Hướng Thần đi làm về mới nghe nói Hứa Hằng Châu vừa tìm được một nhà thiết kế thời trang cho xưởng.
Sau khi ăn cơm xong, hai người ngồi trò chuyện, Hướng Thần tò mò hỏi: “Chẳng phải anh đi tìm kiếm cơ hội kinh doanh sao? Sao lại dắt về một cô gái thế?”
“Hai người lận.” Hứa Hằng Châu bổ sung: “Cô bạn đi cùng cũng ở lại luôn. Vừa hay xưởng đang thiếu công nhân, thêm được người nào hay người nấy.”
Nghe nói Cao Mỹ Mỹ còn có ba cô chị dâu và hai người chị gái, nếu có thể kéo cả về làm công nhân thì càng tốt.
Hướng Thần nghẹn lời, lườm anh một cái: “Thế cơ hội kinh doanh của anh đã tìm thấy chưa?”
“Tất nhiên rồi.” Hứa Hằng Châu đôi khi nói chuyện rất đáng ghét, ví dụ như lúc này: “Cơ hội kinh doanh đầy rẫy ra đấy, em không thấy sao?”
Hướng Thần nghe xong chỉ muốn đấm cho anh một trận. Cậu là người đi theo con đường học thuật, sau này muốn đạt thành tựu “đào tạo học trò khắp thiên hạ”, không nhìn thấy cơ hội kinh doanh thì đã sao? Ít nhất cậu cũng biết mua nhà chắc chắn sẽ có lời mà!
Thấy người ta dỗi bỏ đi, Hứa Hằng Châu lại vội vàng dỗ dành: “Đùa thôi, đừng giận mà. Anh sắp phải đi xa một chuyến rồi, chúng ta sẽ lâu lắm không được gặp nhau đấy. Em không nhớ anh sao?”
Hướng Thần ngẩn ra một lúc, hỏi ngược lại: “Anh định đi đâu?”
Hứa Hằng Châu ngồi xuống cạnh cậu: “Đi xuống phía Nam xem thế nào. Hôm nay anh đi bách hóa thấy khu bán đồng hồ và đài phát thanh làm ăn rất tốt. Những thứ này lợi nhuận lớn, đáng để thử một chuyến.”
Hướng Thần hiểu ngay lập tức. Thời này kết hôn, sính lễ thường theo tiêu chuẩn “ba xoay một vang”. Ba thứ xoay được là đồng hồ đeo tay, xe đạp và máy khâu; còn “vang” chính là đài phát thanh. Những thứ này giá không hề rẻ, lại cực kỳ khó mua. Ngoài việc giá cao thì người mua còn cần một lượng lớn phiếu công nghiệp.
Phiếu công nghiệp chỉ công nhân xưởng nhà nước mới có, mỗi tháng phát có vài tờ, phải tích góp rất lâu mới mua được một món đồ lớn như vậy. Thế nhưng, điều đó cũng không ngăn được h*m m**n mua sắm của người dân, những mặt hàng này ở bách hóa lúc nào cũng bán hết veo.
Như xưởng may của họ cần số lượng lớn máy khâu, mua lẻ là chuyện không tưởng. May mà có Đặng Lịch giúp Hứa Hằng Châu liên hệ với xưởng dùng tiền mua trực tiếp từ xưởng, nếu không cái xưởng may này cũng khó mà mở được.
Nếu Hứa Hằng Châu muốn kiếm tiền dựa vào những thứ này thì đi xuống phía Nam là một lựa chọn đúng đắn, ở đó có thể dùng tiền mặt mua được rất nhiều thứ. Đường xá xa xôi, máy khâu và xe đạp thì quá cồng kềnh, xét về hiệu quả kinh tế thì không kinh tế cho lắm. Ngược lại đồng hồ và đài phát thanh có kích thước nhỏ không chiếm diện tích, một chuyến xe có thể chở được rất nhiều, bán được cả năm.
Tuy nhiên, việc làm ăn này cũng không hề dễ dàng. Thời này không có đường cao tốc hay quốc lộ thênh thang như sau này. Tình trạng đường sá rất tệ, lại còn nhiều “giặc đường” và cướp vặt, chạy một chuyến đường dài mà có thể mất mạng như chơi.
Hướng Thần từng nghe không ít chuyện thị phi, trong lòng có hơi lo lắng: “Anh đi một mình sao? Nghe nói trên đường không an toàn lắm đâu.”
“Anh đưa Đổng Ba đi cùng.” Hứa Hằng Châu nói.
Đổng Ba là anh trai của Đổng Bình. Đổng Bình hiện đã là quản lý cửa hàng của một chi nhánh “Thời trang Ánh Dương”. Cô và anh trai mình là nhóm nhân viên đời đầu của tiệm, nhưng hiện tại Đổng Ba làm ăn thua xa em gái mình.
Đó là vì Đổng Ba thực sự không hợp làm kinh doanh. Đổng Bình nhanh nhạy, tháo vát, để cô quản lý một cửa hàng làm chủ một phương thì cô làm rất tốt. Còn Đổng Ba tính tình cứng đầu, đơn thuần lại dễ kích động, chắc chắn không thể tự mình quản lý công việc. May mà anh ta rất nghe lời, Hứa Hằng Châu cho anh ta một công việc tốt, bình thường cũng không bạc đãi, bảo gì anh ta làm nấy.
Hơn nữa Đổng Ba có thân thủ khá, sức cực khỏe, nghe nói là bẩm sinh đã thế, ăn cũng rất khỏe. Chỉ cần cho anh ta ăn no, dựa vào sức mạnh cơ bắp đó thôi cũng đủ chấp mấy người một lúc.
Hướng Thần vẫn thấy không yên tâm, ở những nơi thâm sơn cùng cốc lỡ đâu bị một đám người bao vây thì “hai đấm khó địch bốn tay”. Chỉ dựa vào hai người bọn họ, nếu xảy ra chuyện gì thì hối hận không kịp.
“Đừng lo, anh là người đàn ông có ‘bàn tay vàng’ mà.” Hứa Hằng Châu cười nói, tay vẫy nhẹ trước mặt Hướng Thần. Lưỡi dao găm lóe lên một tia sáng lạnh, xoay tròn một vòng rồi biến mất không dấu vết giữa những ngón tay đang múa lượn.
“Ngầu quá!” Mắt Hướng Thần sáng rực: “Sao anh không dạy em chiêu này?”
Ngày trước cậu chỉ học võ tay không với Hứa Hằng Châu, không ngờ anh còn biết chơi dao. Dao găm là loại vũ khí “một phân ngắn, một phân hiểm”, cộng thêm không gian của Hứa Hằng Châu, chiêu thức lại càng xuất quỷ nhập thần, khiến đối phương không kịp trở tay, tạo thành một lớp bảo hiểm cực dày cho sự an toàn của anh.
Hứa Hằng Châu nắm lấy bàn tay thon dài trắng trẻo của Hướng Thần, xoa nhẹ trong lòng bàn tay mình, chỉ cười mà không nói.
Hồi đó Hướng Thần còn nhỏ xíu, đôi tay mũm mĩm như măng non, anh làm sao nỡ để cậu học cái này. Lỡ chẳng may tự làm mình bị thương thì anh biết khóc với ai.
“Được rồi, em hiểu mà.” Hướng Thần bĩu môi, liếc mắt nhìn thấu tâm tư của Hứa Hằng Châu, nhỏ giọng lầm bầm: “Thực ra em cũng đâu có yếu đuối đến thế…”
“Còn cái này nữa.” Hứa Hằng Châu cố ý chuyển chủ đề, lôi ra khẩu súng đồ chơi mà anh từng dùng để dọa người khác.
“Sao anh còn có cả thứ này nữa?” Hướng Thần giật mình một cái, sau khi phản ứng lại, cầm lên tay thấy trọng lượng không đúng, nghịch một hồi liền phát hiện là đồ giả.
“Vẫn còn cái khác lạ hơn này.” Hứa Hằng Châu lại lôi ra một khẩu nữa. Khẩu này tinh xảo hơn, nhìn hơi giống loại súng cổ để sưu tầm của phương Tây, bên trên còn chạm khắc hoa văn, tóm lại nhìn rất “sang chảnh”.
Anh bóp cò, họng súng phun ra một tia lửa nhỏ cháy rực rỡ. Hướng Thần cầm lấy tự mình thử một chút, trong lòng rất thích thú, cứ cầm trên tay xoay đi xoay lại.
“Cầm lấy chơi đi.” Thấy cậu thích, Hứa Hằng Châu dứt khoát đưa luôn cho cậu, không quên dặn dò: “Đừng để nhóm lão Lý nhìn thấy nhé, không họ lại mắng em đấy.”
Hướng Thần vui vẻ “vâng” một tiếng, quyết định ngày mai sẽ mang đi cho Hà Viễn Phong xem. Anh ta vốn thích tìm tòi kiếm được mấy thứ đồ mới lạ, trêu Hướng Thần xong lại tặng cho Cố Vân Chi cứ như cố ý trêu tức ai đó, chẳng biết anh ta định làm gì.
Việc chuẩn bị cho chuyến đi của Hứa Hằng Châu rất chu đáo. Về mặt an toàn, anh và Đổng Ba đều có võ, người ít thì không cản nổi họ. Nếu không may gặp phải kẻ dữ, dùng súng đồ chơi dọa được thì dọa, không dọa được thì chạy, chạy không thoát thì đánh. Có không gian trong tay, ngay cả việc Hứa Hằng Châu ném một hòn đá lớn cũng đủ đè chết người, chưa nói đến những đường dao biến hóa khôn lường.
Vả lại, đó là nghĩ đến phương án xấu nhất. Còn thực tế có khi họ sẽ thuận buồm xuôi gió, bình an chở hàng về không chừng.
Sau khi quyết định xong, Hứa Hằng Châu lập tức hành động. Anh báo với Lý Minh một tiếng, mượn chiếc xe tải mới mua của xưởng may rồi đi tìm Đổng Ba hỏi ý kiến.
Đúng như anh đoán, Đổng Ba vừa nghe xong đã đồng ý ngay, bộ dạng như kiểu Hứa Hằng Châu chỉ đâu đánh đó. Hứa Hằng Châu báo thời gian xuất phát, bảo anh ta về nhà nói với gia đình.
Hướng Thần cũng không để mình nhàn rỗi. Cậu cùng dì Hoàng làm rất nhiều bánh nướng, bánh màn thầu để ăn dọc đường, gói ghém cẩn thận cho họ mang theo.
Món dưa muối của mẹ Mai Tử đã ăn được rồi, bán cực kỳ chạy. Chỉ một đĩa nhỏ bán một hai hào mà rất nhiều người mua, ai cũng khen ngon nức nở.
Món bắp cải muối, củ cải muối chua ngọt giòn sần sật cực kỳ bắt vị; bắp cải muối thêm dầu ớt có thể ăn ngay sau thời gian ngắn, vị cay nồng thơm ngon khiến khách đến ăn bánh bao cũng không kìm lòng được mà gọi thêm một phần. Những món khác như đậu đũa muối, củ địa liền, củ cải trắng thái lựu cay nồng lại càng mỗi thứ một vẻ, ngay cả Hướng Thần cũng không ngờ mẹ Mai Tử có thể làm ra nhiều chủng loại đến thế.
Chưa dừng lại ở đó, sau khi tận mắt chứng kiến sức mua kinh khủng của người dân Thủ đô, mẹ Mai Tử như được tiếp thêm động lực, ngày nào cũng mày mò nghiên cứu sản phẩm mới.
Hướng Thần vô cùng ủng hộ hành động này. Không chỉ bà, mà chú Cát, dì Hoàng hay bất cứ ai muốn nghiên cứu món mới cậu đều ủng hộ hết mình. Tiệm ăn vặt không thể cứ mãi rập khuôn, thỉnh thoảng phải có món mới lạ mới thu hút được nhiều khách hàng chứ.
Nói đi cũng phải nói lại, lần này đến cũng thật trùng hợp, vừa hay mẹ Mai Tử mới làm ra một loại đồ ăn kèm mới mời Hướng Thần nếm thử. Trước đây vì điều kiện gia đình khó khăn, bà toàn muối những loại rau củ rẻ tiền phổ biến. Lần này có sự ủng hộ nhiệt tình của Hướng Thần, mẹ Mai Tử đã mạnh dạn dùng đến thịt.
Thịt ba chỉ tỉ lệ bảy nạc ba mỡ được thái hạt lựu nhỏ xíu, xào chung với nấm hương thái lựu. Không biết bà còn cho thêm gia vị bí truyền gì mà thành phẩm làm ra nhìn khá giống món “thịt chưng ăn kèm cơm” sau này Hướng Thần từng ăn, nhưng hương vị thì thơm ngon hơn nhiều.
Dùng món này trộn với cơm trắng, ăn lẫn với bánh hấp hoặc dùng để chấm màn thầu thì ngon không gì bằng. Hướng Thần cảm thấy đúng là “buồn ngủ gặp chiếu manh”, cậu đang lo Hứa Hằng Châu đi đường dài không tiện mang theo đồ ăn.
Nếu chỉ có một mình anh, có không gian muốn ăn gì chẳng được. Nhưng có Đổng Ba đi cùng, Hứa Hằng Châu cần người phụ giúp nên ăn uống dọc đường đương nhiên không thể giấu giếm Đổng Ba. Nhà mình ngoài mặt có thể lấy ra những thứ đồ ăn kèm tiện lợi còn để được lâu thế này thì còn gì bằng.
Hướng Thần vội bảo mẹ Mai Tử làm thật nhiều. Món này không cần thời gian lên men, chỉ cần có nguyên liệu là làm được ngay. Làm xong lập tức đóng vào hũ thủy tinh kín, lúc này thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh nên để vài ngày không thành vấn đề.
Trước khi đi, Hứa Hằng Châu lại đến gặp nhóm lão Lý một lần. Bác sĩ Ngụy đưa cho anh không ít thuốc viên để dùng dọc đường.
Sau đó, Hứa Hằng Châu xin nghỉ phép ở trường, cùng Đổng Ba bắt đầu hành trình vào Nam.
Hứa Hằng Châu đi không lâu sau, bên phía lão Lý truyền đến một tin vui: Gia đình Tống Văn Bân sắp được điều chuyển công tác tới đây rồi.
Việc điều họ về Thủ đô đã được chuẩn bị từ lâu. Trước đó là do nhóm lão Lý mới quay lại không tiện làm rầm rộ, sau đó họ lại muốn chọn một đơn vị thật tốt.
Bản thân Tống Văn Bân không quá để tâm, nhưng nhóm lão Lý đều ghi nhớ ân tình của chú. Vị trí công việc ở Thủ đô không dễ kiếm, nhất là ở đơn vị tốt, “mỗi củ cải cần một cái hố”. Nếu cứ vội vàng đưa chú về rồi sau này mới đổi thì càng bất tiện, thà rằng làm một thể cho xong.
Chú thích: “Mỗi củ cải cần một cái hố” ám chỉ vị trí đã có người trong một tổ chức thì có thể thay thế
Hơn nữa còn có Chung Bình, cô là một người rất có năng lực. Đã đưa cả nhà họ tới đây thì không thể để cô sau này chỉ quanh quẩn ở nhà chăm chồng nuôi con được. Cô có chí tiến thủ, muốn làm việc, Tống Văn Bân đương nhiên sẵn lòng tôn trọng ý nguyện của vợ.
Cả hai vợ chồng cùng điều chuyển, nhóm lão Lý sau khi cân nhắc kỹ lưỡng và tham khảo ý kiến của nhà họ Tống cuối cùng đã tìm được vị trí thích hợp.
Tống Văn Bân đã chuyển ngành nhiều năm, nửa đời người không ở trong quân ngũ thì cũng ở xưởng cơ khí, sau này lại nuôi cừu ở nông trường. Mấy chuyện đấu đá tranh giành chú làm không nổi, dấn thân vào môi trường chính trị là điều không thể.
Lão Lý muốn Tống Văn Bân tiếp tục vào làm ở xưởng, thu xếp cho ông một vị trí phó giám đốc không thành vấn đề. Thế nhưng Hứa Hằng Châu lại biết trước về làn sóng tinh giảm biên chế nằm trong công cuộc cải cách kinh tế sau này. Nếu Tống Văn Bân dồn hết tâm huyết vào đó mà sau này xưởng sụp đổ, không biết chú có chịu đựng nổi không.
Hơn nữa xưởng quốc doanh lớn thì quy tắc cực nhiều, Tống Văn Bân là người mới từ nơi khác đến muốn đứng vững gót chân rất khó. Dù có quan hệ của nhóm lão Lý nhưng chưa chắc chú đã muốn dùng đến.
Thế là Hứa Hằng Châu hiến kế để chú vào Cục Năng lượng quốc gia, vào làm ở Tổng công ty Dầu khí hay công nghiệp hóa dầu gì đó, không thì quản lý mảng than đá cũng được!
Cũng phải nói thêm, đất nước muốn phát triển không thể thiếu năng lượng. Những năm trước biến động quá nhiều, giờ bước vào giai đoạn phát triển thần tốc nên nhu cầu năng lượng cực lớn, bộ phận này vốn thiếu nhân lực nên biên chế lại được mở rộng thêm.
Lão Lý, Đặng Lịch và mọi người cùng chung sức, thành công giành được một vị trí cho Tống Văn Bân. Chú có thâm niên, tuổi đời đủ chín, lý lịch cũng trong sạch, cuối cùng nhận được vị trí cán bộ cấp trung.