Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 176

Đám Sơn Tử trên tàu hỏa không ăn uống được gì tử tế, sáng nay vừa xuống tàu đã đi tìm Hướng Thần ngay, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn nên giờ này đã đói lả.

Ăn xong phần cơm suất, người sức ăn nhỏ như Trần Nhược Hàm đã no bảy tám phần, còn thanh niên như Sơn Tử thì mới chỉ lưng lửng bụng. Nhưng thấy Hướng Thần đã ngừng đũa, họ đều ngại không dám lấy thêm món khác.

Hướng Thần đành tự tay chia xôi vào khay của từng người, rồi phân chia luôn cả những món còn lại trên bàn.

Xôi ở đây có hai loại mặn và ngọt. Loại ngọt có thêm đậu đỏ, ý dĩ; loại mặn thì dùng sốt thịt băm xào cùng nấm hương, củ sen thái hạt lựu rồi mới đem đồ cùng gạo nếp. Những nguyên liệu này không cố định, mỗi nhà làm thường có một công thức riêng.

Cả hai loại đều ngon, Hướng Thần nghĩ các món khác đều mặn rồi nên lấy xôi ngọt.

Thôn Đại Hà không trồng gạo nếp nên giờ được nếm thử, ai nấy đều vô cùng yêu thích cái cảm giác dẻo dính này. Một phần chia ra mỗi người chẳng được bao nhiêu, chỉ vài miếng là hết sạch, sau đó lại tiếp tục “chiến” những món khác mà Hướng Thần đã lấy.

Sợi phở xào dai mượt, bánh bao súp vỏ mềm nhân ngọt, sủi cảo hấp thơm phức, mọi người ăn không ngơi nghỉ, cảm thấy món nào cũng ngon đến mức không tưởng.

Trần Nhược Hàm đã no lắm rồi nhưng cái miệng vẫn còn luyến tiếc những hương vị ấy. Cô gắng gượng ăn nốt cái sủi cảo hấp cuối cùng, no đến mức không muốn cử động. Vậy mà vẫn còn dư mấy cái bánh ú.

“Cầm lấy, mang đến trường mà ăn.” Hướng Thần đi tìm nhân viên lấy mấy cái túi giấy, chia ra đóng gói cho đám Sơn Tử mang theo.

Túi giấy là do cậu đặt làm riêng ở xưởng, bên trên còn in tên tiệm và logo của “Thời trang Ánh Dương – Tiệm ăn vặt Ánh Dương”. Bánh bao của tiệm rất nổi tiếng vì là món bán từ những ngày đầu, giá lại rẻ. Những đứa trẻ thèm ăn chỉ cần xin cha mẹ một hai hào là có thể mua một cái, vừa gặm vừa nhấm nháp nửa ngày trời.

Người đi làm, sinh viên đi học buổi sáng cũng rất thích ghé qua mua, đôi khi mua mang đi mà không có vật đựng thì rất bất tiện. Thời này túi nilon chưa phổ biến mà lại ô nhiễm, Hướng Thần dứt khoát tìm một xưởng uy tín đặt làm một lô túi giấy.

Vừa được ăn vừa được gói mang về, đám Sơn Tử thấy rất ngại. Hướng Thần cười hì hì nói: “Khách khí với tôi làm gì? Dù sao tôi cũng là thầy giáo của các cậu mà, thầy mời trò bữa cơm thì có sao?”

Nói xong, cậu vội giục mọi người đứng dậy nhường chỗ cho người khác. Trong lúc họ ăn, khách vào tiệm ngày càng đông, đúng lúc cao điểm bữa trưa nên từng đợt người cứ cố chen vào bằng được, các bàn trong tiệm đã kín chỗ từ lâu.

Có những vị khách mua đồ ăn xong không có chỗ ngồi thì dứt khoát đứng ngay cạnh bàn, đặt khay đồ ăn lên một góc rồi đứng ăn như vậy. Người làm thế này không ít khiến lối đi ở giữa trở nên vô cùng chật chội.

Hướng Thần nhanh chóng đứng dậy nhường chỗ, tiện tay thu dọn khay đĩa đưa vào khu vực thu hồi, đợi bếp bớt bận sẽ có người mang đi rửa.

Đám Sơn Tử cũng làm theo Hướng Thần. Họ vừa đứng lên, những vị trí đó lập tức có người vào lấp chỗ trống. Tiệm quá đông, Hướng Thần quyết định dẫn họ ra ngoài. Chiều nay cậu có việc không thể ở lại giúp đỡ, mà chen chúc bên trong cũng chẳng giải quyết được gì.

Xuyên qua dòng người đông đúc, vất vả lắm mới ra được tới cửa. Dương Oánh Oánh đang viết phiếu nhanh như chớp, cây bút múa ra cả dư ảnh, vừa viết vừa lo lắng ngó ra ngoài cửa.

“Có chuyện gì thế?” Hướng Thần hỏi một câu.

Dương Oánh Oánh nhíu mày, tay vẫn không ngừng nhận tiền ghi phiếu: “Tào phớ sắp hết rồi ạ. Sáng nay tôi đã dặn em trai đúng giờ này chở hai thùng qua, mà chẳng biết nó chạy đi đâu mất tăm rồi.”

Lời vừa dứt, bên ngoài vang lên giọng nói ồm ồm của một thiếu niên: “Tránh ra, tránh ra một chút, giao đồ đây! Chị ơi, em không vào được!”

Thiếu niên này chắc đang trong thời kỳ vỡ giọng, tiếng gọi nghe cứ như vịt đực, thật sự không mấy êm tai.

Hướng Thần tách dòng người đang vây quanh cửa ra, bấy giờ mới thấy Dương Mậu đang bị kẹt bên ngoài. Cậu nhóc đạp một chiếc xe ba gác nhỏ, phía sau thồ một cái thùng lớn, xem chừng chính là tào phớ chở đến cho tiệm.

“Sao em lại đi cửa trước thế này, đi cửa sau chứ! Thật là ngốc hết chỗ nói.” Dương Oánh Oánh cũng cuống hết cả lên. Bình thường đều là em gái cô chở đến nhưng hôm nay Dương Dung Dung không khỏe nên ở nhà nghỉ ngơi, bảo nó làm tí việc đã hỏng chuyện, lại còn đúng lúc bị ông chủ nhỏ bắt gặp.

Kể từ khi mở tiệm đậu phụ, cuộc sống gia đình Dương Oánh Oánh đã thay đổi chóng mặt. Ban đầu mẹ Dương đã xác định “đập nồi dìm thuyền”, bà biết con gái đã ứng trước tiền công của ông chủ nên bản thân bà xin nghỉ phép dài hạn không lương, nếu không thành công thì cả nhà thật sự không còn đường sống.

May mắn là nhờ có các đơn hàng đặt trước từ tiệm ăn vặt làm bảo chứng, mẹ Dương cũng thấy vững tâm hơn. Ban đầu bà chỉ dám làm đúng số lượng mà Hướng Thần cần, sữa đậu nành và tào phớ đều được đong đếm kỹ lưỡng, chỉ nhỉnh hơn yêu cầu một chút xíu. Sau đó, việc làm ăn của tiệm ăn vặt rất tốt, những món này bán rất chạy nên thường xuyên phải đặt thêm, lúc này mẹ Dương mới mạnh dạn làm nhiều hơn.

Dương Oánh Oánh làm việc ở tiệm ăn vặt bấy lâu cũng mở mang kiến thức đáng kể. Cô hiến kế cho mẹ, bảo bà dựng một cái sạp nhỏ ngay trước cửa căn nhà thuê làm đậu phụ để bán lẻ thêm. Mẹ Dương làm thử thì thấy khách khứa khá đông, hàng xóm láng giềng đều đến ủng hộ. Sau này tiếng lành đồn xa, những người tình cờ đi ngang qua cũng ghé mua miếng đậu phụ về nấu cơm.

Đừng coi thường việc bán đậu phụ là kinh doanh nhỏ, chính cái nghề nhỏ này mỗi tháng mang lại cho nhà họ Dương hơn ba trăm đồng thu nhập. Trong đó phần lớn đến từ đơn hàng của tiệm ăn vặt, phần còn lại là tiền mẹ Dương tự bày sạp bán lẻ kiếm được.

Sau một tháng, họ không chỉ trả hết tiền công ứng trước của Dương Oánh Oánh mà còn trả được hết nợ cho một nhà. Dù vẫn còn nợ những nhà khác nhưng mẹ Dương đã nhìn thấy hy vọng. Bà vô cùng cảm kích Hướng Thần, không biết bao nhiêu lần dặn dò con cái phải ghi nhớ ơn nghĩa này.

Dương Mậu lúc đầu đối với Hướng Thần chỉ có sự ngưỡng mộ, sau này bị mẹ “tẩy não” hằng ngày thì ngoài mặt tuy vẫn tỏ vẻ bất cần nhưng trong lòng đã coi Hướng Thần là thần tượng, khâm phục không để đâu cho hết.

Hôm nay cậu đi giao tào phớ, dọc đường xảy ra sự cố nên đến muộn, vốn đã cuống nên càng vội càng hỏng việc. Cậu quên béng lời mẹ dặn là phải đi cửa sau, cứ thế đạp xe ba gác thẳng đến cửa trước vốn đang đông nghịt người, lại còn bị chị gái mắng cho vài câu.

Dương Mậu mồ hôi nhễ nhại, ống quần ướt sũng trông vô cùng nhếch nhác. Vừa chạm phải ánh mắt của Hướng Thần, cậu nhóc không kìm được mà rụt rè lùi lại.

Hướng Thần nhìn mà buồn cười, cậu nhóc này cứ như chú chó con bị rơi xuống nước, trông thật tội nghiệp.

“Không sao đâu, đừng vội, tôi dẫn cậu ấy đi ra cửa sau.” Hướng Thần tưởng Dương Mậu không tìm thấy đường nên trấn an Dương Oánh Oánh vài câu rồi bảo Sơn Tử đợi mình một lát ở bên ngoài, sau đó dẫn Dương Mậu đi vòng ra lối cửa sau.

“Sao lại ra nông nỗi này? Ngã xe à?” Lại gần Hướng Thần mới phát hiện, Dương Mậu không chỉ ướt ống quần mà trên áo cũng lấm tấm vết bẩn.

Dương Mậu kinh hoàng ngẩng đầu nhìn Hướng Thần một cái, cúi đầu lí nhí vài tiếng mới kể rõ nguyên nhân.

Thì ra Dương Mậu đã xuất phát từ sớm, nhưng giữa đường gặp bạn học nên dừng lại nói vài câu. Lúc xe đỗ bên lề đường, có mấy thanh niên ngửi thấy mùi thơm nên muốn mua tào phớ.

Chỗ này đều là giao cho tiệm ăn vặt, họ tính tiền theo thùng nên lần nào mẹ Dương cũng đóng đầy ắp, không để thiệt cho khách một chút nào.

Người ta đòi mua nhưng Dương Mậu không bán, bảo là đồ giao cho tiệm khác. Mấy gã thanh niên kia không chịu buông tha chặn đường không cho đi, lời ra tiếng vào rất khó nghe, trong lời nói đầy vẻ khinh miệt những người làm kinh doanh hộ cá thể.

Dương Mậu tuổi nhỏ tính nóng, Hướng Thần mà cậu khâm phục là người làm kinh doanh tự do, chị cậu đi làm thuê cho hộ cá thể để kiếm tiền nuôi gia đình, mẹ cậu bây giờ cũng đang kinh doanh tự do, cậu thấy đây là chuyện tốt. Nếu không có những hộ cá thể này, nhà cậu bây giờ vẫn đang chịu đói đấy.

Thế là Dương Mậu cãi nhau với họ. Cậu bạn học đứng bên cạnh chẳng những không giúp mà còn nói: “Không ngờ nhà cậu cũng là hộ cá thể, chẳng phải cậu bảo mẹ cậu là công nhân sao?”. Vẻ mặt như muốn vạch rõ giới hạn với Dương Mậu.

Mấy gã thanh niên thấy vậy càng được đà trêu chọc, còn định mở nắp thùng trên xe ra xem. Dương Mậu lao vào giành lại, trong lúc xô đẩy, chiếc xe bị lật nghiêng, hai thùng tào phớ đổ sạch sành sanh.

Nghe đến đây, Hướng Thần vội vàng hỏi: “Đổ vào đâu rồi? Có bị bỏng không?”

Mắt Dương Mậu đỏ hoe, lí nhí: “Dạ… không bỏng, chỉ bị bắn một ít lên người thôi, mấy người kia bị bắn vào nhiều hơn.”

Thấy Hướng Thần vẫn nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên áo mình, Dương Mậu cúi đầu nói: “Mẹ em lấy nước lạnh dội cho em rồi, không sao đâu ạ. Chỉ tại tào phớ bị đổ hết, mẹ em đang làm mẻ khác, bảo em chở trước một thùng này qua.”

Cũng may sau khi ồn ào thì có người đi gọi công an đến. Dương Mậu vì sốt ruột giao hàng nên nói rõ tình hình xong là đạp xe về nhà ngay. Tào phớ đổ rồi, cậu phải về đóng thùng khác.

“Không sao, không vội đâu.” Hướng Thần an ủi.

Lúc này họ đã đi đến cửa sau, Hướng Thần mở cửa ra. Chú Cát đang xào nấu, liếc nhìn một cái rồi nhanh tay trút đĩa rau ra, tắt bếp, chạy lại giúp một tay khiêng thùng lớn vào.

Thay xong thùng rỗng, Hướng Thần đi tìm một bộ đồng phục dự phòng đưa cho Dương Mậu bảo cậu thay ra trước, kẻo quần áo ướt dính vào người khó chịu.

Sắp xếp xong cho Dương Mậu, Hướng Thần chuẩn bị đi tìm đám Sơn Tử, cậu còn phải đưa Tam Ni đến xưởng may. Thực ra mẹ Mai Tử có thể ở lại tiệm ăn vặt luôn, vì sau này bà sẽ làm việc ở đây.

Nhưng ở đây bà chẳng quen biết ai, cứ để bà lại một mình như thế thì Hướng Thần thấy không ổn. Cậu định sau khi sắp xếp cho Tam Ni xong thì đợi tối nay tiệm vắng khách sẽ quay lại giới thiệu bà với mọi người sau.

Dương Mậu thay sang bộ đồng phục của tiệm, thấy Hướng Thần định đi liền đuổi theo sau nhỏ giọng hỏi: “Em có thể đến tiệm của anh làm việc không?”

Hướng Thần cười nói: “Bên anh không tuyển lao động trẻ em đâu. Em ấy à, lo mà học hành cho tốt đi, kiến thức có ích lắm. Làm thuê cho anh thì có gì hay đâu, phải học để sau này tự mình mở tiệm cho mẹ và chị em được sống sung sướng chứ.”

Dương Mậu nhìn Hướng Thần, mắt sáng rỡ. Nhiều người bảo cậu ta phải học hành chăm chỉ nhưng cậu ta thấy chẳng thú vị gì, mấy thứ học trên lớp cũng chẳng dùng được. Nhưng Hướng Thần nói vậy, cậu ta lại nghĩ, có lẽ do cậu ta học chưa đủ nhiều, nếu cậu ta học nhiều hơn thì biết đâu sau này cũng sẽ tài giỏi như Hướng Thần.

Hướng Thần không hề biết mình vừa thu nạp thêm một “fan cuồng” nhỏ tuổi. Lúc này cậu đang đưa Tam Ni đến xưởng may ở ngoại ô.

Nói là ngoại ô, nhưng Thủ đô thời bấy giờ chưa phát triển như sau này. Vài chục năm nữa, chỗ này kiểu gì chẳng là khu vực đường vành đai 4.

Nghĩ đến giá đất giá nhà thời đó rồi nhìn lại bây giờ, đúng là rẻ như cho. Hướng Thần cũng muốn nhảy vào làm bất động sản quá. Nhưng Hứa Hằng Châu bảo khu này chưa phát triển nhanh ngay được, ôm đất thì sinh lời đấy nhưng lại bị chôn vốn, chi bằng cầm tiền đi đầu tư việc khác.

Tất nhiên, vì anh nhiều tiền nên cũng “tiện tay” mua vài mảnh đất để đó, sau này tự mình dùng cho tiện.

Nghe xem, “tiện tay”, “mua vài mảnh đất”!

Cái phong cách tư bản bẩn thỉu đó bị Hướng Thần khinh bỉ kịch liệt. Nhưng hiện tại, khi đứng trên những mảnh đất mà Hứa Hằng Châu “tiện tay” mua, trong lòng cậu lại thấy vô cùng ngưỡng mộ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn