Lúc Dương Oánh Oánh về đến nhà, vẫn chưa qua giờ ăn trưa. Đi bộ từ đầu hẻm vào sân nhỏ nhà mình, dọc đường cô còn ngửi thấy mùi thức ăn từ nhiều nhà. Mùi này khác với mùi cô ngửi thấy ở quán ăn vặt Ánh Dương. Mùi ngô tẻ nhạt, đó là nhà ai đang nấu cháo ngô sệt. Mùi bột thanh đạm xen lẫn vị chát, đó là nhà ai hấp bánh bột hỗn hợp. Mùi mặn gắt xộc thẳng vào mũi, đó là nhà ai đang xào dưa muối. Những mùi này là thức ăn Dương Oánh Oánh đã ngửi và ăn từ nhỏ đến lớn.
Trước khi đi làm ở quán ăn vặt, Dương Oánh Oánh chưa từng nghĩ những mùi này có gì không ổn. Bây giờ cô hiểu ra, thức ăn thực ra có thể làm được thơm hơn rất nhiều.
Cô ấy không kìm được nhớ lại cách chế biến của dì Hoàng. Cũng là xào dưa muối nhưng sẽ ngâm nước trước rồi cho thêm dầu mè để xào, dưa muối sẽ giòn và ngon miệng. Hoặc có thể thái sợi, trộn dầu ớt để làm gỏi lại càng thơm cay đậm đà. Chứ không phải như mùi cô ngửi thấy, rõ ràng là tiếc dầu tiếc mỡ, ăn một miếng dưa muối mặn chát đó là có thể nuốt hết nửa bát cháo xuống.
“Oánh Oánh à, tan ca rồi sao? Cầm gì trên tay thế?”
Trong lúc thất thần, cô đã đến sân nhỏ nhà mình. Dì Phương ở nhà bên cạnh đang múc nước rửa bát, thấy cô liền hỏi một câu. Tay vẫn làm việc không ngừng, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cái bát có đậy đĩa trên tay cô.
Mì trộn rất thơm. Vì đã hơi nguội nên mùi thơm không còn nồng đậm như vậy, nhưng mùi thịt dù chỉ thoát ra một chút cũng đủ khiến người ta hít hà, nhanh chóng tìm ra nguồn gốc mùi thơm.
Dương Oánh Oánh biết không thể giấu, dứt khoát cười tươi nói: “Hôm nay đồ trong quán lại bán hết sạch rồi. Chủ thuê tốt bụng cho cháu ở lại ăn cơm. Nửa bát mì trộn còn sót lại cuối cùng cũng cho cháu luôn.”
“Ôi, vậy chủ quán bên cháu thật sự rất tốt đó.” Giọng điệu của dì Phương mang theo sự ghen tị không che giấu, còn có một ít hối hận.
Bà ấy có một cô con gái tuổi tác cũng sêm sên Dương Oánh Oánh. Lúc Lý Minh sắp xếp tuyển người, con gái bà ấy cũng muốn đi thử. Nhưng dì Phương lại cảm thấy đó là việc mất mặt, không chừng ngày nào đó lại xảy ra chuyện làm liên lụy đến nhà mình. Bà ấy kiên quyết không cho con gái đi.
Kết quả Dương Oánh Oánh đi làm cho người ta, cuộc sống tốt hơn biết bao nhiêu. Chủ thuê không những không xảy ra chuyện gì, mà việc kinh doanh ngày càng phát đạt. Có lần bà ấy đi ngang qua đó chỉ liếc nhìn từ xa một cái, trước cửa quán đông nghịt người, vừa nhìn là biết chủ quán sắp kiếm được số tiền lớn!
Dì Phan ở nhà khác trong sân cũng xán lại nói chuyện với Dương Oánh Oánh: “Oánh Oánh à, dì nghe nói quán cháu hôm nay dán thông báo tuyển người. Trên đó nói còn bao cơm nữa đúng không?”
Dương Oánh Oánh gật đầu: “Đúng vậy ạ. Chỉ cần còn làm việc ở quán vào giờ ăn, ông chủ nhỏ sẽ cho ăn ở quán.”
Dì Phan và dì Phương hít một hơi sâu, mắt sáng rực lên. Những lời Dương Oánh Oánh nói lúc nãy họ đều nghe thấy. Cô ăn xong ở quán về, chủ quán còn tặng cô nửa bát mì trộn còn sót lại. Họ ngửi là biết bên trong chắc chắn có thịt. Cơm nước ở quán đó ngon lành cao cấp đến mức nào chứ!
Dì Phương không rửa bát nữa mà ném thẳng vào chậu, lau tay vào tạp dề, bước đến nắm lấy tay Dương Oánh Oánh: “Oánh Oánh à, cháu và con Quyên nhà dì lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm rất tốt đúng không. Cháu xem, quán cháu tuyển người, cháu nói với chủ quán một tiếng để con bé cũng đến làm đi. Cháu đi làm sớm như vậy, hai đứa con gái đi cùng nhau có phải tốt hơn không.”
Dì Phan sốt ruột, xông lên đẩy dì Phương ra: “Bà làm cái gì vậy! Tôi là người hỏi về tuyển dụng trước!”
Nói xong lại mặt đỏ tía tai nói với Dương Oánh Oánh: “Oánh Oánh à, cháu đừng nghe lời bà ấy. Con Diễm Hồng nhà dì rất tháo vát. Cháu biết đấy, nó từ nhỏ đã giỏi việc bếp núc rồi. Người như vậy cháu giới thiệu với chủ nhà cháu mới có hy vọng được tuyển chứ.”
Dương Oánh Oánh lúng túng. Điều kiện gia đình cô không tốt, từ khi cha cô mất, gia đình cũng không có đàn ông trụ cột nữa. Cô luôn ở vị trí thấp nhất trong sân. Chưa bao giờ hai dì này cầu xin cô như vậy.
“Không, cháu không quyết được việc này. Hơn nữa ông chủ nhỏ cần tuyển đàn ông cơ…” Dương Oánh Oánh bất lực nói.
Dì Phương phản ứng nhanh, bà ấy trực tiếp phớt lờ câu trước của Dương Oánh Oánh, lập tức nói: “Thằng Quốc Kiến nhà dì cũng đang rảnh mà. Để nó đi cũng được.”
Dì Phan tiếp lời, cũng muốn giới thiệu con trai nhà mình. Những gia đình như họ nếu có hai ba đứa con là ít, bốn năm đứa là rất bình thường. Nhưng thế nên luôn có những đứa con không tìm được việc làm. Chẳng trách nhà nước phải đưa thanh niên tri thức xuống nông thôn là vậy.
Một trong những lý do là thành phố không nuôi nổi nữa. Hộ khẩu thành phố mỗi tháng đều được cấp lương thực, nhưng nếu không có việc làm thì có phần ăn cũng không có tiền mua. Không nuôi sống được bản thân, nhà nước cũng không thể nhìn họ chết đói.
Hơn nữa, thanh niên thất nghiệp lang thang trên phố gây áp lực lớn cho trật tự trị an, thà để họ xuống nông thôn làm nông còn hơn.
Nói đi nói lại, khu vực Dương Oánh Oánh sống đều là những gia đình có điều kiện không tốt. Nhà ai mà không có vài thanh niên đang chờ việc, chẳng trách ai cũng tìm cô nhờ vả.
Dương Oánh Oánh đâu dám hứa hẹn lung tung. Thân phận cô là gì cô hiểu rất rõ, chỉ là người phụ việc lấy đâu ra mặt mũi lớn đến mức ông chủ nhỏ phải nghe lời cô.
“Không được đâu các dì.” Dương Oánh Oánh vẻ mặt khó xử: “Hôm nay thông báo tuyển dụng dán ra xong đã có rất nhiều người đến. Ông chủ nhỏ nói đủ người rồi. Chiều nay sẽ tổ chức phỏng vấn gì đó, chắc là chọn trong số những người đó rồi. Thông báo tuyển dụng cũng gỡ xuống rồi.”
Nghe nói cô không giúp được, sắc mặt hai dì lập tức không tốt. Dì Phan hất tay bỏ đi luôn. Dì Phương khôn khéo hơn nhiều, tiếp tục nói năng ôn tồn với Dương Oánh Oánh: “Oánh Oánh à, quán cháu làm ăn tốt như vậy. Nếu lần sau tuyển người nữa, cháu nhớ nói với dì một tiếng nha. Dì cảm ơn cháu trước.”
Việc này thì không thành vấn đề. Nếu ông chủ nhỏ muốn tuyển thêm người kiểu gì cũng phải dán thông báo, cô chỉ cần về báo một tiếng là được. Dương Oánh Oánh liền gật đầu đồng ý.
Dì Phương lúc này mới hài lòng tiếp tục rửa bát. Dương Oánh Oánh bưng bát, vừa định đẩy cửa vào thì đột nhiên nghe thấy ai đó gọi cô từ phía sau: “Chị, chị về rồi à?”
Dương Oánh Oánh quay đầu lại, thấy là em gái thứ ba của mình, Dương Dung Dung. Cô bé đang xách một cái giỏ, vừa từ ngoài về. Không đợi Dương Oánh Oánh nói, Dương Dung Dung lại như pháo rang nói hết những gì Dương Oánh Oánh muốn hỏi: “Em đi đưa cơm cho mẹ rồi. Trưa nay em nấu cháo, đưa một bát nóng hổi cho mẹ. Thằng Dương Mậu ăn xong chạy mất tăm rồi. Chị đợi nó về mắng nó đấy nhé.”
Dương Oánh Oánh lo lắng nói: “Miêu Miêu ở nhà một mình à?” Nói xong vội vàng chạy vào nhà.
“Chị đừng lo, em bảo nó nằm trên giường đừng xuống. Chỉ một lát thôi, không sao đâu.” Dương Dung Dung hét lên ở phía sau.
Dương Oánh Oánh đã vào nhà. Ánh sáng trong nhà rất tối. Căn nhà nhỏ bảy tám mét vuông là nơi sinh sống của cả gia đình họ.
Mở tấm vải thô làm rèm cửa ở giữa ra, em gái út Dương Miêu Miêu quả nhiên ngoan ngoãn nằm trên giường không nhúc nhích. Vừa nhìn thấy cô, con bé lập tức ngửa mặt cười với cô: “Chị cả, em ăn no rồi, không động đậy gì luôn.”
“Thấy chưa, em bảo không sao mà…”
Dương Oánh Oánh mặc kệ tiếng lầm bầm của em gái lớn phía sau, cẩn thận đặt cái bát lên chiếc bàn hỏng dựa vào tường trong nhà, sợ bát rơi xuống.
“Chị ăn cơm chưa? Trong bát này là gì? Cái bát này mới thật, chị lấy ở đâu vậy?” Dương Dung Dung lại nói một tràng không ngừng nghỉ.
Dương Oánh Oánh mở cái đĩa đậy trên bát ra, mùi thịt thơm lừng lập tức tỏa ra.
Dương Dung Dung reo lên “Oa”, liên tục nuốt nước bọt nhìn hơn nửa bát nhỏ mì trộn đó. Dương Miêu Miêu cũng reo lên theo chị “Oa” một tiếng như thể đang chơi trò chơi. Con bé không được động đậy nên cứ nằm trên giường không dậy, nhưng cái mũi nhỏ vẫn hít hà cố sức ngửi mùi thịt thơm trong không khí.
Lúc con bé sinh ra, ba Dương đã mất rồi. Nó chưa từng được sống qua ngày tháng tốt đẹp nào, lớn như vậy rồi mà chưa nếm được mùi thịt được mấy lần.
Dương Oánh Oánh nhìn bộ dạng của các em gái, lòng chợt se lại, nhưng lại ngay lập tức tràn đầy hy vọng. Sau này sẽ tốt hơn. Chẳng phải cô đã mang được đồ ăn ngon về rồi sao? Sau này cô còn tự mình kiếm được tiền mua những thứ tốt này cho người nhà ăn nữa.
Dương Oánh Oánh lấy một chiếc đũa, gắp một chút xíu thịt băm đưa đến miệng Dương Dung Dung. Dương Dung Dung lập tức há to miệng ăn hết chỗ thịt đó, vẻ mặt thỏa mãn thưởng thức.
Dương Oánh Oánh lại gắp một chút thịt băm, lần này cho Dương Miêu Miêu ăn. Đi về cả quãng đường, mì trộn chỉ còn sót lại một chút hơi ấm nhưng hương vị không tệ. Con bé vừa nếm được mùi vị, mắt híp lại vì sung sướng.
“Chị, cái này ngon thật, ở đâu ra vậy?” Dương Dung Dung nuốt nước bọt nhìn cái bát, nhưng không đòi ăn thêm. Đây là để dành đợi mẹ về ăn cùng.
“Là ông chủ nhỏ chỗ chị cho.” Dương Oánh Oánh cười nói: “Ông chủ nhỏ chỗ chị rất tốt. Trưa nay thực ra chị nên về nhà ăn cơm, nhưng anh ấy vẫn giữ chị ở lại quán ăn. Lại còn là mì sợi trắng ăn chung với cái món trộn này, thơm không tả nổi.”
Dương Dung Dung nghe mà mắt mở to. Mãi lâu sau mới hoàn hồn, nói lớn: “Chị, sau này em cũng muốn đến quán chị làm việc.”
“Vậy phải cố gắng học hành rồi.”
Dương Oánh Oánh khuyến khích: “Chị đang học nghề với đầu bếp ở quán. Sau này có cơ hội chị dạy em. Em luyện tập nhiều vào, đợi em đủ mười tám tuổi có thể đi làm được rồi.”
Dương Dung Dung gật đầu lia lịa, ước gì mình lớn nhanh qua đêm để có thể đến làm phụ việc ở cửa hàng tốt nhất mà chị cô bé đang làm.
Buổi tối, mẹ Dương và Dương Mậu về nhà, thấy thứ Dương Oánh Oánh mang về đều rất mừng rỡ. Mẹ Dương nhắc đi nhắc lại vài lần, bảo Dương Oánh Oánh làm việc chăm chỉ, sau này nhớ đền đáp chủ quán. Nửa bát mì trộn đó tất nhiên nhà Dương không thể để trộn thêm mì vào được. Mẹ Dương thêm chút nước vào nồi đất, đổ hết mì trộn vào. Ngay cả đáy bát cũng tráng nước vài lần, rồi đổ vào nồi đất, nấu thành một bát canh thịt.
Mì trộn vốn đã hơi mặn để trộn thêm mì cho đậm vị, mẹ Dương lại thêm chút muối nữa. Canh thịt nấu ra độ mặn vừa phải, năm người trong nhà, mỗi người chia được hơn nửa bát nhỏ, lợi hơn nhiều so với việc ăn không như vậy.
Dương Oánh Oánh nói trưa đã ăn rồi, nhất quyết không chịu ăn nữa. Mẹ Dương cũng không chịu ăn, liền chia hết cho các em. Nhìn người nhà mừng rỡ ôm bát, Dương Oánh Oánh càng quyết tâm nhất định phải làm tốt ở quán, nhất định phải nghe lời ông chủ nhỏ.
Sáng sớm hôm sau, Dương Oánh Oánh đến quán làm việc. Lúc này mới bốn năm giờ sáng, cô đến để giúp gói bánh bao, sủi cảo. Nếu nguyên liệu làm nhân chưa xử lý xong còn phải giúp xử lý nguyên liệu.
Đi đến cửa, nghe thấy tiếng người nói chuyện trong quán, Dương Oánh Oánh dừng bước. Lúc này trong quán đáng lẽ chỉ có một mình dì Hoàng thôi chứ, sao lại có giọng đàn ông. Dương Oánh Oánh bị tưởng tượng của mình làm cho cả người run lên. Cô cắn răng nhặt một hòn đá bên cạnh lên nắm chặt rồi rón rén đi đến cửa, muốn ghé mắt vào khe cửa xem tình hình bên trong.
Kết quả vừa đi đến cửa, cánh cửa bật mở từ bên trong. Khuôn mặt Hướng Thần xuất hiện trước mặt Dương Oánh Oánh: “Chú Cát nói có người bên ngoài, tôi nghĩ chắc là cô đến rồi. Sao lại đứng ngoài mà không vào, ê cô cầm hòn đá làm gì thế?”
Tác giả có lời muốn nói:
Nhiều năm sau, phóng viên phỏng vấn Dương Oánh Oánh: “Nghe nói có nhiều doanh nghiệp trả lương cao để lôi kéo bà. Điều gì đã khiến bà kiên trì ở lại Tập đoàn Ánh Dương, có phải Tổng giám đốc Hướng đã cho bà lợi ích gì không?”
Dương Oánh Oánh: “Cũng không có gì, thực ra chỉ là nửa bát mì trộn.”
Phóng viên: “???”
Món trộn thần tiên gì thế, làm bằng vàng sao?!