Sự bận rộn của quán ăn vặt không kéo dài quá lâu, bởi vì đồ ăn trong quán đã bán hết sạch. Năm lồng bánh bao lớn, vài trăm cái hoành thánh và sủi cảo chưa đến hai tiếng đã bán hết sạch. Khoảng thời gian nấu hoành thánh và sủi cảo còn mất thời gian thêm nữa, nếu không sẽ không cần lâu như vậy.
Rất nhiều vị khách mua bánh bao lại mua hoành thánh, ăn hoành thánh xong còn muốn ăn sủi cảo nhưng đã không còn. Những vị khách bị thu hút đến sau càng không mua được gì.
Tất cả mọi người khi ra về đều hỏi một câu khi nào bán tiếp, còn bảo họ nhớ chuẩn bị nhiều hơn cho lần sau. Hướng Thần lịch sự tiễn những vị khách không mua được đồ. Đây đều là những khách hàng tiềm năng đó.
Dì Hoàng trơ mắt nhìn người ta tay không rời đi, xót xa gần như nhỏ máu. Đây đều là tiền mà, sao dì lại không làm thêm một chút chứ? Chẳng qua chỉ là gói bánh bao và sủi cảo thôi, sao dì lại chậm tay như vậy?
“Hay là, hay là ngay bây giờ dì làm luôn, chiều chúng ta có thể bán tiếp.” Dì Hoàng đề nghị với Hướng Thần.
Hướng Thần nhìn mồ hôi trên trán dì Hoàng, ôn hòa từ chối: “Nguyên liệu của chúng ta gần hết rồi nên không cần làm thêm nữa. Dì cứ nghỉ ngơi thật tốt. Là chúng cháu thiếu cân nhắc, ngày mai chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn là được ạ.”
Không phải cậu không muốn kiếm khoản tiền này. Hôm nay khai trương nên thời gian mở cửa không sớm không muộn. Thực ra họ muốn kinh doanh vào buổi trưa và buổi tối, nhưng những món dì Hoàng làm bán buổi sáng sẽ bán chạy hơn. Buổi sáng mà muốn kịp giờ ăn sáng cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ từ sớm, dì Hoàng phải dậy nửa đêm để bận rộn. Vậy nên buổi chiều nên để dì nghỉ ngơi thật tốt, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi.
Dì Hoàng nghe lời Hướng Thần, mặc dù trong lòng vẫn tiếc nuối vì chưa kiếm được tiền luôn nhưng nghĩ lại lời Hướng Thần nói cũng có lý. Dì đưa túi tiền đang đeo cho Hướng Thần, bắt đầu cùng cô gái phụ việc dọn dẹp cửa hàng. Những thứ cần rửa sạch thì rửa sạch một lượt, dọn xong thì phải đóng cửa lại, nếu không lại có người muốn mua đồ đi vào, họ cũng không có thức ăn để bán cho người ta nữa.
Hướng Thần nhớ đến Hứa Hằng Châu bên kia, nói với dì Hoàng một tiếng rồi đi đến cửa hàng quần áo tìm Hứa Hằng Châu. Hai cửa hàng không quá xa nhau, Hứa Hằng Châu đã cân nhắc khi mua mặt bằng. Khu vực này lượng người qua lại rất lớn. Gần quán ăn vặt có hai trường học, gần cửa hàng quần áo có một xưởng in, công nhân nữ trong xưởng không ít. Bình thường họ chỉ mặc đồng phục, thấy quần áo đẹp thì ai mà không động lòng.
Hướng Thần đi xe đạp qua chỉ mất hơn mười phút. Vẫn chưa đến nơi mà từ xa đã thấy khu vực cửa hàng nhà họ đông nghịt người, che kín không thấy gì cả. Cứ như vậy mà vẫn có người chen vào bên trong.
Hướng Thần đi vòng ra phía sau tìm một chỗ khóa xe, rồi đi mở cửa sau của cửa hàng quần áo. Cửa hàng quần áo chia làm hai phần: phía trước bán quần áo, phía sau là một căn phòng nhỏ hai ba mét vuông dùng làm kho chứa đồ. Hướng Thần vừa vào, đúng lúc Lý Minh đang vội vàng bê quần áo ra ngoài.
Nhìn thấy Hướng Thần, Lý Minh không kịp chào hỏi, cậu ta vừa chạy ra vừa kêu Hướng Thần giúp đỡ, bảo cậu mang mấy bộ quần áo ở dưới chân ra theo. Hướng Thần làm theo lời cậu ta cầm quần áo đi ra mới biết Lý Minh vì sao lại vội vã như vậy— Quần áo ở mặt tiền cửa hàng gần như bị dọn sạch!
Vì quá đông người, quần áo lại treo khắp nơi, lúc đầu thậm chí có người lợi dụng đám đông, lén lút lấy một bộ quần áo nhét vào người, may mà họ phát hiện ra. Nhóm 3 người Hứa Hằng Châu không thể xoay sở kịp đành phải hạn chế lượng khách, mỗi lần chỉ cho một phần khách hàng vào, còn lại đứng ngoài đợi những người bên trong mua xong rồi mới vào.
Những người bên ngoài rất bất mãn, nhưng mọi người đều thấy ban nãy bắt được kẻ trộm, đám Hứa Hằng Châu cũng không còn cách nào. Dù Hứa Hằng Châu đã nghĩ việc kinh doanh của họ sẽ rất tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến mức này.
Lúc Hướng Thần đến, trật tự đã được kiểm soát. Cô gái phụ việc tạm thời gọi anh trai cô ấy đến giúp duy trì trật tự. Bây giờ người thanh niên đó đang chặn ở cửa, vừa hướng dẫn khách xếp hàng vừa chặn cửa ngăn người khác chen vào.
Lý Minh đang treo quần áo lên tường, Hứa Hằng Châu giúp cậu ta, thỉnh thoảng cũng nói vài câu với khách hàng đang chọn quần áo. Về cơ bản thì anh chỉ cần nói vài câu, khách hàng đó sẽ lập tức móc tiền ra mua quần áo đó.
Lô quần áo này của họ kiểu dáng chắc chắn đẹp, thời trang mà không quá lố lăng. Khách hàng mục tiêu chính là thanh niên từ mười tám đến ba mươi tuổi. Độ tuổi này chính là lúc yêu cái đẹp nhất, thà nhịn ăn cũng phải để dành tiền mua một bộ quần áo đẹp để mặc. Đáng tiếc bình thường mua quần áo cần phiếu vải, ngay cả khi tiết kiệm được tiền thì cũng không có chỗ mà kiếm phiếu vải.
Cửa hàng của Hứa Hằng Châu thì tốt rồi, không những không cần phiếu vải, quần áo còn đẹp, cực kỳ. Mặc dù hơi đắt, nhưng cũng không phải là không mua nổi. Chỉ bằng hơn nửa tháng lương thôi, lại còn có thể mặc được rất lâu.
Vì vậy, cơ bản những người đã vào cửa hàng hầu như không ai rời đi tay không. Tất cả đều vui vẻ rõ trên mặt, cầm quần áo hân hoan bước ra ngoài.
Thời đại này mua quần áo đều là mua trực tiếp luôn không có thử. Chỗ nào không vừa thì tự sửa. Thậm chí nhiều nơi bán quần áo còn chỉ cho phép nhìn từ xa, chứ đừng nói thử ướm lên người, ngay cả sờ cũng không được phép. Hứa Hằng Châu khoanh một khoảnh không gian ở góc cửa hàng, phía trên làm một khung gỗ, quấn vài vòng dây thép để treo lên, phía dưới treo một tấm vải màu tối làm rèm. Đó chính là một phòng thay đồ rất đơn giản.
Trong cửa hàng họ có cả đồ cho nam. Rất nhiều chị em phụ nữ đi mua quần áo dù nói có thể thử họ cũng ngại ngùng. Nhưng mấy anh trai thì không câu nệ điều này. Bước vào, kéo rèm lại che kín mít. Bước ra đã mặc đồ mới, trông rất phong độ. Điều này giống như một quảng cáo sống, khiến cho khách hàng không được vào bên ngoài ai nấy đều động lòng cố chen vào bên trong. Họ chỉ sợ rằng hàng tồn trong cửa hàng không đủ, đến lượt mình thì không mua được nữa.
Những người thay quần áo trong cửa hàng đa số đều mặc đồ mới đó đi luôn. Ánh mắt ngưỡng mộ của người khác thực sự dễ chịu. Ngay cả khi đến chỗ vắng vẻ mới thay lại quần áo cũ để dành mặc vào những dịp quan trọng, bây giờ họ cũng không muốn thay lại quần áo cũ xám xịt trước mặt mọi người.
Cũng có những chị em phụ nữ đi cùng nhau. Có bạn đồng hành canh chừng bên ngoài, cộng với việc họ quan sát lúc nãy, kéo rèm lại quả thật không thấy gì thì cũng lấy hết can đảm bước vào thử bộ quần áo mình ưng ý.
Thử xong càng không muốn cởi ra. Quần áo thời kỳ này đa số đều là màu tối và trầm, cắt may chủ yếu là kiểu rộng thùng thình. Quần áo nữ thì trực tiếp làm thành kiểu ống đứng rộng rãi, nhét thêm áo bông bên trong cũng không thành vấn đề. Đây cũng là lý do ít khi quần áo mua về bị không vừa. Dù sao cũng đủ rộng, không thể nào không mặc được. Còn về việc quá rộng thì mọi người đều mặc như vậy mà.
Cửa hàng này thì khác. Ví dụ, áo khoác măng tô phải chiết eo một chút. Xét đến khả năng chấp nhận của quần chúng nên họ cũng không chiết rõ ràng, nhưng kiểu cắt may chắc chắn không phải là dùng phom thụng suôn thẳng. Một số áo khoác măng tô còn thêm một cái thắt lưng, kiểu dáng này về sau nhìn có thể hơi quê, nhưng bây giờ tuyệt đối thời thượng không thể tả.
Tổng hợp đủ các yếu tố, cửa hàng quần áo lần này đã khai trương vô cùng thành công. Từ lúc Hướng Thần bước vào chỉ kịp nói với Hứa Hằng Châu một câu liền bắt đầu giúp bán quần áo. Cửa hàng quần áo khác với quán ăn vặt. Vì thời gian chuẩn bị dài, quần áo lại không lo hết hạn nên hàng tồn rất nhiều. Cũng vì hàng tồn đủ nhiều, từ lúc tám giờ sáng khai trương, mọi người vây quanh quan sát tầm hơn một tiếng, khoảng mười giờ bắt đầu bán kéo dài đến hai giờ chiều, mọi người trong cửa hàng không hề nghỉ ngơi tí nào.
Giữa chừng Hướng Thần cố gắng tranh thủ một chút thời gian đi nhà người dân gần đó bỏ tiền mua một ấm nước sôi, rót vào bát cho Lý Minh và những người khác uống. Cô gái phụ việc nói quá nhiều khát khô cả cổ, cầm bát nước cũng không ngại nóng, vừa thổi vừa uống ừng ực.
Sau đó Hứa Hằng Châu đi vào kho chứa đồ nhỏ phía sau để lấy quần áo, phát hiện quần áo bên trong đã bị lấy ra một phần tư. Mặc dù họ vẫn còn trữ thêm một lô hàng khác, nhưng đó đều là đồ xuân. Quần áo ở cửa hàng này dự định bán trong hai tháng lận đó!
Lần này Hứa Hằng Châu đi ra không mang theo quần áo. Lý Minh mặt đầy mồ hôi hỏi anh có chuyện gì. Hứa Hằng Châu cố ý nói to: “Hết hàng rồi. Phải đi lấy thêm hàng đã.”
Lý Minh nghĩ, không đúng mà. Cậu ta vừa mới vào thấy còn rất nhiều, sao lại hết rồi?! Cậu ta vừa định nói, Hứa Hằng Châu nháy mắt với cậu ta. Lý Minh dù không hiểu ý anh, nhưng nghĩ nghe lời Hứa Hằng Châu là không sai. Cậu ta lập tức đồng tình với Hứa Hằng Châu, lên tiếng: “Hàng tồn trong cửa hàng chúng ta đã hết rồi. Phải đi kho lấy thêm. Hôm nay chỉ còn những cái bên ngoài này thôi. Ai cần mua ngày mai đến sớm nhé!”
Lời này vừa nói ra, những người vốn còn lưỡng lự vì thấy đắt cũng không dám do dự nữa. Họ móc tiền ra nhét vào tay Lý Minh, sợ rằng chậm một chút quần áo sẽ bị bán cho người khác. Số quần áo còn lại gần như bị tranh giành sạch sẽ. Cuối cùng cửa hàng trống trơn không còn gì.
Hướng Thần còn thấy có người chặn những người đã mua được quần áo lại nhất quyết muốn trả thêm hai đồng để mua lại quần áo của họ. Hướng Thần chỉ biết tặc lưỡi.
Mọi người đã đi hết, Lý Minh chạy ra sau xem, quả nhiên quần áo tồn kho vẫn còn không ít. Cậu ta hỏi Hứa Hằng Châu có chuyện gì.
Hứa Hằng Châu giải thích với cậu ta: “Theo đà hôm nay, hàng tồn của chúng ta không bán được vài ngày. Sau này nếu không kịp cung cấp hàng thì chúng ta phải đóng cửa. Lúc đó cửa hàng quần áo khác mở ra thì chúng ta làm sao?”
Lý Minh sực tỉnh: “Đúng vậy, như thế chẳng phải khách hàng sẽ chạy hết sao?”
Hứa Hằng Châu tiếp tục phân tích: “Người khác muốn mở cửa hàng cũng không dễ dàng như vậy đâu, có nhiều thứ cần chuẩn bị lắm. Chúng ta vẫn còn một khoảng thời gian thư thả. Khoảng thời gian này chỉ có thể dựa vào hàng tồn trong cửa hàng để chống đỡ. Thà bán ít đi vài bộ mỗi ngày cũng phải trụ được lâu hơn vài ngày. Tôi sẽ nghĩ thêm cách.”
Anh nghĩ nếu cứ tiếp tục sản xuất thủ công thì không kịp rồi, nên liên hệ với xưởng gia công thôi.
Lý Minh lập tức gật đầu, ghi nhớ lời Hứa Hằng Châu. Dù sao Hứa Hằng Châu không thể ngày nào cũng đến, người chủ quản cửa hàng vẫn là cậu ta.
Lúc này giờ ăn đã qua rồi. Khi bận rộn thì không cảm thấy gì, ngừng lại thì bụng ai nấy cũng đánh trống khua chiêng. Hướng Thần đã lâu rồi không đói bụng nên cơn đói này khiến cậu cảm thấy khó chịu hơn.
Hứa Hằng Châu, với tư cách là ông chủ lớn vung tay lên: “Hôm nay mọi người vất vả rồi. Chúng ta cùng nhau đi ăn một bữa tiệc to nhé, tôi mời!”
Hướng Thần lập tức giơ tay: “Em muốn ăn canh dê!”
Nghĩ đến canh dê là cậu thèm lắm rồi. Canh dê do đầu bếp ở quán ăn quốc doanh làm thực sự quá ngon, ăn mãi không chán, không ăn một thời gian là nhớ lắm.
“Được, ăn canh dê.” Hứa Hằng Châu lại nói với cô gái phụ việc: “Tiểu Đổng, rủ anh trai em đi cùng. Hôm nay cậu ấy cũng giúp đỡ rất nhiều.”
Tiểu Đổng hớn hở kéo anh trai đi cùng. Điều kiện gia đình cô ấy không tốt, đã lâu rồi không được ăn đồ ngon. Nếu điều kiện gia đình không quá khó khăn, thì dù cô ấy không học tốt không tìm được việc gì thì cũng sẽ không đến làm người bán quần áo cho người khác. Mặc dù chủ thuê trả lương cao, nhưng khi đến đây làm việc, cô ấy cũng đã lấy hết can đảm. Cô ấy rất sợ bị kéo đến đồn Công an, dù sao cách đây không lâu còn thấy công an bắt người đầu cơ tích trữ đấy.
Nhưng sau ngày hôm nay, Tiểu Đổng lại có một cảm giác mơ hồ rằng quyết định của cô ấy là đúng đắn. Chủ cửa hàng là người có năng lực, nghe nói còn là sinh viên đại học. Làm việc cùng với họ, sau này cô ấy chắc chắn sẽ có tương lai tươi sáng!