Hướng Thần ăn sáng xong nhanh chóng rồi tiếp quản công việc của dì Hoàng, đổi cho dì ăn. Dì Hoàng không muốn ăn, dì cảm thấy những thứ này đều để bán kiếm tiền, sao có thể tự mình ăn. Đương nhiên, cho Hướng Thần ăn thì khác. Dì còn sợ Hướng Thần ăn không hợp khẩu vị nữa.
Hướng Thần không thể để dì có suy nghĩ này. Chỉ có chừng này đồ, sao lại tiếc không dám ăn. Với công lao của dì Hoàng, dù ngày nào phải đưa dì đi ăn nhà hàng, Hướng Thần cũng nuôi nổi. May mà dì Hoàng gần như nghe lời Hướng Thần tuyệt đối. Hướng Thần nhắc nhở vài câu, dì chỉ còn biết gật đầu.
Dì Hoàng muốn chọn cái bánh bao chay rẻ nhất để ăn, nhưng Hướng Thần không cho phép. Cậu tự tay nấu cho dì một bát sủi cảo thịt, suất đầy đủ để tránh dì cắt xén khẩu phần của mình. Dì Hoàng ăn sủi cảo Hướng Thần nấu cho mà trong lòng vui vẻ, vẻ mặt tươi cười ăn xong sủi cảo rồi đổi đến cô gái phụ việc ăn.
Hướng Thần ra quyết định, sau này nhân viên trong cửa hàng có thể ăn ở quán, coi như bao ăn. Chỉ cần còn làm việc vào giờ ăn thì sẽ được bao ăn. Đưa ra phúc lợi này thì có lẽ sau này họ tuyển thêm nhân viên sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Cô gái phụ việc ở quán ăn vặt tên là Dương Oánh Oánh. Cô ấy có thể nấu được vài món, cũng rất quen thuộc với công việc bếp núc nên mới được dì Hoàng chọn làm người phụ việc.
Đương nhiên, gia cảnh của Dương Oánh Oánh cũng không được tốt, nếu không cũng không thể đến làm việc cho hộ kinh doanh cá thể. Hiện tại làm hộ kinh doanh cá thể đã là một việc rất mất mặt, huống chi là làm phụ việc cho hộ kinh doanh cá thể. Tình trạng này sẽ kéo dài một thời gian, cho đến hơn một năm sau, khi văn bản chỉ thị của nhà nước khuyến khích và hỗ trợ kinh tế cá thể ra đời, điều này mới khiến một bộ phận người thay đổi cách nhìn. Nhưng nói chung thì vẫn có rất nhiều người coi thường hộ kinh doanh cá thể một thời gian dài.
Nhưng Dương Oánh Oánh đã cảm nhận được cái tốt của hộ kinh doanh cá thể. Cô là con gái lớn trong nhà, cha mất sớm. Không tìm được việc ở nơi khác, bình thường cô chỉ có thể ở nhà giúp làm việc nhà và chăm sóc các em nhỏ. Kế sinh nhai của gia đình đè nặng lên vai mẹ cô, cả nhà sống rất túng thiếu.
May nhờ dì Hoàng này mở một quán ăn vặt— cô không biết ông chủ là Hứa Hằng Châu, chỉ thấy dì Hoàng quản lý mọi việc trong quán nên tưởng dì là ông chủ, còn Hướng Thần là cháu trai nhà dì Hoàng. Dì không chê cô học vấn thấp sẵn lòng thuê cô, còn đồng ý ứng trước nửa tháng lương. Tiền nhận về tay rồi đưa cho mẹ, cả nhà hiếm hoi được ăn một bữa cơm tươm tất. Mẹ cô liền dặn dò, mặc kệ người khác nói gì, cứ ở lại quán làm việc chăm chỉ.
Dương Oánh Oánh làm việc rất siêng năng, sáng sớm đã đến làm. Bụng rỗng bận rộn cả buổi sáng thì giờ cũng đã đói rồi. Thấy Hướng Thần và dì Hoàng ăn cơm, cô chỉ dám lặng lẽ nuốt nước bọt, không dám có ý nghĩ không phải phép khác. Nhưng bây giờ, Hướng Thần lại bảo cô đi ăn, còn hỏi cô muốn ăn gì!
Dương Oánh Oánh gần như không thể tin vào tai mình. Cô ngây người đứng đó, cho đến khi Hướng Thần lặp lại một lần nữa, cô mới lắp bắp: “Bánh bao thịt, bánh bao thịt ạ…”
Khi cô phục vụ thấy khách hàng ăn, món cô thèm ăn nhất chính là cái này. Thịt bên trong rất đầy đặn, cắn một miếng là nước thịt ứa ra. Tối qua cô mơ thấy mình đang ăn bánh bao thịt, còn dự định tháng này lĩnh phần lương còn lại kiểu gì cũng phải mua hai cái mang về nhà cho gia đình chia nhau ăn, để họ cũng nếm thử hương vị tuyệt vời này.
Hướng Thần nghe vậy thì mở lồng hấp gắp bánh bao, đặt vào bát đưa đến trước mặt cho cô. Dương Oánh Oánh vừa định đưa tay ra nhận thì đột nhiên rụt tay lại, hỏi nhỏ: “Có trừ lương không ạ?”
Hướng Thần cười, đưa bát bánh bao vào tay cô, an ủi: “Không trừ, quán chúng tôi bao cơm.”
Họ bán đồ ăn nên không tiện để nhân viên đói bụng làm việc. Một hai người cũng không đến mức ăn sập cửa hàng. Bánh bao nóng hổi bốc hơi trong bát, mùi thịt thơm thoang thoảng tỏa ra qua lớp vỏ bánh.
Dương Oánh Oánh nuốt nước bọt mạnh, lấy hết can đảm hỏi Hướng Thần: “Tôi, tôi có thể ăn sau được không? Tôi bây giờ không đói chút nào…”
Lời chưa dứt, bụng Dương Oánh Oánh đã kêu ùng ục, tiếng kêu lớn đến mức dì Hoàng đang bận nấu sủi cảo bên cạnh cũng nghe thấy, không nhịn được quay đầu nhìn cô một cái.
Dương Oánh Oánh mặt đỏ bừng, ấp úng hồi lâu, mới cúi đầu nói nhỏ: “Tôi muốn mang bánh bao về nhà cho mẹ và các em nếm thử. Tôi không cần ăn, tôi nhịn đói cũng làm việc được, tuyệt đối không làm lỡ việc đâu.”
Hướng Thần mềm lòng, làm gì có chuyện không đói, chỉ là cô gái nhỏ này muốn mang đồ ăn ngon về cho người thân thôi. Nếu ở thế hệ sau, nhiều cửa hàng có nhiều nhân viên thì khi đóng cửa, hầu hết đồ ăn vặt không bán hết cho thêm nhân viên mang về nhà cũng không sao.
Nhưng cửa hàng của họ, ngày nào cũng không đủ cung cấp. Chỉ có một mình dì Hoàng bận rộn lại quá vất vả. Dì Hoàng còn không nỡ ăn, muốn để dành bán kiếm tiền. Vì dì luôn không can thiệp vào chuyện Hướng Thần làm, nên thấy cậu lấy bánh bao cho Dương Oánh Oánh cũng mặc kệ. Nhưng cậu không thể mở lời cho Dương Oánh Oánh vừa ăn vừa mang về được.
“Ơn một thăng gạo, thù một đấu gạo.”
Hơn nữa cửa hàng phải có quy tắc của cửa hàng. Nếu tạo tiền lệ này cho Dương Oánh Oánh, sau này cô lại có ý định này thì sao? Sau này nhân viên khác cũng làm theo thì sao? Lòng người không bao giờ biết đủ, lần này lấy hai cái, lần sau có muốn lấy nhiều hơn không? Hơn nữa Dương Oánh Oánh làm việc với cái bụng đói, cô tự nói sẽ không ảnh hưởng đến hiệu suất công việc, nhưng ăn no và đói bụng có giống nhau không?
Quán ăn vặt của họ nhìn thì công việc đơn giản, thực ra lại là lao động chân tay. Đứng vài tiếng đồng hồ, quay vòng liên tục, không có thời gian nghỉ. Lỡ Dương Oánh Oánh không chịu nổi mà xảy ra chuyện gì, người ta lại tưởng cửa hàng họ ngược đãi nhân viên.
Cân nhắc tổng thể, Hướng Thần cương quyết, hiếm hoi ra vẻ ông chủ nhỏ mặt nghiêm lại nói: “Không được, đây là suất ăn nhân viên, chỉ có thể ăn ở quán. Nếu bây giờ không đói thì để dành ăn trưa, nhưng không được phép mang đi.”
Ừm, lời này nghe rất giống ông chủ bóc lột rồi đó. Dương Oánh Oánh lại không thấy có gì sai. Ông chủ tốt bụng cho cô ăn là phúc khí của cô. Không muốn cho cô mang đi cũng là điều nên làm. Dương Oánh Oánh chỉ có thể vừa thẹn thùng, vừa ăn hết hai cái bánh bao thịt lớn. Ăn xong ngay cả vết dầu trên đầu ngón tay cũng m*t sạch sẽ. Hướng Thần vội vàng giục cô rửa tay rồi mới cho phép cô trở lại vị trí làm việc.
Cân nhắc đến thái độ vừa rồi có thể quá nghiêm khắc, Hướng Thần làm dịu thái độ để an ủi Dương Oánh Oánh: “Cô cứ làm tốt đi. Nếu sau này cô có thể giúp dì Hoàng làm nhiều việc hơn, tôi sẽ tăng lương cho cô. Lúc đó cô có thể đưa người nhà đến quán ăn đồ nóng hổi.”
Đây cũng là ý tưởng cậu vừa nảy ra. Việc kinh doanh của quán thực sự tốt, đã chín giờ hơn rồi mà khách vẫn nườm nượp. Cậu vừa nhìn qua, bánh bao, sủi cảo, hoành thánh mà dì Hoàng đã gói sẵn ở sau bếp chỉ còn lại chưa đến một phần ba. Nói cách khác, dù hôm nay đã chuẩn bị trước vẫn không thể bán được cả ngày.
Muốn mở rộng việc kinh doanh quán ăn vặt thì chỉ dựa vào một mình dì Hoàng là không được. Quán họ kinh doanh tốt ngoài việc không cần phiếu lương thực thì quan trọng hơn là tay nghề dì Hoàng tốt, nhân nêm nếm thơm ngon. Sau này họ có thể giao những việc không đòi hỏi nhiều kỹ thuật như nhào bột và gói bánh bao cho nhân viên phụ. Dì Hoàng chỉ cần làm nhân là đủ.
Đây đều là những điều Hướng Thần vừa bán hàng vừa suy nghĩ. Mặc dù cậu không có thiên phú kinh doanh, nhưng đến từ thế hệ sau, chưa thấy heo chạy thì cũng ăn thịt heo rồi. Đương nhiên, ở kiếp này cậu đã thấy heo chạy. Nói tóm lại, thấy nhiều thì sẽ nghĩ ra nhiều thứ hơn những người mới tiếp xúc với công việc này. Cậu ghi nhớ trong lòng, chuẩn bị về nhà sẽ bàn kỹ với Hứa Hằng Châu.
Nói đến Hứa Hằng Châu, sáng nay anh cũng không đi học mà đi liên hệ với xưởng. Tốc độ của anh cũng nhanh, vừa quyết định là bắt tay vào hành động ngay. Nhờ có rất nhiều chỗ dựa vững chắc giúp đỡ, không cần họ có động thái lớn, chỉ cần cho chút lợi nhỏ này cũng đủ khiến công việc của Hứa Hằng Châu suôn sẻ rồi.
Xưởng gia công lần này là Đặng Lịch giúp anh liên hệ. Nếu không, xưởng quốc doanh kiêu ngạo vô cùng, làm sao thèm để ý đến tôm tép như anh. Nhưng trợ lý của Đặng Lịch dẫn anh đi một chuyến nói đây là cháu trai của Chủ nhiệm Đặng. Giám đốc xưởng liền mặt mày tươi rói bày tỏ, có yêu cầu gì cứ nói thẳng, đảm bảo giải quyết vướng mắc cho cấp trên.
Sau đó Hứa Hằng Châu thuận lợi đặt một đơn hàng ở xưởng này ở Thủ Đô. Anh đưa bản vẽ, chọn ra những kiểu dáng bán chạy nhất ngày hôm qua rồi sản xuất hàng loạt. Dù sao bây giờ người ta không bận tâm đến chuyện đụng hàng. Thậm chí có người thấy người khác mặc đẹp còn cố ý mua kiểu dáng y hệt.
Vải vóc xưởng có sẵn, Hứa Hằng Châu tự mình chọn. Công nhân thì nhiều vô kể, đều là thợ lành nghề. Với điều kiện tốt như vậy, Hứa Hằng Châu chỉ cần trả một khoản tiền cọc nhỏ. Giám đốc xưởng thậm chí không hề nhắc đến khi nào trả nốt sốtiền còn lại. Hứa Hằng Châu nghi ngờ, anh có kéo dài một năm rưỡi thì vị Giám đốc này cũng sẽ không tìm anh.
Đương nhiên anh sẽ không làm chuyện như vậy. Dùng quan hệ của Đặng Lịch là để làm việc được thuận tiện hơn chứ không phải để gây rắc rối cho Đặng Lịch. Nhận được quần áo may sẵn, anh chắc chắn sẽ lần lượt trả hết số tiền còn lại.
Có quan hệ của Đặng Lịch, Hứa Hằng Châu nhanh chóng hoàn thành việc mà anh tưởng sẽ phải tốn chút công sức. Anh trở về báo tin vui cho Lý Minh, rồi đến quán ăn vặt nhà mình ăn trưa. Anh đóng gói bữa trưa đem đến cho Lý Minh và những nhân viên phụ việc khác vẫn đang làm việc không thể rời cửa hàng, rồi mới cùng Hướng Thần về nhà.
Nghỉ ngơi một lát ở nhà vào buổi trưa, Hướng Thần nói hết những ý tưởng cậu nghĩ ra cho Hứa Hằng Châu nghe, bao gồm cả hướng phát triển tiếp theo của quán ăn vặt. Sau đó mong đợi nhìn Hứa Hằng Châu, chờ anh đánh giá.
Hứa Hằng Châu nghe mà vừa kinh ngạc vừa mừng. Hướng Thần trước nay luôn thể hiện là không hứng thú với kinh doanh, anh không định để cậu can thiệp nhiều. Bây giờ cậu chủ động bày tỏ quan điểm, còn có lý có cứ và rất có ý tưởng, Hứa Hằng Châu ngay lập tức cảm thấy vui vẻ.
“Rất tốt, anh thấy ý tưởng của em vô cùng tuyệt vời.” Hứa Hằng Châu khen ngợi trước một hồi, khuyến khích Hướng Thần.
Sau đó lập tức bộc lộ ý định của mình: “Vậy quán ăn vặt bên đó giao cho em đi. Phát triển thế nào tự em quyết định. Anh đưa sổ sách cho em, quỹ của quán tự em quản lý. Thiếu tiền thì tìm anh, nói rõ mục đích anh sẽ cấp vốn cho em.”
Hướng Thần bị quả cua xe bất ngờ này của anh làm cho kinh hãi. Không, không phải. Cậu đến để xin ý kiến, chứ không hề muốn tự mình quản lý quán ăn vặt!
“Học kỳ này em có rất nhiều tiết…” Hướng Thần vật lộn tìm đường sống.
“Anh nghe cô giáo Đàm nói em học rất nhanh, đã vượt xa tiến độ của các bạn cùng lớp rồi.” Hứa Hằng Châu không hề lay chuyển.
“Em, em còn phải cố gắng giành học bổng, bà Đàm còn bảo em cố gắng làm trợ giảng nữa mà.” Hướng Thần cố sức tìm cớ.
Giúp đỡ thì còn được, bảo cậu quản lý một cửa hàng thì quá đáng sợ. Lỡ quyết định sai lầm gì đó thì chẳng phải làm hại dì Hoàng và Dương Oánh Oánh sao.
Hứa Hằng Châu nhận thấy sự e dè của cậu. Từ những lời trình bày ban đầu của Hướng Thần mà nói, cậu không phải là không biết gì. Trước đây là tưởng Hướng Thần không có năng khiếu này. Nay cậu tự mình chủ động thể hiện ra rồi, Hứa Hằng Châu cảm thấy không thể để nó bị bỏ phí như vậy.
Sinh viên Sư phạm xuyên không không biết kinh doanh cửa hàng thì không phải là một người xuyên không tốt. Ngay cả khi sau này Hướng Thần muốn làm giáo viên, cậu cũng có thể làm một giáo viên sở hữu chuỗi cửa hàng toàn quốc. Nghề chính là dạy học, nghề phụ làm tổng giám đốc bá đạo, khụ, không phải, tổng giám đốc mềm xèo. Hình tượng này cũng rất kiểu Tom Sue mà.