Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 179

“Hôm nay dạy học thế nào?” Kết thúc một ngày làm việc và học tập, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần mới có thời gian ngồi lại nói vài câu chuyện phiếm.

“Hôm nay em thể hiện cực kỳ tốt luôn!” Hướng Thần nhớ lại ánh mắt đầy sợ sệt của đám sinh viên, mặt không giấu nổi vẻ đắc ý: “Rất có uy nghiêm, cực kỳ giống kiểu thầy giám thị ấy.”

Hứa Hằng Châu nghẹn lời. Lẽ nào “giống thầy giám thị” lại là một từ dùng để khen ngợi sao? Anh bắt đầu không dám tưởng tượng hôm nay Hướng Thần đã biểu hiện thế nào ở trường rồi.

“Vẫn là cách của anh tốt.” Hướng Thần tiếp tục dương dương tự đắc, mím chặt môi thành một đường thẳng, cố tình bày ra bộ mặt tảng băng: “Nhìn này, em cứ thế này này, ngầu không? Ánh mắt có lạnh lùng không?”

Hứa Hằng Châu: “…”

Không biết nói gì nên thôi anh chọn im lặng vậy.

Hướng Thần lại cứ đinh ninh rằng thần thái này của mình đã dọa được cả Hứa Hằng Châu, hoàn toàn quên mất mình vừa vào cửa đã tháo kính ra. Đôi mắt hạnh tròn xoe lúc này chỉ toàn là ý cười, vẻ nghiêm nghị lạnh lùng bị chính cậu phá hỏng sạch sành sanh.

Ngày thứ hai, Hướng Thần tràn đầy tự tin quay lại trường lên lớp. Có kinh nghiệm của ngày hôm qua, cậu tự nhận mình đã nắm được bí quyết, chẳng sợ không trấn áp được những sinh viên thậm chí còn lớn tuổi hơn mình kia.

Tuy nhiên, điều khiến cậu bất ngờ là không khí trong lớp hôm nay lại kỳ quái một cách lạ lùng. Vừa bước chân vào cửa, tất cả sinh viên bên dưới đều nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt rạng rỡ, chẳng còn chút vẻ sợ hãi nào của ngày hôm qua.

Trong lòng Hướng Thần hẫng một nhịp: Chẳng lẽ hôm nay mình ăn mặc có chỗ nào chưa ổn? Không đúng, rõ ràng trước khi đi đã soi gương rồi, vẫn đẹp trai như hôm qua mà.

Dù trong lòng đang hoảng loạn vô cùng, Hướng Thần vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, suýt chút nữa là đi kiểu “cùng tay cùng chân” vào lớp. Cậu hô một tiếng lên lớp rồi quay lưng lại, giả vờ viết bảng nhưng thực chất là cúi đầu lén kiểm tra lại trang phục của mình.

Không có vấn đề gì mà, dọa mình cứ tưởng chưa k** kh** q**n chứ, sao ai cũng nhìn thế nhỉ? Hướng Thần sầu não, cảm thấy sinh viên bây giờ thật khó quản, tâm tư khó đoán quá đi mất.

Hướng Thần đang quay lưng đi nên không thấy đám sinh viên bên dưới đang liếc mắt ra hiệu cho nhau, bên tai họ dường như vẫn còn vang vọng lời của các anh chị khóa trên:

“Thầy Hướng á? À, cậu ấy thì chị biết, bạn cùng lớp với bọn chị mà!”

“Cái gì? Tuổi tác không khớp á? Sao lại không khớp, người ta tốt nghiệp sớm xong được giữ lại trường luôn. Thiên tài số một số hai của trường mình đấy, năm nào cũng lĩnh học bổng, còn được lãnh đạo điểm danh khen ngợi nữa!”

“Tính tình á? Hiền khô à, hồi ở lớp bọn chị cậu ấy thuộc nhóm nhỏ tuổi nhất, tính tình mềm mỏng hay cười, ít khi giận ai, đối xử với ai cũng hòa nhã. Tính cách cực kỳ ấm áp, các em học với cậu ấy là có phúc rồi, ít nhất không khí trong lớp cũng nhẹ nhàng.”

Đám sinh viên đi hỏi chuyện không biết phải diễn tả tâm trạng mình lúc đó thế nào. Sau khi xác nhận đi xác nhận lại là cùng một người, họ khó khăn hỏi: “Đàn anh đàn chị, mọi người nói thật đấy chứ?”

“Đương nhiên là thật rồi.” Một đàn chị xen vào: “Mặc dù tính tình thầy giáo các em rất hiền nhưng các em không được bắt nạt thầy đâu nhé. Người ta có thực tài đấy, lỡ làm thầy sợ quá mà chạy mất thì các em cứ ngồi đó mà hối hận đi!”

Một cậu sinh viên mặt đờ đẫn: “Em không thể tưởng tượng nổi vẻ mặt thầy Hướng lúc cười sẽ như thế nào.”

Một đàn chị khác lại hùa theo cười “he he” hai tiếng: “Cười thì đã là gì, chị đây còn từng thấy thầy Hướng của chúng mày làm nũng với người ta cơ! Anh trai cậu ấy đến trường thăm, hồi đó trời vừa mới trở lạnh, anh ấy đến đưa áo cho cậu ấy, còn tháo cả khăn quàng cổ của mình ra quàng cho cậu ấy nữa. Thầy Hướng không chịu, cứ thế nắm tay anh trai mình mà làm nũng, cái giọng đó á, chao ôi, chị là con gái mà nghe còn thấy mủi lòng.”

Đám sinh viên: “…” Sao tụi tôi cứ cảm thấy như chị đang lừa tụi tôi thế nhỉ.

Những bạn học cũ khác của Hướng Thần nghe vậy thì lập tức hứng chí, thi nhau hỏi kỹ chi tiết, đàn chị này bèn khoa tay múa chân kể lại một cách đầy sống động.

Việc Hướng Thần có một người anh trai quan hệ cực kỳ tốt thì rất nhiều người biết. Dù trong mắt những người này hai người họ khác họ, chắc là anh em họ nhỉ? Nhưng tình cảm thì đúng là tốt thật, bất kể là bạn học của Hướng Thần hay bạn học của Hứa Hằng Châu đều biết đến sự tồn tại của đối phương.

Vì Hướng Thần học trường sư phạm nên tỉ lệ nữ sinh trong trường khá cao, lớp của cậu cũng vậy, chỉ có chưa đầy một phần ba là nam sinh, mà Hướng Thần lại thuộc nhóm nhỏ tuổi nhất.

Cậu tính tình tốt, luôn nhường nhịn con gái, học giỏi nhưng không hề hẹp hòi trong việc giúp đỡ người khác tiến bộ, nhân duyên trong lớp cực kỳ tốt.

Thế nên khi cậu tốt nghiệp sớm, ngoại trừ một số ít người trong lòng đố kỵ nói vài lời mỉa mai sau lưng thì đại đa số bạn học đều cảm thấy mừng cho cậu. Lúc này đám sinh viên tìm đến cửa hỏi thăm tình hình, bạn học của Hướng Thần thi nhau lựa lời tốt đẹp mà nói, hy vọng xây dựng cho Hướng Thần một hình tượng thật tốt để công việc của cậu suôn sẻ hơn.

Tuy nhiên, họ không hề biết rằng Hướng Thần đã tự mình thiết kế một hình tượng “giảng viên trẻ trung, lạnh lùng, tri thức”, ngược lại họ đã “bóc phốt” sạch sành sanh quá khứ của cậu trước mặt đám sinh viên. Thế là hình tượng của Hướng Thần chỉ duy trì được đúng một ngày đã sụp đổ tan tành.

Lúc gặp lại, đám sinh viên nhìn gương mặt cậu, trong đầu lại hiện lên những đánh giá của các đàn anh đàn chị: “Ôn hòa, hay cười, tính tình tốt, là một ‘bé đáng yêu’ biết làm nũng…”

Có lẽ tụi tôi đang học một tiết học giả, nhìn thấy một người thầy giáo giả ha.

Người thật và đánh giá của người ngoài khác nhau quá xa, sinh viên không biết bên nào mới có vấn đề, nhưng đàn anh đàn chị chắc không cố ý lừa họ đâu, chẳng có lý do gì phải làm thế cả.

Kết thúc một tiết học với bầu không khí khó tả, cuối cùng cũng có một “dũng sĩ” lấy hết can đảm bước ra bước đầu tiên: “Thầy Hướng, câu hỏi này em chưa hiểu lắm, thầy có thể giảng lại cho em được không ạ?”

Bước chân định rời khỏi lớp của Hướng Thần khựng lại. Cậu đẩy đẩy kính, mặt không biểu cảm nói: “Đưa đây tôi xem.”

Bạn sinh viên dũng sĩ run rẩy tiến lên, những sinh viên khác nhìn chằm chằm vào hai người, chính xác mà nói là nhìn chằm chằm vào Hướng Thần.

Hướng Thần cố gắng phớt lờ những ánh mắt đó. Đám sinh viên của cậu chẳng biết bị làm sao, hôm nay đứa nào đứa nấy đều lạ lùng, không biết là gặp vấn đề ở đâu. Nhưng sinh viên hỏi bài thì cậu vẫn phải giải đáp, đó là trách nhiệm của một người thầy.

“Nó là như thế này…” Hướng Thần kéo sự chú ý trở lại cuốn giáo trình mà sinh viên đưa tới, giảng giải một cách chi tiết, sau đó ôn tồn hỏi: “Đã hiểu chưa?”

Bạn sinh viên ngẩn ngơ nhìn cậu. Hướng Thần tưởng cậu ta vẫn chưa hiểu, suy nghĩ một lát rồi đổi sang một cách nói khác giảng lại lần nữa: “Lần này hiểu chưa?”

Cậu sinh viên chẳng biết bị làm sao bỗng nhiên đỏ bừng mặt, vệt đỏ lan từ má xuống tận cổ khiến Hướng Thần cảm thấy thật kỳ quặc.

Cậu nghĩ, chắc cậu sinh viên này có lòng tự trọng cao, một vấn đề không quá khó mà thầy phải giảng đến lần thứ hai mới hiểu, lại bị các bạn cùng lớp nhìn chằm chằm nên thấy ngượng.

Tuy nhiên, cậu sinh viên này vẫn rất lịch sự, hỏi xong liền cung kính bày tỏ sự cảm ơn với Hướng Thần, còn chân thành nói một câu: “Thầy lợi hại quá.”

Hướng Thần vốn không chịu được lời khen, lúc này không nhịn được mà khóe miệng hơi nhếch lên. Ở khoảng cách gần, cặp kính cũng không che giấu được đôi mắt đã cong thành hình trăng khuyết của cậu.

Sinh viên: “…” Đàn anh đàn chị không lừa tụi tôi thật nè

Vừa mới lộ ra một chút vẻ tươi cười, Hướng Thần bỗng phát hiện sinh viên đang nhìn mình với ánh mắt quái dị. Hướng Thần phản ứng lại ngay lập tức, trong vòng một giây đã kéo phẳng độ cong của khóe miệng, ánh mắt cũng thu liễm lại nhìn sinh viên một cách cực kỳ sắc sảo: “Còn chuyện gì nữa không?”

“Dạ… dạ không còn ạ…” Cậu sinh viên vừa chứng kiến màn “lật mặt” của Hướng Thần thì tinh thần hoảng hốt, cảm thấy hình như mình vừa biết được một bí mật động trời nào đó.

Hướng Thần rảo bước ra khỏi lớp, trong lòng thầm hận mình đắc ý quên hình tượng, không biết cậu sinh viên kia có nhìn rõ không. Chắc là không đâu, dù sao hình tượng cậu xây dựng tốt như vậy mà.

Trong phòng học, Hướng Thần vừa đi, những sinh viên khác lập tức vây quanh, nhao nhao hỏi cậu sinh viên dũng sĩ:

“Thế nào thế nào? Tớ thấy thái độ của thầy Hướng tốt đấy chứ, dù mặt không cảm xúc, thái độ lạnh lùng nhưng lúc giảng bài lại vừa ôn hòa vừa kỹ lưỡng, hơi giống lời các anh chị kể. Cậu đứng gần, cảm nhận chắc sâu sắc hơn nhỉ?”

“Đúng đấy, nói nghe xem nào, vừa nãy tớ hình như thấy thầy Hướng cười. Nhìn lại cái nữa thì không thấy đâu, chắc là tớ hoa mắt rồi.”

“Tớ hình như cũng thấy…”

Đám sinh viên bàn tán một hồi, cuối cùng lại nhường lời cho cậu sinh viên dũng sĩ. Cậu ta nuốt nước miếng, sắp xếp lại ngôn từ khó khăn kể lại chi tiết những gì mình đã thấy.

Nghe xong, cả đám sinh viên im lặng trong chốc lát.

Một bạn nữ đột nhiên không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Sau khi thu hút sự chú ý của mọi người, bạn ấy khẽ tằng hắng một cái rồi nói: “Tớ đại khái đã hiểu tại sao đàn chị lại nói thầy Hướng của chúng ta là… là một bé đáng yêu rồi.”

Dù sao họ cũng là sinh viên, nói thầy giáo như vậy có vẻ hơi bất kính.

Nhưng mà… mấy sinh viên nhìn nhau, trong lòng đều ngầm thừa nhận cái biệt danh này.

“Vậy sau này chúng ta nên cư xử với thầy Hướng thế nào?” Có sinh viên cười xong thì hỏi. Đây là một vấn đề thực tế, thái độ cư xử với một người thầy tính tình tốt và một người thầy khó tính là hoàn toàn khác nhau.

“Tớ thấy thế này, chúng ta cứ thuận theo thầy Hướng thôi.” Bạn nữ vừa cười lúc nãy nói: “Thầy Hướng của chúng ta dường như rất thích hình tượng hiện tại của mình, là sinh viên thì chúng ta nên tôn trọng ý muốn của thầy. Cái này gọi là tôn sư trọng đạo, mọi người thấy có đúng không?”

“Đúng!” Mọi người đồng thanh đáp lời. Thực ra trong lòng ai nấy đều hiểu rõ như gương, chẳng qua là cảm thấy một thầy Hướng như vậy rất thú vị muốn trêu chọc thêm một chút thôi, nhưng vì ai cũng có tâm lý này nên đều hiểu ý mà không nói ra.

Lại nói về Hướng Thần, sau khi tan học quay về văn phòng, cậu lén lút lấy một chiếc gương nhỏ ra soi trái soi phải, xác định hình tượng hôm nay của mình không có vấn đề gì mới cất gương đi thật kỹ. Dù sao cậu cũng là nam nhi đại trượng phu, để cái gương trong bàn làm việc mà để người ta thấy thì đúng là trò cười.

Sau giờ nghỉ trưa, Hướng Thần còn một tiết vào buổi chiều, vẫn là cái lớp buổi sáng đó. Trước khi vào lớp cậu đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ, nhưng khi vào rồi, đám sinh viên lại tỏ vẻ bình thường như không có chuyện gì xảy ra, cứ như thể buổi sáng cả đám vừa cùng nhau lên cơn mê sảng tập thể vậy.

Hướng Thần lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cậu đã bảo mà, chắc chắn không phải do cậu có vấn đề, có lẽ là đám học trò này buổi sáng ngủ chưa đủ giấc thôi.

Kết thúc một tiết học trong không khí vui vẻ, sau giờ tan học lại có thêm rất nhiều sinh viên vây quanh hỏi bài, Hướng Thần kiên nhẫn giải đáp từng người một.

Hơn nữa, đám học trò của cậu đứa nào đứa nấy miệng lưỡi ngọt xớt, khen ngợi đủ kiểu, “tâng bốc” còn kinh khủng hơn cả các thầy của Hướng Thần ngày xưa. Hướng Thần khó khăn lắm mới kìm chế được để không bị mất hình tượng, nhưng đôi mắt sau lớp kính vẫn sáng long lanh, tỏa ra ánh sáng của sự vui sướng.

Về đến nhà, chẳng đợi Hứa Hằng Châu hỏi, Hướng Thần đã tự mình khoe khoang một tràng về biểu hiện của mình ở trường, lại còn chọn lọc những lời khen của sinh viên kể cho anh nghe, cuối cùng kết luận: “Toàn là trò ngoan cả, ham học hỏi, phẩm chất thật thà, lại còn rất tôn trọng em nữa. Sau này em nhất định phải dạy bảo họ thật tốt, không thể lãng phí năng khiếu của họ được.”

Trong lòng Hứa Hằng Châu dâng lên một nỗi nghi ngờ sâu sắc. Với cái kỹ năng diễn xuất lúc linh lúc không của Hướng Thần mà cũng lừa được bọn họ sao? Chẳng lẽ cả lũ mất trí tập thể thật?

Sinh viên khóa này không ổn rồi, Hứa Hằng Châu thở dài thườn thượt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn