Cùng với tiếng hô, đám đông vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài nhường ra một lối đi. Vài người công an mặc đồng phục bước ra từ đó.
“Chúng tôi nhận được tin báo, nói rằng có người ở đây gây nguy hiểm cho an ninh công cộng, gây rối trật tự xã hội, gây thiệt hại lớn đến tài sản và an toàn thân thể của quần chúng nhân dân.”
Người công an dẫn đầu tuổi cũng lớn nên trông rất uy nghiêm. Lúc này mặt ông lạnh lùng nói những lời này, ngay lập tức dọa mọi người đồng loạt lùi lại.
“Hả? Cái, cái này phải giải thích sao đây? Đâu, đâu có nghiêm trọng như vậy…”
Chân người phụ nữ gây rối mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống. Cô ta chỉ đến đòi chút tiền tiêu vặt thôi mà sao lại nghiêm trọng đến vậy, nghe đáng sợ quá.
Người công an dẫn đầu quét mắt một vòng quanh mọi người, cuối cùng tầm nhìn rơi vào người phụ nữ gây rối. Nhìn bộ dạng của người phụ nữ này thực sự không giống người có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Công an quay đầu nhìn cô gái nhỏ phía sau: “Cháu nói thế nào đây? Báo án giả là sẽ bị bắt đó.”
Lúc cô gái nhỏ này đến báo án, nói một tràng có lý có cứ. Những lời ông ấy vừa nói với mọi người không phải là ông ấy lấy ra dọa người mà là chính cô gái nhỏ này tự nói. Nếu không phải cấp trên đã dặn dò họ quan tâm hơn đến cửa hàng này, ông ấy cũng không tự mình dẫn người đến.
Làm gì có chuyện quá đáng đến mức gây nguy hiểm cho an ninh công cộng chứ?
Cô gái nhỏ phía sau ông ấy chính là Hoàng Ly. Vừa nãy Lý Minh không tìm thấy cô ấy còn đang tự hỏi cô ấy đi đâu rồi. Thật ra cô ấy được Hứa Hằng Châu gọi qua bảo đi báo án.
Những lời đó đương nhiên cũng là Hứa Hằng Châu dạy cô ấy nói. Nếu không Hoàng Ly làm sao có thể nói ra những lời đó.
Nhưng lúc này công an hỏi, cô ấy lại không đối phó được, ánh mắt hoảng loạn quay một vòng. Nhìn thấy người bước ra từ cửa hàng, mắt cô ấy lập tức sáng rực.
“Đồng chí này, để tôi nói đi.”
Hứa Hằng Châu xem kịch nãy giờ, chợt nghĩ sắp đến buổi trưa rồi, Hướng Thần còn đang đợi anh về ăn cơm. Thôi thì giải quyết mớ rắc rối này xong sớm đi.
“Anh là ai?” Công an nhìn Hứa Hằng Châu hỏi.
“Tôi là bạn học và cũng là bạn thân của ông chủ cửa hàng này.” Hứa Hằng Châu chỉ Lý Minh, ý bảo cậu ta chính là ông chủ.
“Hôm nay tôi đến thăm cậu ấy. Cậu ấy bận quá, tôi ở đây giúp đỡ một tay. Không ngờ gặp phải chị gái này…”
Anh lại chỉ vào người phụ nữ gây rối: “Đến cửa hàng đòi công bằng, nói rằng vì mua quần áo ở cửa hàng nên bị nổi phát ban khắp người.”
Vị công an nhíu mày quét mắt một vòng, hỏi những người Hứa Hằng Châu đề cập trong lời nói: “Có đúng như anh ta nói không?”
Lời của Hứa Hằng Châu không có gì để phản bác. Nên kể cả người phụ nữ gây rối, mọi người đồng loạt gật đầu. Tay áo người phụ nữ gây rối xắn lên vẫn chưa buông xuống, công an liếc mắt thấy những nốt phát ban đỏ dày đặc trên cánh tay cô ta. Trông quả thực đáng sợ.
Nhưng điều này cũng không liên quan đến việc báo án đã nói.
Hứa Hằng Châu nhận ra suy nghĩ của người công an này ngay. Không đợi ông ấy hỏi, anh đã giải thích trước: “Đồng chí có lẽ chưa rõ tình hình. Chị gái này nói, chị ta mặc bộ quần áo đang cầm trên tay mới thành ra như vậy. Đồng chí nhìn triệu chứng trên cánh tay chị ta xem, thật sự nghiêm trọng quá luôn. Tôi thấy nếu không chữa thì e rằng còn lan sang những chỗ khác. May mà ở trên tay chứ nếu ở cổ rồi lan ra mặt thì phải làm sao?”
Vài người công an và quần chúng hóng chuyện nghe lời anh mà rùng mình. Phát ban đỏ trên cánh tay chị gái kia trông rất đáng sợ. Ở trên tay còn có thể che đi một chút, nếu ở trên mặt thì thật sự không còn mặt mũi gặp người khác nữa.
Hứa Hằng Châu thừa thắng xông lên: “Đồng chí nhìn bộ quần áo trên tay chị ta xem. Bộ quần áo này chính chị ta nói là mua về dùng, mà không phải mua ở cửa hàng chúng tôi, vậy tức kà mua ở chỗ khác. Mọi người xem, bộ quần áo này ít nhất còn mới chín phần chứ. Chứng tỏ mới mua chưa lâu, thời gian chị gái này mặc cũng không dài. Vậy mà đã gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy.”
Mọi người đều bị lời nói của anh thu hút sự chú ý. Những người hóng chuyện càng cố rướn cổ nhìn vào chiếc áo người phụ nữ gây rối đang cầm trên tay. Chị ta cảm thấy không ổn nên co người lại định giấu chiếc áo vào lòng. Nhưng làm sao có thể giấu được, lại không thể hành động quá rõ ràng trước mặt công an nên cuối cùng mọi người đều nhìn rõ mồn một. Quả thật là đồ còn mới đến chín phần, ngoại trừ vết rách lớn bị xé toạc kia thì nói là áo mới cũng không ai phản bác được.
Điều này cũng phải trách kẻ chủ mưu đứng sau. Hắn ta cho rằng mang áo mới ra sẽ càng chứng minh được chất lượng quần áo của cửa hàng thời trang Ánh Dương kém, không bền tí nào nên vừa làm xong bộ đồ giả đã cố tình xé rách như vậy, sau đó sắp xếp cho người phụ nữ này đến gây rối. Giờ ngược lại điều đó lại trở thành bằng chứng xác thực cho lời nói của Hứa Hằng Châu.
“Không, không phải, áo này của tôi, tôi…” Người phụ nữ gây rối bị một tràng tấn công liên hoàn của Hứa Hằng Châu đánh choáng váng. Lý trí bảo cô ta không được nhận nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Lý Minh tuyệt đối sẽ không cho cô ta cơ hội lật ngược tình thế. Lúc này cậu ta đã hiểu Hứa Hằng Châu muốn làm gì, vội vàng lớn tiếng: “Vừa nãy chị ta nói là do mặc chiếc áo trên tay mới thành ra như thế, mọi người đều nghe thấy rồi mà đúng không!”
“Đúng! Chúng tôi đều nghe thấy!” Khán giả vây xem đồng thanh đáp.
Hứa Hằng Châu cười cười quay sang nói với công an: “Anh xem, hiện tại tình hình đã rất rõ ràng, từ tình trạng của chị đại này mà nói, hiện trên thị trường đang lưu hành một lô quần áo, không biết từ đâu tuồn ra, loại vải được sử dụng có thể có độc tố nghiêm trọng, sẽ gây hại lớn đến sức khỏe con người.”
Ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua chiếc áo người phụ nữ gây rối đang ôm trong tay, rồi tiếp tục: “Tôi tin rằng, chị đại này không phải trường hợp cá biệt. Lô quần áo có vấn đề đang lưu thông trên thị trường này không biết sẽ gây ra tổn hại như vậy cho bao nhiêu người. Vải vóc vốn dĩ tiếp xúc gần với cơ thể, nếu như…”
Những lời chưa nói hết phía sau, mọi người đều đã nghĩ hộ rồi. Sẽ giống như ví dụ anh đưa ra lúc đầu, dính vào mặt thì mặt bị lở loét, áp vào bụng thì bụng bị lở loét. Nếu mua phải quần áo mặc lót thì chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta rợn tóc gáy.
Không cần Hứa Hằng Châu phải hỏi thêm câu nào nữa, đã có những người hóng chuyện hoảng sợ hét lớn với người phụ nữ gây rối: “Áo này cô mua ở đâu vậy, cô mau nói đi!”
Quần chúng chưa từng trải qua dầu ăn bẩn hay sữa giả như đời sau nên khả năng tiếp nhận đối với loại chuyện này thấp một cách đáng sợ. Họ hoàn toàn không thể tưởng tượng được lại có chuyện như thế, quần áo mặc trên người có thể được làm từ vải độc, điều đó thật kinh khủng!
Công an cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Ông ấy biết Hứa Hằng Châu cố ý nói nặng lời, nhưng anh không hề nói dối câu nào. Nếu thực sự là như vậy thì quả thật không thể không kiểm tra các cửa hàng bán quần áo.
“Cô nói đi, cái áo này cô mua ở cửa hàng thời trang Quang Minh ở khu Nam đúng không?!” Một phụ nữ trẻ lao ra hét lớn với người phụ nữ gây rối, vẻ mặt gần như phát điên.
Cô ta đã để mắt đến một chiếc áo ở cửa hàng thời trang Ánh Dương rất lâu rồi, tiếc là đắt quá, đã đến xem và thử vài lần nhưng vẫn không đành lòng mua. Sau này, ở khu Nam mở một cửa hàng thời trang Quang Minh, cô ta nghe bạn bè nói có quần áo giống hệt cửa hàng thời trang Ánh Dương mà còn rẻ hơn một đồng, nên cắn răng đi mua một chiếc y hệt ở tiệm đó.
Ngày hôm sau, cô ta mặc đi làm, nhìn thấy đồng nghiệp mặc áo của cửa hàng thời trang Ánh Dương cũng không còn ghen tị nữa, ngược lại còn đắc ý. Cô ta mua được chiếc áo giống hệt, mà còn rẻ hơn một đồng, người kia đúng là ngốc mà.
Bây giờ cô ta không còn đắc ý nổi nữa. Thảo nào cô ta mặc áo mới thấy ngứa ngáy khắp người, cô ta có phải cũng sắp nổi mẩn đỏ rồi không? Nếu mặt bị nổi mẩn, cô ta sao dám gặp người khác đây! Đáng lẽ ra không nên mua, mắc gì phải tiết kiệm một đồng đó.
“Đồng chí làm phiền đi cùng chúng tôi một chuyến, chúng tôi có một số tình huống cần tìm hiểu.” Công an dẫn đầu liếc mắt ra hiệu cho hai người còn lại. Lập tức có người tiến lên kéo người phụ nữ trẻ đang mặt mày thất thần kia đi, và bao vây người phụ nữ gây rối.
Người phụ nữ gây rối đã hoàn toàn ngây người. Cô ta cũng không hiểu, cô ta chỉ làm theo lời người khác dặn nhận tiền đến gây rối một trận, tiền bồi thường cũng có thể giữ lại hết. Một chuyện đơn giản như vậy sao lại thành ra thế này?
Hơn nữa, vết mẩn đỏ trên cánh tay cô ta cũng không phải do quần áo gây ra như cô ta nói mà là do bản thân cô ta bị dị ứng xà phòng. Vì muốn lấy tiền, cô ta đã cố ý ngâm cánh tay đó vào nước xà phòng nên mới nổi nhiều mẩn đỏ như vậy.
Người phụ nữ bị hai công an vây quanh chuẩn bị đưa về đồn công an thì trong lòng lo lắng tột độ. Cô ta cũng không còn bận tâm đến lời dặn dò của người đã đưa tiền cho mình nữa, chỉ muốn nói ra sự thật.
Đúng lúc này, Hứa Hằng Châu đột nhiên gọi người công an dẫn đầu lại: “Đồng chí, tôi có một việc muốn hỏi anh.”
“Chuyện gì?” Công an hỏi.
Hứa Hằng Châu vẻ mặt đau khổ: “Anh xem, anh em tôi hưởng ứng chính sách quốc gia mở cửa hàng này, cố gắng giải quyết vấn đề việc làm cho lực lượng lao động nhàn rỗi trong xã hội. Tuy không nói là đóng góp cho đất nước, nhưng ít nhất cũng không kéo chân đất nước. Thế nhưng lại có người muốn đến đây gây sự đòi tiền chúng tôi. Tôi muốn hỏi anh, tội danh tống tiền và chiếm đoạt tài sản, nhà nước sẽ có hình phạt như thế nào ạ? Ngoài bồi thường có phải còn ngồi tù không? Ngồi mấy năm?”
Công an lẳng lặng nhìn anh một cái, trầm giọng nói: “Là phải ngồi tù, thời gian bao lâu tùy thuộc vào số tiền lớn hay nhỏ. Anh còn chuyện gì nữa không?”
Hứa Hằng Châu liếc thấy người phụ nữ gây rối mặt mày trắng bệch, run đến không thành hình thì cười tủm tỉm nói: “Không còn gì nữa, hôm nay làm phiền các anh rồi. Hôm khác tôi sẽ bảo em trai tôi mang cờ lưu niệm đến tặng các anh.”
Lý Minh vội vàng tiếp lời: “Đúng vậy, hôm nay nhờ các anh nhiều lắm, ngày mai sẽ gửi cờ lưu niệm đến. Cảm ơn những người công an tốt của nhân dân!”
Công an dẫn đầu không bày tỏ ý kiến gì, nhưng hai công an kia thì nét vui mừng lộ rõ trên mặt, nếu có cờ lưu niệm thật thì thật là nở mày nở mặt. Hơn nữa, chờ họ giải quyết xong vụ án này lại là thêm 1 thành tích nữa.
Các công an rời đi, đám đông vây xem vẫn tụ năm tụm ba bàn tán về những gì vừa thấy. Lý Minh cũng có chút đầu óc làm ăn, nhân cơ hội lớn tiếng: “Kính thưa các đồng chí, mọi người vừa chứng kiến rồi, quần áo của cửa hàng thời trang Ánh Dương chúng tôi không chỉ kiểu dáng mới lạ mà chất lượng cũng tuyệt đối là hàng loại một. Mọi người mặc lâu như vậy đã có nghe ai nói mặc hỏng chưa? Chưa hề! Có làm hại da không? Tuyệt đối không!”
Quần chúng vừa trải qua một vụ án quần áo kém chất lượng làm hỏng da, lúc này nghe Lý Minh nói vậy thì ai nấy đều vỗ tay khen ngợi.
Lý Minh càng thêm kích động, mặt đỏ bừng hừng hực khí thế tiếp tục quảng cáo: “Vì vậy sau này, xin mọi người hãy nhận diện thương hiệu của cửa hàng thời trang Ánh Dương chúng tôi. Nhãn hiệu của chúng tôi đã được đăng ký, chỉ có duy nhất một nhà chúng tôi được sử dụng, người làm giả chắc chắn sẽ bị truy cứu. Hiện tại cửa hàng thời trang Ánh Dương chúng tôi có hai cửa hàng, lần lượt là…”
Hứa Hằng Châu nhìn Lý Minh đang bị đám đông vây quanh nói năng hùng hồn đầy cảm xúc. Anh lặng lẽ lùi lại vài bước, quay người bước vào trong cửa hàng.
Hoàng Ly nhanh chóng đi theo, khuôn mặt cũng ửng hồng: “Ông chủ lớn, anh thật sự lợi hại lắm luôn. Lần này kẻ giở trò sau lưng chắc chắn phải chịu một vố lớn.”
Hoàng Ly là người có thể trọng dụng, gặp chuyện không hoảng, bình tĩnh điềm đạm, đây lại là một phong cách khác biệt so với sự linh hoạt cơ trí của Đổng Bình. Hai cô gái này đều rất tháo vát, bồi dưỡng thêm nữa sau này sẽ hỗ trợ được rất nhiều. Vì vậy Hứa Hằng Châu không ngại chỉ bảo thêm vài câu cho cô.
“Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc, Hoàng Ly, sau này nếu em muốn tiếp tục làm việc cùng Lý Minh thì sớm muộn gì cũng phải tự mình đứng ra gánh vác. Khi gặp lại tình huống như vậy chỉ giải quyết vấn đề trước mắt là chưa đủ. Không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay…”
Ánh mắt anh ánh lên tia lạnh lẽo, khiến Hoàng Ly vô thức rùng mình một cái, “Thì phải chặt đứt móng vuốt của hắn, để hắn không còn cách nào đến gây rối với em nữa.”