Công việc giảng dạy của Hướng Thần đã đi vào quỹ đạo. Ngày nào cậu cũng sửa soạn rạng rỡ đến trường, sinh viên ai nấy đều kính trọng và yêu mến cậu. Hướng Thần tự cảm thấy mình đang tiến ngày một xa trên con đường trở thành danh sư.
Cùng lúc đó, Hứa Hằng Châu cũng không hề rảnh rỗi. Anh còn nhiều việc phải lo hơn. Xưởng may và các cửa hàng thời trang mang lại cho anh nguồn lợi nhuận khổng lồ mỗi ngày. Theo quan điểm của anh, tiền nhàn rỗi trong tay là lỗ, phải liên tục dùng tiền đẻ ra tiền.
Còn đẻ ra như thế nào thì việc đó quá đơn giản với Hứa Hằng Châu. Đất dưới chân toàn là tiền, chỉ cần cúi xuống là nhặt được. Điều khiến anh đau đầu là chọn lọc phương thức nào có lợi nhuận lớn nhất và tỉ lệ chi phí – hiệu suất cao nhất, nếu không thì thà mua đất để đó còn hơn.
Tranh thủ thời gian rảnh, anh đi dạo vài vòng quanh Thủ đô, đặc biệt là các trung tâm bách hóa và những cửa hàng mới mở. Hứa Hằng Châu nhận thấy, mấy cửa hàng nhà mình kinh doanh thuộc hàng nhất nhì, và những cửa hàng mới mở khác thường cũng làm ăn rất khấm khá.
Có một tiệm thịt kho lâu đời, trước cửa lúc nào cũng xếp hàng dài dằng dặc, đứng từ xa đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Hứa Hằng Châu cũng góp vui vào mua một ít, hương vị quả thực rất ngon. Hướng Thần rất thích, còn cố ý lựa thời gian đi mua ít chân gà, chân vịt về làm đồ nhắm rủ Đặng Lịch ăn chơi. Hai người này cứ nhắc đến chuyện ăn uống là có chung chủ đề nhất.
Tại trung tâm bách hóa, Hứa Hằng Châu giả vờ mua đồ để quan sát tình hình bán hàng của họ, phát hiện ra việc kinh doanh của các đơn vị quốc doanh quả thực đã bị ảnh hưởng.
Đặc biệt là khu vực quần áo may sẵn, trước đây cứ mỗi khi có hàng mới là người ta vây quanh tranh cướp, vào dịp lễ tết rất dễ cháy hàng. Ngay cả ngày thường cũng có những nam thanh nữ tú đứng ngắm nghía mãi không rời chân trước những bộ đồ ưng ý.
Nhưng bây giờ, trên kệ hàng xếp đầy ắp, thỉnh thoảng mới có người vào hỏi giá mà người mua thường không phải là thanh niên.
Điều này là do thương hiệu “Thời trang Ánh Dương” của họ nhắm vào phân khúc khách hàng trẻ tuổi, không bao gồm người già và trẻ em. Người già tuy có tiền nhưng nhu cầu tiêu dùng quần áo may sẵn không bằng người trẻ. Trẻ con thì khỏi phải nói, hoàn toàn phụ thuộc vào cha mẹ, mà thời này nhà nào cũng đông con, thường là “anh mặc thừa, em mặc nối”.
Nhưng đó cũng chỉ là chuyện của một hai năm tới thôi. Sau này “Ánh Dương” chắc chắn sẽ phát triển thêm thương hiệu đồ trẻ em. Chẳng phải người ta hay bảo tiền của phụ nữ và trẻ em là dễ kiếm nhất sao? Đây là một miếng bánh lớn, miếng ngon bày trước mắt, Hứa Hằng Châu đời nào không ăn.
Nói đi cũng phải nói lại, trung tâm bách hóa có nền tảng vững chắc, là thương hiệu quốc doanh lớn nên không thể bị mấy cửa hàng của Hứa Hằng Châu chèn ép đến mức sụp đổ ngay được, những mảng kinh doanh khác của họ vẫn rất nhộn nhịp.
Chẳng nói đâu xa, ngay khu vực bán vải vẫn có người túm tụm mua. Mỗi tháng nhà nước đều phát phiếu vải, tuy không nhiều nhưng góp lại cũng đủ may bộ đồ. Cầm phiếu đi mua vải về tự may thì tiết kiệm hơn mua đồ sẵn nhiều.
Hứa Hằng Châu còn bắt gặp hai cô gái trẻ cùng nhau đi mua vải, một trong hai cô đang mặc một bộ đồ “nhái” cao cấp của tiệm anh. Tại sao anh biết ư? Đương nhiên không phải vì anh nhìn xem sau cổ áo cô ấy có nhãn mác hay không, mà là do chính cô ấy nói ra…
Cô gái trẻ đó đắc ý bảo bạn mình rằng, bộ đồ này là cô ấy mua vải về tự may theo mẫu của tiệm Ánh Dương, thậm chí còn tự khâu một cái nhãn y hệt, vừa giống lại vừa tiết kiệm được khối tiền.
Hứa Hằng Châu đứng sau lưng họ thầm lặng không nói gì. Cô nàng này đúng là thú vị thật, đến cái nhãn cũng nhái. Nếu cô ấy không nói ra, Hứa Hằng Châu cũng không nhìn ra đây là đồ tự may, cứ ngỡ là khách hàng của tiệm mình.
“Cô nàng đồ nhái” hăng hái chọn vải cho bạn mình, định bụng sẽ nhái thêm một bộ nữa. Tuy nhiên, vì quần áo của xưởng Ánh Dương hiện nay mẫu mã ngày càng đa dạng, bộ đồ hai cô định nhái lại được phối từ nhiều loại vải màu sắc và chất liệu khác nhau. Xưởng may làm thì rất tiện vì kho luôn sẵn đủ loại vải, chỉ việc cắt theo số lượng lớn là xong.
Nhưng cá nhân muốn làm giống hệt thì hơi phiền phức. Chẳng hạn, cái túi dùng một loại vải, dây đai lại dùng loại khác. Những chi tiết nhỏ nhặt này nếu chỉ muốn làm “na ná” thì tìm vải màu tương tự hoặc dùng cùng một màu cũng xong.
Nhưng muốn làm “y đúc” thì phải tốn công tìm nguyên liệu, lại còn nút áo các loại nữa. Nghĩ vậy, cô gái này có thể làm ra một bộ giống đến thế thì tâm huyết bỏ ra cũng không ít.
Lần này thì không may mắn cho họ lắm, cô bạn đi cùng cũng muốn một bộ y hệt nhưng tìm ở đây không đủ vật liệu, chỗ này thiếu một tí, chỗ kia thiếu một tẹo, lại còn bị nhân viên bán hàng lườm cho mấy cái sắc lẹm.
Cuối cùng cô bạn nản chí, cô gái trẻ kia nhìn xấp vải trầm tư một hồi rồi an ủi bạn: “Hay là tớ thiết kế cho cậu một kiểu khác nhé. Tớ thấy hai miếng vải này kết hợp thế này, rồi dùng miếng kia làm cái túi kiểu như vậy cũng đẹp lắm đấy.”
Hứa Hằng Châu tưởng tượng trong đầu, nhận thấy cách phối đồ cô ấy nói khá thú vị, gu thẩm mỹ rõ ràng cao hơn người thường một bậc.
Hứa Hằng Châu nảy sinh hứng thú. Thấy hai cô gái vẫn còn đang thảo luận trước quầy chưa đi ngay được, mà anh cũng chỉ còn vài khu vực nhỏ chưa xem hết. Anh bèn đi dạo cho xong nốt rồi vòng lại, đúng lúc thấy hai cô gái ôm vải đi ra ngoài.
Hứa Hằng Châu lẳng lặng đi theo phía sau, đợi khi ra khỏi trung tâm bách hóa mới lên tiếng gọi họ lại: “Đồng chí, phiền hai người dừng bước một chút.”
Hai cô gái quay đầu lại, thấy anh thì sững sờ mất một lúc. Vì đang ở giữa phố xá đông đúc cộng thêm vẻ ngoài tuấn tú của Hứa Hằng Châu rất được lòng người, nên hai cô gái không tỏ vẻ đề phòng quá mức.
Hứa Hằng Châu còn nhiều việc khác phải làm nên không muốn vòng vo, anh đi thẳng vào vấn đề bằng một lời tự giới thiệu: “Tôi họ Hứa, là một trong những chủ sở hữu của tiệm Thời trang Ánh Dương. Tôi có chút chuyện muốn bàn bạc với đồng chí này.”
Sắc mặt hai cô gái thay đổi ngay lập tức, đặc biệt là “cô nàng đồ nhái”. Mặt cô đỏ bừng lên như sắp bốc cháy, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào Hứa Hằng Châu.
“Tôi… tôi…” Cô nàng lắp bắp nửa ngày trời cũng không nói nên lời, cúi gằm mặt vân vê ngón tay, không biết phải nói gì cho phải.
Ngược lại, cô bạn đi cùng có vẻ can đảm hơn. Cô bước lên một bước chắn trước mặt bạn mình, ra vẻ mạnh mẽ: “Này, sao anh lại nghe lén chúng tôi nói chuyện? Anh muốn gì! Tôi nói cho anh biết, chúng tôi không phải dạng vừa đâu nhé!”
Nếu giọng nói của cô không run rẩy thì có lẽ Hứa Hằng Châu đã tin lời cô hơn một chút. Tuy nhiên, anh vốn không đến để gây sự, cũng chẳng muốn dọa nạt các cô gái nhỏ, nên mỉm cười giải thích ngay: “Hai người đừng hiểu lầm, tôi không có ý muốn gây rắc rối, tôi chỉ muốn hỏi cô gái này một chút…”
“Đúng rồi, không biết có thể xưng hô với cô như nào nhỉ?” Hứa Hằng Châu hỏi “cô nàng đồ nhái”.
Cô gái lí nhí, mặc cho cô bạn ném cái nhìn không đồng tình vẫn nhỏ giọng trả lời: “Tôi tên là Cao Mỹ Mỹ.”
Hứa Hằng Châu nói: “Chào đồng chí Cao. Không biết cô có hứng thú đến làm việc tại xưởng may Ánh Dương của chúng tôi với tư cách là một nhà thiết kế thời trang không?”
“Cái… cái gì?” Cao Mỹ Mỹ ngây người ra, hồi lâu sau mới phản ứng được ý nghĩa trong lời nói của Hứa Hằng Châu, lắp bắp hỏi vặn lại: “Anh… anh bảo tôi đến tiệm của các anh làm việc sao?”
“Không phải ở tiệm, mà là ở xưởng.” Hứa Hằng Châu kiên nhẫn giải thích: “Quần áo của tiệm Ánh Dương đều do xưởng may Ánh Dương cung cấp. Tôi chân thành mời cô đến xưởng làm việc, thiết kế những mẫu quần áo mới cho chúng tôi.”
Tìm kiếm nhà thiết kế thời trang mới là con đường tất yếu. Trước đây toàn dựa vào Hứa Hằng Châu, anh có gu thẩm mỹ ổn, trong không gian lại có sẵn các mẫu và nhiều sách vở liên quan. Nhưng dù sao anh cũng không phải dân chuyên nghiệp trong ngành này, bây giờ chẳng qua vì chưa có nhân tài nên mới tự mình cáng đáng. Sau này anh không thể tiếp tục dành quá nhiều thời gian để vẽ bản thảo thiết kế mãi được.
Lời anh nói đã quá rõ ràng, Cao Mỹ Mỹ phấn khởi nói: “Anh nói thật chứ? Tôi làm được sao? Tôi muốn làm thế nào cũng được ư?”
Từ nhỏ cô đã rất thích nghịch kim chỉ. Hồi bé còn từng khâu váy nhỏ cho búp bê, vì lãng phí vải mà bị mẹ đánh cho một trận. Lớn lên hứng thú ấy vẫn không hề giảm bớt, nhưng vì mọi người đều mặc đồ giống nhau, quần áo nào cũng xám xịt và rộng thùng thình nên đam mê của Cao Mỹ Mỹ đành phải chôn giấu thật sâu.
Bây giờ thì khác rồi. Hai năm nay, mẫu mã quần áo ngày càng đa dạng, đặc biệt là sau khi tiệm Ánh Dương khai trương, rất nhiều bộ đồ thời trang đẹp mắt đã xuất hiện trên đường phố.
Cao Mỹ Mỹ cực kỳ rung động, nhưng cô không có nhiều tiền để mua đồ. Hơn nữa tiệm đó ở quá xa nhà, cô chỉ có thể tranh thủ ngày lễ tết qua đó ngắm một cái. Lúc đầu tiệm đông khách quá, nhân viên còn hạn chế người ra vào, cô không mua thì chỉ được đứng xem một lát là phải ra.
Sau này khó khăn lắm mới có một chi nhánh mở gần nhà, Cao Mỹ Mỹ hễ có thời gian là lại đến xem. Cô còn mượn một chiếc áo của chị hàng xóm về để tỉ mẩn nghiên cứu, rồi mất rất nhiều thời gian gom góp vải vóc mới tự may được cho mình một bộ y hệt.
Thực ra trong lòng cô còn có rất nhiều ý tưởng. Cô muốn làm đủ loại quần áo đẹp, cô lén vẽ hẳn một cuốn sổ nhỏ, những hình nhân trong đó đều mặc trang phục lộng lẫy do cô tưởng tượng ra. Đó là báu vật của cô, cô định bụng đợi sau này có tiền sẽ tự may để mặc.
Nhưng bây giờ, người tự xưng là chủ tiệm Ánh Dương này lại mời cô đi thiết kế quần áo! Nghe ý của anh hình như là cho phép cô muốn may thế nào thì may, chuyện tốt đến mức khó tin!
“Đương nhiên là thật rồi.” Hứa Hằng Châu đoán cô chưa hiểu rõ khái niệm nhà thiết kế là gì nên đã giải thích chi tiết về nội dung công việc.
Cao Mỹ Mỹ và cô bạn của mình nghe xong mà suýt ngất vì choáng ngợp. Cao Mỹ Mỹ nhìn Hứa Hằng Châu như nhìn thần tiên: “Tôi được tùy ý dùng vải mà không cần bỏ tiền túi sao?”
“Đúng vậy, xưởng cung cấp, có rất nhiều loại vải khác nhau. Nếu cô không hài lòng, bộ phận thu mua của chúng tôi cũng có thể đi mua loại cô muốn, chỉ là không được mang về dùng cho cá nhân thôi.” Hứa Hằng Châu nói.
“Tôi làm ra quần áo đẹp còn được chia hoa hồng sao?” Cao Mỹ Mỹ hỏi tiếp.
“Phải, nếu sản phẩm bán tốt còn có tiền thưởng.” Hứa Hằng Châu trưng ra bộ dạng coi tiền như rác, lúc bàn về tiền bạc cực kỳ hào phóng.
Cao Mỹ Mỹ không có được khí phách như anh, cô nắm chặt tay bạn mình suýt chút nữa là hét lên. Đây đúng là công việc trong mơ. Sao lại có chuyện tốt như vậy chứ, vừa thỏa mãn được đam mê sở thích vừa có thể kiếm tiền, cứ như đang nằm mơ vậy.
“Vậy đồng chí Cao thấy thế nào?” Hứa Hằng Châu hỏi: “Nếu được, tôi sẽ đưa cô đi gặp ông chủ quản lý xưởng để làm thủ tục nhận việc sớm nhất.”
Thời này chưa có những trung tâm môi giới đen lừa gạt nam thanh nữ tú đi làm lậu, nếu không Hứa Hằng Châu đã bị xếp vào loại đó rồi. Địa chỉ xưởng hơi hẻo lánh nên hai cô gái còn hơi do dự, Hứa Hằng Châu dứt khoát bảo các cô cứ gọi người thân tín đi cùng.
Cuối cùng, Cao Mỹ Mỹ về nhà gọi cả ba người anh trai và hai người anh rể, cả đoàn người khí thế bừng bừng kéo đến xưởng may. Sau khi tận mắt thấy quy mô xưởng , họ không còn gì để nói nữa. Xưởng lớn thế này thì dù là kinh doanh hộ cá thể cũng chẳng phải sợ gì hết!