Tây Bắc xa xôi, Hướng Thần ngại không dám viết thư báo tin này cho họ. Sau đó không đợi người khác nói, nhóm người Tống Văn Bân đã được điều chuyển tới đây rồi.

Đợi đến khi tới thủ đô, Tống Văn Bân mới biết Hướng Thần đã tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm. Chú cực kỳ vui vẻ, vỗ vai Hướng Thần khen cậu có tiền đồ.

Một hồi cảm thán lại nhắc về chuyện hồi nhỏ của Hướng Thần, nói Hướng Thần từ nhỏ đã thông minh, thầy cô khen, bạn học khen, đến cả phụ huynh bạn học cũng khen. Với tư cách là phụ huynh của Hướng Thần, Tống Văn Bân đã hưởng hết mọi hào quang giữa các phụ huynh, tận hưởng đủ đãi ngộ dành riêng cho phụ huynh của học sinh giỏi.

Thế nhưng phúc lợi này có lẽ chỉ đến một lần, đến lượt con gái ruột nhà mình, Tống Văn Bân đột nhiên thấu hiểu được nỗi đau của cha mẹ có con là đứa học dốt.

Nói về việc Chung Bình dẫn bé Bình An tới trường thi nhập học, vốn dĩ cả nhà đầy tự tin bởi vì tuy bé Bình An chưa từng đi học nhưng cô giáo Đàm đã mở lớp dạy con bé, còn là một kèm một. Bà là giáo sư đại học, lẽ nào còn dạy không tốt sao?

Hơn nữa cô giáo Đàm còn dạy cả Trần Tiểu Thảo. Trần Tiểu Thảo bắt đầu học với cô giáo Đàm còn muộn hơn bé Bình An vậy mà còn thi tốt như thế, một phát là có thể đi học trung học luôn. Bé Bình An kiểu gì cũng không thể kém được đâu nhỉ?

Trước khi đi đến trường, Tống Văn Bân thậm chí còn cùng tưởng tượng với Chung Bình, biết đâu con gái nhà chú có thể giống như Hướng Thần hồi đó thi nhảy lớp luôn, kêu một tiếng là khiến cả thiên hạ kinh ngạc, nhảy một phát mấy lớp liền, thế thì có mặt mũi biết bao.

Hồi đó khi Hướng Thần tỏa sáng rực rỡ thì nhà họ vẫn chưa quen biết Chung Bình, cô không được chứng kiến giai đoạn nở mày nở mặt ấy. Tống Văn Bân liền nghĩ dẫu sao thì nhà mình còn có con gái rượu, có thể giúp vợ mình được tận hưởng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ của người khác một lần.

Và rồi… không nói nữa, nói ra toàn là nước mắt.

Chung Bình mặt không cảm xúc giao bé Bình An vào tay giáo viên chủ nhiệm, ngượng ngùng đến mức sắp bốc khói. Vậy mà con gái cô hoàn toàn không cảm nhận được cảm xúc của mẹ ruột ngược lại còn xị mặt nghĩ, trường học chẳng giống lời anh trai nói chút nào. Không có ai chơi với con bé, vừa mới đến đã phải làm bao nhiêu là đề, chẳng thú vị gì cả.

Tống Văn Bân làm xong việc về nhà, thấy vợ ở nhà thì vội vàng đi hỏi tình hình nhập học của con gái.

Chung Bình u uất nhìn chú một cái: “Anh nói thật cho em biết. Hôm nay anh thực sự có việc hay là cố ý để em đưa con bé tới trường?”

Tống Văn Bân hơi ngây ra, cảm thấy câu này của cô thật không rõ ràng gì cả, gãi gãi đầu hỏi: “Sao vậy? Anh có việc thật mà, lừa em làm gì? Bình An nhà mình biểu hiện không tốt sao? Không thể nào, đứa nhỏ này lanh lợi như vậy, y hệt như anh trai nó hồi nhỏ luôn đó.”

Chung Bình nghẹn một cục tức ở ngực, thầm nghĩ hai đứa nhỏ hồi nhỏ có giống nhau hay không em lại không biết chắc? Lúc em quen anh thì Hướng Thần còn chưa lớn đâu, hồi đó thằng bé đã đang làm thầy giáo nhí cho đám trẻ cùng lứa rồi, con gái nhà anh ra sao trong lòng anh không tự hiểu à?

“Rốt cuộc là làm sao?” Tống Văn Bân vẫn hỏi: “Cô giáo Đàm nói Bình An nhà mình nhận mặt chữ cực kỳ nhanh, môn Ngữ văn học rất tốt cơ mà.”

“Đúng, môn Ngữ văn con bé học rất tốt.” Giọng điệu của Chung Bình cực kỳ bất lực: “Bài văn của con bé còn được cô giáo khen đấy, nói con bé viết ra cảm xúc rất chân thực.”

Đề bài văn của người ta là Một ngày của em ở xxx, trẻ con nhà người ta viết Một ngày của em ở vườn bách thú, Một ngày của em ở thư viện, con gái nhà họ là Một ngày của em ở tiệm ăn vặt.

Đến cả Chung Bình cũng không ngờ được con gái nhà mình khi viết về các loại đồ ăn lại có thể có vốn từ vựng phong phú đến thế. Hơn nữa vì tiệm ăn vặt khá gần trường, cô giáo có lẽ cũng là khách quen ở đó nên bị bài văn của bé Bình An khơi dậy sự đồng cảm, hơn nữa còn thành công được giới thiệu cho mấy món trước đây chưa từng ăn nữa.

Lúc nhìn thấy bài văn này, Chung Bình chỉ muốn che mặt lại, nhưng dẫu sao cô giáo vẫn khen ngợi nên dù có ngượng ngùng thì miễn cưỡng cũng tính là chuyện tốt đi.

“Thế thì tốt quá rồi còn gì.” Tống Văn Bân không hiểu tại sao, giáo viên cũng khen rồi thì có vấn đề gì chứ?

Chung Bình ngẩng đầu lên, dở khóc dở cười nhìn chú: “Anh nói xem Ngữ văn của con bé tốt như thế, thi được chín mươi tám điểm, mà Toán của con bé sao lại chỉ thi được có mười mấy điểm thôi vậy?”

“Mười… mười mấy điểm? Không thể nào…” Tống Văn Bân không dám tin vào những gì mình nghe thấy. Toán tiểu học chắc là không khó, con gái nhà chú  sao có thể chỉ thi được có bằng đấy điểm.

“Em lừa anh làm gì?!” Chung Bình tức giận nói: “Em thấy con bé làm đề nhanh như thế còn tưởng con bé biết làm hết, trong lòng còn đang vui mừng, kết quả con bé cơ bản là điền bừa một mạch. Hỏi ra thì con bé mới nói là không biết làm.”

Tống Văn Bân sắc mặt trắng bệch, chịu đả kích nặng nề. Con gái không phải thiên tài thì cũng thôi vậy, thế mà hình như còn là một học sinh kém, thật khiến chú quá khó lòng chấp nhận.

“Con bé mà điểm cao hơn một chút, kể cả vừa đủ điểm trung bình môn Toán, nể mặt điểm Ngữ văn thì cũng có thể vào học lớp bốn.” Chung Bình vẫn còn đang giận: “Kết quả con bé thi được có bấy nhiêu điểm, em cũng chẳng còn mặt mũi nào mà nói chuyện nhờ vả nhà trường, chỉ có thể để con bé vào học lớp ba.”

“Thế chẳng phải là lớn hơn bạn cùng lứa sao? Có sợ bị trêu chọc không?” Tống Văn Bân lại bắt đầu lo lắng con gái mình ở trường sống không tốt.

Thành tích không tốt thì thôi vậy, nhà bọn họ có bao nhiêu đứa trẻ thông minh rồi, có một đứa ngốc một chút cũng chẳng sao. Chỉ cần phẩm đức tốt, cần cù chịu khó làm lụng thì kiểu gì cũng không đến mức không có cơm ăn.

Chung Bình thở dài một tiếng. Hiện tại đã như vậy rồi, cô cũng chỉ là tức giận chút thôi chứ cũng chẳng thể làm gì được đứa nhỏ.

Nghe thấy Tống Văn Bân hỏi, cô đáp: “Không sao, em hỏi cô giáo rồi. Trong lớp còn có học sinh lớn tuổi hơn Bình An nhà mình, có hai đứa là đi học muộn, còn một đứa là học sinh ở lại lớp. Nghe nói đứa bé đó mười hai tuổi rồi, ở lại lớp mấy năm liền.”

Tống Văn Bân giật mình một cái: “Bình An nhà mình sẽ không…”

Chung Bình cũng lộ ra vẻ mặt như bị dọa sợ: “Không đâu nhỉ, Ngữ văn con bé tốt như thế, đề văn lớp bốn cũng thi được hơn chín mươi điểm, không đến mức ở lại lớp đâu.”

Tống Văn Bân lầm bầm nói: “Nhưng còn phải thi Toán mà?”

Chung Bình: “…”

Chung Bình im lặng một lát, cảm thấy bản thân có hơi không chấp nhận nổi chuyện này: “Hay là cho con bé học thêm đi?”

“Anh thấy được đấy, mai anh đi hỏi cô giáo Đàm xem sao. Bà ấy từng dạy Bình An nên nắm rõ tình hình.” Tống Văn Bân nói.

Thế nhưng chẳng đợi Tống Văn Bân đi tìm cô giáo Đàm, Hướng Thần đã tự mình tìm đến cửa trước. Cậu vẫn luôn canh cánh chuyện bé Bình An nhập học nên vừa tan làm là sang ngay.

Chung Bình đang nấu cơm, Tống Văn Bân thì đi đón con rồi. Thấy Hướng Thần hỏi thăm, Chung Bình có đầy một bụng chuyện muốn kể. Với Hướng Thần thì chẳng có gì phải giấu giếm, cô kể lại rành mạch đầu đuôi mọi chuyện cho cậu nghe.

Hướng Thần nghe xong lúc đầu thì kinh ngạc, sau đó ngẫm lại thấy cũng hơi hợp lý. Hồi đó cô giáo Đàm dạy vỡ lòng cho bé Bình An, Hướng Thần mỗi lần về Tây Bắc ăn Tết cũng sẽ dạy bé Bình An một ít kiến thức.

Lúc đó Hướng Thần đã phát hiện ra kể chuyện cho con bé nghe thì con bé nhớ rất kỹ, kể qua hai lần là con bé có thể thuật lại tám chín phần không sai biệt, nhận mặt chữ cũng khá nhanh, năng lực tổ chức ngôn ngữ tốt. Những biểu hiện này khiến đứa trẻ trông rất lanh lợi và thông minh, đây cũng là lý do vì sao Tống Văn Bân lại hiểu lầm.

Thế nhưng tương ứng với điều đó, con bé không thích Toán. Hướng Thần từng nghe cô giáo Đàm nói bé Bình An học Toán rất chậm, đếm số đơn giản thì không vấn đề gì nhưng những thứ khác như cộng trừ nhân chia, con bé chẳng hề có kiên nhẫn để làm.

Nhưng khi ấy con bé còn nhỏ mới bắt đầu học vỡ lòng. Hơn nữa những thứ này bình thường con bé cũng ít có dịp dùng tới cho nên dù tiến độ so với Ngữ văn có kém một đoạn, nhưng so với trẻ con cùng lứa thì chẳng thua kém gì, cô giáo Đàm cũng không ép con bé học.

Nghe Hướng Thần nói xong, Chung Bình rầu rĩ bảo: “Chẳng lẽ là hơn một năm nay bị thui chột hết kiến thức rồi sao? Thi được có bấy nhiêu điểm, thím lo muốn chết.”

Hướng Thần cũng nhíu mày theo, đúng ra sẽ không đến mức chỉ thi được có tí điểm thế này. Trước khi cô giáo Đàm rời đi, tiến độ của bé Bình An đã vượt qua trẻ con cùng lứa rồi, dù có hơn một năm không học thì cũng không đến mức thi tệ như vậy.

Hướng Thần nói: “Để cháu ra một đề thi cho con bé làm lại một lần xem vấn đề nằm ở đâu.” Cậu đã làm giáo viên tiểu học bấy nhiêu năm, cũng từng tự tay ra đề thi các khối lớp rồi, giờ ra thêm một đề Toán cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Chung Bình vô cùng tán thành. Cô cũng hết cách rồi, chỉ có thể cầu cứu chuyên gia.

Bé Bình An ngày đầu tiên đi học chẳng hề cảm thấy vui vẻ. Đầu tiên là phải làm bao nhiêu là đề, sau đó được đưa vào lớp bắt buộc phải ngồi im một chỗ trên ghế không được nhúc nhích. Tiết Ngữ văn thì con bé biết hết rồi, tiết Toán nghe giảng chẳng thấy thú vị gì. Ngoại trừ lúc ra chơi làm quen được mấy người bạn nhỏ thì đi học chẳng có gì vui cả.

Khó khăn lắm mới tan học, cha đến đón con bé. Khi đi ngang qua tiệm ăn vặt con bé muốn ăn sủi cảo hấp mà cha cũng không mua cho.

Bĩu môi về đến nhà, vừa vào cửa đã thấy anh trai mấy ngày không gặp, bé Bình An vui mừng khôn xiết. Vừa định nhào tới còn chưa kịp thân thiết thì người anh trai yêu quý của con bé đã lôi ra một tờ đề: “Lại đây, làm cái này đi.”

Bé Bình An: “…”

Khó chịu, muốn khóc quá.

Mẹ ruột thì ở bên cạnh nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, trong bếp thì bay ra mùi thức ăn thơm phức, bé Bình An lệ nhòa đôi mắt: “Em đói, em muốn ăn cơm.”

Chung Bình: “Làm đề xong mới được ăn!”

Hướng Thần cười híp mắt trải đề ra cho con bé, đưa bút sang ôn tồn nói: “Bình An ngoan ngoãn làm đi nha. Thi tốt cuối tuần anh đưa em đi vườn bách thú chơi.”

“Không muốn đi vườn bách thú, muốn đi tiệm ăn vặt cơ!” Bé Bình An không hề đánh mất hình tượng bé ham ăn.

“Được, em muốn đi đâu cũng được hết.” Hướng Thần lập tức đồng ý.

“Nếu làm không tốt thì sao ạ?” Trực giác của trẻ con đôi khi rất nhạy. Bé Bình An chớp chớp mắt hỏi, cứ cảm thấy lời phía sau của Hướng Thần vẫn chưa nói hết.

“Làm không tốt thì ở nhà học thêm.” Mẹ ruột đã đưa ra câu trả lời cho con bé.

Bé Bình An run bắn một cái, cầm lấy bút chì bắt đầu vùi đầu vào làm. Ba người lớn đứng canh bên cạnh, Hướng Thần ngồi một bên nhìn con bé làm bài, phân tích xem đứa trẻ này gặp vấn đề ở đâu.

Lượng câu hỏi trong đề không lớn, Hướng Thần chỉ tổng hợp những kiến thức cơ bản nên rất nhanh bé Bình An đã làm xong.

Hướng Thần cầm lấy tờ đề lên xem phát hiện điểm số cao hơn cậu tưởng. Chung Bình nói kỳ thi nhập học con bé chỉ được mười tám điểm. Tờ đề Hướng Thần ra độ khó đại khái cũng tầm trình độ lớp bốn tiểu học, nhưng bé Bình An thi được hơn bốn mươi điểm, cao hơn buổi sáng hơn hai mươi điểm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn