Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 231: Hoàn chính văn

Trước

Tấm vé tàu mà Hướng Thần mua cho Trần Tiểu Hoa cuối cùng vẫn được dùng đến. Không chỉ Tiểu Hoa, lần này Trần Tiểu Thảo cũng phải về, về để chịu tang.

Trần Quốc Lương và Thái Trân sinh được năm người con, đứa con trai út yêu quý nhất đã đi cùng họ, thiết nghĩ trên con đường xuống suối vàng họ cũng sẽ không cô đơn.

Bốn đứa con gái còn lại đều không được nuôi dạy tử tế, ngay cả cô con gái cả Trần Phân từng được yêu thương nhất nay cũng coi như người dưng nước lã, chán ghét lẫn nhau.

Trương Hưng Nghiệp nói, phía công an đã thông báo cho Trần Phân nhưng cô ta không muốn đứng ra lo liệu tang lễ cho cha mẹ và em trai, nói rằng con gái gả đi như nước đổ ra ngoài, từ nay về sau không còn liên quan gì đến nhà mẹ đẻ nữa.

Về phần Trần Phương, cô ta không chết. Hàng xóm phát hiện nhà Trần Quốc Lương xảy ra chuyện nên sợ hãi báo cảnh sát. Khi công an đến nơi, cứ ngỡ cả nhà đã chết hết, kết quả Trần Phương đột nhiên mở mắt làm tất cả một phen hú vía.

Trần Phương tuy không chết nhưng sức khỏe vô cùng yếu. Lao động cường độ cao thời gian dài lại không được bổ sung dinh dưỡng, trên người ngoài những vết thương mới chưa lành còn có vô số vết sẹo cũ đã mờ, trông thê thảm vô cùng.

Dù sau đó kết quả điều tra cho thấy chính Trần Phương là người hạ độc cả nhà, các chiến sĩ công an cũng cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp, nhất thời không biết nên than rằng Trần Phương tâm địa độc ác hay nên nói một câu “ác giả ác báo”.

Tóm lại, cuối cùng họ chỉ có thể liên lạc với chị em Trần Tiểu Hoa và quê cũ của Trần Quốc Lương. Bà nội Trần mấy năm nay đã nằm liệt giường, nghe tin này thì trực tiếp ngất đi vì sốc. Sau khi được bấm nhân trung tỉnh lại, bà cụ chỉ kịp thở dài một tiếng: “Thằng tư của mẹ ơi!” rồi cũng trút hơi thở cuối cùng.

Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo về thành phố Thanh Giang chịu tang, điều này Hướng Thần không thể ngăn cản. Thời gian quá gấp rút, sự việc xảy ra quá đột ngột, cậu chỉ có thể giúp họ thu dọn hành lý và tiễn họ lên đường.

Tập Võ cũng đi theo. Anh ta đã hiểu rõ phần nào chuyện nhà họ Trần qua lời kể của Tiểu Thảo và Hướng Thần, sợ Tiểu Hoa về sẽ chịu thiệt thòi nên đã mua vé đi cùng từ sớm.

Tiễn họ đi rồi, sân nhà bỗng chốc trở nên yên tĩnh hẳn. Hướng Thần có hơi không kịp thích ứng. Vốn dĩ cậu tưởng họ sẽ ở lại đây vài tháng, cậu còn đang liên hệ các lớp bổ túc ban đêm cho Tiểu Hoa, vậy mà giờ đây tất cả đều đi cả rồi.

Hứa Hằng Châu bộn bề công việc, bận đến mức không còn thời gian lo việc khác. Hướng Thần ở nhà vài ngày, viết xong một số bản tổng kết công việc và hai bài luận văn ngắn. Khi đã quen tay, những việc này chẳng tốn mấy công sức, loáng cái đã xong xuôi.

Bình thường mải mê lên lớp thì không thấy gì, giờ bỗng nhiên thiếu đi công việc chính thức, mỗi ngày như thể dư ra rất nhiều thời gian. Một Hướng Thần vốn chẳng mấy cầu tiến bỗng cảm thấy thật vô công rồi nghề.

Có lẽ vì quá rảnh rỗi, một ngày nọ khi đang ngồi trong sân ăn đĩa hoa quả, trong đầu cậu bỗng lóe lên tia sáng, đột nhiên nhớ ra cơ hội kinh doanh mà mình đã lỡ quên mất là gì. Chỉ tiếc là kỳ nghỉ hè đã trôi qua một nửa, đợi xây xong bể bơi thì chưa chắc đã kịp kinh doanh, thời này lại chưa có điều kiện xây dựng loại bể bơi bốn mùa.

Nhưng Hướng Thần thực sự quá rảnh, cũng lười tính toán chuyện lợi nhuận. Dù sao tài sản gia đình hiện tại đủ để cậu mở một bể bơi tạm thời chưa kiếm ra tiền mà chẳng gặp vấn đề gì.

Buổi tối Hứa Hằng Châu về, Hướng Thần theo thói quen kể lại ý tưởng của mình, cuối cùng còn bổ sung như để chữa thẹn: “Cùng lắm thì em làm một cái nhà tắm công cộng, mùa đông tắm bồn mùa hè bơi lội, chắc cũng không đến mức lỗ vốn đâu…”

Hứa Hằng Châu cười không dứt, Hướng Thần bị cười đến đỏ mặt, cũng tự thấy có phải đầu óc mình có vấn đề rồi không. Người ta thì nghĩ đến xây trung tâm thương mại, tòa nhà văn phòng cao tầng, còn cậu chỉ chăm chăm nghĩ chuyện mở nhà tắm.

“Khụ khụ, anh thấy ý tưởng này rất hay.” Nhận ra sự lúng túng của Hướng Thần, Hứa Hằng Châu vội vàng an ủi: “Ngay bên cạnh là sân trượt băng, bất kể là mùa hè chơi xong nóng quá muốn ngâm nước hay mùa đông ra mồ hôi muốn tắm rửa, tóm lại việc kinh doanh này sẽ không tệ đâu.”

Nghe anh nói vậy, Hướng Thần mới yên lòng: “Vậy em bắt đầu chuẩn bị nhé? Nhân lúc không phải đi làm giải quyết xong việc này trước.”

Hứa Hằng Châu xoa đầu cậu, trong lòng thấy hơi áy náy: “Thời gian này anh bận quá, đợi xong việc sẽ đưa em đi chơi.”

Hướng Thần không để tâm, cười đáp: “Em đâu phải trẻ con, anh cứ lo việc của anh đi.”

Hứa Hằng Châu nhịn cười rồi lại thoáng bùi ngùi: “Hồi nhỏ em bám người lắm đấy. Anh chỉ cần chạy ra ngoài một mình là em ở nhà mếu máo ngay, anh về đến nhà là anh đi đâu em theo đó.”

Con người trưởng thành rồi tính cách ngày càng trầm ổn, cũng ngày càng biết kiểm soát cảm xúc, ngược lại hình như có chút khoảng cách. May mà tấm lòng hai người đều không đổi, từ đôi mắt của Hướng Thần, anh vẫn thấy được tình yêu và sự ỷ lại dành cho mình, chỉ là từ sự cuồng nhiệt thuở thiếu thời đã dần chuyển hóa thành sự bình lặng, không phải biến mất mà là lắng đọng lại, giấu sâu trong tim.

“Thì em lớn rồi mà…” Hướng Thần lí nhí một câu, bị nhắc lại chuyện xấu hổ hồi nhỏ không tránh khỏi ngượng ngùng.

Hứa Hằng Châu lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt bình thản mà dịu dàng. Hướng Thần dần dần không chống đỡ nổi, hai gò má trắng trẻo ửng hồng, cuối cùng đành giơ tay che mắt Hứa Hằng Châu lại: “Anh đừng nhìn nữa.”

Hứa Hằng Châu mặc kệ cậu làm loạn, nụ cười nơi khóe miệng không kìm được mà mở rộng: “Tại sao không cho nhìn? Anh thấy rất đẹp mà.”

Hướng Thần: “…”

Hướng Thần cũng không còn là Hướng Thần hoàn toàn không có sức kháng cự trước mặt Hứa Hằng Châu như ngày xưa nữa. Cậu đỏ mặt, cậy lúc Hứa Hằng Châu bị bịt mắt không thấy gì thì vừa thẹn thùng vừa đánh bạo ghé sát lại, động tác vô cùng “hung mãnh” hôn chụt một cái rõ kêu lên môi anh.

Hứa Hằng Châu bị hôn đến ngẩn người một lát, sau đó bật cười thành tiếng. Bị bịt mắt không ngăn được việc anh vươn tay bắt lấy người yêu định hôn xong là chạy ôm thật chặt vào lòng, giọng nói tràn đầy ý cười: “Chỉ thế này thôi sao được? Xem ra bình thường luyện tập chưa đủ rồi, lại đây anh dạy thêm cho nào…”

Khi nhà bơi kiêm nhà tắm của Hướng Thần đang được xây dựng rầm rộ thì trung tâm thương mại phía Hứa Hằng Châu cũng tuyên bố khánh thành. Chỉ có ba tầng, diện tích mặt sàn đương nhiên không thể so với cái trong không gian của Hứa Hằng Châu nhưng ở thời đại này, nó đã vô cùng thu hút sự chú ý.

Đây chỉ là sự bắt đầu, sau đó còn hàng loạt gian hàng đi vào hoạt động, việc vận hành và quản lý siêu thị lớn ở tầng một cũng như muôn vàn việc vặt vãnh đang chờ Hứa Hằng Châu xử lý.

Khi mùa khai trường đến, Hướng Thần nhận được thư của Trần Tiểu Hoa. Nhà họ Trần có quá nhiều việc rắc rối, mấy người anh em của Trần Quốc Lương cũng chẳng phải hạng vừa, Tiểu Hoa về nhà đã phải trải qua một phen đấu trí đấu dũng.

Sau biến cố đó, kỳ nghỉ của cô cũng chẳng còn bao nhiêu. Cô quyết định không lên thủ đô nữa mà đăng ký vào một lớp học đêm ở Thanh Giang, dự định học một thời gian rồi quay lại vị trí công tác luôn.

Trần Tiểu Thảo vì còn phải đi học nên đã quay về trước khi khai giảng. Không biết ở quê đã trải qua những gì mà cô bé vốn nhút nhát ít nói nay trông rạng rỡ, phóng khoáng hơn nhiều, khí chất có vài phần giống chị gái mình.

Cuối năm, trung tâm thương mại cuối cùng cũng chính thức đi vào hoạt động. Trước đó, nhiều người đã biết tòa nhà cao tầng mới xây dùng để làm gì, nhưng thời điểm này trong nước chưa có loại hình trung tâm thương mại tổng hợp như vậy, mọi người chỉ mới nghe tên chứ chưa thể tưởng tượng ra, rất nhiều người đang ôm lòng mong đợi mà chờ đón được ghé thăm.

Ngày khai trương, khách khứa tấp nập như mây, dường như cả thủ đô đều đang đổ dồn về đây. Cuối cùng họ buộc phải thực hiện biện pháp hạn chế dòng người.

Ngày trọng đại như vậy, Hướng Thần đương nhiên cũng có mặt. Cậu và Hứa Hằng Châu ở trên tòa văn phòng đối diện trung tâm thương mại nhìn từ trên cao xuống, qua lớp kính có thể thấy rõ dòng người nhỏ như kiến đang chen chúc ùa vào trung tâm thương mại, phía sau còn có hàng dài người đang chờ đợi.

“Kinh doanh tốt thật đấy.” Hướng Thần áp sát vào cửa kính, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

Hứa Hằng Châu mỉm cười không nói. Đây là kỳ tích do thời đại tạo nên, không thể sao chép. Dù sau này có xây dựng những trung tâm thương mại lớn hơn, tốt hơn cũng khó lòng thấy lại cảnh tượng như thế này.

Cũng giống như cái mà anh mang theo bên mình, đầu tư cực lớn, quy mô rộng hơn cái dưới kia không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc kinh doanh tốt nhất cũng chưa từng thấy biển người chen chúc đến nghẹt thở như vậy.

“Nhắc mới nhớ, cái trung tâm thương mại trong không gian của anh cũng coi như chứng kiến sự quen biết của chúng ta.” Hướng Thần bỗng nảy sinh cảm thán: “Tiếc là không gian của anh em không vào được, em sắp quên mất nó trông thế nào rồi.”

Hứa Hằng Châu đưa tay nắm lấy tay cậu: “Không sao, sau này anh sẽ tái hiện một cái y hệt cho em xem. Tương lai còn dài như vậy, luôn phải có thứ mình hướng tới chứ, đúng không?”

“Cũng đúng.” Hướng Thần cười hì hì: “Nói vậy em phải giữ gìn sức khỏe thật tốt. Đợi đến khi có máy tính điện thoại, em còn có thể làm một ông lão sành điệu biết lên mạng chơi game nữa chứ.”

“Em thật là…” Hứa Hằng Châu bật cười, nhưng cuối cùng cũng chỉ nói đến đó. Hai người siết chặt tay nhau, cùng nhau lặng lẽ ngắm nhìn thế giới rực rỡ bên ngoài cửa sổ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn