Hứa Hằng Châu đãi những người trong cửa hàng ăn một bữa no nê ở quán ăn quốc doanh. Ngoài canh dê đặc sản, họ còn gọi hết mấy món thịt có trên thực đơn hôm đó. Ăn đến mức Lý Minh, Tiểu Đổng và những người khác mồm miệng đầy mỡ. Ăn xong, nhóm người Hứa Hằng Châu quay lại cửa hàng quần áo. Cửa chính đã khóa, họ vào từ cửa sau và mở một cuộc họp nhỏ ngay tại cửa hàng.
Hứa Hằng Châu hỏi anh trai của Tiểu Đổng trước, có rảnh đến làm việc giúp họ trong cửa hàng không, lương ngang với Tiểu Đổng.
Anh trai của Tiểu Đổng tên là Đổng Ba. Gia đình họ có năm anh chị em. Ông bà sức khỏe không tốt, mấy anh em đều không có năng khiếu học tập, nhiều nhất là học hết cấp hai xong thì ở nhà sống lay lắt. Nếu không phải ba anh chị lớn đã xuống nông thôn thì gia đình cũng không nuôi nổi.
Ban đầu Đổng Ba thực ra cũng có việc làm. Gia đình anh ta giúp anh ta tìm một công việc thời vụ ở khu phố, lương mỗi tháng chỉ hơn mười đồng thôi. Mà đó là do mẹ anh ta đã phải hạ mình cầu xin khắp nơi mới có được. Vì là nhân viên thời vụ, việc bẩn thỉu nặng nhọc gì cũng đẩy cho anh ta. Có đồng nghiệp là nhân viên chính thức thậm chí không làm việc của mình mà bắt Đổng Ba làm. Đổng Ba chịu ấm ức vài lần, không nhịn được cãi lại. Người đó làm lớn chuyện lên, Đổng Ba bị đuổi việc.
Tên đầy đủ của Tiểu Đổng là Đổng Bình. Cô ấy là con út trong nhà, chỉ học hết tiểu học rồi về nhà, bình thường làm việc nhà và giúp mẹ may vá. Ban đầu gia đình không trông chờ cô ấy kiếm được tiền nuôi gia đình. Thông báo tuyển người của Lý Minh dán lên, đa số mọi người không để tâm. Đổng Bình thấy thì ôm tâm lý thử vận mà đến, rồi được chọn.
Sau khi về nhà, gia đình nghe nói làm thuê cho kinh doanh cá thể đều sợ hết hồn, cho rằng đó là việc làm trái pháp luật, sẽ bị đồn Công an bắt. May mà Đổng Bình đã nghe Lý Minh kể về chính sách mới hiện nay. Cộng thêm mức lương họ trả thực sự cao, ngang bằng với công nhân chính thức trong xưởng. Đổng Bình liền động lòng, lại thuyết phục gia đình để cô ấy thử xem.
Thử xong, Đổng Bình biết cơ hội của cô ấy đã đến. Hơn nữa cô gái này còn có chút tinh ranh, phát hiện cửa hàng thiếu người nên đã chủ động gọi anh trai đến giúp. Dù sao anh cô ấy ở nhà cũng rảnh rỗi chả có việc gì, đây cũng không phải việc nặng. Lỡ sau này chủ cửa hàng tuyển người thêm, anh cô ấy chẳng phải có cơ hội sao? Không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy. Đổng Ba quả thật là một chàng trai siêng năng và có năng lực.
Việc kinh doanh của cửa hàng tốt ngoài dự đoán của Hứa Hằng Châu. Sau này Lý Minh với tư cách là chủ cửa hàng không thể lúc nào cũng ở lại cửa hàng bán quần áo. Tuyển thêm một người là điều cần thiết.
Đổng Ba nghe Hứa Hằng Châu nói vậy thì làm gì có chuyện không muốn. Anh ta làm việc nửa ngày hôm nay cũng không thấy quá mệt. Chỉ là giúp khuân vác quần áo, chặn cửa nói vài câu, nhẹ nhàng hơn nhiều so với những việc anh ta làm ở khu phố. Chủ thuê cũng dễ nói chuyện. Anh ta chỉ đến giúp một tay, lại được mời đi ăn nhiều đồ ngon như vậy. Người chủ tốt như thế thì cũng không cần lo lắng bị bắt nạt ở đây. Quan trọng hơn là lương cũng cao, gấp đôi lương khi anh ta làm nhân viên thời vụ ở khu phố.
Đổng Ba dứt khoát nhận lời Hứa Hằng Châu. Lý Minh cũng thấy chàng trai này không tệ, bảo anh ta ngày mai đến làm luôn. Giải quyết xong vấn đề tuyển thêm nhân sự, Đổng Ba và Đổng Bình giúp dọn dẹp cửa hàng sạch sẽ, lấy quần áo chuẩn bị bán ngày mai từ kho chứa đồ ra treo trưng bày lên giá, rồi mới cùng nhau về nhà.
Ba người Hứa Hằng Châu khóa cửa, hai anh em dẫn Lý Minh về nhà mình. Họ còn một nhiệm vụ quan trọng là kiểm kê thu nhập ngày hôm nay.
Đầu tiên là kiểm kê thu nhập của cửa hàng quần áo trước. Hơn bốn tiếng đồng hồ, cửa hàng bán được gần một trăm bộ quần áo, thu nhập lên đến hơn hai nghìn tệ. Doanh thu này không chỉ Lý Minh kinh ngạc, ngay cả Hướng Thần cũng không dám tin.
Sống trong thời đại này nhiều năm, Hướng Thần đã quen với mức giá hiện tại. Lương một công nhân bình thường mỗi tháng chỉ hơn hai mươi đồng. Họ kiếm được hơn hai nghìn trong một ngày, đây là khái niệm gì?!
Ngược lại, Hứa Hằng Châu đã tính toán tổng giá trị của lô hàng này ngay từ ban đầu khi định giá. Hôm nay bán ra khoảng một phần tư, anh đại khái biết được sẽ có bao nhiêu tiền. Lúc này anh lý trí phân tích với Lý Minh và Hướng Thần: “Đây chỉ là doanh thu thôi. Vốn chúng ta bỏ ra chưa tính vào. Lý do hôm nay có nhiều tiền như vậy, thứ nhất là chúng ta là cửa hàng quần áo tư nhân đầu tiên ở Thủ đô, khách hàng đến đủ nhiều; thứ hai là lượng hàng chúng ta xuất ra nhiều. Hôm nay một ngày đã bán hết một phần tư hàng tồn kho rồi đó.”
“Nhưng tương ứng, vì ngày mai sẽ giảm lượng hàng cung cấp e rằng không thể bán được nhiều tiền như vậy. Hơn nữa, sau này đợi các cửa hàng khác mở ra, việc kinh doanh của chúng ta sẽ suy giảm. Nhưng chỉ cần chúng ta đảm bảo chất lượng và kiểu dáng, việc kinh doanh của cửa hàng sẽ không tệ.”
Anh là đang nói cho Lý Minh nghe, sợ cậu ta bị lợi ích trước mắt làm cho mờ mắt. Việc có được lợi nhuận lớn trong một ngày hôm nay là do nhiều nguyên nhân gây ra. Cần biết rằng, lô hàng tồn kho này là hàng họ đã tích góp hơn nửa năm. Chỉ riêng tiền công thuê may thủ công đã tốn gần một nghìn tệ, còn chưa kể các khoản chi phí khác như vải vóc và nguyên vật liệu. Kiếm được nhiều nhưng đầu tư cũng nhiều.
Hứa Hằng Châu không có hứng thú với ngành công nghiệp thời trang. Nếu không, điều anh nên làm bây giờ là cố gắng chiếm lĩnh thị trường thời trang ở Thủ đô, sau đó còn phải tìm cách liên hệ xưởng gia công, thậm chí thành lập thương hiệu của riêng mình. Lý Minh xét về thẩm mỹ cũng không thích hợp làm ngành thời trang. Hiện tại để cậu ta quản lý cửa hàng chỉ là một quá trình chuyển tiếp mà thôi. Sau này chắc chắn phải để cậu ta giúp làm những việc khác.
Lý Minh vốn rất tin phục Hứa Hằng Châu. Bị dội một gáo nước lạnh, cái đầu đang nóng bừng bừng cũng dần dần bình tĩnh lại, ghi nhớ nghiêm túc lời Hứa Hằng Châu nói. Hứa Hằng Châu lấy một quyển sổ trắng làm sổ sách ghi lại thu nhập, rồi bảo Lý Minh cũng chép lại một bản. Cửa hàng quần áo này là chia cổ tức cho Lý Minh, nhưng hiện tại số tiền này đều phải đem đi đầu tư tiếp, đợi đến lúc quyết toán quý hoặc cuối năm mới chia cổ tức cho Lý Minh.
Lý Minh không có ý kiến gì về điều này. Cậu ta còn mong Hứa Hằng Châu sớm tìm được xưởng gia công. Có cơ hội kiếm tiền mà không thể tận dụng được khiến cậu ta khó chịu vô cùng. Có thể sản xuất nhiều quần áo hơn càng sớm, cửa hàng họ cũng sẽ bán được nhiều hơn.
Ghi sổ sách xong, Lý Minh về nhà. Hướng Thần lấy cái túi tiền dì Hoàng đưa cho cùng Hứa Hằng Châu kiểm kê thu nhập của quán ăn vặt. Thu nhập của quán ăn vặt chỉ hơn một trăm tệ, không thể so sánh với cửa hàng quần áo. Nhưng đương nhiên không thể tính như vậy. Quán ăn vặt là kinh doanh bền vững, người ta không thể ngày nào cũng mua quần áo, nhưng ngày nào cũng phải ăn cơm. Dù không phải ngày nào cũng đến quán ăn vặt ăn nhưng tần suất luôn cao hơn tần suất mua quần áo.
Hơn nữa, quán ăn vặt hôm nay còn không đủ đồ ăn để bán. Theo lời Hướng Thần nói, Hứa Hằng Châu tính toán một chút. Doanh thu cửa hàng quần áo ngày mai sẽ giảm sút, nhưng quán ăn vặt có lẽ sẽ tăng gấp đôi.
Khoản tiền này cũng được ghi vào một sổ sách khác. Ban đầu Hứa Hằng Châu dự định cũng chia cổ tức cho dì Hoàng như cửa hàng quần áo, nhưng dì nhất quyết không đồng ý. Dì cảm thấy dì chỉ giúp một tay, mặt bằng cửa hàng là Hứa Hằng Châu bỏ tiền mua, nguyên liệu cũng là anh bỏ tiền. Dì làm sao có thể nhận cái gọi là cổ tức đó.
Sau này Hứa Hằng Châu nói trả lương cho dì. Với tư cách là đầu bếp kiêm chủ quán, Hứa Hằng Châu thẳng tay trả lương cao. Sau đó dì Hoàng lại sợ hãi, vội vàng nói chỉ cần bao ăn bao ở là đủ, không cần trả cho dì nhiều tiền như vậy. Không còn cách nào, Hứa Hằng Châu đành phải tách riêng phần tiền nên nhận của dì Hoàng ra, chuẩn bị sau này mua cho dì Hoàng một căn nhà. Dù sao ở quê hương dì Hoàng đã không còn người thân, nếu định cư ở Thủ đô vẫn cần phải có một căn nhà.
Ngày hôm sau, dì Hoàng thức dậy từ nửa đêm. Những ngày ở Thủ đô này, dì đã nắm rõ cái chợ lớn nhất ở đâu. Dì tự đạp chiếc xe ba bánh nhỏ đi mua về những nguyên liệu tươi ngon nhất để chuẩn bị nhân. Gà mái tơ mới mổ được hầm thành canh. Đến giờ ăn sáng, canh chắc chắn đã nấu xong.
Hướng Thần lo lắng cho dì Hoàng nên xin nghỉ học buổi sáng để giúp đỡ. Cậu cũng dậy rất sớm, nhưng khi đến quán ăn vặt thì dì Hoàng đã bắt đầu gói bánh bao và sủi cảo rồi, tốc độ rất nhanh. Ngón tay dì xoay một cái, Hướng Thần còn chưa kịp nhìn rõ, một cái sủi cảo tròn trịa đã nằm trên mẹt rồi.
Dì Hoàng thấy cậu đến, vội vàng bảo cậu đi mua thêm nguyên liệu về. Xe ba bánh nhỏ không chở được quá nhiều đồ, dì Hoàng vốn chuẩn bị tự mình đi thêm một chuyến, nhưng lại sợ không kịp hấp bánh bao.
Hướng Thần nhận nhiệm vụ đạp xe ba bánh đi, lại chở về một xe đầy ắp nguyên liệu. Khi xe ba bánh đầy thì đạp xe không dễ dàng chút nào. Hướng Thần ghi nhớ chuyện này, về sẽ nói với Hứa Hằng Châu. Quán ăn vặt bên này cũng nên tìm một chàng trai trẻ khỏe phụ trách mua nguyên liệu.
Lúc sáu, bảy giờ sáng, quán ăn vặt bỗng trở nên náo nhiệt. Phụ huynh đưa con đi học, người đi làm đi ngang qua. Trong cái lạnh của đầu xuân đột nhiên ngửi thấy mùi thơm nghi ngút, cái bụng đói suốt đêm lập tức kêu réo. Có vị khách đã đến mua đồ ăn ngày hôm qua thấy thì lập tức không do dự, dẫn con quay lại quán ăn vặt. Mình ăn một cái bánh bao chay, mua một cái bánh bao thịt cho con. Trong quán còn có nước sôi miễn phí, bát đặt trên bàn bên cạnh, tự mình rót là được.
Bánh bao dì Hoàng làm rất đầy đặn, lớn hơn bánh bao thời hiện đại rất nhiều. Nhưng người thời nay ăn cũng khỏe, ngay cả Hướng Thần cũng có thể ăn hai ba cái không chút khó khăn. Hơn nữa vị bánh bao cũng ngon, ăn xong bụng hơi no, miệng vẫn còn dư vị.
Chép chép miệng, khách hàng nghĩ, một cái bánh bao cũng không quá đắt, cũng không phải không ăn nổi. Cùng lắm ngày mai không đến, ăn thêm một cái nữa. Mình mua một cái, để con ở một bên nhìn chằm chằm cũng không đành lòng, vậy thì mua thêm một cái nữa. Ăn xong, uống chút nước sôi ấm bụng là cả người ấm áp lên.
Người đi làm đa số đã ăn ở nhà xong hoặc chuẩn bị đi ăn ở căng tin. Nhưng ngửi thấy mùi thơm, rất nhiều người đã động lòng. Dù sao thời gian còn sớm, đi xem một chút cũng không sao.
Đến nơi thì thấy giá hơi đắt một chút, công nhân do dự. Kết quả khi thấy những người đã mua bắt đầu ăn, mùi thơm cứ thế xộc vào mũi. Tại sao bánh bao cải thảo bình thường lại có thể thơm đến như vậy? Ngửi thấy thèm, khách hàng mới nghĩ, vậy tôi mua cái bánh bao chay rẻ nhất ăn thử xem. Nếm thử một cái thì lại giống khách hàng ngày hôm qua, ước gì có thể gọi hết mọi thứ trong quán một lượt.
Vài lồng bánh bao đã hấp xong thoáng chốc bán hết sạch. Dì Hoàng vừa bán vừa đặt lồng mới lên. May mà hôm nay dì đã gói rất nhiều trước đó. Dì vừa chờ bánh bao chín, vừa nấu hoành thánh và sủi cảo cho khách.
Khách hàng đông hơn ngày hôm qua. Dù sao ngày hôm qua người đến hóng hớt vẫn nhiều hơn, còn hôm nay phần lớn là người thực sự muốn mua đồ ăn. Hướng Thần chạy tới chạy lui, thu tiền, tiếp nước nóng cho khách, giúp lấy nước chấm, bưng đĩa bưng bát, bận tối mặt tối mũi.
Khó khăn lắm mới đến giờ vào học của đám trẻ con trường bên, Hướng Thần tưởng có thể nghỉ một lát, không ngờ phụ huynh đưa con đi học xong lại quay lại mua đồ ăn. Bận rộn mãi đến hơn tám giờ, trường học vào lớp, xưởng bắt đầu làm việc. Mặc dù vẫn còn khách lẻ tẻ nhưng cuối cùng cũng không còn cảnh người chen chúc đến mức ở cổng không có chỗ đặt chân nữa.
Dì Hoàng đi ngang Hướng Thần, nghe thấy bụng cậu kêu ùng ục thì vội vàng nấu cho cậu ấy một bát hoành thánh, bảo cậu ăn trước. Hướng Thần quả thật đói rồi. Một bát hoành thánh lớn chẳng mấy chốc cậu đã ăn hết sạch, lại múc thêm nửa bát canh gà, lấy cái bánh bao thịt ngon nhất ăn sạch sẽ một cách thích thú.
Vừa rồi chỉ có thể nhìn người khác ăn, bây giờ cuối cùng cũng đến lượt cậu. Muốn ăn gì thì ăn nấy, Hướng Thần ăn cực kỳ thỏa mãn. Có lẽ đây chính là hạnh phúc khi tự mình mở cửa hàng.