Mẹ Mai Tử không hiểu nổi tại sao cái tiệm to như thế mà Hướng Thần cứ gọi là “tiệm ăn vặt”, chắc đó là thói quen của người có học, nói năng lúc nào cũng khiêm tốn.
Dù trong lòng suy nghĩ vẩn vơ, mẹ Mai Tử vẫn không quên chuyện chính, vội vàng đáp lời: “Được, đương nhiên là được rồi. Tôi sẵn lòng ở lại tiệm làm việc, tiền công thầy đưa bao nhiêu cũng được, tôi đều nghe theo thầy hết.”
Cái tiệm lớn như vậy thì thiếu gì người muốn vào làm, thầy Hứa bằng lòng cho bà vào chắc chắn là nể mặt con gái bà nên mới giúp đỡ thêm lần nữa. Mẹ Mai Tử trong lòng cảm kích đến mức không biết nói gì cho phải.
“Vậy tốt quá, giờ cháu đưa thím đến tiệm để nhận mặt mọi người. Họ đều là những người rất dễ gần, thím không cần quá lo lắng đâu.” Thấy mẹ Mai Tử có vẻ căng thẳng, Hướng Thần ôn tồn an ủi.
Đến tiệm ăn vặt, Hướng Thần giới thiệu mẹ Mai Tử với mọi người. Trước đây thôn dân đều gọi bà là “mẹ Mai Tử”, Hướng Thần thì gọi là “thím”, nhưng người trong tiệm không thể gọi như vậy được.
Lúc này mẹ Mai Tử mới nói cho Hướng Thần biết bà họ Tăng, tên là Tăng Tam Muội. Thế là chú Cát và dì Hoàng – những người cùng vai vế – gọi bà là “Tiểu Tăng” hoặc “Tam Muội”, còn nhóm người trẻ thì gọi một tiếng “Thím” hoặc “dì Tăng”.
Dì Hoàng và những người khác đúng như lời Hướng Thần nói, đều là những người tính tình tốt, không có thói xấu bắt nạt người mới. Huống hồ bà lại do chính Hướng Thần đưa đến, “không nể mặt sư thì phải nể mặt Phật”, kiểu gì cũng phải giữ thể diện cho ông chủ nhỏ.
Sau khi giới thiệu xong xuôi, Hướng Thần mỉm cười nói: “Dưa muối thím Tăng làm ngon cực kỳ luôn, ăn kèm với cháo trắng thì thơm nức mũi. Cháu thèm món đó lâu lắm rồi đấy.”
Mẹ Mai Tử đang lo không có chỗ trổ tài, lập tức đi rửa tay để muối ngay cho Hướng Thần vài loại dưa cậu thích. Trong tiệm thức ăn vặt nguyên liệu đều sẵn có, chỉ tiếc là thiếu hũ đựng. Chú Cát nghe Hướng Thần khen nức nở món dưa muối cũng thấy tò mò, liền nhanh chân chạy ra ngoài mua hết những thứ còn thiếu về.
Món dưa muối này không phải ngày một ngày hai là xong, mẹ Mai Tử làm xong còn phải đợi nó lên men tự nhiên. Trong thời gian này bà đương nhiên không thể ngồi không, bà bắt đầu phải thích ứng với công việc tại tiệm ăn vặt.
Thực tế công việc ở tiệm cũng không khó, những món đang cung cấp đều đã có người làm cố định, mẹ Mai Tử chỉ cần giúp việc bán hàng. Luộc sủi cảo, múc cơm, những việc này đối với một người quanh năm bận rộn bên bếp lửa như mẹ Mai Tử thì quá đơn giản. Chỉ trong vòng nửa ngày bà đã trở thành tay làm thành thục, không cần nhân viên cũ phải để mắt trông chừng nữa.
Sắp xếp xong cho Tam Ni và mẹ Mai Tử, Hướng Thần cũng phải bận rộn với việc của mình. Sau khi khai giảng, cậu chính thức nhận việc, bắt đầu đứng lớp với tư cách là một giảng viên.
Mặc dù trước đây cậu cũng không ít lần đứng trên bục giảng nhưng khi đó cậu vẫn là sinh viên, có xảy ra sai sót gì cũng dễ được châm chước vì dù sao cũng chưa tốt nghiệp. Nhưng giờ thì khác, ở vị trí nào phải lo tròn trách nhiệm đó, Hướng Thần cảm thấy các giáo sư đi trước đã tin tưởng mình như vậy thì cậu phải làm ra được chút thành tích, không thể để người ta nghĩ rằng các thầy cô nhìn lầm người.
Một ngày trước khi lên lớp, Hướng Thần ở nhà thử không biết bao nhiêu bộ quần áo. Có Hứa Hằng Châu ở đây, cậu chẳng bao giờ phải lo lắng về trang phục, tủ quần áo lúc nào cũng đầy ắp.
Hứa Hằng Châu có mắt thẩm mỹ rất tốt, quần áo anh chọn đều rất đẹp, phong cách thiên về sự năng động, thanh xuân rất hợp với khí chất của Hướng Thần. Chỉ cần phối đồ đơn giản là trông cậu hệt như một thiếu niên hào hoa phong nhã.
Nhưng bây giờ thì không được rồi. Hướng Thần lục tung tủ đồ nửa ngày, cuối cùng lôi cả quần áo của Hứa Hằng Châu ra mặc thử, nhưng trên người vẫn mang nét thiếu niên không sao xóa nhòa được, trông có vẻ… không đủ uy nghiêm khiến mọi người nể phục.
Chuyện này cũng không trách Hướng Thần được. Tuy nói cậu sống hai kiếp người, nhưng kiếp trước lúc xuyên không cậu còn chưa đến hai mươi, tuổi đời không lớn lắm.
Kiếp này dù sống lâu hơn một chút nhưng cũng mới chỉ ngoài hai mươi. Có câu nói thế này: tâm trí con người lớn lên cùng với trải nghiệm. Hướng Thần quay về thời thơ ấu coi như đã lớn lên một lần nữa. Những gì cậu trải qua đều là cuộc sống của một đứa trẻ bình thường, tuổi tâm lý của cậu chắc chắn không đạt đến mức cộng dồn cả hai kiếp lại.
Hứa Hằng Châu tựa vào đầu giường thưởng thức một màn “biểu diễn thời trang cá nhân” của Hướng Thần mà cảm thấy vô cùng thú vị, thậm chí còn hối hận vì tủ quần áo quá nhỏ nhét được ít đồ quá, nếu không đã có thể xem thêm lúc nữa.
Cho đến khi Hướng Thần mặc quần áo của mình vào, nụ cười trên mặt Hứa Hằng Châu dần thu lại. Nhìn Hướng Thần chỉ khoác độc chiếc áo sơ mi của mình cúi người lục tìm trong tủ, ánh mắt anh tối dần. Nếu không biết Hướng Thần vốn chẳng có tâm cơ gì, anh đã sớm hiểu lầm là cậu đang cố tình quyến rũ mình rồi.
“Đừng tìm nữa, chúng ta làm chuyện gì đó có ý nghĩa hơn đi.” Hứa Hằng Châu xoay người ngồi dậy, vòng tay ôm eo nhấc bổng Hướng Thần lên ném xuống giường.
“Đừng có quậy!” Hướng Thần lúc này làm gì có tâm trí đùa giỡn với anh. Bị đè trên giường mà cậu vẫn nhíu mày nghiêm túc hỏi: “Anh xem em vuốt ngược tóc mái lên thì thế nào?”
Hướng Thần dường như chẳng mảy may nhận ra tình cảnh của mình, còn dùng tay vuốt hết tóc mái lên làm mẫu: “Cứ thế này này, xịt thêm tí keo, vuốt kiểu đại bàng tung cánh chắc chắn nhìn sẽ già dặn hơn. Hôm nọ em thấy một ông chủ lớn để kiểu này đấy, anh cũng biết mà, cái ông bụng phệ ấy…”
Hứa Hằng Châu: “…”
“Đừng nói nữa.” Hứa Hằng Châu vô cảm nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng trẻo của Hướng Thần để “rửa mắt”, suýt nữa thì bị cái hình ảnh mình tự tưởng tượng ra làm cho “xìu” luôn: “Nghĩ cũng đừng nghĩ, không bao giờ có chuyện anh để em làm thế đâu. Nếu em dám hành hạ mái tóc mình như vậy, anh sẽ cắt cho em kiểu đầu bát úp. Anh nói là làm, không tin em cứ thử xem.”
Hướng Thần kinh hoàng ôm chặt lấy tóc mình, trong phút chốc nhớ lại nỗi sợ hãi bị kiểu đầu bát úp chi phối năm xưa.
Để tránh đêm dài lắm mộng, sợ Hướng Thần lại nói thêm câu nào làm mất hứng, Hứa Hằng Châu dứt khoát chặn miệng cậu lại, trước tiên phải cho cậu nhóc đang mặc “sơ mi bạn trai” quyến rũ mình một trận nhớ đời đã.
Sau một màn vận động khiến cả thân tâm đều vui vẻ, bộ quần áo trên người Hướng Thần coi như hỏng luôn. Cậu nằm bò trên giường thở ngắn than dài, đúng là “sắc đẹp hại người”, uổng công cậu dành cả một ngày để lo tạo hình, kết quả nửa ngày trôi qua rồi mà ngay cả quần áo cũng chưa chọn xong.
Trong lòng vừa cuống vừa giận, Hướng Thần đá Hứa Hằng Châu một cái: “Tại anh hết đấy.”
Hứa Hằng Châu sau khi “ăn no nê” thì tính tình tốt cực kỳ: “Phải phải phải, tại anh cả, để anh dọn dẹp giúp em được chưa?”
Thực ra mà nói, anh thấy Hướng Thần hoàn toàn là đang lo bò trắng răng. Với năng lực hiện tại, cậu hoàn toàn có thể đảm nhiệm tốt công việc này, nếu không lãnh đạo trường và các giáo sư đã chẳng để cậu đứng lớp ngay, có thiếu người đến mấy cũng không làm thế. Dù sao đây là công tác giáo dục, trường sư phạm còn là nơi đào tạo ra những nhà giáo tương lai nên không thể lơ là được.
Cho nên dù Hướng Thần có trẻ tuổi đến đâu, chỉ cần dạy tốt thì sinh viên sẽ không xem thường cậu mà chỉ càng thêm kính trọng.
Nhưng Hướng Thần chẳng biết nghe từ đâu mấy cái đạo lý kỳ lạ, cảm thấy làm thầy giáo thì nhất định phải “đức cao vọng trọng”. Điều này không sai, nhưng bốn chữ đó thốt ra, người ta thường nghĩ ngay đến một cụ già… Hướng Thần cứ thấy mình không đủ uy để làm chủ giảng đường nên cứ nhất quyết phải tìm cách bù đắp ở ngoại hình.
Nghĩ đến việc đây là công việc chính thức đầu tiên trong hai kiếp người của Hướng Thần (hồi ở thôn Đại Hà không tính vì khi đó cậu chưa thành niên,cũng chỉ dạy một đám trẻ con nông thôn nên áp lực không lớn bằng), nên Hứa Hằng Châu rất thông cảm, quyết định giúp cậu nghĩ cách.
“Làm thế nào bây giờ?” Hướng Thần lập tức hưng phấn trở lại. Cậu rất tin tưởng Hứa Hằng Châu, anh đã bảo làm được là chắc chắn được.
“Ngủ một lát đi. Từ sáng sớm em đã dậy loay hoay rồi. Ngày mai là bắt đầu bận rộn, hôm nay ngủ bù đi đã.” Hứa Hằng Châu ấn cậu xuống, bắt cậu cùng ngủ một giấc.
Hứa Hằng Châu nói là làm. Ngủ dậy xong, anh phối cho Hướng Thần một bộ đồ. Khí chất của cậu không hợp mặc đồ quá già dặn, mà cũng không cân nổi kiểu đồ đó nên cứ sơ mi quần tây đơn giản là tốt nhất. Mấy ngày nay Thủ đô có vài cơn mưa nhỏ, thời tiết hơi se lạnh, mặc thêm một chiếc áo len gile mỏng chuẩn phong cách học viện là vừa xinh.
Hướng Thần đứng trước gương soi một hồi, nhíu mày nói: “Cái này… chẳng giống thầy giáo tí nào, giống sinh viên hơn!”
Cái mặt nhìn non choẹt thế kia thì trách ai được? Hồi anh đi du học nước ngoài đầy giáo sư cũng mặc phong cách này, có thấy ai bảo họ giống sinh viên đâu.
Hứa Hằng Châu bất lực, lại lục lọi trong không gian lấy ra một cặp kính đưa cho cậu: “Đeo thử xem.”
Hướng Thần hôm nay cực kỳ khó chiều, cầm cặp kính gọng tròn không độ lên vẻ không hài lòng: “Lấy cái gọng đen hình chữ nhật đi, cái đó nhìn mới chín chắn.”
Hứa Hằng Châu cạn lời đến mức không biết nói gì. Với cái gương mặt này thì có cố “hành hạ” đến đâu cũng chín chắn thêm được bao nhiêu cơ chứ? Cậu không thể thông cảm cho tâm trạng của người làm bạn trai là anh một chút được sao? Rõ ràng tìm được một cậu trai trẻ đẹp trai ngời ngời làm người yêu, chớp mắt một cái vì công việc mà đối phương lại liều mạng chà đạp nhan sắc của chính mình, đời còn gì vui nữa không?!
Hứa Hằng Châu lười nói nhảm với cậu, cầm luôn cặp kính gọng kim loại đeo lên mặt cậu, giữ chặt đầu Hướng Thần bắt cậu nhìn vào gương.
Hướng Thần chớp chớp mắt nhìn mình trong gương. Cặp kính gọng kim loại dường như thật sự giúp khí chất của cậu thêm một chút lạnh lùng cứng cỏi. Tất nhiên, phần nhiều vẫn là vẻ thư sinh tri thức, nhưng dù sao nhìn cũng có vẻ trưởng thành hơn bản gốc một chút.
“Mình đẹp trai thật.” Hướng Thần nhe răng cười với cái bóng trong gương, lộ ra nụ cười ngây ngô. Không ngờ cậu cũng có lúc trông “ngầu” thế này, cặp kính đúng là thần khí.
Hứa Hằng Châu chỉ muốn ôm mặt, dở khóc dở cười dặn dò: “Ngày mai đứng trên bục giảng cấm được cười với sinh viên đấy.”
Chỉ cần cười một cái là hình tượng sụp đổ ngay. Bình thường phong cách đó còn gọi là tỏa nắng, chứ đeo cái gọng kính này mà cười như vậy thì hiệu ứng hài kịch rõ rệt luôn.
Hướng Thần lúc này đang trong cơn tự tin thái quá nên chẳng nghe lọt tai lời can ngăn trung thực của Hứa Hằng Châu, ngược lại còn nghiêm túc dạy dỗ anh: “Đến giấm của sinh viên mà anh cũng ăn, anh có thể phóng khoáng hơn một chút được không?”
Hứa Hằng Châu: “…”
Thôi được rồi, em vui là được.
Nói thì mạnh miệng thế thôi chứ ngày hôm sau bước lên bục giảng, Hướng Thần lại không tự chủ được mà nhớ tới lời Hứa Hằng Châu. Phải, mình không được cười, làm thầy giáo là phải nghiêm nghị, như vậy mới có uy.
Thế là Hướng Thần trưng ra bộ mặt lạnh tanh, tự thôi miên chính mình: bên dưới không phải là những sinh viên đơn thuần đáng yêu với lòng khát khao kiến thức mà là một đám củ cải trắng. Cậu dùng giọng điệu lạnh lùng dạy xong tiết học đầu tiên, sau đó bước vội ra khỏi phòng học, hoàn toàn không dám nán lại nghe xem họ bàn tán gì.
Hướng Thần không hề biết, sau khi cậu rời đi, phòng học im lặng một lát rồi bùng nổ những tiếng thảo luận.
“Oa, thầy giáo này nghiêm túc quá.”
“Đúng vậy, nhìn tuổi tác không lớn lắm nhưng mình hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt thầy, ánh mắt lạnh lùng quá, cảm giác rất khó gần.”
“Mình thấy thầy dạy hay mà, chắc người tài giỏi đều như vậy, có bản lĩnh nên lười nói nhảm.”
“Cũng đúng, dạy tốt là được rồi. Nhưng mà chúng ta phải đi hỏi thăm các anh chị khóa trên xem phong cách dạy của thầy Hướng này thế nào, kẻo sau này không rõ tình hình mà đắc tội thầy thì khổ.”
“Ý kiến hay đấy, nhìn thầy Hướng đáng sợ quá, chúng ta nên tìm hiểu trước cho chắc.”
Một nhóm sinh viên bị Hướng Thần dọa cho khiếp vía quyết định đi tìm các đàn anh đàn chị để thỉnh giáo kinh nghiệm, tránh việc vô tình đụng phải “giảng viên ác ma” này. Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo như nhìn củ cải rau xanh của cậu, họ đã thấy lo lắng không biết mình có sắp bị “vào nồi hầm” hay không.
Trong khi đó, Hướng Thần – người đã rời khỏi lớp – vẫn giữ vẻ mặt sắt đá đi thẳng vào văn phòng. Chờ đến lúc xung quanh không có ai, cậu lập tức xoa xoa mặt, tự tay đập tan hình tượng vừa dựng, nắm đấm giơ lên làm tư thế cổ vũ: “Làm tốt lắm Hướng Ngôi Sao, mày dọa được bọn họ rồi! Thừa thắng xông lên, tiếp tục tiết học lớp sau nào!”