Xưởng mới mở này có tên là xưởng may Ánh Dương. Hướng Thần cảm thấy Hứa Hằng Châu đại khái là đang kiểu “phóng lao thì phải theo lao”, lười suy nghĩ đặt tên mới làm gì cho mệt, chứ cậu chẳng tin là anh có cảm giác thuộc về với cái tên này đâu.
Xưởng may Ánh Dương có hai ông chủ, hay nói đúng hơn là cổ đông. Lý Minh bỏ ra phần lớn tiền tiết kiệm để đổi lấy 40% cổ phần, bình thường việc quản lý đều do cậu ta phụ trách. Hứa Hằng Châu bỏ địa điểm, bản vẽ thiết kế và phần vốn còn lại. Lý Minh hiện tại cực kỳ tâm huyết với xưởng này, Hứa Hằng Châu lại đang bận rộn nhiều việc khác nên dứt khoát ném luôn xưởng cho cậu ta quản.
Sau bữa trưa, Sơn Tử và Trần Nhược Hàm đưa Xuân Yến đi đăng ký nhập học trước, Hướng Thần dẫn Tam Ni và mẹ Mai Tử đến xưởng.
Vì nơi này chưa được khai thác nên xung quanh trông rất hoang vu. Nếu không phải có Hướng Thần dẫn đường mà là nghe ai đó nói chỗ này có xưởng, mẹ Mai Tử và Tam Ni chắc chắn không dám tới. Ở huyện của họ, xưởng nào mà chẳng tấp nập người qua lại, một khu xưởng là một điểm tập trung dân cư, thiếu gì chứ không bao giờ thiếu người.
Tất nhiên, đó là xưởng quốc doanh, xưởng của đám Hứa Hằng Châu chắc chắn không so bì được về quy mô tập thể như thế. Đất đai phải tự bỏ tiền ra mua, nếu không phải Hứa Hằng Châu hào phóng mua trọn cả vùng đất hoang xung quanh thì họ còn phải đau đầu tìm cách thuê đất.
Nhưng khi bước vào khuôn viên xưởng may cảm giác lập tức khác hẳn. Xưởng mới xây dựng chỗ nào cũng mới tinh, có một cánh cổng sắt lớn, bốt bảo vệ bên cạnh được xây dựng rất bài bản, nhìn qua là thấy vô cùng chính quy.
Bên ngoài cổng còn có vài chiếc xe tải lớn đang đậu, gần cửa có một chiếc xe hơi nhỏ, đầu xe bẹt bẹt trông không được đẹp mắt lắm. Nhưng vào thời điểm này, nó thực sự là biểu tượng của sự giàu sang.
Tam Ni và mẹ Mai Tử thu mình sau lưng Hướng Thần, lén nhìn mấy chiếc xe đậu bên cạnh với ánh mắt đầy tò mò. Họ từng thấy loại “khối sắt” này khi ngồi trên xe buýt, Trần Nhược Hàm đã nói với họ đây là xe hơi nhỏ, chỉ dành cho các nhân vật lớn dùng.
Hướng Thần đã quá quen với cảnh này. Xe tải chắc chắn là của các đại lý ngoại tỉnh đến lấy hàng, còn chiếc xe hơi kia có lẽ là của ông chủ nào đó tìm đến muốn nhập sỉ quần áo.
Quả nhiên, khi cậu tiến lại gần thấy ở bốt bảo vệ có một người đàn ông nhìn qua đã biết là ông chủ, bụng tròn căng, khóa thắt lưng suýt nữa thì bung ra, đang cười nịnh nọt nói chuyện với anh bảo vệ bên trong.
Anh bảo vệ là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, họ Đồng, tên Đồng Lực. Hướng Thần gọi anh ta là anh Đồng. Một chân anh ta hơi khập khiễng nhưng một mình có thể đánh gục vài người. Cách đây không lâu, anh ta từng đơn thương độc mã bắt gọn một đám trộm vặt định vào xưởng trộm đồ, đánh cho mấy tên du côn khóc kêu cha gọi mẹ.
Nhìn thân thủ của Đồng Lực là biết anh ta không phải người thường. Anh ta là do lão Lý giới thiệu cho Hứa Hằng Châu. Ban đầu Lý Minh không mặn mà lắm, lương họ trả cao hơn hẳn bảo vệ bình thường, mắc gì không thuê một người chân tay nhanh nhẹn bình thường?
Nhưng Hứa Hằng Châu kiên trì, Lý Minh cũng không nói gì nữa. Sau này chứng kiến thân thủ của Đồng Lực, Lý Minh lập tức quay ngoắt thái độ, một tiếng gọi anh hai tiếng gọi anh, còn chủ động tăng lương cho anh ta.
Ông chủ mập đang nói lời ngon ngọt với Đồng Lực, có vẻ muốn vào trong nhưng Đồng Lực không cho, bảo là ông chủ hiện tại không tiếp khách ngoài. Bây giờ việc làm ăn của xưởng may cực kỳ tốt, ngoài việc cung cấp hàng cho ba cửa hàng của nhà mình tại Thủ đô còn phải cung cấp cho ngoại tỉnh. Quần áo vừa làm ra đã có xe chờ sẵn bên ngoài, hoàn toàn không thể nhận thêm đơn hàng mới.
Hứa Hằng Châu nói với Hướng Thần rằng hiện tại ở ngoại tỉnh cũng đã có xưởng may mọc lên, thậm chí nhiều nơi còn nhái lại mẫu mã của họ.
Nhưng sau một thời gian dài phát triển, thị trường trở nên quá lớn, một mình xưởng của họ không thể nuốt hết được. Vì vậy dù có những xưởng khác, đơn hàng của họ vẫn tới tấp không kịp làm. Chưa kể mẫu mã của xưởng họ luôn dẫn đầu xu hướng, xưởng khác muốn nhái thì cũng phải đợi họ ra mẫu mới đã.
“Ơ, ông chủ nhỏ, cậu tới rồi à?” Đồng Lực đang mất kiên nhẫn đối phó với ông chủ mập, thoáng thấy Hướng Thần liền đổi ngay vẻ mặt, cười rạng rỡ chào hỏi.
Thực ra xưởng may này chẳng liên quan gì đến Hướng Thần cả, cậu chỉ đến giúp vài ngày lúc bận rộn nhất, thỉnh thoảng giúp cả việc tuyển dụng công nhân. Cái danh “ông chủ nhỏ” này là do Lý Minh gọi đầu tiên. Cả tiệm quần áo và tiệm ăn vặt đều gọi Hướng Thần như thế, anh ta nghe thấy hay hay nên gọi theo, thuần túy là trêu Hướng Thần.
Công nhân trong xưởng lại không rõ tình hình, chỉ biết cậu gọi ông chủ lớn là “anh”, thế là cứ theo Lý Minh mà gọi. Cách xưng hô này dần thống nhất, Hướng Thần nghe mãi thành quen nên cũng chẳng thấy ngại nữa.
“Chào Anh Đồng ạ, em đến tìm anh Lý có chút việc.” Hướng Thần chào Đồng Lực. Anh Đồng lập tức đứng dậy mở cổng cho cậu vào.
Ông chủ mập đảo mắt liên hồi. Với một thái độ hoàn toàn không tương xứng với thân hình đồ sộ, lão lao đến trước mặt Hướng Thần, cười cầu tài: “Chào ông chủ, tôi họ Bàng, muốn bàn với anh về chuyện đơn đặt hàng. Anh xem chúng ta có thể tìm chỗ nào nói chuyện không?”
Hướng Thần buồn cười xua tay: “Ông chủ Bàng, thật ngại quá, ông tìm nhầm người rồi. Tôi không phải người quản lý xưởng này, ông tìm tôi cũng vô ích thôi.”
Ông Bàng lại không chịu tin, vừa rồi rõ ràng nghe thấy anh bảo vệ gọi là ông chủ nhỏ, sao lại không thừa nhận chứ?
“Hay là thế này.” Hướng Thần bị ông Bàng bám lấy không buông, lại không tiện bảo anh Đồng dùng vũ lực vì dù sao người ta cũng đến bàn chuyện làm ăn, đành lên tiếng: “Ông cứ đợi một lát, để tôi vào hỏi giúp xem ông chủ bên trong nói thế nào.”
Ông Bàng thấy ở chỗ cậu đúng là không lấy được lời khẳng định nào, nhưng có câu này của cậu coi như cũng có tia hy vọng thì vội vàng nói thêm vài câu nịnh nọt, còn định mời thuốc lá nhưng Hướng Thần từ chối. Sau đó lão ngoan ngoãn đứng chờ ở bốt bảo vệ.
Hướng Thần dẫn mẹ Mai Tử và Tam Ni đang im phăng phắc vào trong. Họ cũng nghe thấy Đồng Lực gọi Hướng Thần là gì, trong lòng vừa tò mò vừa kính sợ.
Quen đường quen lối tìm đến văn phòng của Lý Minh, cậu ta quả nhiên đang ở bên trong nghe điện thoại. Hướng Thần gõ cửa rồi lặng lẽ đợi cậu ta kết thúc cuộc gọi.
“Ngon gió nào đưa em đến đây thế? Hôm nay khai giảng, chẳng phải em đang bận ở trường sao?” Lý Minh gác máy, trêu chọc Hướng Thần.
Chuyện Hướng Thần tốt nghiệp sớm và thuận lợi ở lại trường làm giảng viên, những người thân thiết đều đã biết. Hứa Hằng Châu mặc kệ Hướng Thần ngăn cản, nhất quyết tổ chức tiệc mời những người quen đến ăn mừng một bữa.
Lý Minh và Hứa Hằng Châu là bạn bè nhiều năm, Hướng Thần cũng thân với cậu ta nên nói chuyện không kiêng dè, đi thẳng vào vấn đề: “Không phải anh bảo xưởng đang thiếu người sao, em đưa đến cho anh một người đây.”
Cậu gọi Tam Ni đến bên cạnh mình rồi giới thiệu: “Tam Ni là học trò cũ của em, từ thôn Đại Hà đến đây. Anh xem trong xưởng còn tuyển người không, nếu có thì xem cô bé này có làm được không nhé.”
“Tuyển chứ, sao lại không tuyển.” Lý Minh vừa rầu vừa mừng: “Em không biết đâu, việc làm ăn của xưởng mình tốt lắm. Anh mới đặt thêm ba mươi cái máy khâu nữa, lại phải cuống cuồng lo tuyển người. Xưởng mình dù sao cũng là chính quy, thủ tục đầy đủ, lại có cả ký túc xá nhân viên, chỉ là địa điểm hơi hẻo lánh một chút mà sao tuyển người khó thế không biết.”
Công xưởng của họ cần rất nhiều người, mà xưởng may thì đa số cần công nhân nữ. Nhiều người nghe xong địa chỉ là không thèm đến phỏng vấn luôn. Lương họ trả không hề thấp, thậm chí còn cao hơn một bậc so với công nhân chính thức của nhà nước. Trước đó, nhờ vào mức lương này mà họ mới miễn cưỡng tuyển đủ nhân lực.
Thực ra nếu họ không xây xưởng ở Thủ đô thì việc tìm người có lẽ đã dễ dàng hơn nhiều, nhưng giờ đã lỡ rồi thì chỉ còn cách tìm mọi phương án để chiêu mộ nguồn lao động.
Lúc tuyển công nhân Hướng Thần cũng có mặt, cậu hiểu rõ tình hình nên cũng nhíu mày lo lắng theo, nhưng cũng chẳng có cách nào hay hơn.
Lý Minh cũng không trông mong Hướng Thần hiến kế gì, chỉ là buột miệng phàn nàn một chút thôi. Dù sao làm ăn tốt luôn là chuyện đáng mừng, dẫu có gặp chút rắc rối thì cậu ta cũng vui vẻ chấp nhận.
Lý Minh đưa Tam Ni xuống phân xưởng cho cô làm thử. Cậu ta nhờ một công nhân nữ dạy cô cách dùng máy khâu. Tam Ni chăm chú nhìn không chớp mắt một hồi sau đó run rẩy tự mình lên thử. Lúc đầu còn hơi sượng tay nhưng chỉ một lát sau động tác của cô đã đâu ra đấy.
“Được, có thể ở lại.” Lý Minh chốt hạ. Công nhân nữ họ tuyển vào không phải ai cũng biết dùng máy khâu ngay từ đầu, ai cũng phải học dần dần. May mà quy trình may mặc được chia nhỏ ra, luôn có những công đoạn đơn giản dành cho người mới, tệ hơn nữa thì có thể đi cắt vải hoặc đính cúc, tóm lại là luôn có việc để làm.
Tam Ni coi như có năng khiếu, Lý Minh khá hài lòng nên bảo cô ở lại luôn. Sau đó, cậu ta tìm người dẫn Tam Ni đi xem ký túc xá. Ký túc xá công nhân nữ hơi giống ký túc xá sinh viên của đám Hướng Thần, giường tầng, phòng sáu người, nhưng điều kiện như vậy đã là rất tốt rồi.
Sắp xếp xong cho Tam Ni và để lại địa chỉ nhà mình cho cô, Hướng Thần tìm Lý Minh để chào tạm biệt. Cậu vẫn nhớ lời hứa với ông chủ mập ngoài cổng nên đã thuật lại tình hình cho Lý Minh nghe.
Lý Minh nghe xong thì cười: “Người này đúng là kiên trì thật, để anh ra xem sao.”
Thì ra ông chủ Bàng này đã đến đây mấy ngày rồi. Hiện tại đơn hàng của xưởng không làm kịp, nếu muốn đặt hàng thì chỉ có thể xếp hàng chờ đến tận mùa đông, mà lúc đó thì phải bàn sang hợp đồng đồ đông rồi.
Ông Bàng cứ liên tục đến xưởng tìm lãnh đạo để mong được lấy trước một lô hàng. Hứa Hằng Châu không muốn phá vỡ quy tắc, bị ông ta chặn đường một lần thì sau đó dứt khoát không lộ mặt nữa.
“Vậy cho ông ấy chen hàng có vẻ không ổn lắm nhỉ?” Hướng Thần nghe Lý Minh nói xong thì nhíu mày.
“Không cho chen hàng đâu, nhưng anh thấy anh trai em có vẻ đang có dự tính gì đó, cứ ra ổn định gã béo này cái đã.” Lý Minh giải thích.
Hướng Thần bấy giờ mới yên tâm cùng Lý Minh đi ra ngoài. Từ xa, ông chủ Bàng thấy họ đã vội vàng niềm nở đón tiếp. Người này đã có Lý Minh tiếp đãi nên Hướng Thần không cần bận tâm, cậu gật đầu chào rồi dẫn mẹ Mai Tử rời khỏi xưởng may.
Khu này khá hoang vắng, may mà có xe buýt chạy qua. Dù chỉ có một tuyến nhưng cũng tạo điều kiện thuận lợi cho công nhân, nếu không ngày lễ ngày tết muốn ra ngoài mua sắm gì cũng rất bất tiện.
Mẹ Mai Tử bám sát theo Hướng Thần suốt quãng đường. Hướng Thần nói chuyện với người ta cũng không giấu giếm bà, mẹ Mai Tử tự thấy mình đã nghe được bao nhiêu chuyện “động trời”, cả người cứ bồn chồn không yên.
Tam Ni đã được ở lại xưởng, mẹ Mai Tử cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Thầy Tiểu Hứa, giờ mình đi đâu ạ? Tôi lên đây là để làm gì thế thầy?”
“Thím này, thím thấy chỗ mình ăn trưa lúc nãy thế nào ạ?” Hướng Thần mỉm cười hỏi.
“Đương nhiên là tốt rồi.” Mẹ Mai Tử ra sức khen ngợi: “Còn tốt hơn cả tiệm cơm quốc doanh dưới huyện mình, thành phố lớn đúng là khác hẳn.”
“Cháu mời thím lên đây là muốn thím phụ làm việc ở đó đấy ạ.” Hướng Thần lúc này mới nói ra mục đích thực sự.
Mẹ Mai Tử thất sắc: “Tôi ư? Tôi làm sao mà làm được, tôi không được đâu.”
Cái quán ăn to như thế sao lại tuyển bà vào làm việc chứ? Bà chỉ là một người phụ nữ nông thôn bình thường, điểm nổi bật duy nhất có lẽ là nấu cám lợn khéo, nuôi lợn rất mát tay, nhờ thế mới vượt qua bao nhiêu người để giành được công việc nuôi lợn trong thôn.
Hướng Thần không biết trong đầu mẹ Mai Tử chỉ toàn chuyện nuôi lợn, cậu khuyên nhủ: “Dưa muối của thím làm ngon lắm, cháu nhớ là đã ăn qua mấy loại khác nhau, loại nào cũng tuyệt. Thím có thể làm thử ở tiệm để chúng cháu mang bán. Hoặc là tiệm mua lại dưa muối của thím, hoặc thím làm việc luôn tại tiệm đều được cả. Vừa hay tiệm ăn vặt đang thiếu người, thím thấy thế nào ạ?”