Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 167

Tay nghề của chú Cát nhận được sự khen ngợi đồng lòng của mọi người. Lúc này trong cửa hàng vẫn còn khách, không thể vắng người trực được. Đổng Ba xung phong, anh ta ở ngoài tiếp khách, những người khác vào ăn cơm trước.

Hướng Thần liền để hộp cơm của anh ta sang một bên. Những người còn lại cùng nhau đi vào nhà kho, dựng một chiếc bàn vuông nhỏ cùng nhau ăn cơm.

Lý Minh và Đổng Bình mỗi người lấy một hộp, đều là hộp giữ nhiệt cỡ lớn nhất có thể chứa rất nhiều đồ ăn. Phần dưới cùng là cơm nén chặt, bên trên lần lượt xếp các loại thức ăn. Có một cốc nhỏ riêng để đựng canh, còn có nắp đậy kín để canh không hề bị đổ.

Phần của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu thì khác. Không phải món ăn khác, mà là cách đóng gói khác. Hướng Thần biết thói quen của Hứa Hằng Châu, anh không thích trộn đồ ăn và cơm ăn cùng nhau. Vì vậy Hướng Thần đựng món ăn của hai người vào một hộp, cơm vào một hộp riêng. Hai người chia nhau cùng ăn.

Lý Minh rất quen với sự thân mật của hai người này. Đổng Bình thì ít thấy, vừa ăn cơm vừa liếc nhìn họ vài lần.

Nhưng rất nhanh cô ấy không còn tâm trí để quan tâm đến chuyện khác nữa. Món ăn Hướng Thần mang đến quá ngon. Nước thịt của thịt kho khoai tây trộn với cơm ăn thơm đến mức có thể nuốt cả lưỡi, không cần đồ ăn kèm ăn hết nửa nồi cơm cũng được nữa. Các món khác cũng rất ngon. Mỗi món đều là món ngon họ chưa từng nếm thử.

Nghe Hướng Thần nói là món do đầu bếp mới tuyển của quán làm, Lý Minh liền nói: “Sau này không đến nhà hàng quốc doanh nữa. Tay nghề của đầu bếp này tuyệt vời quá, sau này cứ đến quán chúng ta ăn. Nhưng nếu có thể đưa cơm đến đây thì tốt quá, tôi bận quá không đi được.”

Hứa Hằng Châu liếc cậu ta một cái, trừng Lý Minh rụt cả cổ lại: “Được rồi, biết cậu thương em cậu mà. Tôi cũng có nói để em ấy đưa đến đâu…”

Hướng Thần lúc này mới nhận ra ý định của Lý Minh. Nhưng mặt khác cậu lại tỉnh táo vô cùng, lập tức nghĩ đến việc sau này họ có thể bán thêm cơm hộp. Nhưng công việc kinh doanh của quán bây giờ quá tốt, phát triển thêm sản phẩm mới cũng không kịp bán.

Nhưng có thể ghi nhớ. Đợi thời cơ đến có thể làm kinh doanh cơm hộp, cũng có thể làm thêm dịch vui giao hàng. Mặc dù bây giờ không có nền tảng giao hàng phù hợp, nhiều thao tác cũng không tiện lợi như thế hệ sau. Nhưng họ có thể cung cấp dịch vụ đặt bữa dài hạn cho khách hàng. Chỉ cần đặt trước, họ sẽ giao đúng giờ, lập thực đơn trước là được.

Hướng Thần vừa ăn vừa suy nghĩ, quá nhập tâm đến mức cơm dính lên mặt mà không hay biết. Hứa Hằng Châu buồn cười gạt chiếc đũa chọc vào mặt cậu: “Ăn cơm đi, nghĩ gì thế?”

Hướng Thần vẫn giận anh không chịu ra tay giúp đỡ, nhăn mũi cố ý nói: “Không nói cho anh biết, dù sao anh cũng sẽ không giúp em.”

Hứa Hằng Châu nhướng mày. Đây là giương móng vuốt với anh à? Xem ra con mèo nuôi thả ra chạy vài ngày, tính tình hoang dã hơn rồi.

Nhưng bộ dạng này của Hướng Thần cũng khá thú vị. Hứa Hằng Châu cười cười, cảm thấy quyết định này của mình là đúng. Hướng Thần bây giờ tự tin hơn rất nhiều.

Sau đó việc của quán ăn vặt dần đi vào khuôn khổ. Chú Cát là người quyết đoán, nhiều lúc có thể giúp Hướng Thần xử lý một số việc của quán ăn vặt. Dương Oánh Oánh cũng dần được rèn luyện, cơ bản những việc chạy bàn bên ngoài cô đều có thể lo liệu. Việc kinh doanh của quán ngày càng tốt, chuẩn bị thêm bao nhiêu đồ ăn cũng sẽ bán hết. Dì Hoàng đã cố gắng dậy sớm hết mức nhưng cũng không còn cách nào. Sớm hơn nữa ngay cả chợ sáng cũng chưa mở, dì không có chỗ để mua nguyên liệu. Vì vậy thường đến trưa, đôi khi thậm chí chưa hết giờ ăn trưa, đồ ăn trong quán đã bán sạch sành sanh. Ba người trong quán cũng bận tối mắt tối mũi, ước gì mình có thể phân thân thành vài người để dùng.

Đương nhiên, doanh thu cũng ngày càng cao. Ngày đầu tiên chỉ hơn một trăm, đến ngày thứ hai, vì bán được nhiều hơn tăng lên ba bốn trăm. Sau đó lại thành bốn năm trăm, cuối cùng ổn định ở khoảng sáu trăm. Đến mức này, trừ khi thuê thêm người tiếp tục bán bữa tối, hoặc phát triển những món có giá cao hơn, nếu không về cơ bản là mức doanh thu này rồi. Hướng Thần cũng nghĩ đến việc có nên thuê thêm người không. Chỉ ba người trong quán rất vất vả. Hướng Thần không phải là loại ông chủ bóc lột hút máu. Thà trả thêm tiền lương cho một nhân công nữa, để họ dễ thở hơn cũng được.

Nhưng Hứa Hằng Châu không cho phép. Anh vẫn nhớ, khi kinh tế cá thể mới xuất hiện vẫn trải qua một số trắc trở. Số lượng tuyển dụng không được quy định rõ ràng, thậm chí còn có vài người bị bắt vì thuê quá nhiều người phụ việc. Xét chính sách hiện tại, hai người là con số an toàn hơn.

Hiện tại quán ăn vặt đứng tên dì Hoàng, cửa hàng quần áo đứng tên Lý Minh. Mỗi cửa hàng đều có hai nhân viên phụ việc. Nếu muốn thuê thêm người phải đợi một thời gian nữa đã.

Sau khi Trung ương thảo luận sẽ có một quy định là “bảy trên tám dưới”. Tức là cho phép thuê dưới bảy người phụ việc thì không bị coi là tác phong tư bản chủ nghĩa. Vượt quá bảy người là có thể bị mời đi uống trà rồi.

Vì vậy quán ăn vặt muốn mở rộng quy mô có thể đợi đến lúc đó. Nhưng việc mở rộng quy mô của cửa hàng quần áo là cần thiết và không thể trì hoãn.

Hiện tại thủ đô đã có thêm nhiều hộ kinh doanh cá thể. Không biết đời trước thế nào, nhưng đời này, có lẽ do đám Hứa Hằng Châu khởi xướng, số lượng hộ kinh doanh cá thể ở Thủ Đô tăng trưởng nhanh chóng. Có người làm nghề gia truyền, mở ra là thương hiệu lâu đời. Biển hiệu treo lên, khách đến nườm nượp. Nhưng nhiều hơn là học theo Hứa Hằng Châu mở quán ăn vặt và cửa hàng quần áo. Quán ăn vặt thì còn đỡ, dù sao thị trường Thủ Đô lớn như vậy Hướng Thần họ cũng không thể chiếm hết. Tay nghề của dì Hoàng và chú Cát còn ở đó, người khác mở thêm bao nhiêu quán ăn cũng không ảnh hưởng đến họ.

Nhưng cửa hàng quần áo thì khác. Họ đã liên hệ với nhà máy gia công. Quần áo may sẵn từ nhà máy nhanh hơn hàng thủ công nhiều. Một lô quần áo lớn như vậy nếu chỉ bán ở một cửa hàng không biết phải bán bao lâu. Hơn nữa sắp chuyển mùa, cần bán quần áo xuân mỏng.

Nếu lô quần áo này không bán hết, sẽ bị tồn kho. Mặc dù năm sau vẫn có thể lấy ra bán lại, nhưng Hứa Hằng Châu muốn dòng tiền phải quay vòng. Những bộ quần áo này bị tồn không bán được, dù có giá trị thì trong mắt Hứa Hằng Châu vẫn là thua lỗ. Hơn nữa hiện tại thủ đô ngoài họ ra còn có thêm ba cửa hàng quần áo. Trừ một cửa hàng tương tự tiệm may cũ tiếp tục nhận đặt may, hai cửa hàng còn lại đều bán quần áo may sẵn như Cửa hàng Thời trang Ánh Dương. Quá đáng hơn là họ còn nhái kiểu dáng quần áo của Cửa hàng Thời trang Ánh Dương.

Thời đại này đừng có mà bàn về quyền sở hữu trí tuệ. Không thể không nói mức độ bảo vệ cho cái này rất yếu.

May mà Hứa Hằng Châu làm việc chu toàn, sớm đi xin đăng ký thương hiệu, sau đó lại may nhãn hiệu lên quần áo. Giống như thế hệ sau, đều ở những ch* k*n đáo như cổ áo sau. Chỉ thêm một miếng vải nhỏ, không chú ý sẽ không thấy. Nếu hai cửa hàng kia không gây rối thì còn tốt. Dù sao thị trường thủ đô rộng lớn như vậy, dù có thêm vài chục vài trăm cửa hàng cũng không thể chiếm hết. Không đến trước mặt anh làm trò ghê tởm, anh ăn thịt, người khác nhặt chút xương thì anh coi như không thấy. Nhưng nếu có ý đồ xấu, anh sẽ khiến người đó phải trả giá đắt.

Hôm nay thành phẩm nhà máy gửi đến anh đã xem qua. Chất lượng rất tốt, quả không hổ danh là một xưởng lớn có tiếng, tay nghề công nhân rất giỏi. Nhãn mác anh cũng đã kiểm tra ngẫu nhiên, hẳn là không có vấn đề gì.

Nhưng số lượng quá nhiều. Nếu chỉ bày bán trong cửa hàng thì ước tính phải bán đến tận mấy tháng sau, trong khi anh còn định nhập sớm đồ xuân nữa.

Hứa Hằng Châu nghĩ một lát. Cửa hàng quần áo hiện tại quả thực đang kiếm tiền rất ổn không lỗ nên anh không sợ tiền vào tay rồi không giữ được, có càng nhiều càng tốt. Chi bằng giờ tiện thể mở thêm chi nhánh luôn.

Chi nhánh đương nhiên không thể đăng ký tên Lý Minh nữa, chẳng lẽ lại không tuyển một nhân viên nào sao? Mà lén tuyển người ta tra ra thì Lý Minh sẽ toi đời.

Đương nhiên, cũng không thể tùy tiện giao cửa hàng cho người không đáng tin. Chỉ riêng tiền mặt bằng đã không ít, để người ta lừa một vố thì gay to.

Tìm tới tìm lui không có người thích hợp, Hứa Hằng Châu thậm chí còn muốn lấy tên Hà Viễn Phong. Đằng nào bị lừa một lần cũng là bị lừa, hai lần cũng là bị lừa, bị lừa thêm vài lần nữa anh ta sẽ quen thôi.

Nếu Hà Viễn Phong biết suy nghĩ của anh thì nhất định thà bị Cố Vân Chi đánh chết cũng phải xử lý tên phá hoại Hứa Hằng Châu này trước.

Tuy nhiên, nghề nghiệp hiện tại của Hà Viễn Phong không phù hợp, Hứa Hằng Châu chỉ nghĩ thoáng qua rồi tiếc nuối từ bỏ ý tưởng hay ho này.

Kinh tế cá thể hiện tại chủ yếu là để “người lao động nhàn rỗi có hộ khẩu chính thức” có việc làm. Vì vậy tốt nhất anh nên tìm người có hộ khẩu địa phương chưa có công việc.

Anh em nhà họ Đổng làm khá tốt, đặc biệt là Đổng Bình. Cô ấy rất lanh lợi, xử lý tình huống linh hoạt, Hứa Hằng Châu đã chuẩn bị sẵn tiền thưởng cho cô ấy rồi.

Nhưng Đổng Bình làm quản lý cửa hàng thì được, còn cho làm chủ thì Hứa Hằng Châu vẫn chưa tin tưởng cô ấy đến mức đó.

Vì vị trí này, Hứa Hằng Châu đã đau đầu rất lâu. Mặt bằng cửa hàng anh đã xem xong, chỉ còn chờ một người chủ đáng tin cậy.

Cuối cùng vẫn là Hướng Thần đưa ra một ý kiến cho anh: “Có thể nhờ ông Ngụy giúp đỡ, hiện tại ông không có việc làm mà. Dù sao cũng không cần ông trông coi cửa hàng, chỉ cần đứng tên là được.”

Quả thực, sau khi bác sĩ Ngụy trở về cũng lười mở tiệm thuốc nữa, ông tự mình tích trữ dược liệu tốt, chuyên làm thuốc viên và lên đơn thuốc bổ dành riêng cho cô giáo Đàm và những chiến hữu cũ trong nông trường. Cô giáo Đàm đi dạy, ông thỉnh thoảng khám bệnh cho người tìm đến nhờ, cũng không thu tiền mà dặn họ tự đi tiệm thuốc khác bốc, cuộc sống trôi qua khá an nhàn.

Hứa Hằng Châu nghe xong cũng cảm thấy khả thi, nhưng bác sĩ Ngụy không phải là người dễ thuyết phục.

Hướng Thần vỗ ngực nhận việc này. Cậu không đi tìm bác sĩ Ngụy, mà đi đường vòng tìm cô giáo Đàm, cầu xin bà giúp làm thuyết khách.

Cô giáo Đàm hỏi rõ tình hình, biết việc này không vi phạm chính sách nhà nước thì lập tức đồng ý. Buổi tối Hướng Thần còn cố ý mang thịt kho do chú Cát làm đến thăm hỏi, có cô giáo Đàm ở đó đương nhiên mọi việc đâu vào đấy.

Chi nhánh cửa hàng thời trang Ánh Dương khai trương rực rỡ. Để không cạnh tranh với cửa hàng gốc, hai cửa hàng ở hai hướng ngược nhau, nằm ở hai khu vực khác nhau.

Sau khi hỏi ý kiến Đổng Bình, Hứa Hằng Châu điều cô ấy sang bên đó làm quản lý cửa hàng, đương nhiên lương cũng tăng. Sau đó để cô ấy tuyển thêm hai người giúp việc, bên Lý Minh cũng mới tuyển thêm một cô gái trẻ.

Hai cửa hàng quần áo cứ như hai cỗ máy hút tiền. Sau khi lượng hàng bán ra tăng lên, doanh thu mỗi ngày nói ra đều khiến người ta kinh hãi.

Quán đồ ăn vặt dù sao cũng chỉ là buôn bán nhỏ, món há cảo thịt đắt nhất cũng không quá một đồng. Còn một bộ quần áo lại mười mấy đồng, thậm chí có cái bán được hai mươi đồng. Hai cửa hàng một ngày bán được trăm tám chục bộ là chuyện dễ dàng, doanh thu nói ra có thể làm người ta rớt quai hàm.

Công việc kinh doanh tốt như vậy không khiến người ta đỏ mắt mới là lạ. Rất nhanh, cửa hàng thời trang Ánh Dương đã gặp phải vụ tranh chấp đầu tiên kể từ khi mở cửa.

Một vị khách được cho là đã mua quần áo của bên họ tới cửa làm ầm ĩ, nói quần áo của họ là sản phẩm kém chất lượng mặc chưa đầy hai ngày đã hỏng. Hơn nữa trên người cô ta còn nổi mẩn đỏ, cô ta vừa khóc vừa làm loạn đòi họ bồi thường.

Chiếc áo người phụ nữ gây rối cầm trên tay đó có kiểu dáng giống hệt chiếc đang treo trong cửa hàng, nhưng ở nách bị rách toạc một lỗ lớn lộ ra những đường chỉ thừa lởm chởm.

Người phụ nữ kéo áo lộ cánh tay của mình ra cho mọi người xem, quả thật có những nốt mẩn đỏ li ti lan khắp da, dày đặc trông rất đáng sợ.

Chẳng mấy chốc người phụ nữ này đã lôi kéo được một nhóm người hiếu kỳ tụ tập, những người đang mua quần áo trong cửa hàng cũng dừng lại. Nếu quần áo ở cửa hàng này thực sự có vấn đề, chắc chắn họ không dám mua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn