Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 168

Hứa Hằng Châu tình cờ cũng có mặt ở cửa hàng hôm đó. Anh cảm thấy nhàm chán lướt nhìn người phụ nữ đang khóc lóc ầm ĩ bên ngoài, trong lòng có cảm giác “cuối cùng cũng đến”.

Tất cả quần áo anh đều đặt ra yêu cầu cao về chất lượng, khi kiểm tra ngẫu nhiên cũng đã xác nhận tuyệt đối được may rất bền và chắc, cho dù dùng sức xé cũng sẽ không thể rách toạc ra một lỗ lớn như vậy.

Hơn nữa còn mặc bị nổi mẩn đỏ, vải quần áo anh chọn không phải là hàng rác rưởi. Hơn nữa với mức độ nghiêm trọng trên cánh tay người phụ nữ này, nếu thực sự là dị ứng do vải k*ch th*ch thì đâu chỉ nổi có một chút trên cánh tay.

Vì vậy, Hứa Hằng Châu về cơ bản có thể khẳng định, người phụ nữ này là cố ý đến gây rối, hơn nữa còn mang quần áo của nhà khác đến làm ầm ĩ ở cửa hàng của họ.

Mấy người làm trong cửa hàng đều phẫn nộ. Họ tiếp xúc với những bộ quần áo này hàng ngày, nếu thực sự có hại cho da thì tay của họ chẳng phải đã sớm bị lở loét rồi sao, cần gì phải đợi đến khi người phụ nữ này tìm đến?

Hơn nữa, cửa hàng của họ lương cao đãi ngộ tốt, chưa kể ông chủ hòa nhã, ông chủ nhỏ còn thường xuyên mang đồ ăn ngon đến bổ sung dinh dưỡng cho họ. Hai nhân viên trong cửa hàng đều rất muốn làm việc lâu dài ở đây nên đương nhiên không thể để người khác đến phá hoại.

“Ông chủ, anh chờ đó, tôi ra đuổi cô ta đi!” Đổng Ba xắn tay áo lên, mặt mày hung dữ đi ra ngoài chuẩn bị dùng vũ lực.

Lý Minh vội vàng ngăn anh ta lại. Cậu ta tuy cũng tức giận nhưng vẫn chưa mất lý trí. Hơn nữa Hứa Hằng Châu đã sớm dặn dò cậu ta trước, bảo rằng mấy chuyện như này chắc chắn không thể thiếu, chỉ là mãi không gặp nên cậu ta gần như quên mất lời Hứa Hằng Châu nói.

Lúc này có người đến gây sự Lý Minh mới nhớ ra, quay đầu nhìn Hứa Hằng Châu chờ chỉ thị của anh.

Hứa Hằng Châu không định tự mình ra mặt. Sau này cửa hàng này đều giao cho Lý Minh quản lý, không thể chuyện gì cũng phải cần anh nhúng tay.

Hứa Hằng Châu bảo Đổng Ba và cô gái mới tuyển kia ra duy trì trật tự trước, đừng để người hóng chuyện tụ tập làm ầm ĩ trước cửa, sau đó kéo Lý Minh sang một bên hỏi cậu ta định giải quyết thế nào.

Lý Minh vẫn khá lanh lợi. Cậu ta nói với Hứa Hằng Châu rằng cậu ta định mang chiếc áo y hệt của cửa hàng ra so sánh. Chất lượng quần áo của cửa hàng mình cậu ta rất rõ, vừa so sánh là có thể thấy sự khác biệt ngay.

“Thế nếu cô ta nói quần áo nhà chúng ta chất lượng không đồng đều thì sao?” Hứa Hằng Châu hỏi. 

Lý Minh gãi đầu suy nghĩ một chút: “Vậy tôi để họ kiểm tra quần áo trong kho?” 

Nói xong cậu ta cũng cảm thấy không ổn. Chưa nói đến việc phương pháp này tốn thời gian và phức tạp, nó còn chưa chắc đạt được kết quả tốt. Người gây rối còn có thể nói không phải cùng lô quần áo. 

“Còn nhớ cái nhãn hiệu tôi bảo may không?” Hứa Hằng Châu hỏi. 

Lúc đầu tìm người may thủ công, Lý Minh là người đi liên hệ. Hứa Hằng Châu cố ý yêu cầu may nhãn, Lý Minh không hiểu điều này có ý nghĩa gì. 

Một mẩu vải nhỏ trông không nhiều nhưng hàng trăm ngàn bộ quần áo cộng lại, số vải đã dùng đó có thể may thêm một bộ quần áo rồi. Hơn nữa Hứa Hằng Châu còn yêu cầu nhất định phải may chắc chắn, còn phải đè hai lớp chỉ. Điều này cũng tốn tiền. 

Lúc đó Hứa Hằng Châu không thể giải thích cho cậu ta ý nghĩa của nhãn hiệu, dù sao Lý Minh không hiểu biết gì về khái niệm này. Nhưng bây giờ, anh cảm thấy có thể dạy cho Lý Minh được rồi. 

“Cậu làm như thế này…”

Hứa Hằng Châu sắp xếp lại chi tiết nói cho Lý Minh cách làm khi gặp tình huống này. Lý Minh nghe càng lúc càng sáng mắt: “Cái nhãn hiệu này thật hữu dụng, vẫn là anh nghĩ xa.”

“Chưa đủ.”

Hứa Hằng Châu nhếch môi, lộ ra một nụ cười hơi lạnh: “Người này không phải là chủ mưu, chắc chắn còn có người chỉ đạo phía sau. Lần này phải cho họ một bài học.”

Lý Minh máu nóng sục sôi: “Anh nói xem nên làm thế nào?!”

“Cậu cứ làm theo lời tôi nói trước, lát nữa nhớ phối hợp là được.” Lý Minh nghe anh nói vậy lập tức quay người bước ra ngoài với vẻ hưng phấn.

Chỉ trong khoảnh khắc họ bàn bạc, số người tụ tập bên ngoài đã ngày càng nhiều. Cửa hàng Thời trang Ánh Dương của họ bây giờ rất nổi tiếng ở thủ đô. Đặc biệt là khu vực xung quanh này, rất nhiều người là khách hàng của họ. Vừa nghe nói quần áo ở cửa hàng này có vấn đề về chất lượng, những người rảnh rỗi đổ xô đến xem náo nhiệt đông không kể nổi. Cũng có người nghe phong phanh là tin ngay, lập tức mang quần áo nhà mình đến làm ầm ĩ đòi trả lại. Cứ như thế, bên ngoài càng ồn ào như muốn lật tung cả trời.

Đổng Ba là người nóng tính nên sắp không kiềm chế được cơn giận, nếu không trước đây đã không cãi nhau với người ở đơn vị cũ rồi cuối cùng mất việc. Nhưng tương ứng với điều đó, anh ta tính tình thẳng thắn trượng nghĩa, một lòng tin vào lẽ phải. Anh ta cảm thấy cửa hàng nhà mình tốt, quần áo cũng tốt không có vấn đề gì, nên kiên quyết canh giữ ở cửa, tuyệt đối không cho người khác xông vào làm phiền các ông chủ bàn bạc công việc.

Cô gái mới tuyển họ Hoàng, tên rất hay, tên đầy đủ là Hoàng Ly. Lúc này cô ấy đang bận khuyên mọi người bình tĩnh một chút, đừng làm ầm ĩ.

Quần chúng đang hết sức kích động, lúc Lý Minh bước ra, vừa vặn thấy Hoàng Ly bị người ta xô một cái loạng choạng suýt ngã. Lý Minh dùng một tay đỡ sau lưng cô ấy, ra hiệu cho cô ấy lùi ra phía sau rồi lớn tiếng nói với mọi người: “Tôi là ông chủ của cửa hàng này. Mọi người im lặng nghe tôi nói một câu đã.”

Người phụ nữ gây rối rõ ràng đã nói muốn tìm ông chủ đòi lời giải thích. Lúc này Lý Minh bước ra, cô ta lại coi như không nghe thấy, vẫn kéo quần chúng vây xem khua chân múa tay kể lể uất ức của mình.

Lý Minh rất tự tin nên không hề sợ cô ta chút nào. Cậu ta cười lạnh một tiếng, lớn tiếng nói: “Vì mọi người đều không muốn giải quyết vấn đề, vậy cứ kéo dài đi. Nhưng vậy thì không trách cửa hàng chúng tôi không giải quyết cho các vị đâu nhé. Đổng Ba, đi khiêng cho tôi cái ghế đẩu ra đây. Tôi ngồi đợi.”

Đổng Ba lớn tiếng đáp một tiếng, quay người đi khiêng ghế đẩu cho cậu ta. Hoàng Ly tinh ý hơn nhiều, cô ấy kéo Đổng Ba lại một cách thầm lặng. Trong ánh mắt ngơ ngác của Đổng Ba, cô ấy bảo anh ta nhìn ra ngoài. Quả nhiên lời này của Lý Minh vừa nói ra phần lớn mọi người đều im lặng. Họ vẫn muốn giải quyết vấn đề, chỉ có người phụ nữ gây rối kia vẫn lải nhải không ngừng. Những người khác vừa dừng lại, giọng nói của cô ta lập tức nổi bật hẳn.

Người phụ nữ này cũng phát hiện ra tình hình không ổn nên ngượng ngùng dừng lời than vãn. Cô ta cầm quần áo đi đến trước mặt Lý Minh, lý lẽ đầy đủ nói: “Ông chủ đây phải không? Anh xem quần áo ở cửa hàng các anh này, chất lượng kém như vậy không phải là lừa dân thường chúng tôi sao? Nếu chỉ quần áo chất lượng kém thì cũng đành, tôi chấp nhận tạm cũng được. Nhưng anh nhìn cánh tay tôi xem, anh nhìn kỹ đi, quần áo nhà anh làm tôi thành ra thế này thì bảo tôi phải làm sao?”

Lý Minh không hề tức giận, cười tủm tỉm an ủi: “Chị gái, chị đừng vội, chúng ta nói cho rõ ràng. Chị khẳng định bộ quần áo này là chị mua ở cửa hàng chúng tôi đúng không?”

“Anh nói vậy là có ý gì!”

Người phụ nữ có lẽ là được thuê đến gây rối này có kỹ năng diễn xuất cũng không tệ. Cô ta ngay lập tức trưng ra vẻ mặt ấm ức trừng mắt nhìn Lý Minh: “Tôi còn có thể nói dối à? Anh có phải không muốn nhận trách nhiệm, cảm thấy tôi đang tống tiền các anh có phải không? Anh nói xem sao anh còn trẻ mà lại xấu xa đến thế? Này, các đồng chí xem này. Bộ quần áo y hệt bộ này còn đang treo trong cửa hàng mà anh ta còn nói tôi tống tiền họ. Làm gì có cái lý lẽ đó?!”

Những người tới hóng chuyện cũng hùa theo lời cô ta. Người thời đại này vẫn còn khá chất phác chưa trải qua quá nhiều mưu mô thủ đoạn trên thương trường. Thêm vào đó mọi người thường có xu hướng thiên vị kẻ yếu nên lại vô thức đứng về phía người phụ nữ gây rối.

Lý Minh im lặng đợi cô ta nói xong mới tăng âm lượng nói: “Mọi người nghe tôi nói một câu. Vừa nãy, chị gái này khẳng định quần áo của chị ấy là mua ở cửa hàng chúng tôi, mọi người đều nghe thấy rồi chứ?”

Mọi người không hiểu cậu ta muốn làm gì nhưng vẫn hợp tác gật đầu. Vài người nhiệt tình còn hô to một câu: “Nghe thấy rồi. Ông chủ sẽ bồi thường cho người ta à?”

Lý Minh cười, chậm rãi nói: “Nếu thật sự mua ở cửa hàng chúng tôi, chúng tôi đương nhiên sẽ bồi thường.”

“Đương nhiên là ở cửa hàng các anh…”

Người phụ nữ còn muốn nói thêm nhưng nói đến nửa chừng bị Lý Minh ngắt lời. “Chị gái à, chị trả lời tôi một câu hỏi nữa. Phát ban trên cánh tay chị là do bộ quần áo trên tay chị gây ra sao?”

Người phụ nữ cảm thấy lời này của cậu ta có vấn đề gì đó nhưng không nghĩ ra vấn đề ở đâu. Cô ta chỉ có thể bất mãn nói: “Anh hỏi cái này cái nọ làm gì, có phải không muốn bồi thường không?”

Lý Minh nói: “Hỏi rõ mới dễ giải quyết. Chị chỉ cần nói phải hay không phải là được.”

Những người hóng chuyện cũng bắt đầu thúc giục. Người phụ nữ gây rối cắn răng, cảm thấy chắc là không sao đâu bèn nói một tiếng “Phải”.

Lý Minh lập tức lớn tiếng: “Mọi người đều nghe thấy rồi chứ? Chị ta nói phát ban trên cánh tay là do bộ quần áo trên tay chị ta gây ra.”

Nhất định phải đợi quần chúng vây xem khẳng định lại là đã nghe thấy, Lý Minh mới quay đầu lại muốn bảo Hoàng Ly lấy bộ quần áo y hệt của cửa hàng mình xuống. Kết quả quay lại thì Hoàng Ly không biết đã đi đâu rồi. Cậu ta đành gọi Đổng Ba đi lấy.

Đổng Ba nhanh chóng mang quần áo đến đưa cho Lý Minh. Lý Minh không nhận, ngược lại gọi một người đang hóng chuyện ở đó lên: “Dì ơi, dì qua xem giúp cháu với.”

Bà dì được gọi tên sống rất gần cửa hàng họ, là cái loa phóng thanh nổi tiếng ở khu vực này, khả năng truyền tin xủa bà ta là số một. Người như vậy thường thích hóng hớt, cũng thích buôn chuyện. Gọi bà ta, bà ta nhất định sẽ đi lên.

Quả nhiên, bà dì mặt mày tươi cười tiến lại gần nhận bộ quần áo từ tay Đổng Ba theo sự chỉ dẫn của Lý Minh.

Cậu ta yêu cầu lật đến vị trí cổ áo: “Mọi người xem, chỗ này có nhãn hiệu của Thời trang Ánh Dương chúng tôi. Tất cả quần áo trong cửa hàng chúng tôi đều có nhãn hiệu này. Nếu không tin, mọi người có thể về xem thử đồ mình đã mua từ cửa hàng chúng tôi.”

Trong số những người đang hóng chuyện, có người cầm quần áo vừa mua về, cũng có người đang mặc trên người. Nghe cậu ta nói vậy, những người đang cầm bắt đầu lật ra xem. Người đang mặc trên người cũng nhờ người quen kiểm tra. Quả nhiên đều có một miếng vải nhỏ được may rất chắc chắn ở chỗ khuất. Trên đó vẽ một mặt trời nhỏ, còn viết bốn chữ Thời trang Ánh Dương.

“Có thật này.”

“Cái của tôi cũng có.”

“Ôi, bình thường không để ý nên không biết còn có cái mác nhỏ như vậy.”

Mọi người xì xào bàn tán, đều thấy ngạc nhiên với phát hiện này. Không ngờ cửa hàng quần áo này lại thú vị vậy, còn làm thêm một cái nhãn trên quần áo.

Tuy nhiên, người tinh mắt đã phát hiện ra sắc mặt của người phụ nữ gây rối lập tức tái mét, hoảng hốt bất an nhìn quanh quất. Ánh mắt lẩn tránh, rất có vẻ muốn bỏ chạy thục mạng.

“Dì ơi, dì xem bộ quần áo trên tay chị gái kia xem có biểu tượng của Cửa hàng Thời trang Ánh Dương chúng cháu không?”

Lý Minh làm sao có thể buông tha cho cô ta. Cậu ta nói chuyện với người khác rất ôn hòa, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào người phụ nữ gây rối.

“Tôi, tôi không cần xem nữa đâu…” Người phụ nữ lắp bắp muốn né tránh. Bà dì thích hóng chuyện không ngại chuyện lớn mà giật lấy bộ quần áo. “Không sao, dì xem cho cháu. Nếu có, mọi người đảm bảo giúp cháu lấy lại công bằng.”

Bà dì miệng nói vậy, nhưng ánh mắt thích thú xem kịch vui không hề che giấu một chút nào.

Bà ta kiểm tra kỹ lưỡng, cổ áo trống rỗng không có gì. Lý Minh lại chỉ ra vài vị trí khác, nói nhãn của họ cũng có thể được đính ở những vị trí này.

Nhưng đều không có.

Ánh mắt mọi người nhìn người phụ nữ gây rối đã thay đổi. Đến nước này chỉ cần không phải đồ ngu thì đều biết sự thật là gì. Chân người phụ nữ mềm nhũn suýt ngã quỵ. Cô ta nghĩ thầm, người kia chẳng phải thề thốt tuyệt đối y hệt sao? Sao tự nhiên lại xuất hiện cái nhãn mẹ gì vậy chứ!

“Tôi, tôi nhầm rồi.” Người phụ nữ cười gượng gạo, không thèm quan tâm đến bộ quần áo trong tay bà dì mà quay lưng muốn đi.

“Khoan đã…” Lời ngăn cản của Lý Minh chưa nói xong, đột nhiên nghe thấy ai đó la lên bên ngoài: “Công an đến!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn