“Có phải chỗ này không?” Trần Nhược Hàm đặt bao đồ lớn trên tay xuống, xoa xoa cổ tay hỏi người phía sau.
Hướng Thần lúc trước có để lại địa chỉ nhà cho họ nhưng cô là con gái, đột ngột đến nhà người ta thì không tiện lắm. Dù sao nhà Hướng Thần cũng không có người lớn nào là nữ nên cô chỉ biết địa chỉ chứ chưa từng đến đây.
“Đúng mà, tôi từng đến đây rồi, chính là căn nhà này.” Sơn Tử đổi đồ sang tay khác, dùng tay không gõ cửa. Phía sau họ, Xuân Yến, Tam Ni và mẹ Mai Tử đều đang trông mong mà nhìn. Họ vừa xuống tàu hỏa là đến đây ngay, đợi sắp xếp chỗ ở cho mẹ Mai Tử và Tam Ni xong thì đám Sơn Tử mới về trường.
Gõ vài cái mà không thấy ai ra mở cửa, Trần Nhược Hàm hỏi: “Hay là tìm nhầm chỗ rồi?”
“Không đâu, chính là chỗ này mà…” Sơn Tử gãi gãi đầu.
“Các cháu tìm thầy Hướng phải không?” Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói. Sơn Tử quay đầu lại, thì ra là một bà cụ từ nhà đối diện đi ra.
“Dạ đúng ạ, chúng cháu tìm thầy Tiểu… à, tìm thầy Hướng. Bà có biết họ đi đâu rồi không ạ?” Sơn Tử khách khí hỏi. Cậu ấy nhớ có lần nghe người ta gọi Hướng Thần là bạn học Hướng, tuy không hiểu sao cậu không mang họ Hứa nữa, nhưng cậu ấy cũng không hỏi nhiều.
“Họ chuyển nhà rồi.” Bà cụ tuổi đã cao nhưng giọng nói vẫn rất vang: “Mới chuyển đi trong kỳ nghỉ hè này thôi, nhưng căn nhà này cũng không bán, nghe nói lúc đi dạy vẫn quay về đây ở vì gần trường tiện hơn.”
“Bà ơi, bà có biết họ chuyển đi đâu không ạ?” Trần Nhược Hàm tiến lên hỏi.
Bà cụ nhíu mày suy nghĩ một hồi: “Nghe đâu là ở phía ngõ Ngưu Giác, cụ thể thì bà cũng không rõ lắm. Các cháu muốn tìm họ thì bây giờ cứ đến trường mà tìm. Hôm nay khai giảng, thầy Hướng chắc chắn có ở đó, cứ đến hỏi người ta một tiếng là được.”
Có được thông tin chắc chắn, Trần Nhược Hàm cảm ơn bà cụ rồi dẫn Xuân Yến và mọi người tới Đại học Sư phạm Thủ đô. Vừa đi cô vừa nói với Xuân Yến: “Em đi cùng chị để nhận đường, lát nữa gặp được thầy Tiểu Hứa rồi sẽ đưa em đi đăng ký nhập học sau. Trường của em ở gần đây, thời gian đăng ký nhập học tận hai ngày nên không phải vội.”
“Dạ chị Hà Hoa, em nghe chị hết.” Trong lòng Xuân Yến vô cùng kích động. Đây là lần đầu tiên cô đến một thành phố lớn thế này, những tòa nhà cao tầng rồi bao nhiêu là người, ai nấy đều ăn mặc rực rỡ, quần áo đẹp hơn ở huyện mình biết bao nhiêu lần. Đi suốt quãng đường này, mắt cô muốn hoa lên luôn rồi.
“Hà Hoa này, chúng ta đến trường của thầy Tiểu Hứa liệu có không tiện không?” Mẹ Mai Tử thấp thỏm hỏi, Tam Ni đứng bên cạnh cũng đầy vẻ căng thẳng.
Đó là trường Đại học cơ mà! Hai người họ, một người chưa từng đi học, chỉ mới học lỏm được vài chữ từ con gái; một người chỉ mới học hết tiểu học. Đối với nơi như trường Đại học, họ có một nỗi sợ hãi tự nhiên.
Trần Nhược Hàm mỉm cười an ủi: “Đừng lo ạ, ai cũng vào được mà. Có những trường còn mở cửa thư viện cho người ngoài nữa cơ. Cháu từng đến thư viện trường bên cạnh rồi, ngoài việc không được mượn sách mang về thì ngồi bên trong đọc cũng giống nhau cả thôi. Hơn nữa hôm nay khai giảng, có phụ huynh đưa sinh viên đến nhập học nhiều lắm, thím đừng lo.”
Mẹ Mai Tử và Tam Ni bấy giờ mới hơi yên tâm, đi theo Trần Nhược Hàm và Sơn Tử tới Đại học Sư phạm Thủ đô. Nhìn thấy cổng trường từ xa, mẹ Mai Tử khẽ chậc lưỡi: “Cái bảng hiệu này to thật đấy, to hơn bảng hiệu của hợp tác xã mua bán nhiều.”
Trần Nhược Hàm nghe mà buồn cười, nhưng nghĩ lại lúc mình mới đến thành phố chẳng phải cũng giống mẹ Mai Tử sao, nhìn cái gì cũng thấy lạ lẫm, gây ra bao nhiêu chuyện cười. Trong lòng cô càng thêm cảm kích Hướng Thần và Hứa Hằng Châu. Đi ra ngoài nhìn ngắm nhiều hơn, cô mới biết những việc Hướng Thần làm có ý nghĩa quan trọng nhường nào đối với những đứa trẻ trong thôn như họ.
Nếu bây giờ bắt cô quay lại cuộc sống trước kia giống như những cô gái trong thôn: lúc nhỏ ở nhà làm việc vặt, trông em; lớn hơn một chút thì xuống đồng làm ruộng; đến mười bảy mười tám tuổi thì bắt đầu xem mắt gả chồng; qua một hai năm thì sinh con, chăm con, lại sinh tiếp, lại chăm tiếp, rồi cả đời cứ thế trôi qua…
Chỉ nghĩ đến thôi, Trần Nhược Hàm đã cảm thấy rùng mình.
Trần Nhược Hàm còn đang suy nghĩ mông lung, Sơn Tử đã tìm được một sinh viên đang chỉ đường cho tân sinh viên để hỏi thăm về Hướng Thần. Bà cụ nói chẳng sai chút nào, cậu ấy vừa kéo bừa một người, người đó đã biết ngay cậu ấy đang hỏi ai.
“Thầy Hướng à? Thầy ấy không ở đây, chắc là đang ở khu tiếp đón tân sinh viên.” Sinh viên đó nói xong liền chỉ đường cho cậu ấy, Sơn Tử vội gọi mọi người đi theo.
Theo lời chỉ dẫn, Sơn Tử nhanh chóng tìm được nơi cần đến. Từ xa đã thấy Hướng Thần đang nói chuyện với người khác, Sơn Tử mừng rỡ tiến lên gọi một tiếng.
Hướng Thần nghe tiếng liền quay đầu lại, gương mặt lập tức rạng rỡ nụ cười: “Mọi người đến rồi sao? Cả thím cũng đến nữa ạ?! Cháu nhận được thư của Mai Tử mà cứ nhớ mong mãi không biết khi nào mọi người mới tới. Đây là Xuân Yến phải không? Anh nhận được thư của ông nội em rồi, nghe nói em thi rất tốt, chúc mừng em nhé! Còn đây là… Tam Ni à?”
Tam Ni đỏ bừng mặt, cô không ngờ Hướng Thần vẫn còn nhớ mình. Cô đã rời khỏi trường mấy năm rồi, sau khi về nhà cũng không có tiếp xúc gì với Hướng Thần. Lần này đến đây trong lòng cô đầy sự bất an.
“Chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện đi.” Hướng Thần nhận ra sự không tự nhiên của cô thì dặn dò vài câu với người phía sau rồi dẫn họ ra ngoài cổng trường. Hôm nay trong trường quá lộn xộn, không có chỗ thuận tiện cho họ nghỉ ngơi, Hướng Thần dứt khoát đưa họ về căn nhà cũ của mình. Mọi người đi một vòng rồi lại quay về chỗ cũ.
“Mau vào đi. Hai tháng rồi tôi không về đây ở nên hơi bừa bộn, để tôi dọn dẹp một chút.” Hướng Thần lột tấm vải ngăn bụi trên sofa ra bảo họ ngồi xuống trước rồi đi vào bếp đun nước.
Học kỳ trước còn chưa kết thúc, có một ngày Hứa Hằng Châu đột nhiên nói với cậu rằng anh đã mua một căn nhà. Hướng Thần giật mình, theo anh đi xem mới biết anh đã mua lại chính căn hộ mà ông ngoại để lại cho anh trước khi xuyên không.
Nói là “căn hộ nhỏ” nhưng thực ra không hề nhỏ chút nào, đó là một căn tứ hợp viện hai lớp sân, ước tính còn giá trị hơn cả năm căn nhà của Hướng Thần trước khi xuyên không cộng lại. Đến lúc đó Hướng Thần mới biết cửa hàng quần áo bên phía Hứa Hằng Châu đã kiếm được bao nhiêu tiền. Ngoài căn nhà này ra, Lý Minh còn lấy tiền đi mở một xưởng may.
Những năm này quốc gia đang trong giai đoạn phát triển thần tốc, chính sách ngày càng nới lỏng. Lý Minh đi theo Hứa Hằng Châu nếm được vị ngọt nên cũng chẳng kêu ca gì việc phải đau đầu đọc văn bản chính sách nữa. Cậu ta còn đặt riêng báo chí, ngày nào cũng nghiên cứu chính sách mới trên đó.
Lúc đầu mở cửa hàng quần áo, Hứa Hằng Châu chỉ định kiếm chút tiền lẻ làm vốn, không ngờ lợi nhuận lại phong phú ngoài sức tưởng tượng. Sau khi chính sách nới lỏng, anh lại mở thêm một chi nhánh.
Sau đó, Lý Minh tình cờ nghe Hứa Hằng Châu nói rằng cứ mở tiệm mãi thế này thì không bằng tự mình mở xưởng may. Lý Minh liền động lòng. Sau khi bàn bạc với Hứa Hằng Châu, cậu ta đã mua một miếng đất hoang ở ngoại ô, còn tăng ca tìm người xây xưởng, sau đó bắt đầu tuyển công nhân.
Cái xưởng này cộng với căn tứ hợp viện gần như đã vét sạch tiền trong túi Hứa Hằng Châu, nhưng thành quả nhận lại cũng rất khả quan. Sau khi xưởng đi vào hoạt động, các đơn hàng gửi đến tới tấp, thậm chí người ở tỉnh khác cũng nghe danh mà lặn lội tìm đến đặt hàng.
Cửa hàng Thời trang Ánh Dương giờ đã tạo được danh tiếng. Ngoài Thủ đô, còn có rất nhiều thành phố khác có cửa hàng bán quần áo của họ. Lý Minh hiện tại đang ở luôn trong xưởng, việc làm ăn tại cửa hàng giao lại cho mấy nhân viên cũ quản lý, mỗi ngày chỉ riêng việc giục sản xuất thôi cũng đã bận đến sứt đầu mẻ trán.
Vậy mà vẫn không xuể, xưởng vẫn liên tục tuyển người, ngày nào cũng có đơn hàng chờ sẵn, lượng hàng xuất đi mỗi ngày từ cái xưởng vốn ban đầu như một hợp tác xã sản xuất quy mô nhỏ thật sự lớn đến đáng sợ.
Lại nói về chuyện sau khi mua tứ hợp viện, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đã chọn một ngày rảnh rỗi để dọn qua đó, sẵn tiện mời nhóm lão Lý đến ăn một bữa cơm tân gia.
Dì Hoàng cũng chuyển đến ở cùng họ. Dì ở một mình cũng thấy cô đơn, khi Hướng Thần ngỏ lời, dì rất vui vẻ, tâm trí lúc nào cũng chỉ quanh quẩn việc làm món gì ngon cho hai đứa nhỏ.
Nhà đủ rộng phòng trống lại nhiều dì Hoàng bảo buổi tối dì ngủ hay ngáy, nên tự chọn một căn phòng ở xa, sợ làm phiền hai đứa học bài. Thực ra, hai đứa “học bài” hay làm gì vào buổi tối thì còn chưa biết được.
Số tiền vốn dĩ định tích góp mua nhà cho dì Hoàng, Hướng Thần dứt khoát dùng để mua cho dì một mặt bằng cửa hàng, coi như để sau này dì có cái mà cho thuê lấy tiền dưỡng lão.
Vì bên tứ hợp viện quá xa, nhóm Sơn Tử lại mang nhiều đồ đạc, thời này lại chưa có xe riêng để dùng nên rất bất tiện. Hướng Thần liền đưa họ về căn nhà cũ trước.
Dù không còn ở đây nhưng trong nhà chẳng thiếu thứ gì. Hướng Thần vừa tranh thủ đun nước, vừa rửa chén vừa trò chuyện với họ.
Mấy người Sơn Tử đưa người đến xong định quay về trường báo danh ngay, nhưng Hướng Thần dĩ nhiên không cho, bắt họ ở lại trưa nay cùng ăn một bữa cơm.
Tiếp đó là chuyện của mẹ Mai Tử và Tam Ni. Việc của mẹ Mai Tử là do Hướng Thần đã bàn bạc trước với Mai Tử. Mai Tử đang đi học ở thành phố tỉnh, lúc nào cũng không yên tâm về mẹ, nhưng hiện tại cô chưa đủ khả năng đón mẹ lên thành phố ở cùng.
Vừa hay phía Hướng Thần đang thiếu nhân lực. Không chỉ bên Hứa Hằng Châu đang phát triển, mà tiệm ăn vặt của cậu cũng đã nâng cấp. Cậu mua lại luôn căn nhà bên cạnh làm thông hai bên, tiệm ăn vặt lập tức rộng gấp đôi, kê được nhiều bàn hơn và cũng cần tuyển thêm người.
Hướng Thần sực nhớ lại hồi ở thôn Đại Hà, cậu thường xuyên được ăn dưa muối của mẹ Mai Tử. Hương vị đó thực sự rất tuyệt, tự mình làm kiểu gì cũng không ra được vị ấy. Sau khi rời thôn, thỉnh thoảng thèm quá, cậu vẫn viết thư cho Mai Tử xin vài hũ.
Trong thư Mai Tử có nhắc đến nỗi lo của mình, Hướng Thần dứt khoát hỏi cô có muốn để mẹ lên đây làm việc không. Cậu tin chắc món dưa muối của mẹ Mai Tử sẽ rất được thực khách ưa chuộng.
Mai Tử đồng ý ngay lập tức. Làm việc dưới trướng Hướng Thần thì cô không lo mẹ mình chịu thiệt, dù sao cũng tốt hơn ở quê, lại tránh được việc cô không ở gần trông nom được mà để mẹ bị bà nội hay các bác gái đến làm phiền.
Chuyện cứ thế quyết định xong. Mai Tử viết thư nói với mẹ một tiếng, giờ gặp mặt Hướng Thần lại giải thích rõ hơn về công việc.
Mẹ Mai Tử liên tục gật đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Bà cứ tưởng bảo bà lên làm gì to tát, hóa ra là muối dưa thôi mà, đơn giản lắm. Kể cả không lấy tiền bà cũng sẵn lòng làm cho thầy Tiểu Hứa, đây chính là ân nhân lớn của hai mẹ con bà.
Giải quyết xong phía mẹ Mai Tử đến lượt Tam Ni. Cô lấy hết can đảm nói với Hướng Thần mục đích mình đến đây: “Thầy Tiểu Hứa, em… em muốn làm việc ở đây, em nghe nói… nghe nói…”
Trần Nhược Hàm sốt ruột thay, xen vào: “Thầy Tiểu Hứa, là em nói với em ấy rằng xưởng may của bạn hiệu trưởng Hứa đang tuyển người, em ấy muốn đến thử xem sao. Nhờ anh hỏi giúp xem bên đó có nhận em ấy được không ạ?”
Lần này Hướng Thần đã hiểu, lập tức mỉm cười: “Đương nhiên là được, trong xưởng đang thiếu người lắm. Nhưng mà ở nhà có biết không? Cha mẹ em biết em lên đây chứ?”
Cậu sợ cô bé này bỏ nhà trốn đi. Dù sao tình hình ở thôn cậu ở lâu cũng coi như hiểu rõ. Người trong thôn không hẳn là xấu, chỉ là có những thói quen và tư tưởng đã cố định, họ không thấy như thế là sai.
“Dạ biết, biết ạ.” Tam Ni vội gật đầu: “Cha mẹ còn đưa cho em ba mươi đồng mang theo nữa, em không phải trốn đi đâu ạ.”
Rõ ràng mẹ cô đã dặn đi dặn lại hàng ngàn lần là tuyệt đối không được nói cho người khác biết trên người có bao nhiêu tiền, kết quả vừa thấy Hướng Thần là cô khai ra hết.