Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 164

Hướng Thần như vịt bị lùa lên giá*, tiếp nhận công việc phát triển tiếp theo của quán ăn vặt. Bài tập về nhà đêm đó đều bị gác lại. Cậu thức suốt đêm soạn một bản kế hoạch tương lai, rụt rè mang đi cho Hứa Hằng Châu xem.

*Chú thích lùa vịt lên giá là thành ngữ ám chỉ việc bắt người khác làm việc quá khả năng

Hứa Hằng Châu bị tinh thần này của cậu làm kinh ngạc. Anh xem xét kỹ bản kế hoạch của Hướng Thần, phát hiện mặc dù có vài vấn đề nhỏ về định hướng, nội dung cũng còn thiếu sót nhưng không thiếu những điểm sáng. Xét thêm Hướng Thần là người mới, bản kế hoạch này rất đáng xem rồi.

“Thế nào?” Hướng Thần chăm chú nhìn Hứa Hằng Châu, mong anh đưa ra lời khuyên.

Cậu thực sự rất bất an, sợ rằng quán ăn vặt sẽ phá sản trong tay mình. Như vậy thì quá có lỗi với Hứa Hằng Châu, dì Hoàng và những người khác.

Thực ra sâu bên trong Hướng Thần luôn cảm thấy hơi tự ti. Cậu cảm thấy việc học của mình không tốt, năng lực cá nhân không nổi bật. Ngoại trừ một khuôn mặt đẹp thì dường như không có chỗ nào ưu tú hơn người khác. Ngay cả khuôn mặt cũng là cha mẹ cho.

Nếu không phải nhà cũ đột nhiên được bồi thường giải tỏa, cậu có lẽ cũng giống những sinh viên đại học bình thường khác, khó khăn giản dị mà học hết đại học. Thậm chí vì vấn đề gia cảnh, cậu còn vất vả hơn sinh viên bình thường. Ngay cả sau này có tiền, số tiền đó cũng không phải do cậu tự kiếm được.

Vì vậy Hướng Thần không tự tin vào năng lực của mình. Đưa ra ý tưởng thì còn được, bảo cậu ra quyết định cho hướng đi tương lai của một cửa hàng, Hướng Thần ngay lập tức hoảng loạn.

Vì vậy cậu mới thức đêm soạn kế hoạch, mong Hứa Hằng Châu đưa ra câu trả lời chắc chắn, ít nhất cũng an ủi được phần nào. Tuy nhiên Hứa Hằng Châu lần này cực kỳ lạnh lùng. Anh xem xong bản kế hoạch của cậu lại không nói gì cả, cười tủm tỉm trả lại xấp giấy đó cho cậu với vẻ mặt đầy thâm sâu khó lường. Điều này càng khiến Hướng Thần bối rối hơn.

“Ơ không, cái này của em có ý nào dùng được không? Anh nói cho em biết với.” Hướng Thần lo lắng nói.

Hứa Hằng Châu vẫn giữ vẻ mặt tươi cười: “Đã nói giao cho em quản lý rồi. Anh không can thiệp, tự em quyết định.”

Hướng Thần bất lực nhìn anh, khóe mắt rũ xuống, vẻ tủi thân bất lực đó khiến Hứa Hằng Châu suýt mềm lòng.

Cuối cùng anh cố giữ vững, vỗ vai Hướng Thần khích lệ: “Cố lên, anh tin em làm được.”

Hướng Thần nắm chặt tờ giấy trong tay đến nhăn nhúm: “Chính em còn chẳng tin em, anh lấy đâu ra sự tự tin đó vậy…”

Nói thì nói vậy, Hứa Hằng Châu không chịu giúp, Hướng Thần chỉ có thể cắn răng tự mình làm.

Tiến độ học tập của cậu đã vượt qua các bạn cùng lớp. Hơn nữa nền tảng cậu vững chắc, một số môn học cơ bản thực ra không cần thiết phải tiếp tục theo học. Cậu dứt khoát xin nghỉ đi lo việc của quán ăn vặt. Dù sao vẫn còn các lớp học phụ đạo nhỏ, để phối hợp với thời gian của các giáo sư thì thường sắp xếp vào buổi tối hoặc cuối tuần, không cần lo lắng sẽ bỏ lỡ việc học.

Ban ngày khi không có tiết, Hướng Thần lại chạy đến quán ăn vặt, sợ rằng chỉ lơ là một chút sẽ xảy ra chuyện gì đó. Dù cậu chỉ đến giúp bưng bê bát đĩa cũng được.

Đồng thời, bản kế hoạch cậu làm cũng bắt đầu được triển khai. Đầu tiên là viết thông báo tuyển dụng dán ở bên ngoài. Dựa trên tình trạng của quán ăn vặt, yêu cầu ứng viên là nam giới, sức khỏe tốt, không được mù tịt về việc bếp núc. Đây đều là những yêu cầu cơ bản.

Hai cửa hàng của họ mở ra bây giờ cũng dần dần nổi tiếng. Nghe nói nơi khác cũng mở những cửa hàng khác như cửa hàng bánh ngọt, thịt kho, đều là tay nghề gia truyền, việc kinh doanh đều rất tốt mà cũng không thấy công an bắt họ. Ngược lại chính sách tuyên truyền ngày càng lan ra rộng hơn. Vì vậy Hướng Thần tuyển người bây giờ dễ dàng hơn rất nhiều so với lúc đầu.

Thông báo chưa dán lên được bao lâu đã có vài người đến, đều bị mức lương và phúc lợi trên thông báo của cậu thu hút. Từng người một bước vào là hỏi ngay: “Thật sự có thể trả lương cao như vậy sao? Thật sự bao ăn sao? Ăn có no không?”

Hướng Thần chỉ có thể liên tục trả lời: “Thật, thật, thật, đều là thật.”

Dương Oánh Oánh đã ăn ở quán hai ngày rồi. Cô gái nhỏ này rất biết điểm dừng. Mặc dù Hướng Thần nói cô cứ ăn tùy ý, nhưng cô thường không ăn uống vô độ, vớ được bữa ăn nhân viên miễn phí là ăn ngấu nghiến. Cô thường chỉ ăn no bảy tám phần là sẽ ngừng lại, hơn nữa cũng không chọn món đắt nhất. Thường thì cô chỉ ăn hai cái bánh bao và thêm một suất hoành thánh. Tuyển thêm một nhân viên nam thì xét về sức ăn chắc chắn sẽ hơn Dương Oánh Oánh. Đương nhiên Hướng Thần cũng không bận tâm chút thêm vào đó, chỉ cần chăm chỉ chịu khó là được.

Mấy người đến xin việc rồi, Hướng Thần liền xé thông báo tuyển dụng bên ngoà rồi bảo những người này muộn một chút hãy đến phỏng vấn. Bây giờ cửa hàng vẫn cần phải bán hàng, cậu sẽ phỏng vấn chọn một người trong số họ sau.

Đây miễn cưỡng cũng coi là một bài kiểm tra. Nếu không thật lòng muốn đến làm ở quán họ, nghe nói phải cạnh tranh với nhiều người như vậy thì có lẽ sẽ không muốn đến nữa, loại bớt vài người cũng tốt. Hướng Thần rất đau đầu về việc chọn người. Cậu luôn cảm thấy mình nhìn người không chuẩn.

Có đau đầu cũng vô ích, hai nhân viên trong quán cũng không giúp được cậu. Dì Hoàng tay nghề tốt nhưng quá thiếu chủ kiến, để dì quyết định thì thực sự làm khó dì, chỉ có thể để Hướng Thần tự làm.

Việc kinh doanh của quán hôm nay vẫn tốt như mọi khi. Dì Hoàng làm thêm nhiều đồ hơn hôm qua, Dương Oánh Oánh cũng giúp đỡ rất nhiều. Cô gói bánh bao sủi cảo không nhanh và không đẹp bằng dì Hoàng, nhưng cũng tạm được, thuộc vào khả năng nấu nướng của người bình thường. Chỉ cần hương vị không khác thì khách hàng thường không quá kén chọn.

Hướng Thần nói với cô hãy học thêm cách làm, làm tốt sẽ tăng lương. Dương Oánh Oánh đầy động lực, hễ có cơ hội là xin dì Hoàng chỉ dạy. Cô gái nhỏ này rất tinh ý, chỉ học cách gói, tuyệt đối không tò mò cách dì Hoàng làm nhân. Cái này giống như bí quyết bí mật của người ta. Cô rất sợ mình hỏi linh tinh sẽ bị đuổi việc.

Nói đi thì phải nói lại, mặc dù có Dương Oánh Oánh giúp đỡ chuẩn bị thêm được nhiều đồ ăn hơn, nhưng vẫn bán hết trước cả giờ ăn trưa.

Hướng Thần hẹn người ta lúc ba bốn giờ chiều. Cậu ước tính thời gian này đồ ăn trong quán có thể bán gần hết, không ngờ lại bán hết sớm hơn. Theo lý mà nói, lúc này cho Dương Oánh Oánh về nhà ăn cơm cũng được, dù sao chưa đến giờ ăn, buổi trưa cô cũng chỉ mới làm được một lát. Nhưng Hướng Thần vẫn bảo dì Hoàng dùng một số nguyên liệu còn lại làm mì trộn, nấu một nồi mì tại quán ăn cùng với dì Hoàng và Dương Oánh Oánh.

Mì trộn được làm từ thịt chiên, đậu phụ, rau xanh, củ cải trộn cùng nhau. Thơm mà không ngấy, ăn không như một món ăn cũng không thành vấn đề. Múc một muỗng lớn mì trộn ăn vào, kết cấu phong phú. Mỗi miếng đều có thể ăn được những nguyên liệu khác nhau, khiến người ta không thể ngừng miệng.

Ăn liền hai bát mì, Hướng Thần lại múc nửa bát nước dùng chậm rãi uống, cuối cùng còn ăn thêm vài muôi mì trộn nữa mới thấy hài lòng.

Mì trộn dì Hoàng làm hơi nhiều, cuối cùng còn sót lại hơn nửa bát nhỏ. Ý của dì Hoàng là để dành tối dì ăn cùng cơm. Hướng Thần lại không đồng ý. Dì Hoàng trước nay sống quá là qua loa. Rõ ràng có tay nghề nấu nướng tốt, nhưng bình thường khi ăn cơm lại cứ ăn đại cho xong. Nếu thực sự để dì giữ hơn nửa bát mì trộn này, tối dì chắc chắn sẽ chỉ nấu chút bột ngô rẻ tiền gì đó rồi trộn mì trộn này vào ăn.

Đối với gia đình bình thường thì rất tốt rồi, nhưng Hướng Thần cảm thấy, dì Hoàng vất vả như vậy lại không chịu nhận lương. Mặc dù Hứa Hằng Châu nói đã để dành tiền mua nhà cho dì, nhưng hiện tại ít nhất cũng phải để dì Hoàng ăn ngon một chút chứ.

Thế là Hướng Thần nói với dì Hoàng, bảo dì về nhà nghỉ ngơi thật tốt. Dì và Dương Oánh Oánh đều dậy từ nửa đêm để làm việc, buổi chiều về nhất định phải ngủ bù. Bữa tối cậu sẽ mang qua cho dì. Dì Hoàng nghe xong lại cảm động vô cùng, cảm thấy Hướng Thần thật chu đáo, thật tốt với dì. Đương nhiên dì cũng không muốn phụ lòng tấm lòng của Hướng Thần.

Mọi việc đã quyết định như vậy. Nửa bát mì trộn còn lại, Hướng Thần dứt khoát hỏi Dương Oánh Oánh có muốn không, có thể mang về nhà. Nếu không muốn thì cậu chỉ có thể cố ăn nốt khi nó còn nóng, đổ đi thì lãng phí.

Dương Oánh Oánh vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, vội vàng gật đầu: “Muốn ạ!”

Đây không phải là đồ ăn bán trong quán, mà là phần còn lại của bữa ăn nhân viên nên cũng không cần quá câu nệ. Hơn nữa Dương Oánh Oánh thể hiện tốt, Hướng Thần liền cho cô luôn. Sau đó Dương Oánh Oánh ở lại giúp dọn dẹp cửa hàng sạch sẽ, quét dọn toàn bộ khu vực sau bếp một lần. Đây là quy tắc Hứa Hằng Châu đã đặt ra từ đầu. Làm dịch vụ ăn uống, vệ sinh là một phần rất quan trọng.

Làm xong mọi thứ, Dương Oánh Oánh mới cẩn thận bưng bát đựng hơn nửa bát mì trộn về nhà. Dì Hoàng tìm một cái đĩa úp lên trên. Ngày mai mang cả bát và đĩa đến trả là được. Sau khi Dương Oánh Oánh đi, Hướng Thần bảo dì Hoàng về nghỉ, cậu ở lại cửa hàng vừa làm bài tập vừa đợi những nhân viên đến ứng tuyển.

Đến giờ hẹn, bảy tám người buổi sáng quả nhiên giảm xuống còn năm người. Trong số đó đa số là thanh niên hai mươi tuổi, chỉ có một người tuổi tác lớn hơn, khoảng bốn mươi tuổi.

Hướng Thần yêu cầu họ nói về tình hình bản thân trước, ví dụ như có biết chữ không, có biết nấu ăn không, tay nghề như thế nào, vân vân. Trừ người đàn ông trung niên kia, mấy người trẻ tuổi khác đều nói mình biết chữ. Trình độ học vấn có cao có thấp, cao nhất là tốt nghiệp cấp hai, thấp nhất cũng học vài năm tiểu học. Chỉ có người đàn ông trung niên kia nói mình không đi học, nhưng nhận được vài chữ.

Về khía cạnh nấu ăn, mấy người này đều vỗ ngực nói không thành vấn đề. Nhưng Hướng Thần cảm thấy có hai người không tự tin cho lắm.

Rốt cuộc có làm được hay không, thử một chút là biết. Hướng Thần dứt khoát đưa họ đến sau bếp, làm một bài kiểm tra thực hành. Đương nhiên, cậu không tuyển đầu bếp, không cần yêu cầu quá cao. Hơn nữa nếu không phải người chuyên làm đầu bếp thì bình thường nấu ăn ở nhà rất đơn giản, thường chỉ là hấp bánh và nấu cháo sệt, cùng lắm xào thêm chút dưa muối gì đó. Vì vậy bài kiểm tra Hướng Thần yêu cầu họ làm là thái củ cải.

Sau này gói bánh bao sủi cảo Dương Oánh Oánh có thể giúp. Trộn nhân dì Hoàng tự tay làm, nhưng nhân cũng có một số nguyên liệu cần phải sơ chế trước. Ví dụ củ cải phải thái hạt lựu, thịt phải băm nhuyễn. Những thứ này nếu làm số lượng lớn đều là việc nặng nhọc tốn sức, để đàn ông sức khỏe tốt làm, chắc chắn tốt hơn để dì Hoàng tự làm.

Hướng Thần muốn họ thái hạt lựu củ cải. Mỗi người được chia cho một củ cải lớn, xem kỹ năng thái thế nào. Trong lòng cậu, chỉ cần không phải lộn xộn tan nát là đạt yêu cầu rồi.

Mấy người đến ứng tuyển lần lượt bước lên. Hướng Thần đứng một bên quan sát. Có người nói mình đã từng làm công việc bếp núc là thật. Cầm dao rất thuận tay, thái củ cải cũng rất thuần thục. Củ cải thái ra tuy hơi to và không đều nhau, nhưng đã được coi là đạt yêu cầu. Quán ăn vặt nhỏ bình thường của họ không có yêu cầu cao đến vậy, Hướng Thần rất tự biết mình.

Nhưng có hai người rõ ràng trước đó đã nói dối. Một người mới thái một nhát xuống mà một nửa củ cải bay ra xa tít mù. Anh ta lủi thủi bước xuống luôn. Một người khác cắt vào tay mình, khiến Hướng Thần giật mình vội vàng đi xử lý vết thương cho anh ta, mất khá lâu. May mà hai người này đều biết mình sai nên không nói gì về việc bắt Hướng Thần bồi thường. Cũng không đợi kết quả mà bỏ đi luôn. Dù sao không thể được chọn, ở lại cũng vô ích.

Người cuối cùng ra tay là người đàn ông trung niên kia. Quả đúng là “người trong nghề ra tay là biết ngay trình độ.” Động tác thuần thục đó, kỹ năng dùng dao đó làm Hướng Thần hoa cả mắt. Chỉ nghe thấy dao phay “cạch cạch cạch” chặt liên hồi trên thớt, một củ cải lớn đã bị thái thành một đống hạt nhỏ đều tăm tắp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn