Trải qua một đợt tâng bốc của Hứa Hằng Châu, Hướng Thần tự tin tựa như một chú gà trống choai vừa được buff máu, bành trướng vô cùng, tràn đầy lòng tin chờ đợi hội nghị khai mạc.
Công tác chuẩn bị ở giữa không cần phải nói thêm, dù có tự tin đến đâu cũng không thể hoàn toàn không chuẩn bị gì. Hướng Thần đã đi xin lời chỉ bảo từ cô giáo Đàm và Cố Vân Chi – những người cũng sẽ tham gia hội nghị, hỏi họ về quy trình liên quan và công tác cần chuẩn bị cho hội nghị.
Cô giáo Đàm học vấn sâu rộng, dạy học rất hay, nhưng trước đây bà ở thành phố nhỏ đã lâu, đây cũng là lần đầu tiên bà tham dự hội nghị quy mô lớn thế này. Trái lại là Cố Vân Chi xuất thân giới thượng lưu, trước kia không ít lần theo cha và anh trai tham gia những sự kiện quan trọng.
Có y dẫn dắt, trong lòng Hướng Thần yên tâm không ít, về nhà ôn tập thêm một lần những kiến thức chuyên môn của mình. Tuy rằng khả năng là rất thấp, nhưng sợ lỡ đâu đến lúc đó bị hỏi tới, nếu không nói được lời nào thì xấu hổ lắm.
Hướng Thần vốn dĩ học hành rất vững rồi nên có ôn tập lại cũng chẳng học thêm được gì nhiều, cô giáo Đàm dứt khoát giao thêm cho cậu vài tiết dạy, không phải bảo cậu đi dự thính mà là bảo cậu lên lớp dạy cho các đàn em năm nhất.
Cậu vốn đã đảm nhận môn cơ bản cho năm nhất chỉ là dạy rất ít, thỉnh thoảng khi các giáo sư bận quá không xoay xở kịp mới đứng lớp thay mà toàn là những nội dung tương đối nền tảng. Lần này cô giáo Đàm dứt khoát quăng cả môn chuyên ngành cho cậu, bảo cậu lên lớp dạy thử hai tiết xem sao.
Dùng lời của cô giáo Đàm nói thì là học lý thuyết có tốt đến đâu thì cuối cùng cũng phải đứng trên bục giảng rèn luyện một chút, nếu không chẳng phải sẽ thành “bàn việc quân trên giấy” hay sao?
Tất nhiên, cô giáo Đàm cũng không buông tay mặc kệ, bà ngồi ở cuối lớp nghe vài tiết, còn gọi thêm mấy vị giáo sư quen biết cùng nhau kết bạn đến dự thính.
Hướng Thần đứng trên bục giảng, bên dưới là một loạt những giáo sư của mình đang dùng ánh mắt sáng quắc chằm chằm nhìn cậu. Hướng Thần dưới áp lực cực lớn đã phát huy vượt mức bình thường, vẻ mặt trấn định tự nhiên, trò chuyện vui vẻ, giảng bài dễ hiểu súc tích lại đầy thú vị, sinh viên nghe đến say mê quên lối về. Nhưng thực tế thì sau khi bước xuống, chiếc áo sau lưng cậu sớm đã bị mồ hôi thấm ướt sũng rồi.
Còn về hiệu quả thế nào thì cứ nhìn thời khóa biểu được gửi đến tay Hướng Thần sau đó là biết, cậu bỗng dưng có thêm tận mấy tiết phải lên lớp, thậm chí còn nhiều hơn cả số tiết học của chính lớp cậu nữa…
Riêng cô giáo Đàm nói với Hướng Thần, vì để tranh đoạt “tài nguyên lao động chính” là cậu, mấy vị giáo sư còn cãi nhau một trận ở văn phòng. Mấy thầy cô dạy chuyên ngành của cậu đều cho rằng Hướng Thần học rất tốt, có thể đi hỗ trợ giảng dạy môn chuyên ngành cho năm nhất luôn.
Hướng Thần đột nhiên rơi vào trạng thái mờ mịt, cậu không biết nên nói gì cho phải. Cảm ơn các giáo sư đã coi trọng mình chăng?
Thế là trong hơn một tháng trước khi hội nghị bắt đầu, Hướng Thần bôn ba trên bục giảng của các phòng học khác nhau, càng dạy càng trở nên thuần thục. Có những người chỉ vùi đầu vào học không rõ tình hình nên vốn không biết cậu là đàn anh khóa trên, còn tưởng cậu cũng là giáo viên trong trường.
Thậm chí Hướng Thần còn nghe thấy có sinh viên thảo luận về mình, một người nói: “Thầy Hướng quả thực tài giỏi quá mà, nhìn qua cũng chỉ tầm tuổi chúng ta mà chúng ta thì ngồi nghe giảng còn người ta thì đứng giảng bài. Đúng là không có so sánh không có đau thương mà.”
Sau đó bạn học của người nọ nói: “Có lẽ là do trời sinh mặt non thôi. Có những người chính là kiểu mặt con nít ấy, nhìn thì thấy trẻ trung nhưng có khi đã ba mươi mấy tuổi đầu rồi cũng nên.”
Hướng “ba mươi mấy tuổi” Thần suýt chút nữa phun ra một búng máu, khen tôi thì cứ khen, tôi nghe cũng thấy rất vui, nhưng câu phía sau của các người có ý gì hả! Ai mặt con nít chớ?! Tôi vốn dĩ trẻ trung như thế đấy có được không!
Bị nói “già” Hướng Thần âm thầm ghi hận nhớ kỹ lớp học của hai vị bạn học này, lần tới đi dạy cậu cố ý “quan tâm”, cho thêm hai bài luận văn nhỏ, nhìn gương mặt nhăn nhó của đám sinh viên bên dưới mà lộ ra nụ cười vui vẻ.
Một khi đã bận rộn, Hướng Thần liền quên mất thời gian, chớp mắt đã đến lúc hội nghị sắp bắt đầu. Hướng Thần bấy giờ mới sực tỉnh mà lo lắng cuống cuồng, hình như mình chẳng chuẩn bị cái gì cả!
Thế nhưng bây giờ làm gì cũng không kịp nữa rồi, Hứa Hằng Châu chỉ có thể khuyên cậu giữ tâm thế bình thản, phô ra sự tự tin của mình.
Hướng Thần có lẽ thực sự là kiểu người áp lực càng lớn càng dễ kích phát tiềm năng. Một ngày trước hội nghị cậu còn lo âu bồn chồn đến nửa đêm không ngủ được, kéo Hứa Hằng Châu ra tâm sự, ấy vậy mà đến khi bước vào hội trường, cậu lại biểu hiện vô cùng tự tin ung dung, cứng rắn chống đỡ ra được một thân phong thái xuất sắc.
Hội nghị cử hành rất thuận lợi, ở giữa không xảy ra bất kỳ rắc rối nào mà Hướng Thần lo lắng. Chỉ là đến cuối cùng quả nhiên có mục đối thoại giữa lãnh đạo và nhân viên dự hội nghị.
Lần này người đến không phải lãnh đạo tối cao, nhưng cũng là nhân vật lợi hại mà Hướng Thần nghe tên thôi đã muốn thét chói tai, nhiệm kỳ tới chính là ông ấy rồi đó!
Vị lãnh đạo này tuy rằng quyền cao chức trọng, nhưng thập phần hòa ái dễ gần, khi trò chuyện cùng các giáo sư đa phần đều dùng kính ngữ, nói chuyện cũng vô cùng khách khí.
Hướng Thần bên ngoài bình thản bên trong lại như một fan cuồng nhiệt đu idol ủng hộ nhiệt tình. Nhìn vóc dáng này xem, thật là oai phong chưa kìa, nhìn thái độ này xem, thật là hiền từ hòa nhã, nghe giọng nói này xem, thực sự êm tai, nhìn…
Sau đó idol mới nhậm chức của Hướng Thần liền lật thẻ bài của cậu, thật sự là rất đáng ăn mừng nha.
Thực ra vị lãnh đạo này chọn trúng Hướng Thần thực sự không phải là ngoài ý muốn. Nếu nói Cố Vân Chi là gánh phần nhan sắc trong số các giáo sư, thì gương mặt đó của Hướng Thần đã kéo cao nhan sắc trung bình của các đại biểu sinh viên lên rồi.
Phía trước đã nói qua, đại biểu sinh viên có thể đến lần này về cơ bản đều là những đại biểu sinh viên ưu tú của các trường sư phạm danh tiếng trong nước. Trường của Hướng Thần với tư cách là người cầm lái trong các trường sư phạm, tổng cộng cũng chỉ có hai suất danh ngạch, các trường khác thì khỏi phải nói, cơ bản chỉ có một mầm non độc nhất được đi mà thôi.
Cộng lại cũng chỉ khoảng hai mươi mấy người, nữ sinh chiếm phần nhiều hơn một chút. Người cùng trường với Hướng Thần là một đồng chí nữ, một chị lớn đã có con ba tuổi.
Với tư cách là lứa sinh viên đại học đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi đại học lại còn là đại biểu của các trường, diện mạo hay tinh thần của lứa sinh viên đại biểu này đương nhiên đều rất tốt, ở giữa cũng có những cô nàng có diện mạo thanh tú xinh đẹp.
Thế nhưng Hướng Thần ấy mà, cậu không phải là kiểu đẹp bình thường. Trước kia cậu không tự tin như thế, nay lại có thêm phần tự tin dám nhận bản thân đẹp. Cho nên những người xung quanh so với cậu lại có vẻ không đủ sức chiến đấu cho lắm.
Dáng người cậu lại cao, lưng thẳng tắp ngồi ở đó như cây tùng, ánh mắt sáng ngời rạng rỡ có hồn, nụ cười tự tin mà không phô trương. Các sinh viên xung quanh chưa từng tham gia sự kiện lớn như vậy. Mấy lãnh đạo đứng gần lại khó tránh khỏi dao động cảm xúc, người thì nét mặt căng thẳng, người lại mặt đỏ bừng. Chỉ có Hướng Thần là vững như núi, hoàn toàn không dao động.
Tất nhiên lãnh đạo không phải chỉ nhìn mặt. Khi ông giao lưu cùng các giáo sư của các trường, họ sẽ nhắc qua một chút về tình hình giảng dạy của trường mình, sau đó đương nhiên sẽ khoe sinh viên nhà mình một lượt. Lãnh đạo vừa nghe giới thiệu vừa nhìn sinh viên để ghi nhớ mặt.
Thế nhưng mấy vị giáo sư trường Hướng Thần ấy mà, có lẽ họ thực sự vô cùng cảm kích Hướng Thần đã dạy thay mình san sẻ bớt một phần công việc. Cho nên cô giáo Đàm còn tính là tương đối rụt rè, chỉ khen vài câu sơ sơ. Những người khác quả thực khen Hướng Thần đến mức trên trời có dưới đất không, hận không thể nói cậu chính là tương lai của nền giáo dục Hoa Quốc.
Tâng bốc đến mức các giáo sư trường khác bên cạnh đều âm thầm liếc mắt nhìn lén xem sinh viên nào mà lại xuất sắc cỡ đó. Nhìn xong quay đầu liền nghĩ, đúng là rất ưa nhìn, trông cũng có tinh thần, chỉ là không biết bản lĩnh thật sự được mấy phần.
Hướng Thần hoàn toàn không biết các giáo sư đã dành cho cậu bất ngờ lớn đến nhường nào, lãnh đạo trò chuyện xong với các giáo sư liền đi thẳng tới chỗ “tương lai của nền giáo dục” này.
Mồm nói mê nhưng gặp mặt thì hèn chính là để tả Hướng Thần. Idol dù có tuyệt vời đến đâu thì nhìn là được rồi mà, tiếp xúc cự ly gần gì đó, Hướng Thần liền giống như Diệp Công trong câu chuyện nhìn thấy rồng thật vậy, hoàn toàn sợ đến ngây người.
*Câu chuyện Diệp Công thấy rồng: Ông Diệp miệng lúc nào cũng nói mê rồng. Nhà cửa treo đầy tranh rồng, khắc rồng, vẽ rồng. Tin đồn bay tới tai rồng thật. Rồng mò tới thăm… Ông Diệp sợ xanh mặt, bỏ chạy
May mà mặc kệ nội tâm sụp đổ thế nào, cậu vẫn gắng gượng chống đỡ được vì thể diện, thậm chí bởi vì nụ cười cứng đờ trên mặt mà nhìn qua cậu lại có vẻ điềm tĩnh vô cùng.
Lãnh đạo trong lòng thầm gật đầu, đối với lời nói của các giáo sư lại tăng thêm mấy phần công nhận, sau đó lại hỏi Hướng Thần mấy vấn đề, có vấn đề liên quan đến việc học của cậu, cũng hỏi về cái nhìn của cậu về hiện trạng nền giáo dục quốc gia, còn có cả những hình dung của cậu về tương lai.
Kiến thức cơ bản của Hướng Thần khá vững chắc nên những thứ liên quan đến việc học không làm khó được cậu. Hiện trạng giáo dục quốc gia, cái này Cố Vân Chi đã từng đoán đề chỉ điểm cho cậu rồi, trả lời theo khuôn phép cũ không thêm không bớt, thế này là vừa đủ rồi. Hiện tại đang thời điểm nhạy cảm, nói nhiều dễ sai. Nhưng vấn đề cuối cùng, cái đó quả thực chính là gắn cho Hướng Thần một đôi cánh để bay lượn.
Dù sao Hướng Thần cũng là từ tương lai xuyên không về, còn đi học nhiều năm như vậy. Không nói cái khác, chỉ cần đem kinh nghiệm bản thân ở tương lai bưng qua đây cũng đủ cho cậu chém gió một tràng rồi.
Nghe được “hình dung” của cậu đối với sự nghiệp giáo dục quốc gia trong tương lai, không chỉ lãnh đạo, các giáo sư và sinh viên đứng xung quanh nghe cậu nói chuyện đều có bộ dáng kích động đến mức khó lòng kiềm chế.
“Nói hay lắm, quá hay.” Lãnh đạo vỗ vỗ bả vai Hướng Thần: “Thật hy vọng quốc gia chúng ta có thể có một ngày như thế. Tất cả trẻ em đều có sách để đọc, hoàn thành chín năm giáo dục bắt buộc, đây chính là mục tiêu chúng ta phải nỗ lực trong giai đoạn hiện tại! Các bạn học sinh sinh viên, đây cũng là trách nhiệm của các em đấy!”
Bầu không khí hội nghị ngay lập tức được đốt cháy, các giáo sư lòng tràn đầy an ủi vì có người kế tục, các sinh viên cùng đi thì người nào người nấy cảm xúc dâng trào, hận không thể lập tức hét lớn hai tiếng, nguyện hiến thân cho sự nghiệp giáo dục quốc gia!
Ngày này xứng đáng để Hướng Thần ghi nhớ suốt đời. Cậu không chỉ được bắt tay với lãnh đạo mà còn được vỗ vai khen ngợi cổ vũ.
So với những thứ này, việc các giáo sư và bạn học tham gia hội nghị có ấn tượng tốt về cậu hình như đều không đáng nhắc tới nữa rồi. Còn có mấy bạn học ở tỉnh khác vô cùng khâm phục cậu, còn để lại địa chỉ của mình hy vọng sau này có thể giao lưu thường xuyên qua thư.
Hướng Thần khách sáo đáp lại từng người một. Đợi ra khỏi hội trường ai về nhà nấy, Cố Vân Chi thấy Hướng Thần vẫn một vẻ mặt tươi cười như cũ liền hiếu kỳ nói: “Chẳng phải cháu nói là căng thẳng sao? Chú thấy cháu phát huy rất tốt mà, kiểm soát cảm xúc không tệ đâu.”
Trong mắt Hướng Thần lóe lên mấy phần bất lực: “Chú Cố, mặt cháu đơ rồi…”
Cố Vân Chi: “…”
Hướng Thần tiếp tục hu hu hu: “Chân cháu cũng bủn rủn rồi, chú xem anh cháu đến chưa? Anh ấy nói đến đón cháu…”
Ngày đó Hướng Thần được Hứa Hằng Châu dùng xe đạp thồ về, Hướng Thần tựa vào lưng Hứa Hằng Châu hứng gió suốt cả quãng đường, lúc về đến nhà cuối cùng cũng có thể thu lại nụ cười trên mặt, có điều chân vẫn bủn rủn như cũ.
tTong lòng Hứa Hằng Châu sắp cười đến lệch cả quai hàm rồi, nhưng trên mặt lại không dám để lộ ra mảy may, sợ Hướng Thần thẹn quá hóa giận lại làm ầm lên với mình.
Bất luận quá trình thế nào, kết quả vẫn rất tốt đẹp. Trong hội nghị lần này Hướng Thần coi như đã mang lại thể diện lớn cho nhà trường, dù sao lãnh đạo cũng đã đích thân nói trường của họ đã bồi dưỡng ra được những tài năng là trụ cột cho tổ quốc.
Sau khi về trường, khen ngợi công khai là không thể thiếu, những danh hiệu tiên tiến còn lại đều được gắn lên người Hướng Thần.
Thậm chí sau khi trải qua một loạt các kỳ thi đột ngột, Hướng Thần nhận được thông báo của nhà trường bảo cậu bắt đầu chuẩn bị luận văn tốt nghiệp.
Hướng Thần: “…???”
Em mới là sinh viên năm hai thôi đó, chuẩn bị cái này chẳng phải hơi sớm quá sao?!
Sau đó, chủ nhiệm khoa đích thân tìm đến cậu, nói cho cậu biết đây là ý kiến thống nhất của các giáo sư. Tiến độ của cậu vốn dĩ đã nhanh hơn các bạn cùng lứa, đồng thời còn đang theo học lớp bồi dưỡng của các giáo sư. Lớp đó học cái gì? Đương nhiên là kiến thức của các kỳ sau. Đề thi cậu làm đều do các giáo sư ra, họ cảm thấy kiến thức cậu đã nắm vững, trình độ hiện tại đã hoàn toàn đủ rồi.
Đã như vậy thì giữ cậu lại học tiếp hai năm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, thà rằng để cậu tốt nghiệp sớm đóng góp sức mình cho sự nghiệp giáo dục của quốc gia.
Thế là Hướng Thần bị “cho” tốt nghiệp sớm. Chờ cậu viết xong luận văn kết thúc học kỳ này, khi các bạn học lên năm ba, thì cậu… cậu sẽ tự mở lớp chuyên ngành của mình, chính thức bắt đầu làm “thầy Hướng”.