Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 170

Khi Hướng Thần biết tin có người đến cửa hàng quần áo gây rối, mọi chuyện không chỉ đã được giải quyết mà cả hậu quả tiếp theo cũng đã có kết quả.

Cũng là do thời gian này cậu quá bận rộn. Khoa cậu gần đây có một đề tài nghiên cứu, rất nhiều giáo sư dày dặn kinh nghiệm đều được mời tham gia. Hướng Thần đi học các lớp bổ sung với họ, lúc này cậu phải làm trợ giảng cho các giáo sư, mọi tài liệu cần sắp xếp đều do cậu đảm nhận.

Chạy tới chạy lui thư viện không biết bao nhiêu lần, đã dùng hết mấy cuốn sổ tay. Ngoài một số môn chuyên ngành cậu bắt buộc phải học, thậm chí còn có các môn cơ bản năm nhất cần cậu giúp đỡ giảng dạy vài tiết.

Hướng Thần bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng, thậm chí không còn để ý đến chuyện của quán ăn vặt nữa. May mắn có dì Hoàng và chú Cát ở đó, mọi việc trong bếp chú Cát đều có thể quyết định, tình hình hiện tại của tiệm ăn vặt chỉ cần duy trì phát triển ổn định là đủ. Nhờ vậy Hướng Thần mới không phải chạy ngược chạy xuôi.

Ở trường gần nửa tháng, bình thường dì Hoàng sẽ mang cơm đến cho cậu hoặc Hứa Hằng Châu sẽ tìm cậu ăn cùng ở trường. Biết cậu bận, Hứa Hằng Châu đương nhiên sẽ không kể những khó khăn của việc làm ăn làm cậu phiền lòng. Mãi đến khi công việc ở trường của Hướng Thần thưa thưa hơn một tí, cậu mới được nghe kể về những chuyện xảy ra ở tiệm quần áo.

“Sao anh không nói với em?” Hướng Thần trừng to mắt nhìn Hứa Hằng Châu đang ngồi đối diện.

Sau khi về nhà, cậu thoải mái tắm nước nóng rồi ngủ một giấc say sưa. Lúc này tỉnh dậy, đầu bếp đã đến nhà làm đồ ăn ngon cho cậu, chú Cát và dì Hoàng cùng nhau vào bếp, một bàn đầy ắp món cậu thích. Hướng Thần đang chuẩn bị ăn uống thả ga thì lại nghe được tin tức này.

“Em ăn cơm trước đi.” Hứa Hằng Châu lại gắp thêm một miếng sườn cho cậu. Thấy Hướng Thần chậm rãi gặm sườn, anh mới kể lại toàn bộ quá trình sự việc cho Hướng Thần nghe.

Hướng Thần nuốt miếng thịt xuống rồi húp thêm hai ngụm canh đầu cá nấu đậu phụ màu trắng sữa đặc sệt. Đây là dì Hoàng nghe nói ăn cá bổ não nên cố ý nấu cho cậu.

“Vậy là bây giờ đã giải quyết xong rồi?” Hướng Thần hỏi: “Kẻ giấu mặt đó là ai? Đã bị trừng phạt chưa?”

“Còn ai vào đây nữa?” Hứa Hằng Châu cười khẩy buông lời châm chọc: “Chính là cái cửa hàng thời trang Quang Minh gì đó. Từ khi mở cửa đến nay toàn bộ là bắt chước theo cửa hàng nhà mình. Em nhìn tên cửa hàng bên đó là biết rồi, chúng ta tên là Ánh Dương, hắn ta lại lấy tên là Quang Minh, thật là buồn cười chết đi được. Quang Minh gì chứ, sao hắn không đi bán kính mắt luôn đi.”

Mặc dù anh luôn chê cái tên Ánh Dương rất tầm thường nhưng đó cũng là do Hướng Thần đặt. Anh tự mình cằn nhằn thì được nhưng khi bị một kẻ giả mạo bắt chước, Hứa Hằng Châu vẫn luôn nén giận trong lòng. Lần này đụng phải tay anh, nếu Hứa Hằng Châu nhân nhượng mới là lạ, nhất định phải làm cho hắn ta rụng mất hai cái răng mới thôi.

Hiếm khi thấy Hứa Hằng Châu bày tỏ sự ghét bỏ rõ ràng với ai như vậy. Hướng Thần chớp chớp mắt nghĩ thầm, xem ra anh ấy cũng rất coi trọng tên cửa hàng của nhà mình. Cậu đã nói rồi mà, tên Ánh Dương nghe rất thuận miệng, tầm thường chỗ nào chứ. Đúng là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.

Tuy nhiên, Hướng Thần vẫn giữ thể diện cho Hứa Hằng Châu không nói ra suy nghĩ trong lòng. Nếu không Hứa Hằng Châu mặc dù không làm gì cậu, nhưng có lẽ sẽ ghi thêm một món nợ cho cửa hàng thời trang Quang Minh đáng thương kia.

“Vậy bây giờ tiệm hay bắt chước kia ra sao rồi?” Hướng Thần hỏi.

“Đóng cửa vĩnh viễn.” Hứa Hằng Châu dang hai tay, nụ cười trên mặt mang theo vài phần mỉa mai và đắc ý: “Gậy ông đập lưng ông, người phụ nữ đến gây rối kia sợ bị quy tội tống tiền và chiếm đoạt tài sản nên đã đẩy hết mọi chuyện lên đầu ông chủ tiệm đó.”

“Phía công an tin à?” Hướng Thần có hơi thắc mắc. Lời nói của Hứa Hằng Châu lúc đó không phải là không có sơ hở, anh quả thực đã phóng đại quá mức kéo cờ hổ làm lá chắn, không chỉ làm cho đám đông vây xem sợ hãi mà còn dọa cho người phụ nữ gây rối khiếp vía, nhưng công an không nên bị anh lừa như thế chứ.

“Lời nói của anh không quan trọng, quan trọng là có chuyện người mặc quần áo mua ở tiệm kinh doanh cá thể rồi bị nổi mẩn đỏ thật hay không.”

Hứa Hằng Châu thong thả giải thích cho Hướng Thần: “Hiện tại chính sách mới của nhà nước vừa bắt đầu, cấp trên đang theo dõi sát sao đề phòng xảy ra hỗn loạn. Vậy bên thà cắt bỏ một lần dứt điểm chứ không thể mặc kệ.”

“Người phụ nữ kia để rửa tội cho mình nên trách nhiệm nào có thể đùn đẩy đều đẩy hết lên người kẻ chủ mưu, cố gắng làm giảm nhẹ vai trò của mình trong đó. Cuối cùng phía công an nhất định phải kiểm tra xem có thật sự có một lô quần áo như vậy đang lưu thông trên thị trường hay không.”

“Ông chủ đó dốt thật.” Hướng Thần khinh thường nói: “Thuê người làm chuyện xấu mà không biết che giấu thân phận, bị lật kèo rồi.”

Hứa Hằng Châu gắp cho cậu hai đũa thức ăn, cười nói: “Mau ăn đi, còn muốn nghe tiếp không? Em cứ ăn của em, nghe anh nói là được rồi.”

Ông chủ kia không phải là không đi đường vòng, nhưng người phụ nữ kia cũng không phải kẻ ngốc, làm loại chuyện này luôn phải có lòng đề phòng. Cô ta ghi nhớ kỹ nên sau này vào đồn công an đã khai ra tất cả những gì cô ta biết coi như lập công chuộc tội, sau đó công an lần theo manh mối đã bắt được người.

“Sau khi công an điều tra đến cửa hàng thời trang Quang Minh, trước hết tìm Cục Công thương yêu cầu họ đình chỉ kinh doanh để chỉnh đốn, quần áo trong tiệm bị gửi đi kiểm tra ngẫu nhiên. Không chỉ vậy, còn yêu cầu phía cửa hàng cung cấp danh sách khách hàng, truy vết xem quần áo đã bán ra có vấn đề gì không.”

Hướng Thần hắng giọng một cái: “Họ đồng ý à?”

Hứa Hằng Châu nói: “Không đồng ý thì làm sao được? Trừ phi có thể chứng minh quần áo họ bán ra không có vấn đề.”

Việc này lại quay về đường cũ, phải đi tìm khách hàng mới có thể lấy lại những chiếc áo đã bán ra, từ đó chứng minh quần áo họ bán ra không có vấn đề.

Giữa việc ngồi tù và mất tiền, ông chủ cửa hàng thời trang Quang Minh chỉ có thể khó khăn lựa chọn cung cấp danh sách khách hàng của mình. Đương nhiên, thời điểm này không có thứ đó, hắn ta chỉ có thể dựa vào trí nhớ hồi tưởng lại những người đã mua quần áo của mình.

“Thế là xong xuôi.” Hứa Hằng Châu xoa đầu cậu một cái, trong lòng lại có hơi xót xa, “Em đấy, cố gắng kiên trì chút, mở tiệm ăn vặt thành chuỗi cửa hàng trên toàn quốc, sau này muốn ăn gì thì cứ sắp xếp bán món đó.”

Hướng Thần mơ màng tưởng tượng. Sau này dù đi đến đâu cũng có thể thấy cửa hàng của nhà mình, cũng có thể ăn được những món mình muốn, thậm chí nếu không muốn ra ngoài còn có thể bảo nhân viên mang đến.

Thứ lỗi cho Hướng Thần. Là một đứa trẻ chất phác tư dưng giàu lên, đây đã là cuộc sống xa hoa nhất mà cậu có thể nghĩ ra.

“Đừng cười nữa, em vẫn chưa nói định bán gì mà?” Hứa Hằng Châu cắt ngang sự mơ mộng của cậu, kéo Hướng Thần về thực tại.

“Anh chờ em.” Hướng Thần chạy vào phòng ngủ lấy ra một cuốn sổ tay, mở ra cho Hứa Hằng Châu xem: “Anh xem, em đã viết ra tất cả những món em muốn ăn, không, là những món mà quán ăn vặt sau này có thể bán.”

Hứa Hằng Châu nhìn vào, viết kín chằng chịt mấy trang toàn bộ là các món ăn, mì tương đen, mì khô trộn, mì lát cắt, bánh bao súp, hoành thánh, há cảo tôm, cơm nắm, xôi nếp, bánh ú, bánh nướng, quẩy, bánh kếp chiên, bánh kếp nhân thịt nướng lạnh, bánh mì kẹp thịt, mì xào, hủ tiếu xào, bánh gạo xào…

Hứa Hằng Châu nhanh chóng lướt qua, quả thực đều là các món ăn thường thấy ở các quán bán đồ ăn vặt, thậm chí một số còn phổ biến ở quán ăn vỉa hè. Anh có nghe nói mà chưa từng ăn, nhưng rõ ràng những món này chiếm một vị trí không nhỏ trong quá trình trưởng thành của Hướng Thần.

“Thực ra không thể bán hết tất cả được nhưng em cứ ghi lại trước, sau này mở cửa hàng ở nơi khác có thể lấy ra dùng tiếp.” Hướng Thần bây giờ đã có chí lớn, chỉ nghĩ đến chuỗi cửa hàng toàn quốc. Mặc dù chuỗi cửa hàng của cậu có thể không phải là bán hàng cao cấp nhưng loại đồ ăn vặt bình dân này mới là thứ gần gũi với mọi người và dễ được chấp nhận nhất.

“Hiện tại chúng ta không đủ nhân lực nên phải bán những món dễ chế biến.” Cậu lật sổ: “Anh xem, những món cần chế biến tại chỗ và mất nhiều thời gian như mì cắt, mì xào các thứ đều có thể loại bỏ. Bánh bao súp các loại thì dì Hoàng và mọi người làm bánh bao thường còn không kịp kia kìa, nên tạm thời chưa bán vội.”

Hướng Thần phân tích có vẻ rất có căn cứ: “Cá nhân em nghiêng về mì khô trộn, mì tương đen hoặc xôi nếp, đều là những món có thể chuẩn bị sẵn nên khi bán cũng lên món rất nhanh, hơn nữa đều rất no bụng.”

“Bán hết mấy món này cùng lúc à?” Hứa Hằng Châu hỏi.

Hướng Thần lắc đầu vẻ tiếc nuối: “Không được, nếp khó mua. Nếu không phải nhờ anh liên hệ được với xưởng bột mì, thì với lượng tiêu thụ bột mì lớn như chúng ta đã không tìm được chỗ đủ cung cấp. Em đã đi chợ với dì Hoàng, hiện tại các mặt hàng bán theo định mức không được dồi dào lắm. Nếu chúng ta muốn mua với số lượng lớn, thì cứ mỗi hàng mua một – hai cân sẽ rất phiền phức, còn chưa chắc đã mua được.”

Hứa Hằng Châu nghe thấy rất thú vị, Hướng Thần tiếp tục nói: “Thực ra xôi nếp đúng là một lựa chọn không tồi. Một nồi có thể hấp được rất nhiều xôi, đến lúc bán chỉ việc đơm ra là được. Nhưng cái này chỉ có thể ghi nhớ trước, dù sao sau này thị trường sẽ ngày càng mở rộng hơn.”

“Có lý, Bé Sao nhà ta càng ngày càng giỏi giang.” Hứa Hằng Châu không tiếc lời khen ngợi, Hướng Thần ngượng ngùng gãi đầu. Cậu luôn sợ mình làm không tốt, may mắn là cho đến nay chưa xảy ra sai sót gì. Điều đó đã củng cố sự tự tin của cậu.

“Em còn định bán sữa đậu nành và tào phớ nữa.” Hướng Thần hào hứng nói: “Mẹ của Dương Oánh Oánh biết làm đậu phụ thì chắc chắn sẽ biết làm những thứ khác. Em có thể đi nói chuyện với cô ấy bảo mẹ cô ấy làm sẵn rồi mang đến cửa hàng cho chúng ta. Chỉ cần bày ra hai cái thùng lớn, mọi người có thể tự múc vào bát.”

Cửa hàng của họ vốn đã cung cấp nước nóng miễn phí, những người ăn bánh bao thường tự múc một bát uống nên mỗi ngày phải đun rất nhiều ấm nước. Điều đó cho thấy thị trường đồ uống vẫn có. Họ bán đồ ăn tiện thể bán thêm một chút đồ uống, chắc chắn sẽ không hại gì.

Hơn nữa, những món này cũng không cần họ tự làm, giao khoán cho nhà Dương Oánh Oánh là được. Đương nhiên, Hướng Thần sẽ đi xem xét trước xem mẹ Dương Oánh Oánh có sẵn lòng làm việc này không, còn phải xem tay nghề của mẹ cô ấy thế nào. Có Dương Oánh Oánh làm việc ở cửa hàng của họ nên cũng không cần quá lo lắng về chất lượng sữa đậu nành.

“Anh thấy được.” Hứa Hằng Châu gật đầu: “Chuẩn bị khi nào bắt đầu?”

“Càng sớm càng tốt!” Hướng Thần rạng rỡ, “Chiều nay em sẽ đi làm công tác chuẩn bị trước, còn phải ghé nhà Dương Oánh Oánh một chuyến xem tình hình thế nào.”

Nói là làm, Hướng Thần ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát, buổi chiều trước hết đi tìm dì Hoàng và chú Cát nói về việc thêm món mới. Dì Hoàng trước đây chưa từng làm mấy món kiểu đó, nhưng chú Cát vừa nghe đã hiểu ngay. Chú nói trước đây từng thấy người ta làm, lập tức bắt đầu thử rang mè chuẩn bị làm thử.

Trong lúc chú Cát chuẩn bị, Hướng Thần đi tìm Dương Oánh Oánh, lúc này Dương Oánh Oánh đã tan ca về nhà. Thời gian làm việc của cô là từ khoảng năm giờ sáng đến khoảng một giờ trưa, lúc này có lẽ đang nghỉ ngơi ở nhà.

Hướng Thần lần theo địa chỉ cô để lại, càng đi lông mày càng nhíu chặt. Con hẻm cũ kỹ lần trước cậu cùng Hứa Hằng Châu đi tìm nơi ở cũ của ông ngoại anh cũng gần giống như thế này, nhưng còn tốt hơn con hẻm này nhiều. Những căn nhà ở đây còn tồi tàn hơn, trông càng thêm bẩn thỉu cũ kỹ.

Cậu không hề ghét bỏ nhà Dương Oánh Oánh, chỉ là nếu muốn làm sữa đậu nành và tào phớ trong môi trường như thế này chắc chắn là không thể. Hướng Thần có hơi hối hận. Chỉ vì nghe Dương Oánh Oánh tình cờ nhắc đến mà đã đưa nó vào danh sách lựa chọn, là do công tác chuẩn bị của cậu chưa tốt.

Hướng Thần hơi do dự dừng bước cách nhà Dương Oánh Oánh không xa, quay người chuẩn bị đi về. Sữa đậu nành có thể chưa cần bán vội. Bây giờ cũng không có máy xay đậu nành, nghiền đậu nành lọc bã là một công việc tốn sức và tốn thời gian, để dì Hoàng và chú Cát làm rõ ràng không đáng, đợi cậu tìm được người thích hợp rồi tính sau.

Tuy nhiên chưa đi được hai bước, Hướng Thần đã đụng mặt Dương Oánh Oánh, “Ông chủ nhỏ, sao cậu lại ở đây?”

Hướng Thần cười ngượng ngùng: “Tôi… đi ngang qua… Đây là em trai em gái cô à?”

Dương Oánh Oánh rõ ràng không tin, bộ dạng của Hướng Thần không giống như đi ngang qua, nhưng cô không hỏi nhiều, ngược lại mời mọc: “Đúng vậy, đây là em trai em gái tôi. Nhà tôi ở ngay phía trước, sắp đến cửa nhà rồi, cậu vào uống miếng nước rồi hẵng đi.”

“Thôi, thôi, tôi còn có việc, chú Cát đang đợi tôi ở cửa hàng. Tôi về trước đây.” Hướng Thần chào tạm biệt Dương Oánh Oánh, đi về phía quán ăn vặt.

Trong hẻm, Dương Mậu nhìn theo đến tận khi bóng Hướng Thần đi khuất mới rụt cổ về, giọng điệu mang theo vẻ không dám tin: “Chị, đây là ông chủ nhỏ cực kỳ lợi hại mà chị nói ở tiệm chị sao? Anh ấy nhìn trẻ quá, không lớn hơn em mấy tuổi mà!”

“Cậu ấy vốn trẻ tuổi mà.” Dương Oánh Oánh nhắc đến Hướng Thần cũng đầy vẻ ngưỡng mộ: “Nghe nói cậu ấy còn là sinh viên đại học nữa, cái gì cũng biết, giỏi cực kỳ. Em trai, em phải học hành chăm chỉ, sau này cũng thi đỗ đại học như ông chủ nhỏ của chúng ta đấy nhé.”

Dương Mậu bĩu môi: “Chị đề cao em quá rồi. Trông cậy vào em chẳng thà trông cậy vào Miêu Miêu. Sau này em muốn giống như ông chủ nhỏ của các chị, cũng mở tiệm làm kinh doanh kiếm tiền.”

Dương Oánh Oánh tức giận vỗ nó một chưởng: “Em không thể có chí hơn một tí sao? Học không lo học, mẹ làm việc vất vả như vậy nuôi em mà em còn đòi mở tiệm, em có vốn không? Có tay nghề không? Cái gì cũng không có mà đòi mở tiệm, em định bán chính mình chắc?”

Dương Mậu bị đả kích đến mức cả người đều ỉu xìu, Dương Oánh Oánh kéo em trai em gái: “Đi, về nhà.”

Về đến nhà, Dương Oánh Oánh bình tâm lại mới có tâm trí nhớ lại chuyện gặp Hướng Thần ở gần nhà mình.

Nghe nói ông chủ nhỏ của họ sống ở phía khu phố đại học, nhìn dáng vẻ của cậu cũng không rành khu này. Dương Oánh Oánh nghĩ đi nghĩ lại đều cảm thấy Hướng Thần nói đi ngang qua chỉ là cái cớ. Có lẽ là đến tìm cô, chỉ là sau đó tại sao lại hối hận rồi nhỉ?

Dương Oánh Oánh cũng không tự luyến đến mức nghĩ Hướng Thần có ý đồ gì với mình, cô cảm thấy Hướng Thần có lẽ tìm cô có việc gì đó, nhưng lại đổi ý tại chỗ.

Nghĩ tới nghĩ lui không thông, Dương Oánh Oánh quyết định ngày mai đi hỏi Hướng Thần một chút, có chuyện gì nói rõ ràng là được.

Ngày thứ hai Dương Oánh Oánh vừa đến tiệm liền phát hiện điểm khác biệt. Bên cạnh bếp có thêm mấy cái sọt dẹt đựng những sợi mì màu vàng nhạt, bên cạnh còn có một bát vật thể dạng sệt, ngửi thấy có chút hương thơm của mè.

Hướng Thần đang viết bảng thực đơn, thấy Dương Oánh Oánh liền chào hỏi cô: “Hôm nay tiệm chúng ta thêm món mới là mì trộn khô. Hôm qua tôi nếm thử rồi, tay nghề chú Cát đúng là tuyệt nhất luôn, tương mè chú tự làm thơm quá chừng. Cô có thể nếm thử.”

Tương đen không kịp làm, sợi mì của mì tương đen và mì trộn khô khác cách làm nên Hướng Thần quyết định trước tiên bán mì trộn khô vậy.

Dương Oánh Oánh hít hà hương thơm nơi cánh mũi, rất động lòng trước lời nói của Hướng Thần. Lúc này đang là thời điểm bận rộn nhất, Dương Oánh Oánh không có thời gian nói chuyện với Hướng Thần, bèn đi giúp dì Hoàng gói sủi cảo trước.

Ngày hôm đó mì trộn khô quả nhiên nhận được nhiều lời khen ngợi. Khách khứa trong tiệm giờ đã khôn ngoan hơn, biết rằng chỉ cần là món mới thì không có món nào không ngon nên phần lớn những người đến trước, ngoại trừ những ai đặc biệt chung tình với một loại món ăn nào đó, đều chọn mì trộn khô.

Sợi mì vốn dĩ đã được chuẩn bị sẵn, chỉ cần trụng qua nước sôi một lát là được. Như vậy dì Hoàng có thể đứng trước bếp, một bên bếp thì nấu sủi cảo, một bên bếp khác thì trụng mì, chẳng lỡ việc chút nào.

Tương mè thơm nồng áo đều lên sợi mì, ở giữa xen lẫn dưa muối tự xuyên cắt hạt lựu cay nồng sảng khoái, còn có một ít lạc vụn. Ai muốn thêm hành lá và ngò rí cũng có thể tự mình thêm vào.

Tương mè nặng mùi, hương thơm lan tỏa khắp cửa tiệm nhỏ, hai sọt sợi mì chuẩn bị sẵn cuối cùng bán sạch bách. Những người không mua được thì thở ngắn than dài, bảo đám Hướng Thần ngày mai chuẩn bị nhiều thêm một chút.

Họ đã nghe quen những lời này rồi. Bởi vì luôn luôn bán hết sạch, nên khách đến sau không mua được đều sẽ nói một câu như vậy, Hướng Thần đã có sẵn văn mẫu trả lời cố định luôn rồi.

Vẫn như thường lệ, buổi trưa đã bán hết sạch. Lần này tuy rằng tăng thêm chủng loại và tổng số lượng, nhưng thị trường này vốn rộng lớn vô cùng, việc chế biến mì trộn khô lại không tốn thời gian. Cho nên chỉ muộn hơn thường ngày chừng mười phút, đồ trong tiệm vẫn cứ là bị vét sạch không còn gì.

Chỉ trong mười phút này, Hướng Thần tính toán một chút, hôm nay đại khái kiếm thêm được gần một trăm đồng. Đây không phải số tiền nhỏ, một tháng có thể có đến gần ba ngàn rồi.

“Tháng này phát thêm mười đồng tiền thưởng mỗi người nha!” Hướng Thần vung tay một cái, tuyên bố với phong thái rất là ông chủ lớn.

Dương Oánh Oánh hoan hô một tiếng, dì Hoàng cũng góp vui vỗ tay theo, chú Cát nhìn cảnh tượng trước mắt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Có câu nói này của Hướng Thần, Dương Oánh Oánh làm việc càng có động lực hơn, tay chân lanh lẹ giúp dì Hoàng dọn dẹp cửa tiệm. Lúc sắp ra cửa mới nhớ ra chuyện cần hỏi, cô xoay người đi tìm Hướng Thần.

“Ông chủ nhỏ, tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”

Hướng Thần hôm nay còn định ăn thêm một bát mì trộn khô, kết quả là bán hết sạch không đến lượt cậu. Ngửi mùi người khác ăn, Hướng Thần thèm đến phát điên. Nhân lúc không ai chú ý, cậu múc một thìa tương mè định nếm thử hương vị, kết quả Dương Oánh Oánh đột ngột đi tới dọa cậu sợ đến mức suýt chút nữa thì rơi mất thìa tương mè.

“Chuyện gì vậy?”

“Tôi muốn hỏi hôm qua cậu đến tìm tôi phải không, có chuyện gì sao?” Dương Oánh Oánh nói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn