Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 184

Chung Bình cảm thấy cứ để con gái nhà mình ở nhà thì sớm muộn gì cũng bị nuôi thành một cục tròn vo. Gần đây cô đang bận rộn với việc nhận chức ở đơn vị mới, bé Bình An cứ hễ có cơ hội là lại theo đuôi dì Hoàng chạy đến tiệm ăn vặt, sơ hở một cái là trong miệng con bé đã có đồ ăn rồi.

Chung Bình phạt con bé mấy lần, quay đầu lại con nhóc này đã đi khóc lóc với Hướng Thần. Ngay cả khi biết rõ con bé đang diễn kịch, Hướng Thần cũng chịu không nổi, chẳng tránh được phải ôm ấp dỗ dành nửa ngày, cuối cùng kiểu gì cũng phải kiếm chút đồ ngon để chặn miệng con bé lại.

Cũng may việc nhận chức của Chung Bình diễn ra rất thuận lợi, phía Tống Văn Bân cũng vậy. Hai người bọn họ cũng xem như là người có chống lưng từ bên trên, chẳng ai không có mắt mà đi gây khó dễ cho họ. Rất nhanh cả hai đã thuận lợi gia nhập đơn vị mới.

Nhà của Tống Văn Bân cũng được bên trên nhanh chóng giải quyết cho chú. Nhà mới nằm trong khu tập thể cán bộ công nhân viên, có hơi tương tự với khu của xưởng cơ khí, nhưng kiểu nhà thì tốt hơn nhiều. Bởi vì cấp bậc của Tống Văn Bân không hề thấp nên căn nhà được phân cũng không nhỏ, ba phòng ngủ một phòng khách, hơn một trăm mét vuông. Điều kiện như vậy ở thủ đô đã là vô cùng tốt rồi.

Ngoài ra việc tìm trường cho bé Bình An và Trần Tiểu Thảo cũng đã có tiến triển, là do cô giáo Đàm giúp đỡ liên hệ. Bà vốn có danh tiếng khá lớn trong giới giáo dục nên đã tìm cho bé Bình An một trường tiểu học rất tốt, cũng liên hệ cho Trần Tiểu Thảo một trường trung học để học chuyển cấp.

Cũng thật trùng hợp, ngôi trường mà bé Bình An sắp theo học lại nằm ngay gần tiệm ăn vặt, tuy nhiên trường của Trần Tiểu Thảo thì lại nằm ở hướng ngược lại so với con bé.

Nhà mới vừa phân xong xuôi, Chung Bình liền như gió cuốn sấm rền dọn dẹp sạch sẽ phòng ốc. Những đồ nội thất lớn thì đơn vị đều có sẵn, chỉ cần ký tên là có thể mượn dùng, thứ cần chuẩn bị chỉ là những món đồ lặt vặt nhỏ lẻ.

Chung Bình liên tục mấy ngày bôn ba bên ngoài, bé Bình An giống như con chuột nhỏ vừa thoát khỏi móng mèo, chui tọt vào hũ gạo là không muốn trở ra nữa. Tất cả các món trong tiệm ăn vặt cuối cùng cũng được con bé nếm sạch một lượt, vui sướng đến mức mỗi ngày trôi qua đều như đang đón Tết.

Trong thời gian đó, Hướng Thần đã đến xưởng may nhận mấy cuộc điện thoại của Hứa Hằng Châu. Anh đã đến miền Nam rồi, sau đó tìm nơi gọi điện về báo bình an. Nhà bọn họ tạm thời chưa lắp điện thoại, ngược lại xưởng may vì để tiện cho việc kinh doanh nên đã lắp một chiếc.

Hứa Hằng Châu gọi điện đến xưởng may trước hẹn thời gian với Lý Minh, sau đó Lý Minh đi thông báo cho Hướng Thần, Hướng Thần đến đúng giờ ngồi trực ở đó, chờ Hứa Hằng Châu gọi lại lần nữa.

Mấy ngày không gặp nói không nhớ nhung gì là nói dối, bao nhiêu năm nay họ chưa từng xa nhau lâu như vậy. Hơn nữa chuyến đi này của Hứa Hằng Châu vấn đề an toàn vẫn là một chuyện lớn. Nếu không phải vì gia đình Tống Văn Bân đến làm phân tán sự chú ý của Hướng Thần, thì chẳng biết cậu còn thấy khó chịu đến mức nào nữa.

Thế nhưng vừa nhấc điện thoại lên nghe thấy giọng nói quen thuộc của Hứa Hằng Châu truyền tới, Hướng Thần lúc đó suýt chút nữa là không kìm nén được, bàn tay cầm điện thoại siết chặt lại, giọng nói cũng trở nên khản đặc.

Hứa Hằng Châu không biết có phải nghe ra cảm xúc của Hướng Thần không ổn hay không mà kể hết về những chuyện gặp phải trên đường, nói dọc đường đột nhiên bị chặn xe làm Hướng Thần giật thót một cái.

Hướng Thần liên tục hỏi mấy câu xem có chuyện gì không, Hứa Hằng Châu mới cười kể lại đầu đuôi. Hóa ra họ đi xuống phía Nam không phải là đi xe không, mà là tiện đường giúp nhà mình giao một xe quần áo đến một thành phố tỉnh lỵ đi ngang qua.

Sau khi giao quần áo xong, bọn họ nghỉ ngơi một đêm ở thành phố đó. Dù sao Đổng Ba cũng không biết lái xe, toàn bộ đều dựa vào một mình Hứa Hằng Châu. Thời này chưa có khái niệm lái xe mệt mỏi phải thay ca lái, tài xế đội vận tải rất nhiều người cứ thế chạy đường dài liên tục mấy ngày liền.

Nhưng Hứa Hằng Châu cảm thấy bản thân cần phải nghỉ ngơi một chút. Tuy rằng kỹ thuật lái xe của anh không tệ, nhưng cơ thể cũng không phải làm bằng sắt đá, lỡ đâu xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thì thật là quá oan uổng.

Hai người tìm một nhà khách trong thành phố nghỉ ngơi một đêm, lại đi tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa thật ngon, lúc này mới thoải mái lên đường trở lại. Kết quả đi chưa được bao xa thì đã bị người ta chặn lại.

Lúc đó Hứa Hằng Châu còn tưởng gặp phải bọn cướp đường cướp chợ, bọn họ đã bình an vô sự hơn nửa chặng đường rồi, mắt thấy sắp tới nơi thì lại gặp phải chuyện này.

Lúc đó Đổng Ba giật mình một cái liền rút ngay thanh ống thép giấu trong xe ra, chỉ chờ đối phương bước tới là sẽ cho một đòn thật hiểm.

Kết quả lại khiến người ta dở khóc dở cười, người ta cơ bản không phải cướp, mà là đuổi theo Hứa Hằng Châu để muốn đặt hàng với anh…

Hóa ra vẫn là do cái xe quần áo mà họ vừa vận chuyển đến thành phố tỉnh lỵ kia gây chuyện, người chặn họ và người họ giao quần áo cho là đối thủ cạnh tranh, hai nhà đều mở cửa hàng thời trang. Nhưng vì nguồn hàng khác nhau, nên việc kinh doanh của nhà đặt hàng chỗ anh lúc nào cũng tốt hơn một chút.

Chuyện phía sau không cần Hứa Hằng Châu nói Hướng Thần cũng đoán được, kẻ chặn đường họ là do vô tình bắt gặp họ giao hàng liền vội vàng đuổi theo, cũng muốn đặt một đơn hàng để được chia một chén canh.

Chỉ là một lần sợ hãi hụt, Hứa Hằng Châu để lại số điện thoại của xưởng may cho những người đó sau đó cùng Đổng Ba lái xe đi. Chặng đường còn lại không nảy sinh thêm sóng gió gì, họ bình an vô sự đến được thành phố tỉnh lỵ ở phương Nam.

Bị Hứa Hằng Châu làm cho phân tâm, Hướng Thần cũng không còn thấy sầu muộn nữa. Cậu đem tin tức gia đình Tống Văn Bân đã đến thủ đô kể cho Hứa Hằng Châu nghe.

Nói một hồi liền nhắc tới bé Bình An, Hướng Thần cứ nhắc đến là muốn cười. Có bao nhiêu chuyện nói mãi không hết, lải nhải từ việc buổi sáng con bé ăn mấy cái hoành thánh, cho đến buổi tối nghe câu chuyện cổ tích gì. Nghe đến mức lòng Hứa Hằng Châu chua loét, chỉ cảm thấy địa vị của mình trong lòng Hướng Thần sắp không giữ nổi nữa rồi.

Hai người vừa nói chuyện liền quên mất thời gian, việc lớn việc nhỏ chi li hận không thể kể hết mọi chuyện cho đối phương nghe, giống như có những lời nói mãi không bao giờ hết vậy.

Lý Minh ở bên ngoài sốt ruột đến mức giậm chân. Cậu ta thật sự không hiểu nổi, hai người đàn ông to xác chẳng qua chỉ là xa nhau mấy ngày thôi mà, lấy đâu ra lắm chuyện để nói thế không biết. Điện thoại trong văn phòng cậu ta là để làm việc công, bao nhiêu ông chủ lớn đang đợi tin tức của cậu ta kia kìa.

Đợi gần một tiếng đồng hồ, Lý Minh cuối cùng không nhịn được nữa gõ cửa hét to, hỏi Hướng Thần đã nói xong chưa.

“Xong ngay đây!” Hướng Thần đáp lại một tiếng, quay đầu liền mách lẻo với Hứa Hằng Châu trong điện thoại, nói Lý Minh đang giục cậu, không cho cậu gọi nữa.

Hứa Hằng Châu trong lòng quýnh lên, anh vẫn chưa nghe đến đoạn nhóc con hư đốn Tống Bình An kia bao giờ thì dọn đi mà!

“Nếu có điện thoại di động thì tốt biết mấy, đợi anh về, nhà chúng ta cũng lắp một cái điện thoại nhé.” Hướng Thần nói thêm một câu cuối cùng để kết thúc rồi chuẩn bị cúp máy.

Hứa Hằng Châu chưa đợi được đáp án của Hướng Thần, trong lòng đem Lý Minh ra mắng một lượt nhưng lại không thể hỏi ra miệng, chỉ đành đợi Hướng Thần gác máy.

Hướng Thần sau khi nói chuyện điện thoại với Hứa Hằng Châu thì tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Hứa Hằng Châu nói tiến triển bên kia rất thuận lợi, đã liên hệ được kênh cung cấp hàng cho bọn họ. Chỉ là giá cả chưa bàn xong, không bao lâu nữa là có thể trở về rồi.

Hớn hở trở về nhà, kết quả nhóc con nhà mình lại đang khóc. Hướng Thần ngây ra một chốc, tưởng con bé lại ăn vụng bị mẹ tóm được, đến tìm anh để trút bầu tâm sự.

Hướng Thần thuần thục bế bé Bình An lên, dỗ dành nói sẽ dẫn con bé đi ăn đồ ngon. Phương pháp bình thường trăm lần thử trăm lần hiệu nghiệm lần này lại chẳng có tác dụng gì, nhóc con khóc đến đứt ruột đứt gan, ôm chặt lấy Hướng Thần giống như giây tiếp theo sẽ không được gặp lại nữa vậy.

Đợi Chung Bình về Hướng Thần mới hiểu ra nguyên nhân, bọn họ sắp chuyển nhà rồi.

Hướng Thần dở khóc dở cười, trong lòng cũng không nỡ để bé Bình An rời đi, nhưng cũng không thể để đứa trẻ nhà người ta xa cách cha mẹ được phải không.

Hướng Thần ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng dỗ dành bé con đang khóc đến nấc cụt: “Nín đi nín đi, chúng ta bây giờ ở gần nhau thế này mà. Phòng của em vẫn giữ lại cho em, đợi Bình An của chúng ta được nghỉ học là có thể đến nhà anh ở rồi.”

Dỗ dành hồi lâu, con bé mới ngừng lại, nắm tay Hướng Thần bắt cậu phải đảm bảo nhất định sẽ đi đón con  bé.

Hướng Thần nào có chuyện không đáp ứng, liên tục bảo đảm mới dỗ dành được con nhóc xong xuôi.

Ngày hôm sau gia đình Tống Văn Bân chuyển nhà, Hướng Thần lại không thể đi phụ giúp được. Tiết học trên tay cậu không ít, lúc nào cũng khá bận rộn. Cả ngày hôm đó cậu hầu như đều có tiết, tìm người đổi tiết cũng rất bất tiện.

Cũng may Hà Viễn Phong đã xin nghỉ trước để tới giúp đỡ. Anh ta  lái xe qua, tất cả hành lý một xe là chở hết, sau khi tới nơi lại phụ giúp một tay, mấy người cùng góp sức nên rất nhanh đã thu dọn xong.

Nhà mới phải ăn cơm tân gia. Tối hôm đó cả nhà ăn mừng tại mái ấm mới của họ Tống, Hướng Thần sau khi tan làm liền đi qua đó, còn thuận tiện mua một ít đồ kho về làm thêm món.

Sau khi gia đình Tống Văn Bân chuyển nhà, cuộc sống bắt đầu đi vào quỹ đạo. Tống Văn Bân và Chung Bình đến đơn vị nhận việc đi làm, bé Bình An và Trần Tiểu Thảo đến trường đi học.

Hai đứa nhỏ chưa từng được trải nghiệm học tập có hệ thống, trước đây đều là cô giáo Đàm và Hướng Thần tùy ý dạy bảo cộng thêm tự học. Cho nên vào trường phải thi cử trước xem trình độ của hai đứa tới đâu mới quyết định phân vào khối nào.

Trần Tiểu Thảo bắt đầu học rất muộn, cô bé chính thức bắt đầu học nhận mặt chữ mới được mấy năm. Trước đây ở nhà họ Trần, vợ chồng Trần Quốc Lương chê con bé là kẻ “điếc” nên chưa bao giờ cho con bé đi học. Chỉ có Trần Tiểu Hoa lén lút dạy con bé vài chữ đơn giản, mãi đến khi tới nông trường mới có cơ hội học tập cùng cô giáo Đàm.

Thế nhưng Trần Tiểu Thảo cũng giống như chị gái mình là một cô gái cần cù. Cô bé vô cùng trân trọng cơ hội được học chữ của mình, học tập rất nghiêm túc, kiến thức đã học đều ôn đi ôn lại nhiều lần cho nên nắm vững kiến thức rất chắc chắn.

Cô bé tới trường trung học tham gia kỳ thi nhập học, nhà trường nghe cô giáo Đàm kể về tình hình của cô bé xong, trước tiên cho cô bé làm đề thi của lớp mười. Kết quả thành tích của Trần Tiểu Thảo vô cùng tốt, tuy không lấy được điểm tối đa nhưng các môn đều trên chín mươi điểm.

Thành tích này so với học sinh xuất sắc cũng không kém cạnh. Hiệu trưởng vốn dĩ là nể mặt cô giáo Đàm, nay thấy cô bé thi tốt như vậy lại cảm thấy trường học sắp có thêm một học sinh giỏi, trong lòng vô cùng vui mừng.

Cuối cùng Trần Tiểu Thảo được xếp vào học lớp mười một, đợi đến tháng bảy năm sau là có thể tham gia thi đại học.

Trường của Trần Tiểu Thảo có thể ở nội trú cũng có thể ngoại trú. Cô bé sau khi tự mình xem xét đã nói với Tống Văn Bân và Chung Bình rằng muốn ở lại ký túc xá trường.

Tống Văn Bân và Chung Bình rất ngạc nhiên, hỏi cô bé có phải ở nhà họ không vui hay không. Trần Tiểu Thảo vội vàng phủ nhận, nói ra lời thật lòng.

Cô bé rất cảm kích vợ chồng Tống Văn Bân nhưng luôn sợ làm phiền bọn họ. Trường học của cô bé cách nhà khá xa, đi lại rất bất tiện.

Còn rất nhiều lời Trần Tiểu Thảo chưa nói ra. Cô bé đã mười tám tuổi, là một người trưởng thành rồi, cô bé phụ giúp trong tiệm ăn vặt, trong tiệm có một nhân viên cũng chỉ bằng tuổi cô bé nhưng đã và đang kiếm tiền nuôi gia đình rồi.

Cô bé với gia đình Tống Văn Bân phi thân phi cố, ở trong nhà họ bao nhiêu năm nay nhận bao nhiêu ân huệ, những thứ này đều là không trả hết được.

Cô bé rất muốn sớm đi làm, sau này kiếm tiền báo đáp nhà họ Tống, báo đáp đám Hướng Thần, nhưng hiện tại cô bé chưa có bản lĩnh gì.

Trần Tiểu Thảo nghĩ, dẫu sao thì cô bé cũng nên học cách tự lập, cứ ở Tống gia mãi, dù người nhà họ Tống có đối xử tốt với cô bé thế nào đi nữa, cô bé không cách nào báo đáp thì trong lòng cũng luôn không thấy an yên.

Trần Tiểu Thảo kiên trì, Tống Văn Bân và Chung Bình không còn cách nào khác, đành đồng ý làm thủ tục nội trú cho cô bé, đồng thời bảo cô bé rằng phòng vẫn giữ lại đó, cứ nghỉ lễ là sẽ đi đón cô bé về.

Trần Tiểu Thảo cùng họ chung sống bấy nhiêu năm thực sự đã như người trong nhà rồi. Cô bé muốn ở nội trú, Chung Bình liền lập tức đi chuẩn bị chăn nệm và đồ dùng sinh hoạt cho cô bé.

Học phí, sinh hoạt phí và tiền nội trú của Trần Tiểu Thảo đều là do cô bé tự chi trả. Trần Tiểu Hoa gửi cho cô bé không ít tiền, bản thân cô bé bình thường chẳng dùng mấy, chỉ thỉnh thoảng mua vài món đồ nhỏ cho nhà họ Tống nên cũng tích cóp được kha khá, trả những khoản này cũng đủ.

Sau khi bận rộn xong việc nhập học của Trần Tiểu Thảo, Chung Bình lại dẫn bé Bình An tới ngôi trường mà con bé sắp học.

Cũng vẫn là kỳ thi nhập học, bé Bình An năm nay mười tuổi, theo độ tuổi thì lẽ ra phải học lớp bốn rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn