Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 183

“Hu hu hu… thịt của con…”

Hướng Thần vừa bước chân vào nhà đã nghe thấy tiếng khóc của Bình An. Tim cậu thắt lại một cái, vội vã bước vào sân thì thấy bé cưng nhà mình đang đứng đó khóc nức nở.

Hướng Thần xót xa vô cùng. Cậu đi đến bên cạnh Bình An, ngồi xổm xuống nửa ôm con bé vào lòng dỗ dành: “Sao thế em? Thấy không khỏe ở đâu à? Nói anh nghe xem nào, đừng khóc nữa, khóc là không xinh đâu.”

Bình An nấc lên một tiếng thật mạnh, rồi vừa khóc vừa nói: “Em không cần xinh, em cần thịt của em cơ, hu hu…”

Hướng Thần thấy đau đầu. Chẳng phải con gái đều yêu cái đẹp à, sao bé con nhà mình lại khác thế nhỉ? Cậu còn định sau này sẽ tặng Bình An đủ loại váy xinh cơ mà.

Nhưng thấy Bình An khóc thảm quá, Hướng Thần vội kéo suy nghĩ đang bay xa về tiếp tục hỏi: “Thịt làm sao rồi?”

Bình An mặt đầy nước mắt, uất ức không thôi: “Thịt bị mẹ ăn mất rồi, cả bánh bao với sủi cảo nữa, đều bị mẹ ăn mất rồi.”

Bình An vừa nói vừa nhớ lại chỗ thịt kho tàu mình mới ăn được có hai miếng. Miếng thịt ngon như vậy mà mới được nếm chút xíu, con bé thấy tủi thân ghê gớm, nước mắt lại trào ra không ngăn được.

Hướng Thần ngẩn người một giây, chưa hiểu rõ ý Bình An là gì, nhưng thấy con bé khóc lóc đáng thương quá bèn dỗ: “Không sao đâu, chắc là mẹ đói quá thôi. Bình An muốn ăn gì cứ nói với anh, anh mua cho em nhé?”

Tiếng khóc của Bình An ngừng bặt trong một giây, dường như rất cảm động trước đề nghị của Hướng Thần. Thế nhưng chưa kịp để Hướng Thần mừng thầm, giây tiếp theo con bé còn khóc to hơn: “Oa oa oa… mẹ không cho em ăn nữa!”

Hướng Thần bị tiếng khóc làm cho choáng váng, đứng ngây ra lúng túng một hồi rồi lấy khăn tay lau nước mắt cho con bé, nhưng dỗ thế nào nó cũng không nín.

May sao lúc này Trần Tiểu Thảo về tới nơi. Hướng Thần vội vàng cầu cứu cô bé hỏi xem làm cách nào để Bình An thôi khóc.

Trần Tiểu Thảo đi đến bên cạnh Bình An nhẹ nhàng nói một câu: “Dì Chung sắp về rồi đấy.”

Trước ánh mắt kinh ngạc của Hướng Thần, Bình An hoàn thành màn “tắt tiếng” trong vòng một giây. Ngay cả giọt nước mắt đang lăn dở trên má cũng được thu hồi sau khi lăn nốt giọt cuối cùng. Thậm chí vì “phanh” gấp quá, con bé còn bị nấc cụt một cái rồi vội vàng lấy tay bịt miệng lại ngay lập tức.

Hướng Thần: “…”

Hướng Thần ôm ngực, cảm thấy mình vừa bị “nội thương”.

Trần Tiểu Thảo nhìn thấy điệu bộ đó thì buồn cười. Cô bé mím môi cười khẽ, nhỏ giọng giải thích với Hướng Thần về chuyện xảy ra hôm nay.

Hóa ra, sáng nay dì Hoàng đưa Bình An ra tiệm rồi bảo con bé ngồi chơi ở phía sau. Bình An tính tình hoạt bát dễ mến, ngay cả chú Cát vốn nghiêm nghị cũng hiếm khi ôn tồn nhẹ nhàng với con bé, các nhân viên khác cũng rất thích nó.

Hơn nữa Hướng Thần đã dặn Dương Oánh Oánh rằng đây là em gái mình, muốn ăn gì cứ ghi sổ, lời ông chủ thì ai mà không nghe.

Sáng nay nhà không nấu cơm nên cả nhóm Hướng Thần đều ra tiệm ăn. Bình An chọn lựa hồi lâu mới chọn được món hoành thánh với nước hầm gà đã từng ăn, rõ ràng là rất ưng vị này nên muốn ăn lại.

Tống Văn Bân buổi sáng thích ăn món gì chắc dạ nên đã ăn mấy cái bánh bao lớn và một bát sữa đậu nành. Chung Bình và Hướng Thần ăn mì, còn Tiểu Thảo cũng ăn bánh bao.

Bình An từ nhỏ đã rất háu ăn. Từ lúc biết tự cầm thìa, con bé chưa bao giờ để người lớn phải giục ăn một câu, cứ đến bữa là chạy tót vào bàn tự ôm bát ăn ngon lành.

Một đứa trẻ như vậy lẽ ra là rất dễ nuôi. Ở thời sau này, đầy đứa trẻ phải để bố mẹ chạy đuổi theo đút từng miếng mà vẫn lười ăn. Nhưng vấn đề ở chỗ, Bình An có quá nhiều bậc bề trên!

Thế hệ con một sau này là sáu người chăm một đứa trẻ, gồm bốn ông bà và hai bố mẹ. Còn bề trên của Bình An, nếu không tính Hướng Thần và Hứa Hằng Châu thì đã có tận chín người, nhiều hơn con nhà người ta hẳn ba người.

Hồi đó khi Tiểu Thảo chưa đến nông trường, cả nông trường chỉ có mình con bé là trẻ con. Con bé là cục cưng của tất cả mọi người. Muốn ăn gì đó ư? Ai mà chẳng chọn thứ ngon nhất đem cho nó.

Thế là, sau khi ăn bữa chính xong, con bé lại sang chỗ chú Đặng Lịch xin ít thịt bò khô, sang chỗ chú Cố Vân Chi đòi vài viên kẹo, qua chỗ lão Lý ăn nửa cái bánh nướng, rồi cuối cùng ghé chỗ cô giáo Đàm uống bát nước đường.

Người ta thường nói trẻ con không biết khi nào đói khi nào no, bé Bình An chính là như vậy. Sau khi đã đi ăn uống một vòng, đến bữa cơm tiếp theo, con bé vẫn tiếp tục ăn như bình thường.

Chung Bình chỉ lơ là một chút, con gái nhà mình đã ôm bụng kêu gào lên rồi, cái kiểu ăn này thì đứa trẻ con nào mà chịu cho thấu.

Đợi đến khi bác sĩ Ngụy bị gọi tới gấp rồi chẩn đoán ra nguyên nhân, Chung Bình chỉ cảm thấy dở khóc dở cười. Sau đó cô hung dữ bỏ đói bé Bình An mấy ngày, mỗi bữa chỉ cho ăn no một nửa khiến con bé tức đến phát khóc.

Có lần đó rồi, người lớn ở nông trường không dám tùy tiện cho con bé ăn linh tinh nữa. Thế nhưng không biết tại sao, bé Bình An chẳng hề hứng thú với quần áo đẹp hay kẹp tóc xinh, cứ tặng đồ ăn là con bé vui vẻ liền.

Hơn nữa con bé rất biết làm nũng, đám cô giáo Đàm rất nhanh đã thỏa hiệp nhưng cũng không dám cho nhiều, kẹo chỉ cho một viên, bánh bích quy chỉ cho ăn một miếng. Bị hạn chế như vậy, con bé ngược lại càng thêm thèm thuồng.

Một đám người cứ cưng chiều bảo bọc, Chung Bình không còn cách nào khác đành phải tự đóng vai người mẹ nghiêm khắc.

Mập lên rồi, chắc chắn là ăn vụng, bữa trưa bớt đi nửa bát.

Khóc ư? Làm nũng ăn vạ ư? Bữa tối cũng bớt đi nửa bát.

Làm việc xấu, không nghe lời, không chịu chăm chỉ đọc sách… tất cả đều chuyển thành khấu trừ cơm ăn!

Cô là mẹ ruột của bé Bình An, cô dạy dỗ con mình thế nào những người khác không nên ngăn cản mà cũng chẳng thể ngăn cản. Hơn nữa họ cũng không nỡ ra tay dạy dỗ, chỉ có thể đứng nhìn Chung Bình thực hiện. Chiêu thức không cần mới, chỉ cần hữu dụng là được, chỉ cần ra tay trước một chiêu là làm chủ được cả ván cờ. Thời gian dài rồi bé Bình An cũng hiểu ra, mẹ con bé mà đã muốn chỉnh đốn nó thì thật sự là ai tới cũng vô dụng.

Cùng lúc đó, bé Bình An cũng thành công luyện được tuyệt kỹ tùy thời làm nũng, tùy thời khóc nháo, tùy thời nín bặt. Muốn con bé dừng khóc chỉ cần triệu hồi mẹ nó là xong.

Nói đi cũng phải nói lại, sáng ngày hôm nay có Hướng Thần ở đó, bé Bình An gan dạ hơn một chút, ăn trong bát mình lại còn dòm ngó bát người khác.

Vừa ăn hoành thánh, vừa lại gần chỗ cha mình đòi một miếng bánh bao thịt, sau đó lại dùng ánh mắt mong chờ nhìn Hướng Thần. Hướng Thần làm sao chống đỡ nổi ánh mắt ấy, vội vàng gắp mì đút cho con bé.

Con bé ăn ké được rất vui vẻ, nhưng bên kia đũa của Chung Bình vươn ra, hoành thánh trong bát bé Bình An cứ thế giảm dần từng cái từng cái, dọa con bé vội vàng rụt về ôm lấy bát của mình vùi đầu ăn ngấu nghiến.

Hướng Thần còn tưởng Chung Bình là muốn nếm thử mùi vị, còn nói với cô nếu không đủ thì gọi thêm, vạn lần không ngờ được là cô đang cố ý dọa dẫm bé Bình An.

Đợi sau khi họ đi hết rồi, Trần Tiểu Thảo và bé Bình An ở lại trong tiệm. Trần Tiểu Thảo vốn là tính cách không chịu ngồi yên, ở một bên nhìn một lát xong liền đi giúp đỡ rửa rau này nọ, tay chân vô cùng lanh lẹ.

Bé Bình An thì chẳng ai bắt con bé làm việc, con bé ở trong tiệm chơi một lúc liền ôm bụng không nói lời nào.

Trong tiệm ngoại trừ Trần Tiểu Thảo không ai biết con bé là một kì tài diễn xuất, dì Hoàng tức khắc lo lắng hỏi con bé làm sao vậy, sợ nó có chỗ nào khó chịu trong người.

Bé Bình An liền trưng ra vẻ đáng thương nói con bé đói bụng rồi.

Cái này dễ giải quyết mà! Tiệm của bọn họ thứ khác không nhiều chứ đồ ăn thì đầy. Huống hồ Hướng Thần cũng nói rồi, cứ tùy ý cho con bé ăn.

Dì Hoàng liền hỏi con bé muốn ăn cái gì. Bé Bình An lúc bắt đầu còn khá rụt rè, khách khí nói: “Cháu muốn ăn mì.”

Dì Hoàng vừa định đồng ý, con bé lại bồi thêm một câu: “Còn có cả cái cơm kia nữa.”

Cái con bé nói chính là xôi nếp. Buổi sáng không có ai gọi món này nên con bé cũng chưa được nếm, nhưng ở trong phòng bếp ngửi thấy mùi làm nó thèm chết đi được.

Thời đại này bát ăn cơm đều rất lớn, bát trong tiệm tuy rằng nhỏ hơn một cỡ nhưng cũng không nhỏ hơn quá nhiều. Dì Hoàng không dám múc cho con bé quá nhiều, bèn lấy mỗi thứ nửa bát.

Bé Bình An lẽo đẽo đi theo sau mông dì, đi đến chỗ xửng bánh bao và sủi cảo hấp lại đứng im không nhúc nhích, nuốt nước miếng nói: “Cháu chưa được ăn cái này bao giờ.”

Được rồi, lấy mỗi thứ hai cái. Dì Hoàng nghĩ, trẻ con mà, no bụng đói con mắt, cùng lắm thì ăn không hết dì ăn nốt là xong.

Mang theo ý nghĩ như vậy, cuối cùng đặt trước mặt bé Bình An, ngoài những thứ này ra còn có nửa bát tào phớ ngọt và một phần thịt kho tàu nhỏ trong cơm suất.

Đồ ăn phong phú đến hoa cả mắt bày ra cả một bàn, bé Bình An vui mừng khôn xiết, cảm thấy nơi này quả thực quá tốt. Con bé mà có thể sống ở đây thì tốt biết bao.

Sung sướng gắp một miếng thịt kho tàu cắn một cái, ừm, ngon quá! Lại thêm một miếng nữa…

Bé Bình An đang ăn đến vui vẻ vạn lần không ngờ tới mẹ con bé hôm nay không cần đi làm, chỉ là đến nhận việc. Sau khi nộp xong tài liệu, bởi vì người quản lý không có ở đó nên cô đã quay về luôn.

Vừa về đến nơi liền đụng ngay phải cảnh tượng này.

Chung Bình vốn dạn dày kinh nghiệm, cô bình tĩnh vô cùng rút một đôi đũa đi tới ăn hết thịt kho tàu của bé Bình An trước, sau đó gọi Trần Tiểu Thảo lại cùng nhau chia chác ăn sạch một bàn thức ăn, lại còn móc tiền ra thanh toán.

Dương Oánh Oánh đương nhiên không chịu nhận, nói Hướng Thần đã dặn dò là ghi sổ cho cậu. Chung Bình nhất quyết đòi đưa tiền. Cũng không phải là cô tính toán kỹ chút nợ nhỏ này với Hướng Thần mà là con gái nhà mình cô còn không hiểu sao, nếu để nó biết anh trai nó cho nó ăn thỏa thích thì nó thực sự có thể đến đây ăn sập tiệm người ta.

Bé Bình An đã hoàn toàn ngây người, vừa nãy còn đang ở thiên đường hạnh phúc, chớp mắt một cái đại ma vương là mẹ đã ăn sạch đồ ngon của con bé rồi! Một chút cũng không để lại cho con bé luôn!

Con bé kìm nén một bụng nước mắt không dám khóc, nếu mà khóc ra thì bữa cơm trưa nay sẽ bị bớt nửa bát cho xem!

Sau khi về nhà, Chung Bình nhân lúc thời gian còn sớm đi bưu điện xem thử. Bọn họ có một số hành lý không mang theo hết lên xe lửa được nên gửi tới qua đường bưu điện.

Trần Tiểu Thảo và bé Bình An ở nhà, giữa chừng Trần Tiểu Thảo có việc đi ra ngoài một chút, bé Bình An ngồi ở cửa hờn dỗi.

Từ xa nhìn thấy Hướng Thần trở về, con bé “vút” một cái chạy lại, tiếp đó là tiếng khóc kinh thiên động địa, nước mắt trong một giây trào ra làm cho Hướng Thần choáng váng cả người.

Hướng Thần nghe xong cảm thấy cả người mình đều không ổn. Cậu nhìn về phía bé Bình An, nhóc con có lẽ biết mình bị vạch trần nên nhếch miệng cười với Hướng Thần, lại nhào tới làm nũng: “Anh trai, em thích anh nhất.”

Hướng Thần: “…”

Câu này nghe hơi quen tai. Cảm giác như đã từng nghe ở đâu đó, hình như có người từng nói rồi.

Ừm, đúng rồi, lúc còn nhỏ cậu đúng là hay dùng cách này để dỗ dành Hứa Hằng Châu, dỗ lần nào hiệu nghiệm lần đó.

Nên nói quả không hổ là em gái cậu sao? Hướng Thần tâm trạng phức tạp, thế mà còn nảy sinh một loại cảm giác thành tựu kỳ quái.

“Anh nhỏ, anh đừng nói với mẹ em có được không?” Thấy cậu dính chiêu, bé Bình An thừa thắng xông lên: “Mẹ bớt cơm của em, em ăn không no gì cả, đói lắm ạ.”

Bé Bình An ôm bụng dáng vẻ đáng thương cực kỳ, giống như thật sự bị mẹ ngược đãi vậy. Trên thực tế thì với năng lực tìm kiếm đồ ăn của con bé, cho dù không cho đồ ăn thì con bé cũng có thể tự lấp đầy bụng.

Chung Bình cũng không phải thực sự muốn để con bé bị đói. Dù sao cũng là con gái mình, có nghịch ngợm đến mấy thì cũng đành phải chịu thôi. Thông thường sau khi phạt con bé xong, Chung Bình sẽ nhắm một mắt mở một mắt giả vờ như không nhìn thấy con chuột nhỏ đang ăn vụng trong bếp.

Hướng Thần có thể làm gì được đây? Ngoài việc đồng ý ra thì còn cách nào khác đâu?

Nhận được lệnh đặc xá, con bé vui sướng vây quanh Hướng Thần nói thêm vài câu nịnh nọt để dỗ dành cậu. Hướng Thần nhất thời không tìm được lời nào để đáp lại, tư duy bắt đầu bay xa tít tắp.

Cứ theo cái tính cách này của bé Bình An nhà bọn họ, sau này phỏng chừng sẽ tìm một anh chàng đầu bếp làm chồng mất thôi.

Phì phì phì, con nít con nôi còn nhỏ mà, nghĩ linh tinh cái gì không biết. Hướng Thần tự phỉ nhổ bản thân một trận rồi lại không nhịn được chua xót nghĩ, lỡ đâu sau này con bé thực sự bị một con heo giỏi nấu nướng nào đó “ủi” mất thì biết làm sao bây giờ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn