Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 171

Hướng Thần hơi ngẩn ra, không ngờ Dương Oánh Oánh lại tìm cậu để hỏi chuyện này.

Dương Oánh Oánh nhận ra sự nghi hoặc của cậu bèn mỉm cười e thẹn: “Hôm qua tôi gặp cậu ở cửa nhà mình, cảm thấy cậu có lẽ đến tìm tôi có chuyện gì đó.”

Hướng Thần vốn dĩ đã gác lại chuyện bán thêm sữa đậu nành rồi. Chuyện này đối với tiệm ăn vặt của họ mà nói chỉ là dệt hoa trên gấm, làm hay không làm cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy đến miếng cơm manh áo. Nhưng đối với nhà Dương Oánh Oánh thì lại khác.

Theo cậu được biết, điều kiện gia đình Dương Oánh Oánh hình như không tốt lắm. Hướng Thần từng nghe dì Hoàng nhắc tới, cha của Dương Oánh Oánh mất rồi, trong nhà còn gánh nợ nần, cô gái này sống rất vất vả nên bình thường dì vẫn luôn quan tâm giúp đỡ cô.

Cho nên Hướng Thần mới nghĩ xem có nên hỏi về chuyện làm sữa đậu nành này không? Dù sao thời này chưa có máy móc, làm đậu phụ thực chất là một công việc cực nhọc, làm sữa đậu nành thì dù các công đoạn có đơn giản hơn một chút nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng gì. Nếu gia đình Dương Oánh Oánh có điều kiện tốt, Hướng Thần cũng chẳng cần thiết phải đề cập chuyện này với cô.

Tuy rằng không biết mẹ của Dương Oánh Oánh hiện tại làm công việc gì, nhưng nghe ý của Dương Oánh Oánh thì chắc chắn tiền lương không đủ dùng. Làm sữa đậu nành đem bán tuy vất vả, nhưng tiền kiếm được chắc chắn sẽ cao hơn mức lương hiện tại của bà.

Lúc này Dương Oánh Oánh hỏi đến, Hướng Thần tức khắc có hơi khó xử. Nếu cậu nói với Dương Oánh Oánh, chắc Dương Oánh Oánh cũng bằng lòng để mẹ cô làm việc này, nhưng nhà họ cũng chẳng có điều kiện đó…

Làm sữa đậu nành chưa nói đến chuyện khác, không có máy móc thì cũng phải có một cái cối xay đá chứ, lại còn phải có gian bếp riêng của mình nữa. Chỗ sân nhỏ kia vốn là rất nhiều hộ gia đình cùng ở chung một sân, cái cối xay đá đó biết đặt ở đâu? Hướng Thần tuy chưa từng vào nhà Dương Oánh Oánh nhưng cũng biết nhà cô chắc chắn không có phòng bếp riêng biệt.

Vấn đề mặt bằng khó lòng giải quyết, cậu nói với Dương Oánh Oánh cũng chỉ là công dã tràng. Hướng Thần do dự một lát, định bụng tìm cái cớ để thoái thác cho qua chuyện.

Dương Oánh Oánh hình như nhận ra điều gì đó, giành nói trước cậu: “Ông chủ nhỏ, cậu đừng có kiếm cớ qua loa với tôi. Cậu cứ nói thật với tôi đi, tôi rất muốn biết cậu tìm tôi là có việc gì.”

Hướng Thần im lặng giây lát, cô gái này quả thực rất tinh ý.

Dương Oánh Oánh cứ truy hỏi mãi, Hướng Thần có hơi chần chừ, cuối cùng vẫn nói thật: “Tôi định bán sữa đậu nành ở tiệm, trước đây nghe cô nói mẹ cô biết làm đậu phụ…”

Nói đến đây, nguyên nhân hôm qua cậu đi tìm Dương Oánh Oánh đã rất rõ ràng rồi. Mắt Dương Oánh Oánh sáng lên, lập tức ý thức được đây là một cơ hội tốt.

Nhưng ngay sau đó, cô nghĩ đến việc Hướng Thần quay về giữa chừng, vừa nãy cũng là dưới sự truy hỏi năm lần bảy lượt của cô mới nói lời thật lòng, Dương Oánh Oánh liền biết cậu đã thay đổi ý định.

Dương Oánh Oánh là một cô gái thông minh, rất nhanh đã hiểu rõ tại sao Hướng Thần không muốn nói với mình. Trong lòng cô tức khắc trầm xuống, lại thực sự không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này.

Thực tế, điều kiện gia đình Dương Oánh Oánh còn khó khăn hơn những gì Hướng Thần nghĩ.

Cha cô vì bệnh mà qua đời, trước khi mất đã vét sạch gia sản để chữa bệnh, còn gánh thêm nợ nần. Mẹ cô làm việc ở xưởng sợi bông, sinh hoạt phí và học phí của bốn đứa con đều đè nặng lên vai bà. Mỗi tháng kiếm được ba mươi mấy đồng tiền lương, chăm lo cuộc sống cho cả gia đình còn chẳng đủ lại còn phải mang đi trả nợ.

Mẹ Dương không còn cách nào khác, chỉ có thể không ngừng trực thay đồng nghiệp hoặc vì một chút tiền tăng ca mà vắt kiệt sức mình, mới ngoài bốn mươi tuổi mà tóc mẹ Dương đã bạc trắng một nửa.

Dương Oánh Oánh mỗi lần nhìn thấy đều có một loại cảm xúc muốn khóc, lại hận bản thân không có bản lĩnh, học hành không giỏi cũng chẳng kiếm được tiền. Sau này khó khăn lắm mới tìm được công việc ở tiệm ăn vặt này, cuối cùng cũng có thể san sẻ giảm bớt áp lực cho mẹ, lòng Dương Oánh Oánh lúc này mới dễ chịu hơn nhiều.

Nhưng năm đó vì chữa bệnh cho ba Dương, số tiền vay mượn quá nhiều, những năm này họ trả được rất ít. Số tiền Dương Oánh Oánh kiếm được cũng chỉ là mỗi tháng trả thêm được một ít mà thôi.

Điều duy nhất đáng mừng là cha mẹ cô cả đời ở hiền gặp lành, lúc trước người cho vay tiền ngoài người thân trong nhà còn có đồng nghiệp và bạn bè của cha mẹ, đều biết tình cảnh nhà họ nên không có ai đòi nợ đến tận cửa. Cũng vì vậy, mẹ Dương càng không dám trì hoãn, hễ có chút tiền là lại đem trả cho người ta.

Thế nhưng chỉ dựa vào tiền lương của hai người họ thì phải trả đến bao giờ. Các em còn phải đi học, Dương Oánh Oánh còn muốn cho chúng sống những ngày tháng tốt đẹp, cho nên cơ hội này, Dương Oánh Oánh nhất định phải nắm lấy.

“Ông… ông chủ nhỏ, mẹ tôi làm đậu phụ ngon cực kỳ luôn.” Dương Oánh Oánh cuống quýt nên nói năng có hơi lộn xộn: “Thật đấy, hồi nhỏ tôi từng ăn rồi, thơm lắm. Sữa đậu nành cũng rất ngon…”

“Đừng gấp, cô cứ thong thả nói.” Hướng Thần an ủi, cậu biết Dương Oánh Oánh đã hiểu rõ tại sao cậu không muốn nói chuyện này với cô rồi. Giờ cô nói những lời này chắc chắn là có ý tưởng gì đó.

Dương Oánh Oánh nuốt nước miếng, gian nan nói: “Cậu có thể…  cho tôi ứng trước hai tháng tiền lương được không?”

Không đợi Hướng Thần lên tiếng, cô lại vội vàng: “Tôi nhất định sẽ làm việc thật tốt. Cậu biết nhà tôi ở đâu mà, tôi nhất định sẽ không chạy mất đâu. Tôi có thể làm thêm việc, buổi sáng tôi đến sớm hơn một chút, buổi chiều cũng có thể ở lại tiệm hỗ trợ, tôi…”

“Đừng gấp, đừng gấp.” Hướng Thần không thể không ngắt lời cô, Dương Oánh Oánh quá kích động nên mặt đều nghẹn đến đỏ bừng. Hướng Thần rót cho cô bát nước bảo cô uống, sau đó hỏi: “Cô ứng trước tiền lương là muốn làm gì?”

Dương Oánh Oánh chậm rãi uống nước, cảm xúc cũng bình ổn lại, nhỏ giọng nói: “Tôi muốn thuê một căn nhà để mẹ tôi làm đậu phụ, có thể bán sữa đậu nành cho cậu, cũng có thể bán đậu phụ cho những người khác.”

Hướng Thần kinh ngạc nhướn mày. Cô gái Dương Oánh Oánh này cũng thật có năng khiếu, cậu chỉ cần sữa đậu nành mà cô đã nghĩ đến chuyện bán đậu phụ luôn rồi.

“Thế này đi.” Hướng Thần chống cằm, mở lời trong ánh mắt căng thẳng lại đầy hy vọng của Dương Oánh Oánh: “Tôi phải nếm thử xem sữa đậu nành mẹ cô làm có thực sự tốt như cô nói hay không đã. Nếu là thật, tôi sẽ ứng trước tiền lương cho cô, sau này mỗi ngày ít nhất sẽ đặt chỗ nhà cô hai thùng sữa đậu nành lớn.”

Dương Oánh Oánh mừng đến bùng nổ, bịt miệng suýt chút nữa khóc ra tiếng: “Cảm ơn ông chủ nhỏ, thực sự cảm ơn cậu, tôi nhất định sẽ nỗ lực làm việc, tôi thực sự…”

“Được rồi cô đừng có khóc, để dì Hoàng nhìn thấy lại tưởng tôi bắt nạt cô đấy.” Hướng Thần cười nói: “Tôi là người rất kén chọn đấy nhé. Cô tìm thời gian bảo mẹ cô đến tiệm một chuyến, làm thử ngay tại tiệm chúng ta, công cụ và vật liệu tôi sẽ cung cấp.”

Với tình cảnh nhà Dương Oánh Oánh để họ chuẩn bị công cụ vật liệu thì không đáng tin lắm. Hướng Thần sực nhớ trong không gian của Hứa Hằng Châu có một cái cối xay đá cực kỳ nhỏ, là lấy từ một tiệm đồ uống ra, để trong bếp nhà mình dùng rất tiện lợi.

Sau khi Dương Oánh Oánh về nhà, sự khó khăn khi thuyết phục mẹ Dương đương nhiên là không phải bàn. Công việc của bà tuy vất vả nhưng cũng là thứ khiến nhiều người ngưỡng mộ, mỗi tháng có tiền lương ổn định. Đi làm kinh doanh như lời Dương Oánh Oánh nói lại còn là vay tiền mà làm, nếu là trước khi Dương Oánh Oánh đến tiệm ăn vặt làm việc thì chỉ nghe thôi mẹ Dương đã cảm thấy không đáng tin rồi.

Tuy rằng bây giờ vẫn cảm thấy hoang mang, nhưng con gái chắc chắn sẽ không hại mình. Hơn nữa Dương Oánh Oánh cũng nói rồi, tiệm ăn vặt nơi cô làm việc đã đặt hàng trước nên không cần lo lắng không bán được. Nghĩ đến khoản nợ của gia đình, lại nhìn mấy đứa con gầy gò ốm yếu, mẹ Dương nghiến răng, quyết định làm.

Tìm một cơ hội, mẹ Dương đến tiệm làm thử một buổi cho đám Hướng Thần xem. Sữa đậu nành, tào phớ, đậu phụ, bà đều làm rất ra hình ra dáng, hương vị cũng  không tệ chút nào. Hướng Thần ăn một bát tào phớ ngọt, lại ăn thêm một bát tào phớ mặn, cảm thấy đời người thực sự viên mãn, tào phớ mặn hay ngọt đều là mỹ vị nhân gian.

Đến cả chú Cát cũng khen một câu ngon, còn nói đậu phụ mẹ Dương làm ngon hơn hẳn loại họ mua ngoài chợ. Hướng Thần dứt khoát nói vậy sau này đậu phụ trong tiệm cũng mua từ tiệm của mẹ Dương.

Mẹ Dương vui mừng khôn xiết, một mực nói lời cảm tạ Hướng Thần, trong lòng cũng được an ủi nhiều phần. Tính toán riêng số lượng Hướng Thần cần, cho dù chỉ làm mỗi mối làm ăn cung cấp cho cậu thôi thì tiền kiếm được cũng nhiều hơn tiền lương của bà hiện tại rồi.

Trở về mẹ Dương liền xin nghỉ phép ở cơ quan, sau đó bận rộn lo việc cửa hàng đậu phụ. Nếu không thành công thì dù sao vẫn có thể quay lại đi làm.

Chuyện này vẫn còn xa, phía bên này Hướng Thần lại nhận được một tin tốt. Những năm gần đây quốc gia càng thêm coi trọng giáo dục, bên trên chuẩn bị có một hội nghị về phương diện cải cách giáo dục, tham dự hội nghị ngoài lãnh đạo các cấp của quốc gia thì chính là giáo sư đại biểu của các trường đại học.

Bởi vì trường của họ còn chuyên về giáo dục, bồi dưỡng những giáo sư tương lai nên bên trên chia cho các sinh viên sư phạm một số danh ngạch tham dự nhưng số lượng rất ít. Trường của Hướng Thần cũng chỉ có hai suất, trong đó một suất đã trao cho Hướng Thần.

Có được danh ngạch này quả thực không hề đơn giản. Là hội nghị cấp quốc gia đó, chỉ cần đi một lần là Hướng Thần có thể khoe cả đời, không chừng còn có thể gặp được lãnh đạo nhân dân tối cao.

Hướng Thần sau khi kích động xong lại có mấy phần nhát gan. Về bản chất cậu luôn cảm thấy bản thân chưa đủ ưu tú, sợ bản thân biểu hiện không tốt thì sẽ siêu mất mặt.

Hứa Hằng Châu nghe xong nỗi lo lắng của cậu liền hỏi ngược lại: “Suất này của em là cô giáo Đàm cho em đi cửa sau à?”

Hướng Thần tức giận lườm anh: “Anh nói bậy gì đó? Cô giáo Đàm không thèm làm chuyện như vậy đâu. Đây là các thầy cô trong trường bỏ phiếu tập thể ra đấy. Đông người lắm, cô giáo Đàm cũng chỉ có một phiếu thôi.”

“Vậy em còn lo cái gì?” Hứa Hằng Châu nói năng không kiêng nể gì: “Giáo viên cả trường không thể nào cùng bị mù tập thể được. Họ chọn em đương nhiên là vì em xứng đáng. Thành tích thi đại học của em ở trong lớp thuộc hàng nhất nhì, kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ vẫn luôn đứng nhất lớp, lại liên tục nhận học bổng suốt hai học kỳ. Học kỳ này chắc cũng không thành vấn đề đâu đúng không?”

“Em còn làm trợ giảng cho các giáo sư trong khoa, trên các bài luận văn họ công bố đều có tên của em. Điều này chứng minh công việc em làm không chỉ dừng lại ở việc tra cứu tài liệu, mà luận văn đó cũng có một phần công lao của em. Em đứng lớp dạy môn cơ bản cho sinh viên năm nhất, họ có nói em dạy không tốt không? Anh nhớ lần trước cô giáo Đàm còn khen em lên lớp dạy rất hay đúng không?”

Hứa Hằng Châu xoa xoa đầu Hướng Thần, giọng điệu rất đỗi dịu dàng: “Bé Sao à, em đã không còn là em của trước kia nữa rồi. Em còn ưu tú hơn cả những gì em tưởng tượng, ưu tú hơn rất nhiều. Em không cần phải hâm mộ những sinh viên xuất sắc hay những thiên tài khác. Trong mắt thầy cô, bạn học và các đàn em khóa dưới, em mới chính là sinh viên xuất sắc và thiên tài đó.”

Hướng Thần ngẩn người một hồi lâu mới thẫn thờ lặp lại: “Em rất xuất sắc sao?”

“Đúng vậy, em cực kỳ xuất sắc, ở mọi phương diện luôn.” Giọng Hứa Hằng Châu kiên định, mang đến cho Hướng Thần thêm nhiều sự tự tin: “Em vừa đẹp trai vừa học giỏi, biết quản lý cửa hàng lại biết kiếm tiền, tính cách cũng tốt nữa. Nếu em không tin thì cứ đi hỏi những người xung quanh xem họ nhìn nhận em thế nào, cảm thấy em ra sao.”

Anh đã nghe thấy mấy nhân viên nhỏ dưới trướng mình khen ngợi Hướng Thần không chỉ một lần, nói ông chủ nhỏ vừa giỏi giang vừa hòa nhã. Anh đến trường của Hướng Thần, ánh mắt của những bạn học đó nhìn Hướng Thần Hứa Hằng Châu không thể thấy quen hơn được nữa, bởi vì trước kia bạn học của anh cũng nhìn anh bằng ánh mắt như thế.

Còn nữa, đám nữ sinh ở trường Hướng Thần, từng người một đều âm thầm liếc mắt đưa tình. May mà Hướng Thần bận đến mức phân thân cũng làm không xuể, nếu không phải hai người họ đã ở bên nhau rồi thì Hướng Thần phỏng chừng sẽ mệt đến mức chẳng buồn yêu đương.

Hơn nữa Hướng Thần thích anh như vậy, chưa bao giờ thèm liếc nhìn những nữ sinh khác lấy một cái, đây là kết luận mà Hứa Hằng Châu đã rút ra sau nhiều lần đến trường Hướng Thần tuần tra.

“Làm thế ngại lắm, như vậy chẳng phải là gián tiếp bảo người ta khen em à?” Hướng Thần kích động đến mức hai má đỏ bừng, Hứa Hằng Châu khen cậu quá đỗi chân thực, tràng tâng bốc ngọt ngào này khiến Hướng Thần sướng đến mức sắp bay lên trời luôn rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn