Ngoài Tống Văn Bân, Chung Bình cũng được điều chuyển công tác về Thủ đô. Thâm niên của cô không bằng chồng, ngày trước đi Tây Bắc vì là tự nguyện đi nên không được tính là điều chuyển ngang hàng. Mấy năm sau lại giữ biên chế ở nông trường nên coi như là bị lãng phí mất mấy năm đó.
Cho nên lần này cô chuyển về đây làm, chức vụ chắc chắn không cao bằng Tống Văn Bân. Sau khi cân nhắc tình hình thực tế, nhóm lão Lý đã thu xếp cho cô một vị trí trong Hội Liên hiệp Phụ nữ, chuyển tới có thể làm một vị trí lãnh đạo nho nhỏ.
Tính tình Chung Bình sảng khoái, hào phóng, đối xử với mọi người chân thành nhiệt tình nên làm công việc này rất hợp, chính cô nghe xong cũng thấy rất hài lòng.
Sau khi vấn đề công việc của hai người được thu xếp ổn thỏa, nhóm lão Lý mới coi như giải quyết xong một tâm nguyện lớn trong lòng, chỉ còn đợi gia đình Tống Văn Bân dọn tới là xong.
Sau khi văn bản điều động được gửi đi, Tống Văn Bân liền dẫn theo gia đình cùng Trần Tiểu Thảo bắt đầu hành trình tới Thủ đô.
Trần Tiểu Thảo đã sống cùng họ bấy nhiêu năm chẳng khác gì con cái trong nhà. Đối với Tiểu Thảo mà nói, có lẽ Tống Văn Bân và Chung Bình còn giống cha mẹ hơn cả vợ chồng Trần Quốc Lương, cô bé cũng thật lòng kính trọng họ và yêu thương em gái nhỏ Bình An.
Về phần Trần Tiểu Hoa, cô quanh năm chạy theo đội xây dựng khắp nơi, chỉ thỉnh thoảng khi đi ngang qua gần nông trường mới xin phép lãnh đạo trong đội nghỉ vài ngày để về ở với em gái một thời gian.
Việc học tập của Trần Tiểu Hoa những năm qua đạt kết quả xuất sắc. Trong thư gửi cho Hướng Thần, Tiểu Hoa nói rằng thầy giáo rất coi trọng cô, đã làm báo cáo cho cô vào biên chế chính thức của đội công trình và chính thức nhận cô làm học trò.
Làm ngành này rất cực khổ, không nói đến việc quanh năm bôn ba bên ngoài mà tiêu hao về trí lực và thể lực đều cực kỳ lớn, thường nam giới chiếm đa số. Một cô gái trẻ như Trần Tiểu Hoa có thể nổi bật giữa một đám đàn ông được đào tạo chuyên nghiệp và được thầy giáo coi trọng, có thể tưởng tượng được cô đã phải nỗ lực đến nhường nào.
Sau khi vào đội công trình, tiền lương của Trần Tiểu Hoa tăng vọt. Cô luôn cảm kích những gì Hướng Thần và mọi người đã làm cho hai chị em mình. Đưa tiền thuốc men cho bác sĩ Ngụy ông không nhận, Tiểu Hoa bèn thu thập đủ loại dược liệu quý hiếm dọc đường đi công tác.
Họ đi qua nhiều nơi hẻo lánh. Khi gặp được những người dân miền núi lưu trữ được những vị thuốc lâu năm, Tiểu Hoa đều dùng lương của mình mua lại, đến thành phố là gửi cho bác sĩ Ngụy. Bác sĩ Ngụy không muốn lấy tiền của cô nhưng đối với những vị thuốc tốt này thì ông lại không có sức kháng cự, đành phải làm thành các loại thuốc viên thông dụng rồi lại gửi ngược về cho cô.
Ngoài ra, Trần Tiểu Hoa còn muốn gửi sinh hoạt phí cho gia đình Tống Văn Bân để lo cho em gái Tiểu Thảo, nhưng vợ chồng Tống Văn Bân và Chung Bình nhất quyết không nhận, bảo cô cứ giữ lấy tiền đó mà phòng thân.
Lần này Tống Văn Bân đưa gia đình lên Thủ đô đã bàn bạc trước với chị em nhà họ Trần, muốn đưa Trần Tiểu Thảo đi cùng. Trần Tiểu Hoa quanh năm bôn ba khắp chốn không có nơi ở cố định, Tiểu Thảo không thể theo cô mãi được.
Hơn nữa, Trần Tiểu Thảo năm nay đã mười tám tuổi, cô bé rất ham học. Trước đây ở nông trường điều kiện thiếu thốn nên chỉ có thể theo học cô giáo Đàm. Chung Bình dự tính sau khi đưa cô bé đến Thủ đô sẽ cho cô bé nhập học ở trường chính quy, sau này nếu thi lấy được bằng cấp thì tương lai của cô bé cũng sẽ rộng mở hơn.
Vì vậy, đối với đề nghị của vợ chồng họ Tống, cả Tiểu Hoa và Tiểu Thảo đều vô cùng tán thành. Họ chỉ lo sẽ làm phiền gia đình ân nhân chứ chẳng có chút không nguyện ý nào.
Ngày họ đến nơi, Hướng Thần cố ý xin nghỉ phép ra ga tàu hỏa đón người, Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi cũng cùng đi.
Bé Bình An từ nhỏ đến lớn hầu như chưa từng ra khỏi nông trường. Chỉ hai năm gần đây, khi lớn hơn một chút, khi Tống Văn Bân đi lên thành phố mới thỉnh thoảng cho con bé đi theo một hai lần. Trẻ con thích náo nhiệt, từ đó về sau lúc nào con bé cũng mong ngóng được đi thành phố chơi.
Lần này rời khỏi nông trường nghe nói được đến một thành phố lớn hơn nữa, con bé mừng húm, hăng hái tự thu dọn đồ đạc của mình.
Kết quả là khi lên đến thành phố chẳng thấy cha mẹ dắt đi chơi đâu mà lại leo ngay lên một cái xe vừa dài vừa to. Được rồi, xe to cỡ này chưa được ngồi bao giờ nên Bình An cũng thấy thú vị. Nhưng bị nhốt giữa những ô giường nhỏ hẹp suốt hai ngày trời, đứa trẻ hiếu động như con bé bắt đầu chịu không nổi.
Lúc Hướng Thần đón được người, Tống Văn Bân đang vác trên vai phần lớn hành lý, Chung Bình một tay xách túi một tay dắt con, Trần Tiểu Thảo cũng đeo ba lô đi bên cạnh. Nhóm Hướng Thần vội vàng đi tới đỡ lấy hành lý.
“Anh nhỏ!” Bé Bình An như một quả pháo lao thẳng vào lòng Hướng Thần, suýt nữa làm cậu ngã ngửa.
Hướng Thần cười rạng rỡ ôm lấy “cục vàng” trong lòng mà hận không thể bế lên quay mấy vòng, cứ nắm tay con bé mãi không nỡ bỏ ra: “Lâu quá không gặp, Bình An của anh cao lên nhiều quá.”
Cậu và Hứa Hằng Châu đã hai năm liền không về nông trường ăn Tết, cũng đã hơn hai năm không gặp Bình An. Trẻ con mỗi ngày một khác, Bình An lại đang tuổi lớn nên so với lần gặp trước thì thay đổi rất nhiều.
Bình An rúc đầu vào lòng Hướng Thần, ôm chặt eo cậu làm nũng: “Anh nhỏ, em nhớ anh lắm. Sao anh không đến thăm em? Em muốn đi tìm anh mà cha không cho đi. Em còn để dành kẹo cho anh nữa đấy.”
Hướng Thần nghe mà lòng mềm nhũn, sao lại có bé cưng đáng yêu thế này chứ! Em gái cậu chắc chắn là đứa trẻ đáng yêu nhất thế giới!
“Đừng nghe nó nói bậy.” Chung Bình đi phía sau không nể tình mà “bóc phốt” con gái: “Tối hôm trước bảo để dành cho cháu, hôm sau đã nhịn không được mà ăn mất một nửa rồi.”
Hà Viễn Phong đứng bên cạnh nghe thấy thì bật cười thành tiếng. Con bé thẹn quá hóa giận, quay đầu đỏ hoe mắt nhìn mẹ một cái rồi lại vùi đầu vào lòng Hướng Thần không nói năng gì nữa.
Hướng Thần lúc này hệt như một vị “hôn quân” hoàn toàn phớt lờ vế sau của Chung Bình, hớn hở nói: “Bình An nhà mình ngoan quá, còn biết để dành kẹo cho anh cơ à.”
Còn việc con bé có tự ăn mất hay không thì đằng nào cậu cũng có ăn được đâu, Bình An ăn thì cũng tốt mà.
Sau khi chào hỏi Tống Văn Bân, Chung Bình và Trần Tiểu Thảo, cả nhóm cùng nhau đi về. Hà Viễn Phong đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe tải nhỏ, anh ta lái xe, Chung Bình ngồi ghế phụ, những người còn lại ngồi ở thùng xe phía sau cùng với hành lý. Ban đầu định cho Bình An ngồi phía trước nhưng con bé không chịu, cứ bám riết lấy Hướng Thần nên tất cả cùng ngồi phía sau.
Nếu ngồi kiểu này ở thời hiện đại chắc chắn sẽ bị cảnh sát giao thông chặn lại trừ hết điểm bằng lái, nhưng ở thời này, cả nhóm ngồi trên thùng xe trông lại khá oai phong.
Đơn vị của Tống Văn Bân có cấp nhà nhưng vì chú chưa đến nhận việc nên nhà vẫn chưa bàn giao được. Nếu là người khác, lúc này sẽ phải dẫn cả gia đình vào ở khách sạn, hoặc đợi ổn định xong mới đón vợ con lên thành phố.
Nhưng Tống Văn Bân thì không cần lo lắng chuyện đó. Hướng Thần đã nói từ lâu là mời họ về nhà mình ở. Căn nhà nhỏ mà Hứa Hằng Châu mới mua có rất nhiều phòng, vẫn còn mấy căn để trống, đủ chỗ cho cả nhà họ Tống ở thoải mái.
Tống Văn Bân với anh em họ cũng chẳng có gì phải khách sáo, bảo vào ở là ở thôi. Thế là Hà Viễn Phong lái xe thẳng về nhà Hướng Thần.
Phòng ốc đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước, chăn nệm và các vật dụng sinh hoạt đều được chuẩn bị mới tinh. Tống Văn Bân và Chung Bình xem qua đều vô cùng hài lòng.
Hướng Thần còn dọn riêng một phòng cho Bình An. Dù sao con bé cũng mười tuổi rồi, cần có không gian riêng tư.
Trần Tiểu Thảo cũng ở một phòng riêng. Có lẽ do di chứng của bệnh ở tai lúc nhỏ nên cô bé rất ít nói, luôn im lặng nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn, lúc dọn hành lý cứ lẳng lặng làm việc không ngừng nghỉ.
Sắp xếp xong xuôi hành lý thì đã quá nửa buổi chiều. Gia đình Tống Văn Bân ở trên tàu không ăn uống được gì tử tế nên lúc này vừa mệt vừa đói vừa buồn ngủ.
Bé Bình An lúc đầu còn hoạt bát giờ đã tựa vào người Hướng Thần, đầu gật gà gật gù vì buồn ngủ. Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi đều là người hiểu lễ nghĩa nên chào tạm biệt luôn, hẹn ngày mai sẽ mời cả nhà đi ăn cơm.
Thấy dáng vẻ của cả nhà, Hướng Thần đoán họ cũng chẳng muốn ra ngoài ăn. May mà bếp núc nhà cậu cái gì cũng sẵn, lại có cả hoành thánh và sủi cảo dì Hoàng gói sẵn để trong tủ lạnh cho Hướng Thần ăn mỗi khi đói.
Hướng Thần đun sôi nồi nước dùng gà, vừa luộc sủi cảo vừa nấu hoành thánh. Chung Bình và Trần Tiểu Thảo dọn dẹp xong thì ra phụ giúp một tay. Hướng Thần bảo họ trông nồi, rồi cậu đi lấy các loại dưa muối của mẹ Mai Tử bày ra đĩa nhỏ, lại pha thêm một bát nước chấm theo công thức bí truyền của dì Hoàng.
Ai thích sủi cảo thì ăn sủi cảo, ai thích hoành thánh thì ăn hoành thánh, nếu không đủ thì nấu thêm ít mì sợi. Kèm theo món dưa muối giòn tan đậm vị, cả nhà Tống Văn Bân đã có một bữa ăn no nê ngon miệng.
Ăn xong, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi. Sau khi rửa mặt sơ qua, từng người về phòng nghỉ ngơi.
Bé Bình An như một cái đuôi nhỏ, buồn ngủ đến mức đầu cứ gật gù mãi nhưng vẫn nắm chặt tay Hướng Thần không chịu buông. Hướng Thần mềm lòng, đưa con bé vào giường cầm cuốn truyện cổ tích đọc cho con bé nghe.
Truyện còn chưa kể xong thì con bé đã chìm vào giấc ngủ. Hướng Thần vén lại chăn cho nó rồi khẽ khàng đi ra ngoài.
Buổi tối khi dì Hoàng đi làm về, Hướng Thần đã giới thiệu mọi người với nhau. Hai bên đều là những người tính tình hiền lành, lại có Hướng Thần làm cầu nối nên chung sống rất hòa thuận.
Hơn nữa, bé Bình An có cái miệng rất ngọt, cứ luôn miệng gọi “mợ ơi”, đó là cách gọi ở quê của dì Hoàng dành cho những người phụ nữ lớn tuổi bề trên.
Dì Hoàng mất con từ sớm, dưới gối không người nối dõi nên dì cực kỳ quý trẻ con. Vừa thấy Bình An là dì đã mến ngay, còn cố ý nặn đủ loại bánh bao hình hoa lá cho con bé ăn, ngay cả Hướng Thần cũng không có được đãi ngộ này.
Hướng Thần giả vờ ghen tị, Bình An vội vàng lấy một cái to nhất định đưa cho cậu. Dì Hoàng trêu: “Bánh hoa này là để cho con gái ăn, cháu là con trai đòi ăn làm gì?”
Hướng Thần cắn một miếng mất luôn một “cánh hoa”, Bình An vội vàng nói: “Thế thì cháu cho anh trai cả phần của cháu luôn!”
Hướng Thần bị dỗ đến mức sướng rơn cả người. Dì Hoàng cũng cười theo, không ngớt lời khen Bình An ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Ngày hôm sau, Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi đặt một bàn tiệc tại nhà hàng để đón gia đình Tống Văn Bân, mời cả nhóm lão Lý, bác sĩ Ngụy cùng đến dùng bữa.
Đây coi như tiệc tẩy trần, mọi người đều có mặt đông đủ. Xa cách hai năm mới gặp lại nhưng không ai cảm thấy xa lạ, họ nói cười rôm rả, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Sau đó Tống Văn Bân và Chung Bình đi nhận việc ở đơn vị mới. Hướng Thần có tiết dạy, để đi đón người cậu đã phải đổi tiết với đồng nghiệp nên ngày hôm đó cậu bận tối mắt tối mũi.
Bình An không muốn ở nhà một mình. Chuyện đi học của con bé và Trần Tiểu Thảo còn phải đợi Tống Văn Bân ổn định công việc mới giải quyết được. Hướng Thần hỏi ý kiến hai cô bé rồi nhờ dì Hoàng đưa cả hai ra tiệm ăn vặt.
Tiệm ăn có rất nhiều món ngon. Cách nuôi con nít của Hướng Thần rất đơn giản, nếu đặt ở thời đại sau này thì chắc giống hệt kiểu “bà nội hay bà ngoại nuôi cháu” trên mạng hay nói: luôn tâm niệm “ăn được là phúc”, muốn ăn bao nhiêu cho bấy nhiêu…
Cậu dặn dò Dương Oánh Oánh ở quầy thu ngân rằng Bình An muốn ăn gì cứ cho ăn, tất cả ghi sổ tính cho cậu, đợi cậu tan làm sẽ tới thanh toán. Phải biết rằng ngay cả Hứa Hằng Châu cũng không có cái đặc quyền này, đến ăn vẫn phải tự móc tiền túi ra trả.
Thế là sau khi Chung Bình nhận việc xong, cô theo địa chỉ Hướng Thần viết tìm đến tiệm để đón con. Đầu tiên cô bị dòng người đông đúc náo nhiệt làm cho giật mình, sau đó thấy Tiểu Thảo tháo vát đang phụ giúp dì Hoàng.
Còn con gái cô thì sao? Trước mặt con bé đặt hai cái bát, nửa bát xôi nếp, nửa bát mì kéo sợi; một cái xửng tre nhỏ đựng hai cái bánh bao, hai cái sủi cảo và hai cái xíu mại; bên cạnh còn một bát tào phớ nóng hổi. Con bé đang gắp một miếng thịt kho tàu ăn cực kỳ ngon lành.