Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 166

Dương Oánh Oánh bị dì Hoàng kéo vào quán vẫn còn chút mơ hồ. Dì Hoàng cười lấy đi hòn đá trên tay cô : “Con bé này cũng lớn gan thật. Nếu thực sự là kẻ xấu, cô gái nhỏ như con đánh lại được chắc?”

Mặt Dương Oánh Oánh đỏ bừng. Cô không nghĩ nhiều như vậy. Lúc đó đầu nóng lên liền cầm đá đi tới.

Mấy người trong nhà đều hiểu ý định của cô . Hướng Thần thật lòng cảm thấy cô gái nhỏ này rất tốt, sau này có thể bồi dưỡng thêm. Dì Hoàng càng cảm động, dù sao Dương Oánh Oánh là muốn đến “cứu” dì.

“Nào nào nào, để tôi giới thiệu một chút.” Hướng Thần đánh trống lảng, kéo Dương Oánh Oánh giới thiệu: “Đây là chú Cát, người mới đến, sau này là một thành viên của quán chúng ta.”

Dương Oánh Oánh nương theo đó gọi một tiếng “Chú Cát”. Chú Cát là người ít nói, gật đầu không nói gì, lại cúi đầu cạch cạch cạch băm nhân.

“Ngoài trời lạnh lắm phải không? Vào uống bát canh nóng đi.”

Sau chuyện vừa rồi, Hướng Thần gần gũi hơn với Dương Oánh Oánh, đối xử với cô không còn xa cách như nhân viên bình thường nữa. Cậu múc một bát canh nóng đưa cho Dương Oánh Oánh.

Dương Oánh Oánh vừa mừng vừa lo, vội vàng nhận lấy, rồi uống một ngụm theo lời giục giã của Hướng Thần. Nước canh còn hơi nóng vừa vào miệng lập tức xua tan cái lạnh khắp người. Ấm áp chảy xuống cổ họng, ấm dần đến dạ dày.

“Ngon không!” Hướng Thần tự mình múc một bát, chậm rãi thổi, thỉnh thoảng uống hai ngụm.

“Ngon ạ!” Dương Oánh Oánh gật đầu lia lịa. Không phải canh gà cô từng uống mà là một loại canh khác. Canh rất đậm đà, còn có một vị cô không gọi được tên , tóm lại là ngon.

Hướng Thần cười: “Là canh xương hầm chú Cát nấu, bên trong có thêm rong biển. Hôm nay chúng ta có thể bán thêm một món ăn nữa rồi.”

Chú Cát là người cậu chọn lúc tuyển người hôm qua, tay nghề rất giỏi. Người như vậy lại đến làm nhân viên bình thường ở quán ăn vặt bình thường của họ, Hướng Thần đương nhiên phải hỏi một chút.

Theo lời chú Cát, trước đây ông ấy từng làm thợ học việc ở sau bếp một nhà hàng lớn. Sau này nhà hàng tư nhân không được phép mở nên ông ấy thất nghiệp, hiện tại làm một số việc nặng kiếm sống qua ngày.

Ông ấy nói một cái là Hướng Thần hiểu ngay. Quán ăn vặt của họ không có gì để chú Cát phải mưu đồ cả. Với tay nghề của ông ấy, ngón nghề tủ của dì Hoàng e rằng ông ấy cũng chẳng thèm nhìn. Hướng Thần nghĩ, ông ấy muốn ở lại thì cứ ở lại. Có người hiểu nấu nướng giúp đỡ trong quán kiểu gì vẫn tốt hơn người không hiểu.

Sau đó cậu giữ chú Cát lại, tiễn những ứng cử viên khác đi. Vì quy trình tuyển người này của cậu, chú Cát có thể đã hiểu lầm, tưởng cậu muốn tuyển người làm bếp. Nên ông ấy hỏi Hướng Thần mình phải làm gì, có phải cũng làm bánh bao sủi cảo bán không.

Nếu tuyển đầu bếp chắc chắn không phải mức lương trên thông báo tuyển dụng kia. Nhưng chú Cát sẵn lòng làm những việc này,

Hướng Thần vui mừng còn không kịp, ngay lập tức bảo chú Cát làm thử một món tùy ý. Vừa rồi chỉ thấy ông ấy thái củ cải, chưa nếm thử tay nghề của ông ấy. Nếu tay nghề tốt, Hướng Thần không ngại tăng lương cho ông ấy, coi như thuê một đầu bếp.

Chú Cát trực tiếp chọn đậu phụ và cải thảo còn lại ở sau bếp, nấu một bát canh cải thảo không thể đơn giản hơn. Nhưng cách nêm nếm đó, tất cả gia vị cùng với lửa đều vừa vặn. Nước canh ngọt thanh, cải thảo mềm mại, ngay cả đậu phụ cũng mềm tan, chỉ một ngụm là trôi tuột xuống bụng.

Hướng Thần lập tức bị tay nghề của chú Cát chinh phục. Người như vậy đến nấu những món ăn đơn giản này ở quán ăn vặt của họ quả là lãng phí tài năng.

Hướng Thần quyết đoán nói với chú Cát, bảo ông ấy sau này giúp làm thêm một số món ăn để bán, có thể tăng lương cho ông ấy. Vì quy mô quán họ còn rất nhỏ, sự phân biệt giữa đầu bếp và người chạy bàn không rõ ràng lắm. Bình thường dì Hoàng cũng giúp bưng bê bát đĩa.

Những điều này đều đã nói với chú Cát. Hơn nữa, việc cậu tuyển người ban đầu là muốn san sẻ gánh nặng công việc cho dì Hoàng. Việc đi chợ mua nguyên liệu vào sáng sớm đằng nào cũng do chú Cát phụ trách, ông muốn gì thì tự do phát huy.

Chú Cát nhận lời ngay. Ý ông ấy là, dù Hướng Thần không nói, ông ấy cũng sẽ tự mình đi chọn nguyên liệu, tiện thể mua về cùng lúc không tốn công.

Hôm nay là ngày đầu tiên chú Cát đi làm. Hướng Thần cũng dậy sớm đến giúp. Lúc cậu đến, chú Cát đã tới rồi. Dì Hoàng không quen ông ấy nên không dám cho vào. Hướng Thần vội vàng đưa tiền mua nguyên liệu nấu ăn cho ông ấy, lại đẩy chiếc xe ba bánh nhỏ ra cho chú Cát đạp đi chợ.

Bát canh họ đang uống này chính là canh chú Cát nấu. Canh xương hầm rong biển. Xương ống chặt khúc cho vào nồi nấu, sau đó thêm rong biển đã sơ chế, cắt thành dải dài có chiều rộng bằng ngón tay nấu cùng trong canh xương.

Món mới họ thêm hôm nay chính là Mì Nước Hầm Xương. Lúc này Hướng Thần đang lấy thực đơn treo trên tường xuống viết thêm vào.

Mì Nước Hầm Xương định giá ngang với Canh Gà Hoành Thánh, nhưng phần ăn sẽ nhiều hơn một chút. Vì thịt bán đắt hơn bột mì, nhưng vì họ có độn thêm rong biển nên sẽ không nhiều hơn quá nhiều.

Uống xong canh xương hầm ấm nóng, Hướng Thần và Dương Oánh Oánh đều bắt tay vào giúp đỡ. Chú Cát ít nói nhưng làm việc rất nhanh nhẹn. Những việc nặng ông ấy đều làm hết, về cơ bản không để dì Hoàng và Dương Oánh Oánh đụng tay vào. Hai người họ chuyên tâm gói bánh bao, sủi cảo.

Hướng Thần cũng cùng làm với họ. Lần này họ chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn. Trên thớt còn có bột chú Cát nhào sẵn, đều se thành thanh tròn mập mạp. Đợi khách đến sẽ cắt thành từng đoạn nhỏ, một đoạn chính là lượng mì cho một bát. Lúc đó chú Cát sẽ tự tay kéo mì.

Đến sáu bảy giờ sáng, quán ăn vặt lần lượt có khách đến. Đây đều là khách quen,họ đến nơi thì quen đường quen lối nói với Dương Oánh Oánh đang đứng trước lồng hấp là mình muốn loại bánh bao gì. Sau đó tự mình rót bát nước nóng, ngồi ngay trong quán ngấu nghiến ăn thơm lừng. Cũng có người do dự xem nên ăn gì. Không phải không biết ăn gì, mà là món nào cũng muốn ăn, mỗi lần đến đều phải trải qua một lần lựa chọn khó khăn.

Nhìn vào thực đơn một lúc, có người phát hiện ra: “Ông chủ nhỏ, hôm nay có thêm mì kéo sợi à.”

Hướng Thần cười tiếp lời: “Vâng, Mì Nước Hầm Xương có thêm rong biển. Quý khách có muốn thử không?”

“Vậy cho một bát đi.” Vị khách đó lập tức động lòng.

Thủ Đô không gần biển nên người ở đây không ăn rong biển nhiều. Có người cảm thấy quá tanh không quen ăn, nghe nói có rong biển liền dẹp ý định gọi món đó, vẫn gọi những món ăn cũ như hoành thánh, sủi cảo, v.v. Có người gọi món, chú Cát lập tức dừng việc nấu hoành thánh, lấy một khúc bột nhỏ vừa cắt gần như biểu diễn kỹ thuật kéo mì trước mặt mọi người khiến một loạt khách đang ăn đứng hình. Sợi mì kéo xong vừa mảnh vừa dài quăng vào nồi nước sôi, chỉ lát sau là nấu xong. Vớt bằng rây rồi đặt vào bát đã múc sẵn nước hầm xương, đi kèm còn có vài cọng rau xanh đã chần nóng. Cuối cùng ông ấy dùng chiếc đũa dài đặc chế vớt một đũa rong biển từ nồi canh trải lên trên mì.

Hướng Thần bưng bát mì đặt trước mặt khách: “Quý khách ăn cay không ạ? Dầu ớt này là quán tự làm, quý khách muốn ăn có thể tự thêm.”

Vị khách nhìn chằm chằm vào bát mì ngây người một lúc, gật đầu trong vô thức. Rồi lại bị mùi thơm xộc thẳng vào mũi làm tỉnh cả người. Rút một đôi đũa từ ống đũa, vị khách hăm hở ăn ngay. Sợi mì rất mảnh nhưng không hề bở, ngược lại mịn màng dai ngon. Vì đủ mảnh, hương vị nước dùng dường như thấm hoàn toàn vào sợi mì, đầy miệng là vị tươi ngon của canh hầm xương cộng thêm mùi thơm thoang thoảng của mì. Ăn vào hoàn toàn không ngấy, ngược lại k*ch th*ch mở rộng vị giác. Vị khách này ăn không ngẩng đầu lên, từng đũa mì nhét vào miệng dường như không cần nhai, khiến những vị khách bên cạnh nuốt nước bọt liên tục.

Có một người đàn ông trông hơi đô con vỗ vai vị khách đó: “Anh bạn, mì này ngon không? Rong biển có tanh không?”

Những người thường xuyên đến quán ăn vặt đương nhiên điều kiện gia đình không tệ. Giống như anh chàng đô con này hầu như ngày nào cũng đến. Và nghe giọng anh ta là từng ăn rong biển rồi, chỉ là không quen mùi vị đó.

Vị khách đó nghe vậy gắp một cọng rong biển nếm thử, mắt lập tức sáng lên. Lại cuộn hai cọng nhét vào miệng mới nói: “Không tanh, không tanh chút nào, ngon lắm.”

Rong biển nấu với canh hầm xương không giòn như trộn gỏi mà hơi mềm nhũn, nhưng độ dai vốn có của nó lại không khiến nó tan ra. Ngược lại nó đem đến một cảm giác đặc biệt khác lạ.

Anh chàng đô con nghe vậy, không nói hai lời gọi luôn một bát mì kéo sợi. Những vị khách khác dường như phản ứng lại ào ạt gọi mì. Chỉ có một vài người kiên định chọn món ăn mình yêu thích.

Tốc độ của chú Cát rất nhanh, nhưng nhanh đến mấy cũng không kịp với tốc độ khách đến. Sau đó quán đầy kín chỗ ngồi, khách phải ôm bát đứng ăn. Dầu ớt cũng nhận được nhiều lời khen. Có người ăn hoành thánh cũng không nhịn được thêm một chút, bị cay đến hít hà mà vẫn cười khúc khích.

Cuối cùng số mì đã chuẩn bị trong quán bán hết sạch. Những vị khách còn lại đành tiếc nuối chọn những món khác. May mà những món khác cũng ngon không kém, trên mặt mọi người đều là nụ cười hạnh phúc vì được ăn ngon.

Cuối cùng qua giờ ăn sáng, có thời gian thay phiên nghỉ ngơi. Hướng Thần cùng mấy người lần lượt ăn một chút. Sau đó lại bắt đầu bận rộn chuẩn bị cho buổi trưa.

Buổi trưa họ ăn sớm hơn một chút, để tránh trùng giờ ăn lại không có thời gian. Chú Cát xào rau và hấp cơm, thịt kho khoai tây, thịt lát hầm củ cải, hẹ xào trứng, cải thảo xào giấm, còn có canh rong biển, rất thịnh soạn. Những món này là Hướng Thần yêu cầu. Sáng sớm Hứa Hằng Châu đã đi đến cửa hàng quần áo bên đó. Nghe nói lô quần áo đầu tiên sẽ được giao hôm nay. Hướng Thần ước tính họ cũng rất bận, không có thời gian ăn. Những món này đều được làm với lượng nhiều, phải đựng bằng chậu. Chú Cát vừa nấu xong, Hướng Thần liền dùng hộp cơm lớn mang theo đóng năm suất cơm trưa cho mỗi người họ một suất. May mà nhà cậu có nhiều hộp cơm, chỉ là đi xe đạp thường không tiện mang đi lắm. Cậu dứt khoát đạp chiếc xe ba bánh nhỏ đi qua.

Cửa hàng quần áo bên đó không bao cơm. Lý Minh là ông chủ, đôi khi sai hai nhân viên dưới quyền chạy đi mua đồ ăn ở nhà hàng quốc doanh cho mình. Hai anh em nhà Đổng đều được gia đình mang cơm đến cho. Họ bây giờ cũng được coi là trụ cột gia đình. Mỗi trưa gia đình đều sắp xếp một đứa trẻ mang cơm đến cho họ.

Lúc Hướng Thần đến, cửa hàng quần áo vừa tiễn vài vị khách đi, không còn mấy người trong cửa hàng. Đến giờ ăn, họ cuối cùng cũng được thư giãn một chút.

“Ông chủ nhỏ, anh đến rồi.” Nhân viên phụ việc Đổng Bình đi vào kho chứa đồ phía sau lấy quần áo, vừa hay chạm mặt Hướng Thần liền chào hỏi cậu: “Ông chủ lớn cũng có ở đây đó, em đi gọi anh ấy nhé?”

Cô gái Đổng Bình này rất lanh lợi. Cô ấy đã sớm nhận ra người làm chủ ở cửa hàng này là Hứa Hằng Châu. Bình thường cô đều gọi Hứa Hằng Châu là “Ông chủ lớn”, Lý Minh là “Ông chủ”, Hướng Thần là “Ông chủ nhỏ”. Dương Oánh Oánh là lần nọ mấy người họ đi ăn ở quán ăn vặt nghe cô ấy gọi Hướng Thần như vậy liền gọi theo.

Bây giờ ai cũng gọi như vậy, ngay cả chú Cát, sáng sớm muốn gọi cậu cái gì cũng xưng hô là “Ông chủ nhỏ”. Khách hàng nghe thấy cũng gọi theo là Ông chủ nhỏ.

Hướng Thần dừng xe ba bánh, thấy hai tay cô ấy không rảnh, vội vàng nói: “Không cần đâu, cô cứ làm việc đi. Tôi mang đồ ăn đến cho mọi người.”

Ánh mắt Đổng Bình lướt qua hộp cơm cậu đang cầm. Hộp giữ nhiệt lớn hình trụ, rõ ràng là mỗi người một hộp. Cô ấy lập tức biết mình cũng có phần, vui vẻ đáp một tiếng rồi ôm quần áo chạy ra phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn