Ngoài cửa hàng quần áo may sẵn, Hứa Hằng Châu còn chuẩn bị mở một quán ăn nhỏ. Quán ăn mở gần một trường trung học, không xa còn có một trường tiểu học. Chiếm lợi thế địa lý này thì chỉ cần đồ ăn sạch sẽ, hương vị ngon thì không sợ không có khách hàng.
Đầu bếp của quán ăn là do Lão Lý giới thiệu. Dì ấy họ Hoàng. Dì Hoàng này trước đây có một người con trai từng làm lính cần vụ cho Lão Lý, sau này mất rồi. Chồng dì Hoàng mất sớm, một mình dì nuôi con trai độc nhất lớn lên. Bây giờ con trai cũng không còn, dì cô độc đáng thương vô cùng.
Dì Hoàng làm các món ăn từ bột mỳ rất ngon. Gói sủi cảo, bánh bao, hấp màn thầu, bánh hoa cuộn, kéo mỳ sợi, mỗi món một hương vị mà đều ngon không tả xiết. Trước đây khi con trai dì Hoàng về thăm quê có mang bánh bao mẹ làm cho đồng đội ăn, không ai chê không ngon cả. Lúc Hứa Hằng Châu đang lo không tìm được người đáng tin cậy để trông coi quán, Lão Lý đã nhắc đến dì Hoàng. Dì sống một mình ở quê cũng không tốt, ông cụ cũng muốn hỏi xem dì có sẵn lòng đến đây không.
Dì Hoàng nhận được thư của Lão Lý lập tức thu xếp hành lý đến ngay. Dì mất chồng trước, sau đó mất con trai. Người ở quê không biết từ lúc nào lại đồn rằng dì mệnh cứng, khắc chết chồng rồi khắc chết con. Dì Hoàng bề ngoài không thể hiện gì nhưng trong lòng không phải không bận tâm. Một người sống không có gì thú vị, sống ngày nào biết ngày đó.
Nhận được thư của Lão Lý là một sự khích lệ đối với dì Hoàng. Dì trước đây hay nghe con trai nói về lãnh đạo. Chi tiết thì không thể nói, dì Hoàng chỉ biết Lão Lý là một người tốt, đã giúp con trai dì rất nhiều, là đại ân nhân của gia đình họ. Vì ân nhân đã mời dì đến làm việc, dì đương nhiên sẵn lòng.
Vấn đề hộ khẩu của dì Hoàng Lão Lý cũng tiện tay giải quyết luôn. Hứa Hằng Châu hứa với ông chỉ cần dì Hoàng làm tốt, vấn đề dưỡng lão sau này anh sẽ lo liệu.
Tay nghề của dì Hoàng quả thật tốt. Dì đến là không ngơi tay lúc nào. Đầu tiên gói một bữa sủi cảo cho họ ăn. Không biết dì làm cách nào, nêm nếm nhân kiểu gì mà chỉ thấy thơm vô cùng. Hướng Thần ăn liền hai bát lớn, không nỡ ngừng đũa.
Hứa Hằng Châu thuê cho dì Hoàng một căn nhà gần cửa hàng để dì ở tạm. Anh không còn tiền dư để mua nhà nữa. Trước khi khai trương, dì Hoàng liên tục thay đổi món làm đồ ăn cho họ. Hướng Thần bận học, dì liền mang đến trường, đóng gói kín mít. Lúc mang đến bánh bao vẫn còn nóng hổi. Người ta còn tưởng đó là mẹ của Hướng Thần.
Lần đầu tiên dì Hoàng đến, bạn học của Hướng Thần không biết chuyện, hô to vào lớp: “Hướng Thần, mẹ cậu tìm!”
Lúc đó nước mắt dì Hoàng tuôn rơi. Bạn học của Hướng Thần hoảng hốt không biết làm sao, may mà Hướng Thần chạy ra ổn định tình hình. Hướng Thần biết, dì Hoàng nhớ con trai. Cậu đã nghe Lão Lý kể về chuyện con trai dì Hoàng. Con trai dì Hoàng còn nhỏ đã nhập ngũ, rời nhà sớm. Lúc mất cũng chỉ trạc tuổi Hướng Thần.
Từ sau lần đó, không biết là quầng sáng thiện cảm tự thân của Hướng Thần lại phát huy tác dụng, hay là sự đồng cảm của dì Hoàng, dù sao dì càng đói xử tốt hơn với Hướng Thần, hỏi han ân cần. Hướng Thần là người ai tốt với mình thì nhất định phải báo đáp. Cậu vốn đã rất tôn trọng dì Hoàng, bây giờ lại càng thân thiết hơn. Tình cảm hai bên phát triển rất tốt.
Nhân sự đã đầy đủ, nguồn hàng đã chuẩn bị xong, đã đến lúc mở cửa hàng. Hai cửa hàng cùng một tên, đều gọi là Ánh Dương. Cửa hàng quần áo may sẵn Ánh Dương, Quán ăn vặt Ánh Dương.
Tên là do Hứa Hằng Châu đặt. Anh đặt một cái tên bình thường như vậy cũng là bất đắc dĩ. Lúc đó quá nhiều việc phải lo, gần khai trương Hứa Hằng Châu mới nhớ ra chưa đặt tên cửa hàng, liền bàn bạc với Hướng Thần. Hướng Thần như nhận được nhiệm vụ quan trọng, viết ra một đống tên.
Cân nhắc hai ngày, cậu mới nghiêm túc nói với Hứa Hằng Châu: “Gọi là Thái Dương đi.”
Hứa Hằng Châu: “…Tại sao lại gọi tên này?”
Hướng Thần liền giải thích: “Tên em cộng với tên anh, chính là Hằng Tinh. Hằng Tinh nghe quá học thuật, không đủ gần gũi với quần chúng. Đổi đi, Hằng Tinh chính là Mặt Trời còn gì!”
Hứa Hằng Châu thực sự không thể hiểu logic của Hướng Thần.
Anh gian nan khuyên nhủ: “Anh thấy, chỉ là một cửa hàng nhỏ bình thường, không cần dùng tên của hai chúng ta. Hay là đổi sang một cái tên bình thường hơn đi. Lần trước Lý Minh không phải đã nói Hòa Thuận rất tốt sao. Lúc đó không thấy hay, bây giờ nghĩ lại cái tên này quả thật không tệ.”
“Không được, quá quê mùa.” Hướng Thần từ chối: “Hơn nữa đây không phải là cửa hàng nhỏ bình thường. Đây là cửa hàng đầu tiên anh mở. Chúng ta nên thận trọng một chút. Lỡ sau này anh mở chuỗi cửa hàng thì sao?”
Em nói như vậy, anh lại càng không muốn để tên là Thái Dương đó. Hứa Hằng Châu lặng lẽ lẩm bẩm trong bụng.
Mặc dù bây giờ Thái Dương* chưa bị phát triển thành ý nghĩa khác, nhưng Hứa Hằng Châu vẫn rất không muốn gọi tên này.
*Chú thích: Thái Dương sau này bị biến thành tiếng lóng chửi thề, tương tự như bố xxx cả lò nhà mày
Đúng như Hướng Thần nói, mặc dù anh không có chí hướng lớn trong ngành ăn uống và thời trang, nhưng lỡ mở thành chuỗi cửa hàng thì sao. Cuối cùng Hứa Hằng Châu khổ sở khuyên bảo, dùng đủ mọi cách, cuối cùng cũng thuyết phục Hướng Thần đồng ý đổi tên thành Ánh Dương.
So với Thái Dương, anh cảm thấy cái tên này thực sự dễ nghe hơn, không hề quê mùa chút nào. Thực ra mặc dù ở thế hệ sau cái tên này nhan nhản, nhưng vào lúc này, Ánh Dương thực ra vẫn là một cái tên khá Tây, nghe xong liền khiến người ta cảm thấy ấm áp trong lòng.
Chốt tên cửa hàng, Hứa Hằng Châu tìm người làm biển hiệu, rồi chọn một ngày lành theo phong tục chung. Hai cửa hàng của họ đồng loạt khai trương. Ngày khai trương đã thu hút rất nhiều người đến xem. Chính sách của nhà nước mới triển khai nên vẫn còn rất nhiều người chưa rõ. Thậm chí có người còn tưởng họ đầu cơ tích trữ, sẽ bị công an bắt.
Lý Minh và Dì Hoàng đã được Hứa Hằng Châu huấn luyện từ sớm, tỏ ra rất chuyên nghiệp. Quần áo trong cửa hàng thời trang kiểu dáng mới lạ và đẹp mắt. Quần chúng vây xem, đặc biệt là các chị em phụ nữ, ai nấy đều rung động trong lòng. Đồ ăn trong quán ăn vặt thơm lừng. Dì Hoàng tung ra tay nghề gia truyền hấp vài nồi bánh bao, còn hầm canh gà chuẩn bị nấu hoành thánh. Làm khán giả vây xem nuốt nước miếng liên tục.
Nhưng dù người xem có đông đến mấy cũng không ai dám vào. Lý Minh thì còn đỡ, dì Hoàng trong lòng thực sự sợ hãi. Nhiều lương thực như vậy nếu không ai mua thì phải làm sao đây. Không ai mua thì thôi, thậm chí khi có công an đi ngang qua, có người dân kéo công an tố cáo nói đám Lý Minh họ đầu cơ tích trữ là phạm tội.
Công an dở khóc dở cười, giải thích trước mặt mọi người. Nhà nước hiện nay đã cho phép kinh doanh cá thể tồn tại. Họ không phải là đầu cơ tích trữ. Thực ra, công an này là do Hứa Hằng Châu đã thiết lập quan hệ tốt với đồn Công an ở khu phố, mời họ thường xuyên qua lại để tránh có người lợi dụng tình hình gây rối.
Có công an làm chứng, mối lo ngại của quần chúng lập tức tan biến. Công an này đang tuần tra ở cửa hàng của Dì Hoàng, vì vậy quán ăn vặt khai trương trước. Không biết có phải đang giờ ăn hay không mà một đám đông lập tức ùa vào. Giá cả đã được làm bảng giá treo trên tường, khi vây xem mọi người đã bàn luận tới lui. Cuối cùng kết luận là, tuy đắt hơn quán ăn quốc doanh nhưng không cần phiếu lương thực, vẫn khá hời.
Bánh bao có bánh bao chay và bánh bao thịt. Bánh bao chay thì gồm có nhân cải thảo đậu phụ, dưa cải miến, củ cải đậu phụ. Bánh bao mặn thì có thịt heo hành lá, còn có bánh bao hẹ trứng đắt hơn bánh bao chay nhưng rẻ hơn bánh bao thịt. Đều là những hương vị thường ăn, ở nhà cũng thường làm. Nhưng mua một cái đứng trong quán cắn một miếng là ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt so với đồ nhà làm.
Vỏ bánh mềm xốp, nhân bánh được nêm nếm vừa phải. Ngay cả nhân chay ăn cũng không hề nhạt nhẽo, ngược lại còn thơm vô cùng. Bánh bao thịt thì càng tuyệt vời hơn. Cắn một miếng có thể thấy nước thịt ứa ra thấm ướt vỏ bánh, làm lớp vỏ bên trong chuyển sang màu nâu thịt. Thịt cũng thơm và mềm, ăn một miếng muốn ăn miếng thứ hai.
Dì Hoàng vội vàng thu tiền. May mà Hứa Hằng Châu đã tiên đoán trước, tìm hai cô gái trợ giúp Lý Minh và dì Hoàng. Ban đầu dì Hoàng còn không đồng ý, nghĩ rằng một mình dì lo được, thuê thêm người lãng phí tiền. Bây giờ mới biết cách làm của Hứa Hằng Châu đúng đắn biết bao. Hai cô gái kia cũng suýt làm không xuể.
Dì Hoàng thu tiền, cô gái gói bánh bao đưa cho khách. Đây là điều Hứa Hằng Châu đã dặn dò. Người thu tiền không được dùng tay cầm tiền để cầm thức ăn đưa cho khách. Ngành ẩm thực không nói đến chuyện khác, vệ sinh nhất định phải chú ý. Dì Hoàng không yên tâm để cô gái thu tiền nên để cô ấy đưa bánh bao cho khách. Bên này đang bận rộn, bên kia những người mua trước đã ăn xong, vội vàng chen vào mua thêm cái nữa.
Vì bánh bao chay rẻ nhất, lúc đầu mọi người đều mua bánh chay. Sau khi nếm được vị ngon, họ mua đủ các vị. Năm lồng bánh bao lớn chất chồng lên nhau chẳng mấy chốc đã hết sạch không còn gì.
Dì Hoàng nhìn những lồng hấp trống rỗng thì ngây người. Nếu tiền không nằm trong túi của dì, dì đã tưởng bánh bao tự biến mất rồi. Nhiều bánh bao như vậy sao lại bán hết nhanh thế. Dì còn tưởng hôm nay bán không hết.
Khách hàng không cho dì Hoàng thời gian ngẩn người. Từng người một vẫy tiền giục dì Hoàng bảo dì lấy thêm bánh bao ra. Dì Hoàng xoay vòng tại chỗ hai lần, lúng túng không biết phải làm sao. Cô gái phụ việc chỉ biết rụt lại phía sau.
May mắn là Hướng Thần và Hứa Hằng Châu tan học đã kịp thời đến. Hứa Hằng Châu đi đến chỗ Lý Minh, Hướng Thần đến tìm dì Hoàng. Thấy tình huống này, cậu lập tức nói lớn: “Xin mọi người đừng chen lấn. Bánh bao đã bán hết. Quán chúng tôi còn có hoành thánh và sủi cảo đã gói sẵn, nấu lên là có thể ăn ngay. Ai muốn ăn có thể thử.”
Có người chê hoành thánh và sủi cảo nhà họ đắt, Hướng Thần liền ôn tồn giải thích. Hoành thánh nhà họ nấu bằng nước gà hầm, vị rất tươi ngon. Một suất sủi cảo rất đầy đặn, có nước chấm tự làm. Nếu thấy đắt có thể mua nhân chay thử trước. Cái này rẻ hơn nhân mặn nhưng vị ngon tương đương.
Thực ra ngay cả sủi cảo chay cũng đắt hơn bánh bao rất nhiều. Nhưng khách nghe cậu nói vậy lại cảm thấy hình như thực sự có thể thử. Lập tức có người gọi món, có một người thì có hai người. Hướng Thần đến, dì Hoàng coi như đã tìm được chỗ dựa. Không cần nói, dì đi nấu sủi cảo và hoành thánh ngay.
Từ bát đầu tiên ra lò, sau khi ngửi thấy mùi thơm tươi của nước gà hầm, những vị khách còn do dự đều lần lượt đưa tiền cho Hướng Thần. Họ tìm chỗ ngồi trong quán, mắt nhìn chằm chằm vào dì Hoàng đang bận rộn bên bếp lò, chờ đợi phần ăn của mình.
Cô gái phụ việc thì giúp bưng bát mang đến tận bàn cho khách. Điều này lại khác so với quán ăn quốc doanh phải tự phục vụ từ A đến Z, rất nhiều vị khách cảm thấy được tôn trọng. Ăn cơm ở quán quốc doanh còn phải nhìn sắc mặt nhân viên phục vụ nữa chứ, đâu như quán này, có cô gái mang đến tận nơi, lịch sự nhã nhặn khiến người ta rất thoải mái.
Nếm thử hương vị thì thấy quả đúng như Hướng Thần nói. Sủi cảo và hoành thánh nhà họ đều ngon cực kỳ. Hoành thánh ăn một miếng là ăn không ngừng được. Rõ ràng một suất không ít, nhưng hình như chẳng mấy chốc đã ăn hết. Nhưng trong miệng vẫn còn dư vị, rất muốn ăn thêm bát nữa.
May mà còn có nước hoành thánh. Nước hoành thánh là nước hầm gà, tươi ngon hấp dẫn. Ăn xong hoành thánh chậm rãi húp nước, dường như đã đưa chút dư vị cuối cùng vào miệng.
Sủi cảo được gói chắc chắn lại đầy đặn hơn hoành thánh, ăn vào thực chất hơn. Cắn một miếng, vỏ bánh được luộc vừa phải bao bọc nhân sủi cảo thơm lừng khiến người ta không thể kìm nén h*m m**n nhai. Ăn một cái là thơm lừng cả miệng. Nước chấm tự làm của dì Hoàng càng được đánh giá cao. Thậm chí có khách ăn xong đến hỏi có b*n n**c chấm không, anh ta muốn mua về nhà trộn mì ăn.